Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 83

 Biên tập: Poem

"Trời không còn sớm nữa, đến lúc đi ngủ rồi."

Khi Tư Dao bước vào thư phòng, Thương Tuyết Hà vẫn đang ngồi trước bàn làm việc, giữ nguyên tư thế gõ phím, đôi mày nhíu lại vẻ không như ý, có lẽ cô đang gặp phải nút thắt trong ý tưởng.

"Em sắp viết xong rồi, chị ngủ trước đi." Ngón tay Thương Tuyết Hà lướt nhanh như bay trên bàn phím.

Cô đang viết đề cương quay phim cho một video quảng bá. Cô đã viết vài bản nhưng đều tự bác bỏ, đủ mọi phong cách từ nghiêm túc, hài hước cho đến chính chuyên... nhưng chẳng bản nào thực sự lý tưởng.

Thương Tuyết Hà khi làm việc chính là như vậy, đôi khi nảy ra linh cảm, bất kể đang làm gì cô cũng sẽ đột ngột dừng lại, lấy điện thoại ra ghi chép.

Thấy dạo gần đây Thương Tuyết Hà xuất hiện tình trạng mất ngủ, rụng tóc, đôi khi Tư Dao tự hỏi liệu có phải mình đã tạo áp lực quá lớn cho cô hay không.

Nàng đứng đối diện bàn làm việc quan sát một lát, cuối cùng vẫn không nói gì, lẳng lặng đi ra ngoài.

"... Phù." Nghe thấy tiếng đóng cửa, Thương Tuyết Hà mới thở phào nhẹ nhõm. Cô dụi đôi mắt cay xè, trên màn hình tài liệu chỉ toàn là những ký tự hỗn loạn do cô gõ bừa.

Cô cảm thấy mình có thể viết ra những thứ tốt hơn nên mới vắt óc suy nghĩ để đưa cho phía đối tác một bản đề cương hài lòng, chỉ vì muốn sau này nhận quảng cáo được dễ dàng hơn.

Thế nhưng khi mở tài liệu ra, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, dường như chẳng thể nhớ ra điều gì, cũng không biết phải viết gì, cứ thế ngồi thẫn thờ trong thư phòng suốt cả đêm.

Cô mải mê suy nghĩ đến mức giật mình tỉnh táo khi nghe thấy tiếng mở cửa. Tư Dao lại đẩy cửa bước vào một lần nữa, lần này trên tay cầm theo một chiếc khăn lông đã gấp gọn.

"?" Cô hơi khó hiểu, đang định hỏi thì Tư Dao đã vòng ra sau lưng, không nói không rằng đặt khăn lên vai cô, ấn người cô tựa ra sau.

Chiếc khăn nóng đắp lên mắt, Tư Dao dùng hai tay giữ chặt khăn để chườm nóng cho cô.

Đôi mắt phải nhìn màn hình suốt mấy tiếng đồng hồ cảm nhận được sự ẩm ướt, cực kỳ dễ chịu, cơ thể cũng vô thức thả lỏng theo.

"Đôi khi chị tự hỏi," Tư Dao lên tiếng, "liệu có phải không nên tạo áp lực lớn như vậy cho em không."

"Làm việc thì có chỗ nào nhẹ nhàng đâu chị?" Thương Tuyết Hà cười, "Tục ngữ có câu 'nhất nghệ tinh, nhất thân vinh', em thấy hiện tại thế này cũng rất tốt."

"Trước đây ấy mà, em cảm thấy mình như đang sống hoài sống phí, chẳng có chút hy vọng gì, sống chỉ để mà sống thôi. Bây giờ em thấy rất sung túc, ít nhất mỗi ngày đều phải động não, không đến mức thấy mình như một con lười vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì."

"Thật không?" Tư Dao vẫn hơi không yên tâm.

Chiếc khăn nhanh chóng nguội đi, sau khi chườm nóng, đôi mắt thoải mái không sao tả xiết. Thương Tuyết Hà nắm lấy tay nàng, kéo người về phía mình.

