Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 62

Biên tập: Poem

Chú thỏ con vừa gỡ lại được một ván trở về văn phòng với gương mặt tươi cười rạng rỡ, An Nguyệt còn trêu cô trông như vừa nhặt được tiền vậy.

Điền Duyệt Hân và Kha Chính Dương đang bận rộn dựng máy, bố trí bối cảnh quay phim, còn Thương Tuyết Hà thì ngồi tại vị trí làm việc của mình, xem qua đại khái nội dung công việc buổi chiều.

Trước đó, cô chợt nhớ ra chuyện Tư Dao đổi biệt danh vào buổi trưa, cô vô cùng tò mò không biết Phó giám đốc Tư sẽ đặt biệt danh gì cho mình.

Cô cứ ngỡ sẽ là những từ ngữ lộ liễu như "Cục cưng", "Bé con", "Yêu dấu", hoặc là những từ kiểu như "Vợ yêu".

"Hửm???" Cô không kìm được thốt lên đầy nghi hoặc, trong dãy chữ Hán ở mục liên hệ gần đây, có một biểu tượng cảm xúc đặc biệt nổi bật.

Mà ảnh đại diện đó chính là của Tư Dao, cô nhìn không rõ đó là biểu tượng gì, chỉ đành nhấn vào xem.

Biểu tượng đó là một củ cà rốt màu đỏ, cũng chính là biệt danh mà Tư Dao tự tay đổi, lúc đầu Thương Tuyết Hà vẫn chưa phản ứng kịp, mãi đến khi nhìn chằm chằm vào củ cà rốt suy nghĩ kỹ mới không nhịn được mà bật cười.

May mà cũng không phải xưng hô sến súa gì, nếu chẳng may bị đồng nghiệp nhìn thấy thì cũng có thể tùy ý lấp l**m cho qua, có lẽ đối phương cũng đã cân nhắc đến điểm này nên mới chọn dùng ý nghĩa kín đáo như vậy.

Thương Tuyết Hà không thích ăn cà rốt, nhưng củ cà rốt này... cô vẫn rất thích.

"Tuyết Hà, mau đến giúp một tay nào!"

"Đến đây!"

Buổi chiều chính thức bắt đầu ghi hình video hát cover, văn phòng thay đổi bầu không khí lười biếng, tràn ngập tiếng hát của Kha Chính Dương.

"Chính Dương, cậu hát cũng không tệ đâu nha." Thương Tuyết Hà xem lại video một lượt, hiện tại chưa có dự định lộ mặt, họ đã tính kỹ đợi đến khi lượng người theo dõi nhiều hơn sẽ tùy tình hình mà lộ mặt như một phúc lợi khi đạt mốc X vạn fan.

Dù sao ngoại hình của Kha Chính Dương cũng rất ổn, giai đoạn hiện tại nên giữ lại chút cảm giác bí ẩn.

"Để An Nguyệt làm hậu kỳ một chút là có thể đăng rồi." Thương Tuyết Hà vừa ngẩng đầu lên, đối diện làm gì còn bóng dáng của An Nguyệt nữa, "An Nguyệt đâu rồi???"

Điền Duyệt Hân đáp: "Chị Nguyệt vừa đi vệ sinh rồi."

"Được rồi."

Một lát sau, An Nguyệt quay lại, vẫn là vẻ mặt hóng hớt quen thuộc đó.

"Chị em ơi! Mọi người đoán xem vừa nãy tôi đi vệ sinh gặp ai nào!?" Mắt An Nguyệt sáng rực lên, nhìn một cái là biết ngay lại sắp đi rêu rao tin đồn rồi.

"Ai thế?"

An Nguyệt đáp: "Phó giám đốc Tư!"

"..." Thương Tuyết Hà không nhịn được ngẩng đầu khỏi màn hình, nén cơn thôi thúc muốn trợn mắt mà cà khịa cô nàng: "Cậu chẳng phải đang nói nhảm sao? Cậu mà thấy cô ấy ở nhà vệ sinh nam thì mới là chuyện lạ đấy!"

