Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 77

Biên tập: Poem

Vừa thốt ra xong, Thương Tuyết Hà chỉ muốn tự vả cho mình một cái, tự dưng lại đi lội vào vũng nước đục này làm gì không biết!

Quả nhiên, sắc mặt Khương Niệm càng lạnh lẽo hơn, cô thậm chí còn sợ đối phương sẽ lao vào túm tóc mình mà đánh nhau.

Không khí rơi vào thế giằng co vài giây, Khương Niệm không thèm để ý đến cô mà bước vài bước, cùng cô đứng trên bậc thềm chờ xe đã đặt.

Thương Tuyết Hà biết rõ khu vực này hiện tại không có nhiều xe, Khương Niệm gọi được xe cũng phải chờ một lúc, quả nhiên lát sau cô nàng đã cất điện thoại vào túi.

Trong cơn bối rối tột độ, Thương Tuyết Hà chỉ biết cúi đầu giả vờ xem điện thoại, bỗng nhiên cô nghe thấy Khương Niệm nói: "Chị hài lòng rồi chứ?"

"???" Thương Tuyết Hà ngơ ngác không hiểu gì, cái nồi này cô quyết không đội, lập tức định tiến lên lý luận: "Là do em ăn nói không kiêng nể, khó nghe như vậy, bị đuổi ra ngoài thì liên quan gì đến chị?"

Câu nói này dường như đã chạm đúng vào nỗi đau của đối phương, cơ thể Khương Niệm bỗng cứng đờ, xoay người đối diện với cô.

Khương Niệm cao trên 1m75, Thương Tuyết Hà có thể cảm nhận rõ rệt áp lực từ chiều cao của đối phương nhưng cô chẳng hề nao núng, vẫn nghếch cổ nói tiếp: "Chẳng lẽ chị nói sai sao? Em thử đặt mình vào vị trí người khác xem, là em thì em có giận không? Cũng chỉ có Điền Duyệt Hân tốt tính thôi, chứ vào tay chị thì đã tuyệt giao với em từ lâu rồi!"

"..." Khương Niệm không đáp, biểu cảm khó coi đến cực điểm, cô ấy tiến lên một bước, áp sát Thương Tuyết Hà.

"Sao, em còn muốn đánh chị chắc!" Thương Tuyết Hà hễ cứ nắm được lý lẽ là cảm thấy vô cùng cứng cỏi, nhưng nhìn thấy sắc mặt u ám của Khương Niệm vẫn hơi sờ sợ, chẳng biết chừng cô ấy sẽ lao vào túm tóc mình thật, "Chị nói cho em biết, em mà chạm vào chị một cái là chị nằm lăn ra đất ngay, không có tám mươi hay một trăm triệu thì đừng hòng chị đứng dậy!"

Không khí sắp chạm đến điểm giới hạn, cuộc chiến như thể sắp bùng nổ đến nơi.

Khương Niệm bỗng thở hắt ra một hơi, đôi vai cũng buông thõng xuống trong nháy mắt, cô ấy cúi đầu, hối hận nói: "Tôi biết mình ăn nói khó nghe, nhưng cứ liên quan đến chuyện của hai người là tôi không kiềm chế được."

"Đừng có 'hai người' này nọ, bọn chị hoàn toàn trong sạch!" Thương Tuyết Hà lập tức rạch ròi quan hệ, đồng thời tìm cơ hội bày tỏ tình cảm với bạn gái: "Chị có đối tượng rồi! Chị một lòng chung thủy với người yêu mình! Tấm lòng chị dành cho cô ấy trời đất chứng giám, tình sâu hơn vàng, biển cạn đá mòn! Không ai có thể chia rẽ được bọn chị đâu!"

"..." Khương Niệm liếc nhìn cô một cái, nghe thấy lời bày tỏ vội vã của Thương Tuyết Hà thì sự thù địch trên người cũng giảm bớt đôi chút, nhưng nghĩ đến chuyện không vui vừa rồi với Điền Duyệt Hân, cô ấy vẫn không thể vui vẻ nổi. Cô ấy cúi người ngồi bệt xuống bậc thềm, bóng lưng trông có phần thê lương.