Chiếc khăn rơi xuống, cùng lúc đó cô thấy Tư Dao đã nằm nửa người trong lòng mình.

Thương Tuyết Hà mỉm cười, hôn mạnh lên môi Tư Dao mấy cái: "Thật mà, bây giờ em đã có mục tiêu để nỗ lực, cũng có động lực để tiến về phía trước."

Tư Dao mỉm cười v**t v* gò má cô: "Đi nghỉ ngơi thôi, mai còn phải đi teambuilding nữa."

"À đúng rồi." Thương Tuyết Hà lập tức nhớ ra, "Em còn chưa thu dọn đồ đạc nữa! Phải mang một bộ quần áo rồi đồ ngủ, còn cả mỹ phẩm dưỡng da nữa, phiền phức quá đi."

"Chị đã sắp xếp xong cho em rồi."

"Ngoan quá đi." Thương Tuyết Hà thốt lên kinh ngạc, "Bạn gái em cũng đảm đang quá mức rồi đấy!"

"Lại còn dẻo miệng." Tư Dao vỗ nhẹ vào mặt cô, đứng dậy khỏi người cô rồi kéo người đi ra ngoài, "Về phòng ngủ thôi."

Thương Tuyết Hà đi phía sau cười hì hì: "Chỉ là 'ngủ' thôi sao~"

Cửa phòng ngủ vừa đóng lại, "chú thỏ nhỏ" nào đó liền biến thân thành "sói xám" vồ vập tới, cả hai cùng ngã nhào xuống giường.

Vừa nằm xuống, Tư Dao đã chống tay lên vai cô: "Đừng quậy, mai phải dậy sớm bắt xe, sẽ mệt lắm đấy."

Khi Tư Dao nói câu này, giọng điệu mềm mỏng, rõ ràng là lời từ chối nhưng nghe thế nào cũng ra vị lạt mềm buộc chặt.

"Chỉ một lần thôi mà..."

Cuối cùng, thời gian thực sự chìm vào giấc ngủ đã là rạng sáng. Thương Tuyết Hà thay quần áo xong liền ôm lấy người kia, đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi.

Dưới đáy mắt Tư Dao đã hiện rõ vẻ mệt mỏi, nàng lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt Thương Tuyết Hà, không kìm được đưa tay chạm vào hàng lông mi dày rậm của cô. Đôi mắt đang nhắm nghiền khẽ rung động, Thương Tuyết Hà lẩm bẩm gọi tên Tư Dao rồi không còn tăm hơi gì nữa.

"Ngoan quá." Tư Dao khẽ thốt lên, gương mặt hiện lên nụ cười dịu dàng hết mực.

Có lẽ do ánh mắt nàng quá nồng nhiệt, Thương Tuyết Hà hé mở một khe mắt, mí trên và mí dưới đang nỗ lực "đánh nhau", miệng lầm bầm: "Sao chị vẫn chưa ngủ thế..."

Chẳng đợi nàng trả lời, một bàn tay đã đặt lên eo nàng, theo thói quen của tiềm thức mà xoa bóp cho nàng với lực đạo vừa phải.

"Có phải muốn uống nước không?" Thương Tuyết Hà lại hỏi, không đợi Tư Dao đáp lời, cô lại nói: "Em đi rót nước cho chị, chị đợi chút nhé."

Bình thường ở nhà, bệnh trì hoãn của Thương Tuyết Hà đã đến mức khiến người ta phẫn nộ, vậy mà lúc này cô lại có thể đấu tranh với Chu Công, đôi mắt lim dim, bước chân phù du rời giường đi ra ngoài.

Một lát sau, cô bưng vào một ly nước ấm, đưa cho Tư Dao xong liền nằm vật xuống giường, vừa chạm gối đã ngủ say như chết.

Có lẽ chính cô cũng không biết mình đã làm những gì trong lúc nửa tỉnh nửa mê đó.

·

Ngày hôm sau rõ ràng là cuối tuần, nhưng Thương Tuyết Hà vẫn phải đi làm đúng giờ. Nghĩ đến việc sắp được đi chơi, tâm trạng cô mới cân bằng lại được đôi chút.

