Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 79

Biên tập: Poem

"Chà chà, hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây hay sao mà cậu lại không đi muộn thế này!"

Thương Tuyết Hà vừa bước chân vào văn phòng đã nhận ngay lời trêu chọc từ An Nguyệt. Hôm nay tâm trạng cô cực kỳ tốt, thế nên cũng vui vẻ đón nhận lời đùa cợt của đối phương, cười đáp: "Làm gì có kiếp làm thuê nào lại đi muộn mãi được chứ!"

"Xem ra hôm nay tâm trạng không tệ nhỉ, có hỷ sự gì sao?"

Thương Tuyết Hà cười hì hì: "Không có gì ạ."

Cũng không thể nói là đêm qua cô đã cùng bạn gái trải qua một đêm vô cùng nồng cháy được.

"Này, mời mọi người uống cà phê." Cô lần lượt lấy cà phê từ trong túi ra, dùng tay trái đưa cho An Nguyệt. Hai người còn lại vẫn chưa đến, cô bèn đặt sẵn lên bàn làm việc của họ.

"Đến mức mời cả cà phê thì chắc chắn là có hỷ sự rồi." An Nguyệt nói, "Mình vừa thấy sếp Tư rồi, chẳng lẽ cô ấy âm thầm thưởng nóng cho cậu à?"

"Làm gì có chuyện đó." Thương Tuyết Hà dở khóc dở cười, "Cậu mà không uống là mình đòi lại đưa cho Giai Giai đấy nhé."

"Uống chứ, uống chứ!" An Nguyệt sợ cô đòi lại thật, vội vàng hớp một ngụm, phát ra tiếng thở dài mãn nguyện: "Latte nóng đúng là chân ái!"

Một lát sau, Kha Chính Dương và Điền Duyệt Hân cũng lần lượt đến làm việc.

Kha Chính Dương mua một thùng lớn đồ ăn vặt, khui ra rồi chia vào từng túi nhỏ phát cho mọi người.

Cậu cũng đưa một túi cho Thương Tuyết Hà, nhưng cô vừa mới nhấc cánh tay lên đã thấy có gì đó sai sai. Điền Duyệt Hân nhanh mắt liền thắc mắc: "Chị ơi, tay chị bị sao thế?"

An Nguyệt ngẩng đầu lên cũng nhìn thấy, cánh tay phải của Thương Tuyết Hà khi xách túi đồ ăn vặt không mấy nặng nề kia lại khẽ run rẩy. Cô ấy cũng nghi hoặc hỏi: "Tay bị thương à?"

"Không sao." Thương Tuyết Hà nở một nụ cười lịch sự nhưng không kém phần gượng gạo, cố gắng giữ vững cánh tay mình.

Chưa từng có ai nói với cô rằng ngày hôm sau cánh tay lại có thể mỏi nhừ đến mức này.

Nếu chỉ là hai lần tối qua thì cũng không đến nỗi, nhưng sau khi bị Tư Dao "đòi nợ" hai lần, cô cảm thấy không cam tâm nên đã vùng lên giành quyền chủ động.

So với Tư Dao, ưu điểm lớn nhất của cô chính là sức trẻ và thể lực dồi dào. Cô quẳng luôn chuyện bạn gái vừa đi công tác về ra sau đầu, hết lần này đến lần khác, mãi đến cuối cùng vì quá buồn ngủ mới mơ màng thiếp đi.

Hệ quả là sáng nay thức dậy, vừa nhấc cánh tay lên đã thấy mỏi rã rời, ngay cả việc đánh răng cũng thấy khó khăn.

Giờ thì cô đã hiểu tại sao Tư Dao lại dễ dàng nhường vị trí "trên cơ" cho mình như vậy rồi.

Cũng may là họ không truy hỏi thêm về chuyện cánh tay nữa.

Vào làm chưa được bao lâu, cửa văn phòng đã bị đẩy ra, tiếng giày cao gót vang lên thanh thúy và dồn dập.

Tư Dao đứng ở đầu bàn họp, vẫn phong thái súc tích như mọi khi: "Họp."

Nội dung cuộc họp dĩ nhiên là về tình hình dữ liệu gần đây. May mà dạo này tài khoản phát triển ổn định, không bị soi ra lỗi lầm gì.

Thương Tuyết Hà ngồi dưới lắng nghe, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tư Dao, nhưng trong đầu lại đang treo ngược cành cây nghĩ về những chuyện ngoài công việc.

Hôm nay Tư Dao mặc một bộ vest tối màu, trông cực kỳ ra dáng tinh anh, cúc áo cổ cài kín tận nấc trên cùng, chỉ có miếng cao dán bên cổ là trông chẳng hề ăn nhập với hình tượng chút nào.