"Ái chà không phải đâu!" An Nguyệt đi đến bên cạnh cô, tựa vào bàn làm việc kế bên, thần thần bí bí nói: "Mình thấy trên cổ cô ấy có dấu 'dâu tây'!"

"Phụt!" Thương Tuyết Hà vừa mới hớp một ngụm nước liền phun sạch lên màn hình máy tính, cô vội vàng rút mấy tờ khăn giấy lau miệng, "Cậu nói cái gì?!"

"Dâu tây đó!" An Nguyệt vỗ cô một cái, "Ngốc chết đi được, không lẽ cậu ngay cả 'dâu tây' là gì cũng không biết!?"

An Nguyệt vừa nói vừa chỉ lên cổ mình, "Chỗ này này, rất nhạt, chỉ hơi đỏ một chút thôi, vậy mà vẫn bị mình bắt thóp được! Trời ạ, anh bạn trai đi xe G63 của Phó giám đốc Tư mãnh liệt thế sao!"

Nghe đến "anh bạn trai đi xe G63", Thương Tuyết Hà suýt chút nữa đã thốt ra một câu chửi thề, cô gượng cười: "Cậu suốt ngày sao mà hóng hớt thế, còn bạn trai đi xe G63 nữa chứ, lùi một vạn bước mà nói, trên cổ thật sự có dấu dâu tây đi thì sếp Tư người ta đã xác nhận chưa? Sao cậu dám khẳng định chắc nịch là do bạn trai tin đồn làm?"

Cô đẩy đẩy An Nguyệt: "Mau đi xử lý hậu kỳ của cậu đi! Suốt ngày chỉ giỏi đoán già đoán non."

"Mình cũng chỉ là suy đoán thôi mà." An Nguyệt quay về chỗ ngồi, "Sao phản ứng của Tuyết Hà lại lớn thế chứ, cứ như là do cậu làm không bằng."

"..." Thương Tuyết Hà suýt bị sặc nước miếng, nhanh chóng chữa cháy: "Mình chỉ cảm thấy không có bằng chứng xác thực thì đừng nên nói lung tung, hơn nữa bây giờ chúng ta làm gì có thời gian rảnh rỗi mà đi hóng hớt chuyện của người khác, nghĩ đến chỉ tiêu của chúng ta đi! Đến tận bây giờ lượng fan vẫn là con số 0 kìa!"

Nói xong cô khựng lại một chút, rồi bồi thêm một nhát: "À không phải 0, kiểu gì chẳng có bốn người theo dõi."

Kha Chính Dương lầm bầm: "Bốn người này đều là chính chúng ta cả..."

"..."

May mà chủ đề về dấu dâu tây cũng đã trôi qua, Thương Tuyết Hà thở phào nhẹ nhõm, lại thừa dịp mọi người không chú ý, nhanh chóng gửi một tin nhắn tố cáo cho Tư Dao.

[Thương Tuyết Hà]: Sao cúc áo của chị không cài cho hẳn hoi thế! Mang theo dấu dâu tây đi lung tung khắp nơi, bộ không sợ người ta bàn tán về chị hay sao!

[Thương Tuyết Hà]: Ác long gầm gừ.jpg

[Tư Dao]: Oan quá, chị không nhìn thấy.

Hừ, còn dám kêu oan nữa! Thương Tuyết Hà đang định gõ chữ trả lời, kết quả đầu dây bên kia gửi tới một bức ảnh tự sướng, nội dung ảnh kéo dài từ cằm đến cổ áo, không lộ mặt.

Cô không dám nhấn mở tấm hình này trên máy tính, lén lút cầm điện thoại lên mở ảnh gốc, tỉ mỉ phóng to bức ảnh để tìm kiếm dấu dâu tây trong truyền thuyết kia.

Đừng nói là "mai nở trong tuyết", ngay cả một lỗ chân lông cô cũng chẳng thấy đâu, trái lại trong ảnh có mấy chiếc cúc phía trên áo sơ mi không cài, kéo dài xuống tận dưới xương quai xanh, có thể thấp thoáng nhìn thấy kh* ng*c ẩn hiện.