Có lẽ vì sắp được đi dã ngoại nên mọi người trong văn phòng đều rất tích cực, ngay cả những "chuyên gia đi muộn" thường ngày hôm nay cũng đến sớm.

"Trời ạ, mọi người không ai mang sữa rửa mặt à? Tôi cứ tưởng mọi người mang nên định dùng ké đây này!" Thương Tuyết Hà vòng ra sau lưng họ định nghe xem đang tán gẫu chuyện gì, đúng lúc nghe thấy câu này.

Giai Giai thấy cô đến liền hỏi: "Tuyết Hà, cậu có mang sữa rửa mặt không?"

"Hả?" Hành lý không phải do cô thu dọn, cô chỉ nhìn qua đại khái. Thương Tuyết Hà nhớ lại lúc xác nhận sáng nay xem bên trong có sữa rửa mặt hay không: "Chắc là có mang đấy."

"Tại sao cậu lại dùng từ 'chắc là'?"

Thương Tuyết Hà: "..."

"Đừng bận tâm chuyện đó nữa mà." Lệ Quyên nói, "Bọn mình đều không mang sữa rửa mặt, lúc đó có gì thì cho bọn mình mượn dùng chung với nhé."

"Được thôi."

Địa điểm teambuilding không gần lắm, nằm ở khu nghỉ dưỡng của thành phố lân cận, đi xe mất ít nhất hai tiếng đồng hồ. Bộ phận đã bao trọn một chiếc xe du lịch máy lạnh, chỗ ngồi khá dư dả và rộng rãi.

Thương Tuyết Hà là người lên xe cuối cùng. Cô quan sát chỗ ngồi, thấy An Nguyệt đang ngồi một mình ở hàng ghế đôi, còn hàng ghế cuối thì hoàn toàn trống trải, chỉ có vài kiện hành lý đặt ở phía bên phải, phía bên trái vẫn còn chỗ. Nghĩ bụng ngồi một mình một hàng cho rộng rãi, cô liền đi xuống cuối xe rồi ngồi xuống.

Điền Duyệt Hân bám đuôi ngay sau cô, cười híp mắt nói: "Vậy em ngồi cùng chị nhé, chỗ này rộng ngồi cho thoải mái."

Thương Tuyết Hà không có ý kiến gì, hai người vừa yên vị thì quản lý cũng lên xe. Anh ta đứng ở đầu xe kiểm tra lại quân số rồi nói: "Mọi người đến đủ cả rồi chứ? Kiểm tra lại xem có quên hành lý gì không."

Cứ ngỡ xe sắp chuyển bánh, nào ngờ quản lý bỗng nhiên xuống xe, đợi một lát sau mới có người đi lên, nhưng đó không phải là quản lý.

"Ơ kìa." Không chỉ mình Thương Tuyết Hà, mà cô còn nghe thấy tiếng kinh ngạc của vài đồng nghiệp khác.

Thông thường, lãnh đạo cấp cao sẽ không đời nào chịu ngồi chen chúc trên xe du lịch cùng nhân viên, vậy mà Tư Dao lại lên xe. Quản lý đi theo sau còn xách hộ hành lý cho nàng.

Quản lý định bảo đồng nghiệp ở hàng đầu lùi xuống phía sau để nhường chỗ cho nàng ngồi, nhưng Tư Dao đã ngăn lại. Nàng mỉm cười nhã nhặn: "Không cần phiền phức thế đâu, tôi ngồi phía sau là được."

Mọi người trên xe đều nghe thấy, đồng loạt ngoái đầu nhìn ra sau xem còn chỗ trống nào không.

Ngoại trừ chỗ để hành lý, hàng ghế cuối đã kín chỗ, chỉ còn mỗi An Nguyệt là đang ngồi một mình.

Điền Duyệt Hân vỗ vỗ An Nguyệt ngồi phía trước, nói: "Chị Nguyệt ơi, em ngồi hàng cuối hơi bị say xe, em lên ngồi cùng chị được không?"