Thương Tuyết Hà thấy cô nàng cũng đáng thương, có chút không đành lòng, bèn ngồi xuống bậc thềm cùng cô ấy, thẳng thừng hỏi: "Có phải em thích Duyệt Hân không?"

"Thích thì có ích gì." Khương Niệm nói, "Người cậu ấy thích là chị."

"Đó là chuyện hồi trước rồi, cái thích thời trẻ dại phần lớn là ảo giác thôi." Thương Tuyết Hà nhanh nhảu đáp, "Đối với cô ấy, chị giống một mục tiêu để theo đuổi hơn là 'đối tượng thầm mến', cô ấy chỉ là quen với việc 'thích' chị thôi, nếu không thì tại sao cô ấy lại từ bỏ nhanh đến thế?"

"Thì đã sao." Khương Niệm không vì những lời này mà cảm thấy được an ủi, "Đối với cậu ấy, chị vẫn là người cậu ấy quan tâm nhất." Cô ấy làm sao quên được lúc nãy trong phòng khách, Điền Duyệt Hân đã chủ động nói chuyện với Thương Tuyết Hà, còn "đút" trái cây cho cô ăn nữa.

"..." Thương Tuyết Hà nhất thời cứng họng, chẳng biết phản bác thế nào cho phải.

Hồi lâu sau, cô mới khô khốc thốt ra một câu: "Chị không tin là em không có chút vị trí quan trọng nào đối với cô ấy, kể cả là trên phương diện tình bạn."

Khương Niệm chỉ cười lạnh một tiếng, không đưa ra bình luận gì về câu nói này.

Trong lúc trò chuyện, điện thoại bỗng rung lên một tiếng, là tin nhắn từ Điền Duyệt Hân, nhắc cô để quên đồ và hỏi cô đã đi chưa.

Thương Tuyết Hà đảo mắt một vòng, cười hì hì nói với Khương Niệm: "Nếu em không tin, chúng ta có thể làm một thí nghiệm."

Hai phút sau, từ phía sau cánh cửa chung cư vang lên tiếng bước chân xuống lầu, cánh cửa nhanh chóng bị đẩy ra.

Gần như ngay lập tức, Thương Tuyết Hà bật dậy, đồng thời chộp lấy cánh tay Khương Niệm kéo cô nàng đứng lên khỏi bậc thềm, rồi chẳng đợi cô ấy đứng vững đã đẩy mạnh một cái.

Đến khi Khương Niệm phản ứng lại thì đã ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay chống lên nền xi măng, gương mặt ngơ ngác, rõ ràng là vẫn chưa hoàn hồn sau biến cố bất ngờ này.

"Chị làm cái gì thế!" Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói giận dữ của Điền Duyệt Hân, Khương Niệm quay đầu lại liền thấy Điền Duyệt Hân đang sải bước lao về phía mình.

Khương Niệm ngẩn ngơ để Điền Duyệt Hân dìu đứng dậy, rồi lần đầu tiên cô ấy thấy Điền Duyệt Hân nổi giận đến thế: "Sao chị lại đẩy cậu ấy! Khương Niệm có đụng chạm gì đến chị đâu chứ!? Chị có ý kiến gì với cậu ấy thì cứ trực tiếp nói với em, dựa vào cái gì mà động tay động chân với cậu ấy!"

Người mà cô ấy mắng lại chính là người cô ấy thầm thương trộm nhớ suốt mấy năm trời.

Thương Tuyết Hà: Tôi sợ quá đi mà QAQ

"Cái đó..." Khương Niệm kéo tay Điền Duyệt Hân, nhỏ giọng nói: "Mình không sao, không liên quan đến đàn chị đâu... Vừa, vừa nãy có con chuột, đàn chị sợ mình bị cắn nên mới đẩy mình ra... là do mình đứng không vững thôi."

Khương Niệm cũng không biết tại sao mình lại nghĩ ra cái lý do sứt sẹo đến mức chính mình còn chẳng tin nổi này, thế mà Điền Duyệt Hân lại dao động, cô ấy quay đầu lại ngờ vực: "... Cậu chắc chứ?"