Thương Tuyết Hà chột dạ tắt tấm hình đi, chuyển sang bắt bẻ.

[Thương Tuyết Hà]: Vậy chị cũng không được cởi cúc áo rộng như thế! Phải chú ý hình tượng!

[Tư Dao]: Chị không có.

Hừ, còn nói không có! Cô vừa gõ xong một dòng phản hồi, câu tiếp theo của đối phương đã gửi tới.

[Tư Dao]: Vì để chụp ảnh cho em xem nên mới cởi ra thôi.

Thương Tuyết Hà: "..." Cô đỏ mặt xóa sạch những lời mắng mỏ định gửi đi.

[Thương Tuyết Hà]: Đừng cậy em thích chị mà có thể làm xằng làm bậy.jpg

[Tư Dao]: Xinh đẹp cũng thật là rắc rối.jpg

Cô lại nghĩ đến cảnh tượng trong phòng nghỉ buổi trưa, dáng vẻ Tư Dao bị mình hôn đến ngơ ngác thật sự vô cùng đáng yêu, so với hình tượng thanh cao lạnh lùng ngày thường đúng là một sự tương phản cực kỳ dễ thương, cứ nghĩ đến nàng là tim cô như tan chảy.

"Hì... hì hì..." Không biết là lần thứ bao nhiêu, Thương Tuyết Hà lại lén lút che miệng cười một mình.

Khó khăn lắm mới đợi được đến giờ tan làm, An Nguyệt hỏi cô có muốn đi mua sắm cùng không, Thương Tuyết Hà cười từ chối, cô đã hẹn tối nay đi ăn với Trần Tử Hinh.

Không cần đoán cũng biết "tinh linh hiếu kỳ" kia đa phần là đến để nghe ngóng chuyện của Tư Dao, ngặt nỗi mấy ngày nay thường xuyên tăng ca, hôm nay có thể tan làm sớm nên đặc biệt đến để "tóm" cô.

Họ hẹn nhau ở một quán ăn vỉa hè gần nhà, vì vấn đề thời gian nên Thương Tuyết Hà còn có thể về nhà một chuyến, đợi Trần Tử Hinh đi làm về rồi mới qua đó.

Vừa ngồi xuống, Trần Tử Hinh đã bắt đầu than vãn.

"Chao ôi, nói thật nhé, ngày nào cũng tan làm muộn thế này còn phải ngồi tàu điện ngầm về nhà, mình muốn chuyển đến sống gần công ty lắm rồi." Cô ấy vừa mở miệng là biết ngay mấy ngày nay không ít lần bị "xã hội vùi dập".

Thương Tuyết Hà uống một ngụm trà, đáp lại: "Nhưng không phải cậu thấy tiền thuê nhà gần công ty đắt sao."

Tiền thuê nhà hiện tại nếu ở gần công ty thì chỉ thuê được một phòng đơn, hơn nữa còn rất nhỏ, nhưng cùng mức giá đó ở chỗ xa hơn một chút thì có thể thuê được một căn hộ một phòng ngủ rất tốt, lại còn có ban công lớn.

Vì vậy Thương Tuyết Hà mới luôn không chuyển đến gần công ty.

"Haiz, đó chẳng phải là chuyện hồi trước sao, giờ lương mình cũng tăng rồi mà, tầm nhìn không thể cứ ngắn hạn mãi thế được!" Trần Tử Hinh uống ngụm trà, nghĩ đến điều gì đó lại nói: "Nhắc mới nhớ, nơi Tư Dao ở chắc chắn là rất tốt nhỉ, ví dụ như căn hộ chung cư cao cấp trang thiết bị đầy đủ chẳng hạn."

Thương Tuyết Hà thực sự chưa từng hỏi Tư Dao sống ở đâu, nhưng không cần nghĩ cũng biết nàng chắc chắn là chọn chỗ nào thuận tiện nhất, lại thấy buồn cười vì trực giác của Trần Tử Hinh thật chuẩn: "Cái này sao cậu lại biết? Cô ấy nói cho cậu à?"

