Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 81

Biên tập: Poem

Bị quấy rầy một hồi, Thương Tuyết Hà suýt chút nữa đã quên mất chính sự.

"Đúng rồi, số tới chúng em định qua nhà chị quay một ít tư liệu..." Cô còn chưa dứt lời đã bị Tư Dao đặt ngón tay lên môi ngăn lại, rồi sửa lưng: "Bây giờ là nhà của chúng ta."

Thương Tuyết Hà nhìn nàng chằm chằm, tiếp lời: "Qua nhà của chúng ta quay một ít tư liệu, em thấy..."

Cô đang mải nghĩ cách để Tư Dao khéo léo từ chối, thì đã thấy đối phương gật đầu bảo: "Chị đồng ý."

"Nhưng mà, lỡ như họ phát hiện ra chúng ta..." Thương Tuyết Hà ngập ngừng một lát, ướm lời: "Hay là đổi chỗ khác đi chị?"

Tư Dao lại hỏi thẳng thừng: "Em không muốn dính dáng gì đến chị à?"

"Không phải." Cô vội vàng phủ nhận, "Chỉ là ít nhiều gì cũng ảnh hưởng không tốt đến chị."

"Chị đã nói rồi, trong điều kiện không gây ảnh hưởng đến công việc, công ty chúng ta không cấm yêu đương chốn văn phòng."

"..." Thương Tuyết Hà im lặng.

Bầu không khí đông cứng một hồi lâu. Biết Thương Tuyết Hà đang lo lắng cho sự nghiệp của mình, Tư Dao đành dùng chiến thuật đường vòng: "Tối nay về nhà dọn dẹp đồ đạc một chút, để ngày mai họ hãy qua, chắc chắn sẽ không bị phát hiện đâu. Em cũng biết tầm quan trọng của bối cảnh mà."

Nói đoạn, nàng lại véo má Thương Tuyết Hà, nửa đùa nửa thật: "Chẳng lẽ em định giấu chị cả đời sao?"

"Không có!" Thương Tuyết Hà lập tức phủ nhận, rồi giọng nhỏ dần, "Chỉ là em muốn làm nên chút thành tích trước đã..." Cô trấn tĩnh lại rồi mới nói: "Đành vậy thôi, tối nay chúng ta về sớm một chút."

Sau khi đã chốt xong xuôi, Thương Tuyết Hà quay về bàn giao công việc.

Mọi người nghe tin ngày mai mới đi quay thì có chút bất ngờ, đành phải cất máy móc đã chuẩn bị sẵn vào chỗ cũ.

Trong đầu Thương Tuyết Hà lúc này chỉ toàn nghĩ xem phải lưu ý những món đồ nào trong nhà. Để họ phát hiện ra Phó giám đốc Tư đã thoát kiếp độc thân thì không sao, nhưng nếu phát hiện ra đối phương là mình thì mức độ chấn động chắc chẳng kém gì sao Hỏa đâm vào Trái Đất.

Chưa kể An Nguyệt còn là một "cái loa phóng thanh" chẳng giữ nổi bí mật gì.

Nghĩ đến đây, cô khẽ thở dài thườn thượt.

Ting!

Điện thoại đặt trên bàn vang lên, cô liếc nhìn, thoáng chút ngạc nhiên khi thấy cái tên hiển thị trên màn hình.

Là tin nhắn từ một người chị họ ít khi liên lạc. Tim Thương Tuyết Hà hẫng một nhịp, không biết chị họ đột nhiên nhắn tin là có chuyện gì.

[Chị họ]: Tuyết Hà, Trung thu này em có về nhà không?

"..." Thương Tuyết Hà vô thức nhíu mày.

Về nhà? Đã mấy năm rồi cô không về nhà.

Đừng nói là về nhà, ngay cả bố mẹ cô cũng không hề liên lạc.

Thương Tuyết Hà không vội trả lời chị họ mà mở trang cá nhân của mẹ ra xem. Mẹ Thương hiếm khi đăng bài, bài gần nhất là từ nửa tháng trước, nhìn qua động thái thì không có gì bất thường.

Dưới mỗi bài đăng đều thấy bóng dáng của những người họ hàng quen thuộc.

[Thương Tuyết Hà]: Em không về.

Đầu dây bên kia hiện trạng thái đang soạn thảo rồi lại dừng, hồi lâu sau mới gửi tới tin nhắn mới.