Thấy Khương Niệm kiên định gật đầu, Thương Tuyết Hà mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức phụ họa: "Thì đấy! Chị với Khương Niệm không thù không oán, chị hại cô ấy làm gì."

"Được rồi..." Điền Duyệt Hân thành khẩn xin lỗi: "Xin lỗi nhé, vừa nãy em nóng nảy quá, chưa hỏi rõ ràng đã mắng chị."

"Không sao, không sao!" Thương Tuyết Hà xua tay, liếc thấy một chiếc xe màu trắng đang lái tới, vội vàng chuồn lẹ: "Xe tôi đến rồi, đi trước đây! Bye bye!"

Đợi người đi khuất, Điền Duyệt Hân mới sực nhớ ra trên tay mình vẫn còn xách một túi trái cây định đưa cho Thương Tuyết Hà mang về.

Nhưng giờ người đã chạy mất hút, cô ấy nhìn cái túi, rồi lại nhìn Khương Niệm đang trầm tư, bèn ấn thẳng túi trái cây đó vào tay cô nàng.

"Vốn định đưa cho đàn chị, cậu mang về đi."

Nói đoạn, cô ấy quay lưng bước đi, Khương Niệm vội vàng gọi giật lại: "Chờ đã!"

Khương Niệm có chút ngập ngừng, đôi môi mấp máy, hồi lâu sau mới thốt ra lời: "Xin lỗi, lúc nãy mình không nên nói những lời đó với cậu... Mình chỉ vì lo lắng cậu bị đàn chị lừa gạt, là do mình quá hẹp hòi."

Cơn uất ức không tên dồn nén trong lòng Điền Duyệt Hân cuối cùng cũng tan biến. Cô ấy xoay người nhìn Khương Niệm, bảo: "Tay cậu chảy máu rồi, theo mình lên lầu bôi thuốc."

Khương Niệm nhấc tay lên mới nhận ra lòng bàn tay đã trầy da, rướm máu lấm tấm. Thấy Điền Duyệt Hân đã mở cửa khu nhà, cô ấy vội vã bước theo sau.

Thương Tuyết Hà đã lên xe, vẫn còn chưa hoàn hồn mà vỗ vỗ lồng ngực, thầm nghĩ con gái ngoan mà nổi giận thì thật đáng sợ.

Cô không rõ tại sao mình lại giúp Khương Niệm, chỉ hy vọng Điền Duyệt Hân cũng sớm tìm được ý trung nhân của đời mình. Nếu cuối cùng người đó là Khương Niệm, thì mượn cơ hội này để sớm nhìn thấu lòng mình cũng là điều tốt.

***

Tư Dao về trụ sở chính họp mấy ngày nay, khó khăn lắm mới xong việc để quay về thì ông chủ lớn lại giao cho nàng đi đàm phán một bản hợp đồng gia hạn.

Hợp đồng này vốn do một tay Tư Dao ký kết từ đầu. Kể từ khi nàng điều chuyển công tác đến chi nhánh, không rõ phía đối tác có thành kiến với người phụ trách mới hay vì lý do gì mà việc gia hạn cứ mãi dậm chân tại chỗ.

May mắn thay, đích thân nàng xuất quân, sau hai ngày thương thảo với người phụ trách bên kia, hợp đồng đã được ký kết như ý nguyện.

"Cứ ngỡ sếp Tư thăng chức rồi thì không muốn tiếp kiến tôi nữa chứ."

Sau khi ký xong, Tư Dao trút được gánh nặng trong lòng, thở phào nhẹ nhõm. Thái độ của người phụ trách phía đối tác cũng trở nên niềm nở hơn, vừa bắt tay vừa không quên trêu chọc cô.

"Sếp Ngô quá lời rồi." Tư Dao mỉm cười lịch thiệp, "Thời gian qua tôi được điều động đến chi nhánh vì công vụ, mọi dự án đều đã bàn giao cho các đồng nghiệp đáng tin cậy. Sớm biết thế này, tôi đã phải đến tạ lỗi với sếp Ngô từ lâu."