Nghĩ đến nguồn gốc của miếng cao dán đó, Thương Tuyết Hà không nhịn được mà cười thầm.

Hệ quả đâu chỉ có mình cô gánh chịu, rắc rối lớn nhất mà Tư Dao gặp phải chính là có kẻ nào đó đã không biết tiết chế mà để lại những dấu vết đậm nhạt trên cổ nàng.

Những vết nhạt thì dùng kem che khuyết điểm là xong, nhưng vết đậm thì hoàn toàn không thể che giấu, đành phải ra hiệu thuốc mua miếng dán vết thương loại lớn. Cũng may dán lên trông giống như cao dán trị liệu nên không quá gây chú ý.

"Thương Tuyết Hà, trong lúc họp đừng có phân tâm." Có lẽ vì nụ cười thầm quá lộ liễu, lộ liễu đến mức sếp Tư cố tình hoặc vô ý mà gọi thẳng tên cô.

Thương Tuyết Hà thu lại biểu cảm trong một giây, nghiêm túc đáp: "Vâng ạ."

Thực tế thì trong lòng đã lôi cuốn sổ thù vặt ra ghi thêm một dòng.

Sau khi sắp xếp xong kế hoạch công việc tiếp theo, cuộc họp kết thúc.

An Nguyệt đã sớm chú ý đến miếng cao dán trên cổ Tư Dao, xuất phát từ lòng quan tâm, cô ấy hỏi: "Sếp Tư, cổ chị không thoải mái ạ?"

Động tác của Tư Dao khựng lại, nàng gấp tập hồ sơ: "Ừm."

"Vừa hay hai hôm trước em bị trẹo cổ nên có mua cao dán, dùng tốt lắm ạ!" Nói đoạn, An Nguyệt quay về chỗ lấy miếng cao dán mang qua: "Cổ em khỏi rồi, để đấy cũng phí, sếp Tư dùng thử xem sao."

Đối mặt với sự quan tâm của cấp dưới và hai miếng cao dán rành rành trước mắt, Tư Dao chỉ có thể nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ lễ độ, nhận lấy rồi nói lời cảm ơn.

Chứng kiến sự thay đổi sắc mặt của Tư Dao, lại nghĩ đến nguyên nhân thực sự, gương mặt Thương Tuyết Hà hiện lên một biểu cảm quái dị. Cô muốn cười nhưng lại không được cười, cái điệu bộ mím môi nửa cười nửa không trông cực kỳ buồn cười.

Cô ngồi ở vị trí gần Tư Dao nhất, đối phương chỉ cần liếc mắt là thấy ngay biểu cảm của cô. Sau một thoáng tạm dừng, nàng đặt một miếng cao dán xuống trước mặt Thương Tuyết Hà.

Sếp Tư một tay chống lên mặt bàn, nở một nụ cười "hiền hậu" với cô: "Tôi thấy cánh tay cô hôm nay hình như cũng có vấn đề, hay là cô cũng dán một miếng đi."

"..." Biểu cảm hả hê của Thương Tuyết Hà đóng băng ngay trên mặt. Cô trơ mắt nhìn sếp Tư như không có chuyện gì xảy ra, giẫm trên đôi giày cao gót lênh khênh đi thẳng ra ngoài.

"... Khỉ thật." Cô lẩm bẩm một câu, rút điện thoại ra bắt đầu hí hoáy gì đó.

Điền Duyệt Hân dọn dẹp xong tài liệu trên bàn, liếc nhìn một cái rồi thuận miệng hỏi: "Mua gì đấy chị?"

"Tạ tay." Cùng lúc nói câu đó, màn hình điện thoại hiển thị đã thanh toán thành công, cô hừ lạnh một tiếng đầy oán khí.

Buổi chiều, Trần Tử Hinh gửi tin nhắn cho cô.

Thương Tuyết Hà vốn định tối nay tan làm sẽ hẹn Tư Dao đi ăn, nhưng Trần Tử Hinh – người vừa mới ổn định sau khi chuyển nhà đã mời họ đến nhà mới dùng bữa.

Nghĩ bụng có thể đi ăn chực một bữa, cô bèn "tiền trảm hậu tấu" đồng ý luôn, sau đó mới nhắn tin trưng cầu ý kiến của Tư Dao.

[Thương Tuyết Hà]: Tử Hinh nói tối nay mời chúng mình qua nhà cô ấy ăn cơm, em đồng ý rồi, chị có rảnh không? OvO

Tư Dao nhanh chóng gửi sang một chiếc meme gấu trúc đánh rơi bát thể hiện sự kinh ngạc tột độ.

