Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 78

Biên tập: Poem

Thương Tuyết Hà xin nghỉ phép buổi chiều. Nghe tin cô sẽ đi đón máy bay, Tư Dao không hề từ chối, có thể cảm nhận được đối phương cũng đang nôn nóng muốn gặp mặt đến nhường nào.

Từ công ty đến sân bay không có tuyến xe buýt đi thẳng. Cô vốn định tính toán thời gian để bắt taxi, nhưng Tư Dao lại đề nghị cô lái xe của mình. Một là để cô luyện tay lái, hai là tự lái xe sẽ thuận tiện hơn đôi chút.

Thương Tuyết Hà vốn chẳng mấy tin tưởng vào kỹ năng cầm lái của bản thân, nhưng sau khi tra cứu chi phí taxi, cô đã vô cùng bình tĩnh mà nhận lời.

"Chiều nay cậu không đến thật à, không cần tiền chuyên cần nữa sao?" Đang lúc thu dọn đồ đạc, cô nghe thấy tiếng An Nguyệt trêu chọc.

Cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Mình làm gì còn chuyên cần nữa mà giữ?"

Hai ngày nay không hiểu sao toàn lỡ chuyến tàu điện ngầm, lần nào đến công ty quẹt thẻ cũng muộn đúng một phút. Cô đã hoàn toàn tuyệt vọng với khoản tiền chuyên cần, điều này càng khiến cô kiên định với quyết tâm chuyển nhà. Chỉ là đã liên hệ với vài bên môi giới, nhưng những căn hộ họ gửi sang chẳng có mấy căn vừa mắt. Vốn định tan làm sẽ đi xem nhà, giờ chỉ đành tạm gác lại.

Xe của Tư Dao đỗ ở căn hộ, vừa hay Thương Tuyết Hà cũng định ghé qua đó một chuyến. Tuy chưa từng đi công tác, nhưng cô hiểu rõ nhà cửa không có người ở một tuần sẽ bám bụi. Để Tư Dao về nhà bớt phần mệt mỏi, cô đã dọn dẹp sơ qua một lượt, tiện tay thay luôn bộ chăn ga mới.

Vuốt phẳng ga giường, Thương Tuyết Hà ngả người nằm xuống, cô nhìn trần nhà chớp chớp mắt. Sau đó, cô xoay người, ôm lấy chiếc gối ôm vào lòng. Chiếc gối mềm mại có lẽ do thường xuyên sử dụng nên vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc – mùi hương trên người Tư Dao mà cô không thể nào nhầm lẫn được.

Thương Tuyết Hà vô thức vùi mặt vào gối, cọ cọ như thể đang ôm lấy Tư Dao. Một phút sau, cô mới giật mình nhận ra dáng vẻ vừa rồi của mình trông chẳng khác nào một kẻ cuồng si. Cô vội vàng ngồi dậy, chỉnh lại ga giường một lần nữa, xác nhận không có sai sót gì mới rời khỏi phòng ngủ.

Vốn định dọn dẹp xong sẽ đi mua chút thức ăn để Tư Dao về nhà là có cơm ăn ngay, nhưng loay hoay một hồi đã đến bốn giờ rưỡi. Máy bay của Tư Dao hạ cánh lúc gần sáu giờ, đi đến sân bay mất khoảng bốn mươi phút, thời gian vừa vặn đủ dùng.

Chỉ là đã quá lâu không cầm lái, Thương Tuyết Hà điều khiển chiếc xe của Tư Dao mà cứ như đang lái một chiếc xe cổ lỗ sĩ. May mà đi được mười phút thì dần vào guồng, tốc độ đã đuổi kịp người đi xe điện. Chỉ đường dẫn cô đi đường tắt qua lối vào một khu phố đi bộ.

Lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía các cửa hàng, chỉ muốn nhanh chóng đến sân bay đón người, nhưng lại liếc thấy một cửa hiệu phía trước bên phải. Cô mất nửa giây do dự, rồi đánh lái đỗ xe vào vạch bên đường.

Đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà hào phóng không hỏi giá, vừa vào tiệm đã gọi lớn: "Chủ quán, gói cho tôi một bó hồng! Tôi đang vội, nhanh tay lên giúp tôi!"

Mười phút sau, Thương Tuyết Hà hớn hở ôm một bó hoa đi ra. Những nụ hoa xinh đẹp đang e ấp chực nở, trên cánh hoa còn vương vài giọt nước li ti. Đi đón bạn gái mà không có hoa tươi sao được!