Cái cớ này quá đỗi vụng về, An Nguyệt không vạch trần cô nàng, ngược lại còn tỏ ra rất nhiệt tình, nhích người vào phía trong nhường chỗ. Hiếm khi được đi chơi, cô ấy cũng giống như đại đa số mọi người, chẳng ai muốn ngồi cạnh lãnh đạo, nếu không sẽ căng thẳng đến mức chẳng dám lướt điện thoại.

Vị trí bên cạnh Thương Tuyết Hà nghiễm nhiên trống ra. Quản lý đi sau Tư Dao nhìn thấy đống hành lý kia liền cao giọng: "Hành lý của ai đây? Mang lên giá để đồ đi, chiếm hết cả chỗ ngồi rồi."

"Không sao đâu." Tư Dao một lần nữa từ chối anh ta, "Tôi ngồi cùng Tuyết Hà."

Thấy sếp Tư đã lên tiếng, quản lý không cố chấp nữa. Sau khi đưa cho nàng một chai nước khoáng, anh ta quay về chỗ ngồi của mình và ra lệnh cho tài xế khởi hành.

Ghế ngồi trên xe được thiết kế rất rộng, chỉ cần không nói quá lớn thì âm thanh khó mà lọt đến hàng ghế phía trước. Thấy hai người ngồi trước đã lấy điện thoại ra xem video, cô mới khẽ hỏi Tư Dao: "Sao em không nghe chị nói là sẽ đi chung xe với bọn em vậy?"

"Ngẫu hứng thôi." Tư Dao đáp, "Không hoan nghênh sao?"

"Hoan nghênh, hoan nghênh chứ." Thương Tuyết Hà cười hì hì, đưa tay nắm lấy bàn tay Tư Dao bao trọn trong lòng bàn tay mình. Lưng ghế vừa cao vừa rộng, từ góc độ của những người khác hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.

"Em cứ tưởng chị sẽ đi cùng Giám đốc Trần cơ, nhưng thế này cũng tốt, tự lái xe đi thì đường dài mệt lắm."

"Ông ta không đi teambuilding với chúng ta, nghe nói hai ngày này con trai ông ta có đại hội thể thao ở trường."

Thương Tuyết Hà cười trêu chọc: "Vậy chẳng phải bây giờ chị là 'Đại vương' ở đây sao?"

Tư Dao nhướng mày, khẽ nheo mắt liếc nhìn cô: "Em xem chị giống không?"

Cô đáp: "Là Nữ vương."

Ở nơi công cộng đầy rẫy đồng nghiệp mà lại lén lút tán tỉnh nhau, Thương Tuyết Hà bỗng thấy hưng phấn lạ thường. Cô nén lại khóe môi đang cong lên, một bàn tay còn lại càng thêm càn quấy đặt lên đùi đối phương.

"Nữ vương của em."

Trong xe bật điều hòa rất mạnh, ngồi lâu cảm thấy hơi lạnh. Tư Dao lại đang mặc váy, Thương Tuyết Hà liền với tay đóng cửa gió ngay trên đầu nàng lại, nhưng dường như tình hình cũng không cải thiện là bao.

Nghĩ đến việc ở khu nghỉ dưỡng về đêm sẽ hơi lạnh, Thương Tuyết Hà đã rất thông minh mang theo một chiếc áo khoác mỏng. Giờ nhớ ra, cô liền lấy ngay từ trong túi xách ra đắp lên đùi cho Tư Dao.

Cái người này bình thường ở công ty thì nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị người ta nhìn ra manh mối, vậy mà giờ đây lại chủ động thế này. Tư Dao trêu chọc: "Không sợ bị người khác nhìn thấy rồi hiểu lầm à?"

"So với chuyện đó, em lo chị bị cảm lạnh hơn." Thương Tuyết Hà cúi đầu tém lại vạt áo khoác, xác nhận đã che chắn kỹ càng.

Xe tiến vào đường cao tốc, tiếng trò chuyện trong xe dần nhỏ đi. Mọi người nếu không nghiêng đầu ngủ bù thì cũng đeo tai nghe chơi điện thoại.