[Chị họ]: Hay là em cứ về một chuyến đi. Mấy năm nay Tết nhất qua nhà chúc Tết đều không thấy em, thím toàn bảo là em bận công việc.

Thương Tuyết Hà cau mày, đây là lần đầu tiên chị họ chủ động bảo cô về nhà. Với tính cách trọng sĩ diện của bố mẹ, tuyệt đối họ sẽ không nói chuyện đã đoạn tuyệt quan hệ với con gái ra ngoài.

[Thương Tuyết Hà]: Chị ơi, sao tự nhiên chị lại nói thế? Có chuyện gì xảy ra ạ?

Chờ mãi không thấy chị họ trả lời, chẳng hiểu sao Thương Tuyết Hà cảm thấy bồn chồn không yên. Đang định gọi điện hỏi thăm thì chị họ cuối cùng cũng phản hồi.

[Chị họ]: Không có gì đâu, chẳng qua chị nghĩ năm nay Trung thu liền với Quốc khánh được nghỉ dài ngày, nếu em về thì chị em mình có bạn đi cùng cho vui.

Thấy dòng tin nhắn này, Thương Tuyết Hà lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngón tay lướt nhanh trên màn hình gõ chữ từ chối chị họ.

Cô không muốn về, không muốn quay lại ngôi nhà từng khiến cô bẽ bàng đến tuyệt vọng và cũng không thể về, có lẽ bố mẹ còn chẳng muốn nhìn mặt cô.

Dẫu sao lúc cãi vã năm đó, mẹ cô đã thốt ra những lời cay nghiệt nhất, bà bảo đồng tính luyến ái là đầu óc có bệnh, cuối cùng còn đuổi cô cút đi, đừng bao giờ vác mặt về nhà nữa.

Vì tin nhắn của chị họ lúc chiều mà Thương Tuyết Hà gợi lại chuyện cũ, khiến tâm trạng cả buổi chiều đều không tốt.

Chỉ đến khi tan làm gặp được Tư Dao, tâm trạng cô mới khá lên đôi chút. Cô gượng cười hỏi nàng: "Tối nay chúng mình ăn gì nhỉ?"

Tư Dao nhìn cô. So với vẻ mặt cố tỏ ra vui vẻ của Thương Tuyết Hà, thần sắc nàng rất bình thản, ánh mắt như nhìn thấu tâm can đối phương.

"Sao thế?" Tư Dao hỏi, "Tâm trạng không tốt à?"

"Không có gì đâu, chỉ là em hơi mệt thôi." Không muốn để Tư Dao lo lắng vì những chuyện không đâu, cô nhanh chóng lảng sang chuyện khác: "Thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt đã sắp đến kỳ nghỉ Quốc khánh rồi, vài tháng nữa là lại Tết."

Biểu cảm của Thương Tuyết Hà không lộ chút sơ hở nào, Tư Dao đành tin rằng cô chỉ hơi mệt, nàng thuận theo lời cô: "Em muốn đi đâu chơi không?"

"Chúng mình đi công viên giải trí đi!" Nhắc đến công viên giải trí, mắt Thương Tuyết Hà sáng rực lên, "Trước đây em toàn hẹn Tử Hinh, mà lần nào thời gian cũng không khớp, lễ tết cô ấy lại chê đông người, chê xa nên chẳng muốn đi."

"Được chứ. Còn muốn đi đâu nữa không?" Tư Dao đang nói bỗng khựng lại như sực nhớ ra điều gì, bảo: "Năm nay Quốc khánh và Trung thu trùng vào một ngày nhỉ? Trung thu chị phải về nhà ăn cơm, ừm..."

Tư Dao trầm tư, dường như đang cân nhắc giữa việc về nhà ăn cơm hay đi công viên giải trí cùng Thương Tuyết Hà.

Đoán được suy nghĩ của đối phương, Thương Tuyết Hà bật cười: "Có xung đột gì đâu ạ, Trung thu chị về nhà ăn cơm, hôm sau chúng mình đi công viên cũng được mà, kỳ nghỉ dài ngày lắm."

"Cũng đúng. Nhưng nghỉ nhiều ngày như vậy, em không muốn về nhà thăm nhà sao?"

"..." Bất ngờ bị nhắc đến chuyện về nhà, Thương Tuyết Hà né tránh ánh nhìn, cười gượng gạo: "Về một chuyến phiền phức lắm, em chẳng muốn hành xác đâu."