[Thương Tuyết Hà]: ???

[Tư Dao]: Về chuyện bữa tối, chị cũng có chuyện muốn nói với em.

[Tư Dao]: Bạch Tuyên hẹn chúng ta tối nay đi ăn cùng nhau, chị cũng lỡ đồng ý rồi.

[Thương Tuyết Hà]: ??? [Meme gấu trúc đánh rơi bát.gif]

Thương Tuyết Hà vừa bất lực vừa buồn cười, chẳng thể ngờ được cả hai lại tâm đầu ý hợp đến mức đều tưởng đối phương đang rảnh, thế là cứ vậy mà "tiền trảm hậu tấu".

Nhưng việc cấp bách lúc này là phải giải quyết vấn đề ra sao, bởi từ chối bên nào cũng đều không ổn.

Trần Tử Hinh vì bữa tối nay mà đặc biệt khước từ cuộc hẹn với đồng nghiệp; còn phía Vệ Bạch Tuyên thì đã mong ngóng từ lâu, đang rất nóng lòng muốn lấy chiếc dây chuyền thiết kế riêng.

Cả hai bên đều không muốn dời lịch, hai người họ khuyên lơn hết lời, kết quả là hai vị kia sau khi nghe rõ lý do lại ăn ý đến lạ, cùng đề nghị hay là gộp chung lại một bàn cho xong.

Bữa tiệc đã được chốt xong xuôi, nhưng cả hai vẫn vô cùng khó hiểu tại sao bạn thân của mình lại đưa ra gợi ý như vậy.

[Trần Tử Hinh]: Mình đi để "duyệt" hộ cậu mà! Xem bạn của Tư Dao có thái độ thế nào với cậu, là biết vị trí của cậu trong lòng cô ấy quan trọng đến đâu ngay!

Thương Tuyết Hà nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, lẩm bẩm: "... Mình thấy cậu định đi gây chuyện thì có."

[Vệ Bạch Tuyên]: Cậu không biết là muốn hiểu sâu về một người thì phải bắt đầu từ vòng bạn bè của họ sao? Xem vòng tròn giao thiệp của cô ấy thế nào, sẽ biết đại khái cô ấy là người ra sao thôi.

"..." Tư Dao ngẫm nghĩ một lát, thầm cảm thán trong lòng: Thế thì chắc là kiểu người ngốc nghếch mà thẳng thắn rồi.

Nhà hàng đã hẹn nằm ngay khu thương mại gần đó. Trần Tử Hinh vừa tan làm là phi thẳng tới luôn. Nghĩ đến chuyện sắp gặp người lạ, cô ấy còn cố tình dặm lại lớp trang điểm để giữ hình tượng.

Vừa bước xuống taxi, Thương Tuyết Hà đã báo tin họ đã đến nơi và gửi số bàn cho cô ấy.

Cô  ấy đi thang cuốn lên lầu, ánh mắt vô định lướt qua các cửa hàng xung quanh. Đã lâu không tới, cô ấy nhận ra nơi này thay đổi không ít, cửa hàng nọ đã sửa sang lại, lại có thêm một tiệm lẩu mới khai trương.

Ánh mắt cô ấy bỗng dừng lại ở một bóng lưng. Người đó mặc bộ đồ công sở màu trắng, tóc búi cao sau gáy, để lộ phần cổ trắng ngần, đứng trên cô ấy vài bậc thang, một tay tùy ý đặt lên tay vịn, khí chất vô cùng xuất chúng.

Chỉ riêng bóng lưng thôi cũng đủ khiến Trần Tử Hinh không thể rời mắt. Cô ấy không kìm được mà nhìn thêm vài lần, trong lòng vô thức phác họa ra diện mạo của đối phương.

Nhìn cách ăn mặc, chắc chắn đây là một phụ nữ thành đạt, khí chất có phần giống Tư Dao, đúng gu "nữ cường" mà Trần Tử Hinh hâm mộ.

Ra khỏi thang cuốn, Trần Tử Hinh ngạc nhiên phát hiện người kia cũng vào cùng một nhà hàng với mình, chỉ là cô ấy vừa vào đã đi thẳng về phía nhà vệ sinh. Cho đến khi bóng lưng ấy khuất hẳn, cô ấy vẫn chưa được chiêm ngưỡng dung nhan thật sự.

Trần Tử Hinh thu hồi ánh mắt, từ xa đã thấy hai người kia đang ngồi sát rạt bên nhau đầy tình tứ. Cô ấy vội vàng bước tới ngồi xuống, tự giác làm một chiếc "bóng đèn" tỏa sáng rực rỡ với công suất cực lớn.