Đêm qua Thương Tuyết Hà ngủ khá ngon, một giấc không mộng mị đến tận sáng rõ, giờ cô chẳng thấy buồn ngủ chút nào nên cúi đầu lướt điện thoại.

Bỗng nhiên vai nặng trĩu, Tư Dao đã nhắm mắt, nghiêng đầu tựa vào vai cô.

Nghĩ lại thì chắc hẳn đêm qua cô đã làm bạn gái mình mệt lả rồi. Đã bảo là chỉ một lần thôi, nhưng Tư Dao không nỡ từ chối cô, kết quả là hết lần này đến lần khác.

Nghĩ đến đây cô thấy hơi hổ thẹn, nhưng tư thế ngủ này không những không yên giấc mà cổ còn rất mỏi.

Thương Tuyết Hà liếc nhìn các đồng nghiệp khác, ai nấy đều đang bận việc riêng, không hề chú ý đến họ, thậm chí có đồng nghiệp còn gối đầu lên đùi người ngồi cạnh ngủ ngon lành.

Cô suy nghĩ một chút, đưa ngón trỏ khẽ nâng cằm Tư Dao lên. Thấy người kia mở mắt, đáy mắt vẫn còn lộ rõ vẻ mệt mỏi.

"Hửm?"

Thương Tuyết Hà đưa tay ôm lấy vai nàng, nhẹ nhàng kéo một cái, để nàng gối đầu lên đùi mình, tiện tay kéo chiếc áo khoác đắp lên người nàng.

"Ngủ đi, đến nơi em gọi."

Dọc đường thuận lợi, hai tiếng sau xe buýt tiến vào khu nghỉ dưỡng.

Anh chàng quản lý mặc quần đùi hoa, đeo kính râm đóng vai hướng dẫn viên, dẫn mọi người đến sảnh khách sạn rồi bắt đầu sắp xếp phân phòng.

"Nghe tôi nói đây, cứ hai người một phòng, mọi người tự do ghép cặp, nhóm nào xong thì đến chỗ tôi lấy chìa khóa." Quản lý còn nửa đùa nửa thật bồi thêm một câu: "Ghép cặp không phân biệt nam nữ nhé!"

Được tự do ghép cặp, Thương Tuyết Hà dĩ nhiên là muốn tìm người quen rồi. Cô quay đầu lại thì thấy mấy người kia đã tụm lại bàn tán xôn xao.

Cô vừa định mở lời thì nghe thấy Lệ Quyên nói với Giai Giai: "Vậy hai đứa mình một phòng nhé."

"..." Cô đành chuyển tầm ngắm sang Điền Duyệt Hân, dù sao cũng là "đệ tử" mình dẫn dắt, ở chung một phòng cũng là lẽ thường. Thế nhưng cô vừa định mở miệng, An Nguyệt đã nhanh tay kéo lấy Điền Duyệt Hân.

"Duyệt Hân, em ở chung phòng với chị đi?! Hai chị em mình trên xe đã ngồi cùng nhau rồi mà."

Thương Tuyết Hà: "???" Cô chỉ tay vào mình, "Thế còn mình thì sao? Mọi người không thể bỏ rơi mình được."

Nhìn thấy những người khác đều đã ghép đôi xong xuôi để đi lấy chìa khóa, chỉ còn lại mình cô lẻ loi. Cho dù cuối cùng vẫn còn một người sót lại, cô cũng chẳng muốn ở chung phòng với người không thân thiết.

Cô chỉ còn biết gửi gắm hy vọng vào Điền Duyệt Hân.

Cô tin rằng đứa đệ tử mình dày công dạy dỗ chắc chắn sẽ không bỏ rơi mình.

Nào ngờ cái đồ "phản phúc" này im lặng một lát, rồi nhích người sang đứng cạnh An Nguyệt: "Em nghĩ mình vẫn nên ở cùng phòng với chị Nguyệt ạ."

Thương Tuyết Hà: "???"

Tác giả có lời muốn nói:

Thỏ con: Thì... cũng hơi bất ngờ đến ngơ ngác...

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!