Sếp Ngô cười ha hả: "Đùa chút thôi, đùa chút thôi. Lát nữa tôi còn một cuộc họp, không biết ngày mai sếp Tư có rảnh không? Cùng dùng bữa cơm đạm bạc nhé, hai ngày qua bận rộn quá, tôi vẫn chưa có dịp đón gió cho cô."

"Thật sự xin lỗi ông, tôi đã đặt vé máy bay ngày mai để về công ty bàn giao công việc. Lần tới có dịp ghé qua, nhất định tôi sẽ mời sếp Ngô dùng bữa."

"Nhanh vậy sao?" Sếp Ngô ngẩn người, có chút bất ngờ. Trong ấn tượng từ những lần thương thảo trước, Tư Dao không phải là người vội vàng, lần trước họ thậm chí còn thong dong chơi hết một trận golf.

"Vâng." Tư Dao mỉm cười, ý tứ sâu xa nói: "Ở nhà có đóa hoa quý cần chăm sóc, lúc tôi đi nó vừa mới nảy mầm, giờ xa nhà mấy ngày nên lòng chẳng yên."

"Không ngờ sếp Tư còn có thú vui tao nhã đến vậy." Sếp Ngô nghe ra ẩn ý, đôi lông mày vô thức nhướng lên, "Vậy chỉ đành chúc sếp Tư thượng lộ bình an."

Bước ra khỏi tòa nhà công ty, Tư Dao ngước nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, ánh nắng ban trưa chói chang gay gắt. Nghĩ đến việc sắp được trở về, nàng bỗng thấy nắng chẳng còn gắt đến thế, ngay cả làn gió mang theo hơi nóng cũng trở nên dễ chịu hơn.

"Sếp Tư, giờ đưa cô về khách sạn chứ ạ?" Trợ lý đứng bên cạnh hỏi.

Tư Dao lắc đầu, nhìn đồng hồ rồi nói: "Tôi muốn đi dạo quanh đây một mình."

Trợ lý hiểu ý, nhanh chóng rời đi.

Tư Dao mở bản đồ lên, trước khi về nàng cần lấy một món đồ.

Vệ Bạch Tuyên biết nàng đi công tác nên nhờ lấy hộ một sợi dây chuyền đặt làm riêng. Cửa hàng thương hiệu nằm ngay gần công ty nên nàng đã nhận lời.

Nhưng giờ hẹn lấy hàng là năm giờ chiều nay. Nếu không phải vì sợi dây chuyền này, Tư Dao đã muốn bắt chuyến bay sớm nhất để về ngay lập tức.

Đến trung tâm thương mại lúc mười hai giờ rưỡi trưa, nàng định đi dạo loanh quanh chờ đến năm giờ, nhưng lại thấy nhân viên cửa hàng đang kiểm kê hàng mới chuyển đến.

Suy tính hồi lâu, nàng bước vào cửa tiệm.

Vận may rất tốt, hàng vừa cập bến thì Tư Dao cũng vừa tới nơi.

"Đồng nghiệp của tôi đang đối chiếu thông tin nhận hàng cho cô, xin cô Tư vui lòng đợi một lát." Nhân viên bưng tới một tách trà hoa, trên mặt nở nụ cười chuẩn mực, "Cô cũng có thể tham quan cửa hàng một chút."

Tư Dao nhấp một ngụm trà, hỏi: "Mất bao lâu?"

"Trang sức đặt riêng rất nhiều, cần chút thời gian để đối chiếu kỹ lưỡng cho cô. Cô yên tâm, muộn nhất là nửa tiếng nữa thôi."

Tư Dao gật đầu, đặt tách trà xuống rồi nhanh chóng gửi tin nhắn cho trợ lý, bảo anh ta kiểm tra đổi chuyến bay.

Chuyến bay gần nhất là ba giờ chiều, và chỉ còn duy nhất một vé. Tư Dao ước tính sơ bộ sau khi lấy hàng xong vẫn còn dư dả thời gian nên đã bảo trợ lý đổi vé ngay.