Đến sân bay vừa vặn lúc, cô rướn cổ nhìn dòng hành khách ở cửa ra, không bỏ sót một gương mặt nào. Cho đến khi thấy gương mặt quen thuộc kia, mắt Thương Tuyết Hà sáng bừng lên trong nháy mắt, gương mặt hiện rõ vẻ vui mừng khôn xiết.

Giây phút gặp lại Tư Dao, cô hiểu rằng mọi sự chuẩn bị trước đó đều vô dụng, cơ thể sẽ trực tiếp đưa ra hành động thành thật nhất. Cô gần như chạy bổ về phía Tư Dao, khi còn cách hai bước chân thì nhún người nhảy phắt lên người nàng.

Tư Dao lùi lại hai bước, hai tay ôm chặt lấy cô, sự mệt mỏi sau chuyến bay tan biến sạch sành sanh, nàng mỉm cười gọi tên cô. Thương Tuyết Hà dụi đầu vào cổ nàng hết lần này đến lần khác, giọng nói mềm mại, ngước mắt nhìn nàng với đôi mắt sáng lấp lánh, giọng điệu mang chút nũng nịu: "Nhớ chị quá đi."

Nói xong cô lại cọ cọ, giống như một chú chó Samoyed quấn người, vừa thấy chủ nhân là sẽ vô thức nhe răng cười. Trong sân bay không chỉ có mình cặp đôi họ là người tình gặp lại, chẳng ai chú ý đến họ cả. Thương Tuyết Hà kéo nàng sang một bên, nhìn quanh một lượt rồi mới quay đầu hôn nhanh một cái.

"Đi thôi." Thương Tuyết Hà chủ động nắm tay nàng, tay kia tự nhiên kéo vali hành lý của Tư Dao: "Xe đỗ ở bên ngoài."

Tư Dao một tay ôm hoa, tay kia được Thương Tuyết Hà dắt đi, nàng cúi đầu nhìn bó hồng kiều diễm trong lòng, lại quay đầu nhìn nghiêng khuôn mặt Thương Tuyết Hà. Trong lòng bỗng chốc tràn ngập cảm giác gia đình.

Xe rời khỏi sân bay, tiến vào đường cao tốc. Thấy đường vắng xe hơn, Thương Tuyết Hà mới dám phân tâm trò chuyện với Tư Dao.

"Ngồi máy bay mấy tiếng mệt rồi nhỉ. Tối nay em nấu cơm, chị muốn ăn gì?"

Tư Dao cười nói: "Món em nấu chị đều muốn ăn."

Không biết có phải do hiệu ứng của sự xa cách ngắn ngày hay không mà Thương Tuyết Hà cảm thấy câu nói này cực kỳ quyến rũ. Tim cô khẽ động, ngước mắt nhìn người trong gương chiếu hậu: "Em phát hiện mấy ngày không gặp, chị cứ mở miệng nói chuyện là em lại muốn hôn chị."

Tư Dao bị câu nói của cô làm cho vui vẻ, khóe môi khẽ nhếch lên: "Lo lái xe cho tốt đi."

Miệng nói vậy nhưng một bàn tay đã âm thầm móc lấy ngón út của Thương Tuyết Hà, khẽ khàng n*n b*p đầu ngón tay cô như để vỗ về.

Trước khi về nhà, hai người ghé qua siêu thị mua nguyên liệu cho bữa tối. Lúc thanh toán, Thương Tuyết Hà cùng Tư Dao xếp hàng, khi liếc thấy đồ vật trên kệ, biểu cảm của cô thoáng khựng lại.

Thông thường, ở kệ hàng cạnh quầy thu ngân, vị trí bắt mắt nhất sẽ bày biện các sản phẩm dành cho người lớn. Nhưng đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà thấy bên cạnh bao cao su có thêm một chủng loại khác. Cũng là sản phẩm từ silicone siêu mỏng, nhưng thiết kế lại thanh mảnh và nhỏ nhắn hơn bao cao su rất nhiều, hình ảnh trên vỏ hộp là một bàn tay thon dài xinh đẹp.

Cô kinh ngạc phát hiện loại bao này lại còn phân ra loại mặt nhẵn, mặt gai và cả mùi hương.