May là Tư Dao không tiếp tục truy cứu chủ đề này, Thương Tuyết Hà bèn kéo câu chuyện trở lại với kế hoạch cho kỳ nghỉ, tiện tay đặt luôn phòng khách sạn, dự định sau khi chơi ở công viên giải trí xong sẽ dạo quanh thành phố đó một vòng.

Cô sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy.

·

Ngày hôm sau, Thương Tuyết Hà – người đã có sự chuẩn bị từ trước tràn đầy tự tin dẫn các thành viên trong nhóm vác theo thiết bị về nhà để ghi hình.

Kết quả là vừa bước vào cửa chuẩn bị bấm máy, cô mới sực nhớ ra thứ quan trọng nhất.

An Nguyệt vỗ trán kêu lên: "Thôi xong, chưa mua thức ăn rồi, chúng ta phải xuống lầu mua thôi. Gần đây có chợ dân sinh nào không nhỉ?"

"Không cần ra ngoài đâu." Điền Duyệt Hân đề nghị, "Cứ đặt hàng trên mạng là được, nửa tiếng là giao tới nơi, vừa hay hôm nay em còn có mã giảm giá."

Mấy ngày gần đây liên tục có cảnh báo nắng nóng, chẳng ai muốn rời khỏi phòng điều hòa cả. Cả nhóm bàn bạc một hồi rồi quyết định nghe theo lời Điền Duyệt Hân.

Mấy người vây quanh chọn lựa nguyên liệu, Điền Duyệt Hân liếc nhìn giỏ hàng rồi hỏi: "Có cần mua gia vị không chị? Em không biết nhà sếp Tư có đầy đủ gia vị không nữa."

"Không cần mua đâu, cái gì cũng có hết." Thương Tuyết Hà thốt ra theo bản năng, nhưng rất nhanh sau đó đã bổ sung thêm: "Chẳng phải lần trước chúng ta từng làm ở đây rồi sao."

"Vậy còn địa chỉ? Phải hỏi sếp Tư địa chỉ cụ thể đã."

"Để chị điền cho." Thương Tuyết Hà cầm lấy điện thoại của cô nàng, chỉ mất vài giây đã điền xong địa chỉ chi tiết, sau đó trả máy lại cho Điền Duyệt Hân.

Trong lúc chờ shipper giao hàng, mấy người ngồi trong phòng khách không có việc gì làm, Thương Tuyết Hà bèn bật tivi lên, có chút âm thanh nền cho đỡ trống trải.

Mấy người ngồi thành hàng, ai hứng thú thì xem tivi, ai không thích thì cúi đầu nghịch điện thoại.

Điền Duyệt Hân liếc nhìn Thương Tuyết Hà đang ngồi với dáng vẻ cực kỳ tùy ý, gần như nằm ườn trên sofa như một "đại ca" thực thụ. Cô nàng suy nghĩ một chút rồi xích lại gần, hạ thấp giọng hỏi: "Chị ơi, có bấm móng tay không ạ?"

"Có chứ." Thương Tuyết Hà đang trong trạng thái thả lỏng tuyệt đối, không mảy may suy nghĩ mà đáp lời: "Ở ngăn kéo bên trái bàn trà ấy, tự đi lấy đi."

Trước khi đứng dậy, Điền Duyệt Hân nở một nụ cười đầy ẩn ý với cô. Phải mất một lúc lâu sau Thương Tuyết Hà mới sực nhận ra, biểu cảm trên mặt bỗng chốc cứng đờ.

Cái này... có tính là tự mình bóc mẽ mình không đây...

Thương Tuyết Hà cứ nơm nớp lo sợ Điền Duyệt Hân sẽ nhận ra điều gì đó, nhưng cô bé ấy lại tỏ ra rất tự nhiên, cũng không hề thắc mắc tại sao cô lại biết rõ chỗ để bấm móng tay nhà sếp Tư đến thế.

Cũng may là ngoại trừ sự cố nhỏ về chiếc bấm móng tay thì mọi chuyện đều diễn ra rất hài hòa. Sau khi thuận lợi quay xong video, cả nhóm ngồi lại cùng nhau "giải quyết" đống thức ăn vừa nấu.

An Nguyệt vừa xỉa răng vừa ợ một hơi đầy mùi nước có ga: "Ợ~ Vị ngon đấy, mỗi tội làm hơi ít, lần sau chúng ta mua nhiều thêm chút, đỡ luôn cả tiền cơm hộp."