"Hai người đến nhanh thế."

"Đúng vậy." Thương Tuyết Hà cười híp mắt, "Bọn mình gọi vài món rồi, cậu xem muốn ăn gì thì cứ gọi thêm thoải mái."

"Để xem thiếu thì gọi sau." Trần Tử Hinh liếc nhìn qua, phía đối diện có hai người ngồi, mà bên này chỉ có mình cô ấy, bèn thắc mắc: "Chẳng phải bảo còn một người bạn nữa sao?"

Tư Dao nhìn đồng hồ, đáp: "Đang trên đường tới, chắc sắp đến rồi."

"Ồ ồ." Trần Tử Hinh sực nhớ tới người phụ nữ lúc nãy, bắt đầu hào hứng kể: "Lúc nãy đi lên mình thấy một cô gái, khí chất đỉnh cực kỳ! Dù chỉ thấy bóng lưng thôi nhưng mình dám cá chắc chắn là một mỹ nhân!"

"Sao cậu không nhìn xem mặt mũi người ta thế nào?" Thương Tuyết Hà trêu chọc, "Biết đâu lại là kiểu 'nhìn lưng muốn yêu, nhìn mặt muốn xỉu' thì sao."

"Mình cảm giác không phải đâu, phụ nữ chỉ cần biết ăn mặc thì không ai xấu cả!" Trần Tử Hinh tiếp tục: "Thật sự khí chất rất tốt, diện nguyên cây trắng, mình thấy giống chị Tư Dao ấy, kiểu đàn chị trưởng thành quyến rũ."

Thương Tuyết Hà rút một tờ khăn giấy đưa cho cô ấy: "Lau nước miếng đi kìa. Cậu thích kiểu đàn chị trưởng thành từ bao giờ mà mình không biết thế?"

Trần Tử Hinh cười hi hi ha ha đáp lại: "Chỉ cần chị ấy đủ đẹp, mình nguyện 'cong' luôn!"

Cô ấy nói câu này chỉ là đùa vui, nào ngờ vừa dứt lời đã nghe thấy một giọng nữ xen vào. Khoảnh khắc quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, nụ cười trên mặt cô ấy bỗng chốc đông cứng.

"Đang tán gẫu gì thế? Xem ra tôi đến muộn rồi." Vệ Bạch Tuyên đứng trước bàn của họ, mỉm cười rạng rỡ nói.

Thương Tuyết Hà vội vàng tiếp lời: "Không muộn, không muộn đâu! Thức ăn còn chưa lên mà, vừa khéo lắm."

Vệ Bạch Tuyên ngồi xuống cạnh Trần Tử Hinh, Tư Dao đơn giản giới thiệu họ với nhau.

Thương Tuyết Hà nhìn Vệ Bạch Tuyên cũng diện nguyên cây trắng, khẽ "ừm" một tiếng đầy nghi hoặc rồi nhanh chóng hiểu ra điều gì đó, trêu chọc: "Tử Hinh, người cậu vừa nói không phải là chị Bạch Tuyên đấy chứ?!"

"Chị sao?" Vệ Bạch Tuyên ngơ ngác, "Chị làm sao?"

Thương Tuyết Hà đúng là kiểu người "hóng hớt không sợ lớn chuyện", bèn đổ thêm dầu vào lửa: "Lúc nãy cô ấy bảo thấy một chị đẹp lắm, làm cô ấy muốn 'cong' luôn kìa!"

"Cậu đừng nói lung tung!" Trần Tử Hinh đỏ mặt giải thích, "Lúc nãy mình chỉ đùa thôi mà!" Cô ấy đâu có ngờ vừa dứt lời quay đầu lại đã gặp ngay chính chủ, ngượng đến mức chỉ muốn dùng ngón chân đào một cái hố dưới sàn để chui xuống cho xong.

"Thật sao?" Vệ Bạch Tuyên tỏ ra khá ngạc nhiên, lại thấy có chút buồn cười, cô ấy quay sang nhìn Trần Tử Hinh.

Bất thình lình chạm mắt nhau, Trần Tử Hinh càng thêm bối rối. Nếu là người lạ trêu đùa thì thôi, đằng này lại ngồi cùng bàn ăn cơm, chắc chắn không thể đùa cợt như vậy được, nhất là khi đối phương đúng thật là một "đàn chị xinh đẹp".

"Không phải đâu ạ, em chỉ thấy khí chất của chị rất tốt thôi, còn lại đều là nói đùa cả."