Có lẽ do ánh mắt cô quá lộ liễu, lại thêm đôi gò má đỏ bừng vô cớ, sự bất thường này đã thu hút sự chú ý của Tư Dao. Nương theo tầm mắt của Thương Tuyết Hà, Tư Dao cũng nhìn thấy những thứ trên kệ hàng.

Tư Dao chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái, rồi bắt gặp ánh mắt của Thương Tuyết Hà. Nàng thấy đối phương vội vàng dời tầm mắt, trong mắt đầy vẻ chột dạ.

Dòng người đợi thanh toán chậm rãi nhích lên, những hộp bao ngón tay trên kệ hiện ra rõ ràng hơn trước mắt họ. Thương Tuyết Hà không dám nhìn thêm, giả vờ như không có chuyện gì mà ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.

Đến lượt mình, Thương Tuyết Hà lấy từng món đồ trong xe đẩy ra. Đến món cuối cùng, cô vừa quay đầu lại thì thấy trên bàn thu ngân đã xuất hiện thêm hai chiếc hộp.

Hai hộp bao ngón tay đó vài phút trước vẫn còn nằm yên trên kệ. Cô vô thức nhìn Tư Dao, nhưng đối phương thần sắc vẫn như thường, đối mặt với ánh mắt đầy ẩn ý của nhân viên thu ngân mà chẳng chút ngại ngùng hay bối rối.

Xách túi đồ ra ngoài, nghĩ đến hai chiếc hộp kẹp bên trong, Thương Tuyết Hà cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân. Đợi đi xa một chút, cô mới lắp bắp hỏi dù đã biết rõ: "Chị... chị mua cái đó làm gì?"

"Thấy em có vẻ tò mò." Tư Dao vẫn điềm nhiên như không, bình thản đáp: "Mua hai hộp về cho em nghiên cứu."

"Ồ, ồ..."

So với nghiên cứu, cô càng muốn thực hành hơn.

Thực hành trên người Tư Dao.

***

Về đến nhà, Tư Dao muốn giúp nấu cơm nhưng bị Thương Tuyết Hà đẩy nhẹ ra khỏi bếp.

"Chị đi nghỉ đi, để em nấu." Thương Tuyết Hà xót bạn gái đi đường xa mệt mỏi, "Sắp được ăn rồi ạ!"

"Được rồi." Tư Dao không lay chuyển được, đành miễn cưỡng đồng ý, "Vậy chị đi tắm."

Thương Tuyết Hà nhẩm tính thực đơn trong đầu rồi bắt tay vào làm ba món mặn một món canh đơn giản.

Trên bếp đang hấp cá, bếp bên kia thì nấu canh. Trong lúc chờ đợi, Thương Tuyết Hà tựa lưng vào tường gạch men, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhưng không hề có tiêu cự, tay vẫn cầm hai hộp bao ngón tay vừa mua.

Cô đã "nghiên cứu" kỹ rồi, nhưng vẫn không tài nào đoán được tâm lý của Tư Dao. Lúc mua, nàng biểu hiện vô cùng thản nhiên, cứ như thật sự chỉ mua về cho cô "nghiên cứu" vậy.

Tư Dao trong tình yêu chẳng hề lạnh nhạt chút nào. Là một người phụ nữ gần ba mươi tuổi, có nhu cầu về phương diện nào đó là chuyện hết sức bình thường.

Chẳng lẽ... cô ấy đang ám chỉ điều gì?

Nghĩ đến khả năng đó, Thương Tuyết Hà vô thức đứng thẳng người, trái tim như bị một chiếc lông vũ khẽ lướt qua, ngứa ngáy râm ran.

Nồi canh trên bếp sôi trào ra ngoài, Thương Tuyết Hà cuống quýt nhét hai hộp bao ngón tay vào túi, vội vàng vặn nhỏ lửa.

Những món cơm gia đình đơn giản không tốn quá nhiều thời gian. Khoảng nửa giờ sau, Thương Tuyết Hà bưng thức ăn từ bếp ra, lại xới thêm hai bát cơm trắng thơm phức.

Cô rướn cổ ngó quanh nhà, không thấy Tư Dao đâu. Cô gọi một tiếng nhưng không ai trả lời, phòng ngủ cũng trống không.

"... Chẳng lẽ vẫn còn đang tắm sao..." Thương Tuyết Hà lẩm bẩm, tính thời gian thì vào cũng khá lâu rồi, chưa ra nhẽ nào là có chuyện gì!

Nghĩ đến khả năng đó, Thương Tuyết Hà chẳng màng gì nữa, lao thẳng đến trước cửa phòng tắm, đẩy cửa bước vào.