Xác nhận có thể trở về trong hôm nay, tâm trạng Tư Dao tức khắc trở nên rạng rỡ như bầu trời quang đãng, ngay cả khí chất quanh thân cũng dịu dàng đi vài phần.

Mười phút sau, tại một thành phố khác, Thương Tuyết Hà nhận được tin nhắn từ Tư Dao.

"Tuyệt quá!" Giây phút nhìn thấy tin nhắn, cô nàng thốt lên đầy phấn khích.

"..." Quản lý đang mải mê ngắm khuôn mặt điển trai của mình trong màn hình, bị tiếng hét bất thình lình của cô làm cho giật bắn mình. Anh ta quay đầu lại, hồn vía chưa định: "Đang yên đang lành làm tôi hú hồn!"

"Ơ... ngại quá." Thương Tuyết Hà ngượng ngùng gãi đầu, ngón tay vừa thoăn thoắt trả lời tin nhắn của Tư Dao, vừa trao đổi với quản lý: "Đoạn vừa rồi dùng tạm được, lần sau cảm xúc thả lỏng hơn chút nữa là ổn."

"Được thôi." Quản lý vuốt lại mái tóc chải chuốt bóng mượt, "Tôi thấy mình cũng có thiên phú diễn xuất đấy chứ."

An Nguyệt và Điền Duyệt Hân đều không nể nang gì mà cười khẩy một tiếng.

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thời hạn một tháng sắp hết rồi, mục tiêu của các cô vẫn còn thiếu một đoạn đấy." Quản lý nói, "Đừng có nghĩ sếp Tư không ở đây mà các cô định 'thả cửa' nhé."

"Nhắc đến chuyện này... bao giờ sếp Tư mới về nhỉ?"

"Ai mà biết được."

"Hôm nay cô ấy về rồi." Thương Tuyết Hà vừa dứt lời, mấy người trong văn phòng đồng loạt nhìn về phía cô, vẻ mặt như muốn hỏi "sao cô biết".

"..." Trong chớp mắt, cô nhanh trí đáp: "Tôi đoán thế! Sếp Tư đi cũng hơn một tuần rồi, chắc cũng đến lúc phải về chứ?"

Chẳng hiểu sao, hơn một tuần không gặp, sắp tới lúc diện kiến mà cô chẳng biết nên để vẻ mặt thế nào cho phải, thậm chí còn cảm thấy có chút xa lạ.

Cô tự thấy suy nghĩ này của mình thật không ổn. Người ta bảo "xa nhau mới thấy quý nhau", đáng lẽ mình phải nhiệt tình hơn mới đúng!

Thế là cô nhắn tin cầu cứu Trần Tử Hinh. Đầu dây bên kia vừa nghe đến chủ đề này, cơn buồn ngủ khi làm việc liền tan biến sạch sành sanh, nhắn lại liên hồi.

[Trần Tử Hinh]: Chuyện này còn phải nghĩ à! Đương nhiên là đi đón cô ấy ở sân bay rồi!

[Trần Tử Hinh]: Gặp được cô ấy rồi thì đừng nói năng gì hết, cứ đè ra mà hôn cho mình, hôn tới tấp mười tám hiệp, hôn đến khi cô ấy thần hồn điên đảo, bay bổng trên mây mới thôi!

[Trần Tử Hinh]: Về đến nhà rồi phải làm gì thì chắc mình không cần nói thêm nữa đâu nhỉ!

[Trần Tử Hinh]: Câu hỏi cho không điểm thế này mà cậu cũng phải hỏi, Thương Tuyết Hà, có phải cậu "không làm ăn gì được" không đấy!

Chưa kịp để cô phản bác, câu tiếp theo của Trần Tử Hinh suýt chút nữa khiến Thương Tuyết Hà tức đến hộc máu.

[Trần Tử Hinh]: Xin lỗi mình quên mất, cậu đúng là không làm ăn gì được thật, cậu nhát quá mà. *Icon tâm lặng như nước*

Coi thường ai đấy hả!!