"Chị ơi, chẳng phải vẫn còn món chân gà rút xương sao? Em thấy món đó là ngon nhất, chua chua cay cay ăn mới đã." Kha Chính Dương cười hì hì nói, sức ăn của con trai lớn nên rõ ràng là cậu vẫn chưa no bụng.

"..." Gương mặt Thương Tuyết Hà khựng lại. Đó là món cô để dành riêng cho bạn gái mình tẩm bổ, hiện đang được cất trong ngăn mát tủ lạnh, định bụng chờ Tư Dao đi làm về là có thể thưởng thức ngay.

Đang lúc phân vân không biết làm sao để lảng tránh chủ đề này, cô đã nghe thấy Điền Duyệt Hân lên tiếng: "Hôm nay toàn là chị Tuyết Hà làm, đồ ngon chắc chắn phải để lại cho người vất vả nhất rồi, chúng ta đừng có tranh phần nha~"

"Hì hì, cũng đúng."

"Đã giờ này rồi cơ à!" An Nguyệt nhìn đồng hồ, thốt lên kinh ngạc: "Phải dọn dẹp nhanh thôi, lát nữa sếp Tư đi làm về bây giờ."

"Để mình dọn cho." Thương Tuyết Hà không chút do dự nhận lấy nhiệm vụ này. Đằng nào quay về công ty cũng đến giờ tan làm, cô cũng lười phải đi thêm một chuyến, "Mọi người mang thiết bị về công ty trước đi."

"Vậy em ở lại giúp chị một tay." Điền Duyệt Hân chủ động nói.

An Nguyệt và Kha Chính Dương thấy phương án này cũng ổn, hai thầy trò thu dọn đồ nghề quay phim rồi cùng nhau rời đi.

Trong nhà chỉ còn lại Thương Tuyết Hà và Điền Duyệt Hân.

Hai người đứng ở huyền quan nhìn nhau, Thương Tuyết Hà cảm thấy chột dạ vô cùng, cứ ngỡ đối phương sẽ nói gì đó với mình, nhưng Điền Duyệt Hân lại xoay người đi vào trong nhà.

Cô nàng quay đầu lại thấy Thương Tuyết Hà vẫn đứng yên, bèn giục: "Còn không dọn nhanh là đến giờ tan làm đấy."

"Đến đây, đến đây." Thương Tuyết Hà vội vàng chạy vào.

Đem bát đũa trên bàn vào bếp rửa, Thương Tuyết Hà liếc nhìn chiếc tủ lạnh, bên trong vẫn đang đặt món chân gà rút xương đã làm xong.

Nghĩ đến những lời Điền Duyệt Hân nói trên bàn ăn lúc nãy, bất kể là vô tình hay hữu ý, cô nhìn về phía Điền Duyệt Hân và nói: "Cảm ơn em nhé."

"Cảm ơn em chuyện gì cơ?" Điền Duyệt Hân giả vờ như không hiểu.

"Chị cũng không biết nữa."

"Được rồi." Điền Duyệt Hân dừng động tác tay, quay sang nhìn cô nói: "Em có chút bất ngờ."

"Sao em biết được?" Thương Tuyết Hà bắt đầu chơi trò đố chữ với cô nàng, cả hai đều ngầm hiểu rằng họ đang nói về cùng một chủ đề.

"Vốn dĩ em không chắc chắn, cho đến tận hôm nay."

Thương Tuyết Hà sờ mũi, ngượng nghịu nói: "Quả nhiên là em cố ý hỏi chị chỗ để bấm móng tay."

"Dù không hỏi câu đó thì vẫn có thể nhận ra thôi." Điền Duyệt Hân nói, "Ánh mắt khi yêu một người là thứ không thể giấu giếm được."

"Nếu hai người chưa có ý định công khai, em sẽ giữ bí mật giúp chị."

"Vậy thì tốt quá." Thương Tuyết Hà thở phào nhẹ nhõm, "Cảm ơn em nha."

"Thật ra lúc đầu em cũng hơi không cam lòng." Điền Duyệt Hân chuyển sang chủ đề khác, cô nàng xoay người tựa vào bệ bếp, ngước nhìn lớp gạch men trên tường, u uất nói: "Em không biết mình thua kém ở điểm nào mà chị lại không chọn em."

"Nhưng sau khi biết người đó là sếp Tư, em lại thấy nhẹ lòng, thật đấy." Cô nàng mỉm cười: "Cảm thấy bản thân cũng không đến nỗi nào, chỉ là tình địch quá mạnh mà thôi."