Cửa không khóa, cô chưa kịp ngạc nhiên vì chi tiết này thì đã chạm phải ánh mắt của người bên trong.

Tư Dao đang thoa sữa dưỡng thể, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Thương Tuyết Hà.

Thương Tuyết Hà xông cửa vào, đâu ngờ lại thấy cảnh Tư Dao không một mảnh vải che thân. Mặt cô lập tức đỏ bừng, nhưng ánh mắt lại rất "thành thật" mà lén nhìn một cái.

Mái tóc dài được nàng búi sau gáy, để lộ đôi xương cánh bướm tuyệt đẹp, xuống chút nữa là vòng eo thon gọn và đôi chân dài thẳng tắp.

Cô lắp bắp: "Cái... cái đó, cơm chín rồi, em không thấy chị đâu, cứ tưởng chị xảy ra chuyện gì..."

Tư Dao không vội lấy khăn tắm che thân, ngược lại còn thong dong quay người, từng bước tiến lại gần.

Mỗi bước chân đi tới đều như tiếng trống gõ vào tim Thương Tuyết Hà. Nàng chân trần bước ra khỏi khu vực tắm, những vệt nước để lại dấu chân mờ nhạt trên nền đất khô ráo.

Tư Dao bình tĩnh giải thích: "Vừa nãy chị ngâm mình trong bồn."

Nơi đầu mũi có thể ngửi thấy mùi sữa tắm hòa quyện với sữa dưỡng thể, rất thơm, thơm đến mức khiến Thương Tuyết Hà có chút lâng lâng, bản năng muốn đè nàng ra mà hôn một trận cho ra trò.

Nhưng trước khi hành động, cô ngửi thấy một mùi khói dầu nhàn nhạt từ chính cơ thể mình, ý định đó lập tức bị dập tắt.

Tư Dao lúc này thuần khiết như một tờ giấy trắng, thánh thiện như nữ thần Venus, dường như chỉ cần chạm vào thôi cũng là một sự mạo phạm.

Đóng cửa phòng tắm lại, Thương Tuyết Hà thở phào nhẹ nhõm, vô thức chạm vào thứ trong túi áo rồi quay lại bàn ăn ngồi xuống.

Vài phút sau, Tư Dao bước ra, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, càng tôn lên vóc dáng thanh mảnh của nàng.

Thương Tuyết Hà nhìn thêm vài cái, không biết có phải ảo giác hay không, cô cảm thấy Tư Dao dường như gầy đi một chút, nhưng lại không nói rõ được là gầy ở chỗ nào.

"Chị ăn nhiều vào!" Thương Tuyết Hà chủ động gắp thức ăn cho nàng, cho đến khi bát của đối phương chất cao như núi mới thôi.

Tư Dao hỏi thăm tình hình gần đây của cô, hai người trò chuyện, mọi thứ vẫn bình thường như mọi khi, nhưng trong lòng Thương Tuyết Hà đã bắt đầu nảy sinh những tâm tư riêng.

Đang nói chuyện, điện thoại đặt trên bàn bỗng reo lên. Thương Tuyết Hà liếc nhìn, là tin nhắn từ môi giới bất động sản.

"Em đang tìm nhà à?" Tư Dao không khó để nhìn thấy nội dung trò chuyện, khi ảnh đại diện kiểu môi giới nhà đất liên tục gửi tới mấy tấm hình nội thất.

"Vâng ạ." Thương Tuyết Hà lướt qua từng tấm ảnh, "Tử Hinh hai hôm trước vừa chuyển đến đây, nên em cũng định thuê một căn gần đây cho tiện."

"Vì cô ấy chuyển đến nên em mới muốn chuyển đi sao?" Thái độ của Tư Dao không rõ ràng, nhưng Thương Tuyết Hà đã ngửi thấy chút mùi vị "bất thường", đầu lập tức lắc như trống bỏi phủ nhận: "Không phải đâu ạ! Tại chỗ cũ xa quá, sáng nào dậy cũng mệt, gần đây em lại đi muộn mấy lần rồi nên mới muốn chuyển đến gần đây cho xong."

Tư Dao nhướng mày, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Những căn nhà môi giới gửi tới vẫn không ưng ý, sau khi đuổi khéo người ta xong, thấy Tư Dao đã dùng bữa xong, Thương Tuyết Hà cũng nhanh chóng lùa nốt hai miếng cơm cuối cùng trong bát.