Tư Dao kịp thời lên tiếng giải vây, cười nói: "Tử Hinh, chẳng phải dạo trước em nhờ tôi giới thiệu đối tượng cho sao? Tôi có một người rất hợp đây, không biết em có hứng thú làm quen không."

Nhắc đến chủ đề này, "gái ế lâu năm" Trần Tử Hinh lập tức hết ngượng, mắt sáng rực lên đáp lời: "Thật sao! Em có hứng thú! Có đẹp trai không chị!?"

Tư Dao gật đầu: "Tôi thấy đẹp."

Vệ Bạch Tuyên cũng đang độc thân liền tỏ vẻ không hài lòng: "Tớ cũng độc thân đây, sao không thấy cậu giới thiệu cho tớ một người?"

"..." Tư Dao bất lực nhếch môi, "Người tớ giới thiệu chắc chắn cậu biết, nếu hai người mà có ý định gì với nhau thì cũng chẳng cần đến lượt tớ giới thiệu nữa."

Nói đoạn, Tư Dao mở vòng bạn bè của người đó, tìm ảnh rồi đưa cho Trần Tử Hinh kiểm tra.

Vệ Bạch Tuyên ghé mắt nhìn qua, lập tức phán: "A, người này không được."

"Anh ta từng theo đuổi tớ."

Bầu không khí tức khắc đông đặc lại.

Vệ Bạch Tuyên nhanh chóng giải thích: "Ý tớ là, sau khi bị tớ từ chối, anh ta lập tức tìm ngay mục tiêu tiếp theo. Cá nhân tớ thấy anh ta chỉ hợp làm bạn thôi."

"Ồ~" Thương Tuyết Hà gật đầu, "Cảm giác đào hoa quá, không được, không được!"

Thế là chuyện giới thiệu đối tượng cứ vậy mà trôi vào dĩ vãng.

Sau bữa ăn, Tư Dao đưa chiếc dây chuyền thiết kế riêng đã lấy hộ cho Vệ Bạch Tuyên.

"Oa, đẹp quá."

Khoảnh khắc mở hộp ra, viên kim cương trên mặt dây chuyền dưới ánh đèn trần tỏa ra những tia sáng lấp lánh hút mắt, Trần Tử Hinh không kìm được tiếng khen ngợi.

Vệ Bạch Tuyên quay sang nhìn Trần Tử Hinh, thấy cô gái nhỏ vẻ mặt đầy kinh ngạc, bèn hỏi: "Em thích không?"

Trần Tử Hinh buột miệng đáp: "Thích ạ."

"Vậy tặng em đấy." Vệ Bạch Tuyên đóng nắp hộp lại, đẩy đến trước mặt Trần Tử Hinh.

Hành động này khiến Trần Tử Hinh vô cùng kinh ngạc, cuống quýt xua tay giải thích: "Em không có ý đó! Em chỉ thấy sợi dây chuyền này rất đẹp thôi, chứ không phải muốn chị tặng cho em đâu!"

"Chị biết mà." Vệ Bạch Tuyên mỉm cười, "Chỉ là cảm giác mong đợi đã mất đi rồi, tự nhiên chị không muốn giữ nó nữa."

Sợ đối phương áp lực, cô ấy nói tiếp: "Không đắt đâu, món đồ vài trăm tệ thôi mà."

Tư Dao ngồi đối diện chẳng hề ngạc nhiên trước hành động của Vệ Bạch Tuyên. Cô ấy luôn như vậy, rất mong chờ có được một thứ gì đó, nhưng khi có được rồi, cảm giác mong đợi biến mất là lập tức "thất sủng", hoặc là cất xó, hoặc là đem tặng người khác.

Với người mới gặp lần đầu, Trần Tử Hinh nhất quyết không dám nhận món quà này vì sợ đối phương chỉ đang tỏ ra phóng khoáng. Nhưng thấy Vệ Bạch Tuyên biểu hiện thực sự không bận tâm, cộng thêm Tư Dao cũng lên tiếng, cuối cùng cô ấy chỉ đành cung kính nhận lấy.

Đối với Vệ Bạch Tuyên, sợi dây chuyền này có một người chủ thực sự yêu thích nó sẽ tốt hơn là để không trong tay cô ấy.

Chỉ là cô ấy không ngờ rằng, một hành động tùy hứng của mình lại vô tình gieo xuống một hạt giống.

Lời của biên tập: 

Nếu mọi người thấy xưng hô hơi loạn cào cào thì thông cảm giúp mình nhé, mình đang cố đẩy nhanh tiến độ nên hơi lười check xưng hô. Sau khi hoàn thành mình sẽ tiến hành hiệu đính lại sau.