"Để chị dọn cho." Tư Dao giữ tay cô lại khi cô định bưng bát, "Em đi tắm đi."

Hôm nay thời gian tắm rửa hơi sớm. Trước đây mỗi khi ở lại, Thương Tuyết Hà thường lề mề đến tận lúc đi ngủ, mà giờ này bên ngoài trời mới vừa sập tối, chỉ mới hơn bảy giờ.

Cô suy nghĩ một chút rồi lập tức đồng ý.

Lần này cô tắm lâu hơn thường lệ, Thương Tuyết Hà tắm rửa vô cùng kỹ càng, tỉ mỉ đến mức còn đánh cả răng.

Giữa chừng Tư Dao có vào một lần để mang quần áo bẩn của cô ra giặt.

Đến khi cô tắm xong bước ra, Tư Dao đã thu dọn xong bát đũa, phòng khách không một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng máy giặt đang hoạt động ngoài ban công.

Cô đẩy cửa phòng ngủ, ló đầu vào nhìn thì thấy Tư Dao đang tựa mình trên giường đọc sách.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tư Dao khẽ nâng mí mắt, thần thái lười biếng nói: "Vào đi."

Thương Tuyết Hà lập tức đóng cửa, rảo bước đi tới, ngồi xuống cạnh giường mỉm cười nhìn nàng: "Hôm nay sao chị nghỉ sớm thế?"

Mới hơn tám giờ, so với bình thường thì sớm hơn không ít.

Tư Dao khép sách lại, bảo: "Biết em chưa ngủ được, em có thể ra ngoài xem tivi."

Dưới đáy mắt nàng có quầng thâm nhạt, nhưng ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo, không chút mệt mỏi; nàng cứ thế tựa vào thành giường, mái tóc dài xoăn nhẹ rủ xuống vai một cách tùy ý, trút bỏ hết vẻ sắc sảo và uy nghiêm ban ngày, trông nàng càng thêm điềm tĩnh, dịu dàng.

Chỉ một ánh mắt chạm nhau cũng đủ khiến Thương Tuyết Hà rung động mãnh liệt. Cô chống một tay lên nệm, rướn người đến trước mặt Tư Dao, lời định nói vô thức thốt ra: "Không ngủ được, vậy em 'ngủ' với chị có được không?"

Nói xong cô liền ngẩn người, nhưng lời đã ra khỏi miệng, cô cũng không định rút lui. Thấy biểu cảm trên mặt Tư Dao hơi sững lại, cô lấy hết can đảm, ghé sát vào hôn nàng một cái.

Tư Dao không nói gì. Thương Tuyết Hà lo lời mình nói quá thẳng thừng, làm lộ rõ ý đồ không trong sáng, cô bèn điều chỉnh tư thế, ngồi xuống bên cạnh Tư Dao, đỏ mặt chữa thẹn: "Thì... người ta chẳng bảo tiểu biệt thắng tân hôn là gì..."

Lời vừa dứt, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Tư Dao vẫn không nói lời nào, thậm chí còn lật chăn ra.

Hành động này trong mắt Thương Tuyết Hà rõ ràng là ý đuổi khách, cô tức khắc xấu hổ không thôi, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống.

Nghĩ sao làm vậy, dĩ nhiên không phải chui xuống đất thật, mà là cô túm lấy chăn trùm kín đầu, chỉ muốn làm một con đà điểu thu mình lại.

Cô nghe thấy tiếng kéo ngăn kéo, rất nhanh sau đó đóng lại rồi đến tiếng sột soạt như tiếng xé màng bọc nilon.

Nhưng những chuyện đó chẳng còn liên quan đến cô nữa, lúc này cô chỉ muốn nằm xuống giả vờ ngủ, mong sao ngủ một giấc dậy thì chuyện này sẽ trôi qua.

Cô nhích người định nằm xuống, bỗng nhiên trên chân thấy nặng trĩu, ngay sau đó tấm chăn trùm đầu bị người ta kéo tuột xuống. Trước mặt cô là gương mặt đang kề sát của Tư Dao, dây áo trễ nải vắt vẻo trên vai, để lộ vùng da trắng ngần như tuyết trước ngực.

Tư Dao ngồi trên chân cô, giữa hai ngón tay kẹp một chiếc túi bao bì màu hồng. "Đã là đêm tân hôn..." Nàng cúi người ghé sát tai Thương Tuyết Hà, giọng thấp xuống, mang theo vài phần dẫn dụ: "Thứ quan trọng thế này đừng có quên chứ."

Nhìn thấy vẻ trêu chọc trong mắt đối phương, Thương Tuyết Hà biết mình lại bị trêu hoa ghẹo nguyệt, vừa giận vừa thẹn, nũng nịu mắng: "Chị lại trêu em!"

Nói xong liền cắn một cái vào cổ Tư Dao, nhưng lần này không còn giống như trước kia vừa cắn vừa gặm, mà là nhẹ nhàng ngậm lấy rồi l**m mạnh một cái.

Cô vô tình phát hiện ra điểm nhạy cảm của Tư Dao chính là vùng cổ.

Quả nhiên, khi bị nắm thóp, hơi thở của Tư Dao run lên, cơ thể bất giác mềm nhũn ra, ngã vào lòng Thương Tuyết Hà. Chiếc túi màu hồng trượt khỏi kẽ tay và bị Thương Tuyết Hà bắt gọn.

Thương Tuyết Hà một tay ôm lấy nàng, lòng bàn tay vô thức lén lút trườn lên trên, đến khi chạm vào tấm lưng trần mới hoàn toàn hiểu ra tại sao mình lại cảm thấy Tư Dao gầy đi.

"Chị, bên trong... không mặc gì..." Cô chớp chớp mắt, tìm được cơ hội phản công: "Có phải chị đã lên kế hoạch quyến rũ em từ sớm rồi không, chị thật không đứng đắn."

Tư Dao cười lả lơi, ngẩng đầu lên, một tay nâng cằm cô: "Là vậy thì đã sao?"

Người này dù là lúc này vẫn cực kỳ thong dong, thong dong đến mức Thương Tuyết Hà muốn xé toang vẻ điềm nhiên đó ra, muốn nhìn thấy dáng vẻ nàng vì mình mà * l**n t*nh m*!

Nghĩ vậy, Thương Tuyết Hà thuận thế đẩy người xuống nệm, nhấn mạnh: "Em muốn ở trên! Em là công!"

Tư Dao từng nghe một câu trên mạng: Trẻ con mới phân công thụ.

Có điều... nàng khẽ nhếch môi nở một nụ cười đầy ẩn ý, nhường nhịn trẻ con một chút cũng chẳng sao.

Kẻ "đọc vạn cuốn sách" như họ Thương đây vốn rất tự tin vào kinh nghiệm lý thuyết của mình, nhưng thực tế thao tác lại là chuyện khác. Cô vừa sợ nhẹ quá thì không có cảm giác, lại sợ nặng tay làm Tư Dao đau.

Sau một hồi mày mò, cô mới dần vào guồng.

Dù sao cũng là lần đầu, Tư Dao lại vừa đi công tác về, cô không dám làm loạn quá mức, sau hai hiệp thì dừng lại nghỉ giữa giờ.

Đang định với tay lấy tờ giấy ăn đầu giường, vừa xoay người, một cơ thể mềm mại đã dán sát tới.

Tư Dao ôm lấy cô từ phía sau, hai cơ thể gắn kết khăng khít không một kẽ hở. Đầu ngón tay Thương Tuyết Hà run lên, cảm xúc vừa mới bình lặng lại bắt đầu rạo rực.

Chưa đợi cô xoay người đáp lại, bàn tay trên eo cô đã di chuyển từ trên xuống dưới. Nhận ra ý đồ của Tư Dao, cô vội nắm lấy bàn tay đó: "Chị, chị muốn..."

Lời còn chưa dứt, vành tai đã bị người ta nhẹ nhàng cắn lấy. Môi Tư Dao gần như dán sát tai cô, trầm thấp gọi ra cái biệt danh mà giờ đây nghe thấy cô liền cảm thấy rùng mình: "Thỏ nhỏ~, giờ học kết thúc rồi."

"!!!!"

Tiếng kinh hô còn chưa kịp thốt ra đã bị chặn lại một cách chuẩn xác.

Thương Tuyết Hà cuối cùng cũng hiểu ra, Tư Dao mới chính là con sói xám mưu mô!

Tác giả có lời muốn nói:

Mình đã cố gắng hết sức rồi, mình không hề viết cảnh "nóng" đâu, họ chỉ là đang bộc lộ tình cảm chân thật thôi mà, đừng khóa chương của mình mà, a a a a cầu xin đó OTZ.