"Mình đoán thôi." Trần Tử Hinh xua tay, "Hôm đó mình đã quan sát kỹ cách ăn mặc của cô ấy, đừng nhìn có vẻ đều rất bình thường, nhưng thực tế mỗi món đều là đồ hiệu, ngay cả đôi giày dưới chân cũng là mẫu giới hạn mùa hè của nhà G."

"Toàn thân từ trên xuống dưới bao gồm cả sợi dây chuyền kia cộng lại ước chừng có thể bằng cả năm tiền lương của chúng ta đấy." Trần Tử Hinh vẻ mặt tò mò nói, "Phú bà cấp bậc thế này sao cậu quen được vậy?"

"..." Nụ cười của Thương Tuyết Hà cứng đờ lại, "Thực ra... cô ấy chính là vị Phó giám đốc từ trên trời rơi xuống công ty mình mà mình đã nói trước đó..."

"..." Trần Tử Hinh hít một hơi khí lạnh, vẻ mặt không thể tin nổi nói: "Cái này... quan hệ của hai người sao có thể tốt đến thế được?! Thật quá khó tin."

"Ờ..." Thương Tuyết Hà sờ sờ mũi, chuyện này mà nói cho cô ấy biết, chẳng phải quan hệ giữa cô và Tư Dao sẽ làm cô ấy sợ chết khiếp sao?

"Chuyện này nói ra thì rất phức tạp, tóm lại là quan hệ của bọn mình khá tốt." Cô khựng lại một chút, rồi nói tiếp: "Sao nào, cậu thấy mình không thể có quan hệ tốt với phú bà à?"

"Được được." Trần Tử Hinh gật đầu lấy lệ, lại hỏi: "Vậy bình thường hai người trò chuyện những gì?"

Trò chuyện gì? Thương Tuyết Hà suy nghĩ kỹ lại, phát hiện chủ đề của họ dường như chưa bao giờ giới hạn trong một loại, nhiều lúc nghĩ gì nói nấy, đã đạt đến mức dù có im lặng cũng không cảm thấy ngượng ngùng rồi.

Tất nhiên, nhiều hơn cả là những lời "tán tỉnh".

"Cái gì cũng có thể nói, nghĩ gì nói nấy."

"Thế thì quan hệ của hai người là tốt thật đấy. Mình cứ tưởng nhân vật cấp bậc như cô ấy sẽ rất khó nói chuyện cơ."

"Hôm đó cậu chẳng phải đã gặp cô ấy rồi sao? Còn cùng người ta ăn cơm nữa."

Trần Tử Hinh cười gượng, "Đó chẳng phải là do không biết cô ấy là cấp trên của cậu sao, nhưng cô ấy đúng là không hề có chút cao ngạo nào, cũng rất khéo ăn nói."

"Tính cách còn rất tốt nữa! Nói chuyện thì nhẹ nhàng, giọng nói cũng rất hay, quan trọng nhất là gương mặt đó! Tuyệt phẩm! Đúng là gu của mình mà! Người chị dịu dàng thế này nghĩ đến thôi là mình cũng muốn 'cong' luôn rồi!"

"Này này này." Thương Tuyết Hà giật giật khóe miệng, vẻ mặt ghét bỏ cầm khăn giấy lau miệng cho Trần Tử Hinh, "Nước miếng sắp chảy ra rồi kìa."

Trần Tử Hinh quệt miệng một cái, làm gì có nước miếng nào! Cô ấy lườm Thương Tuyết Hà một cái, nói: "Nhưng so với cái sự 'cong' kiểu Schrödinger của mình thì bé thụ như cậu chắc là đã sớm không cầm lòng nổi rồi chứ?"

"Khụ khụ khụ!" Thương Tuyết Hà đột nhiên bị sặc, chột dạ nói: "Cậu nói gì thế! Trước đó còn nói yêu đương công sở là không nên, huống hồ còn là vượt cấp."

"Ôi dào, phàm là chuyện gì cũng có ngoại lệ mà~" Trần Tử Hinh nháy mắt, "Mình nói là loại cấp trên đó kìa! Hơn nữa hai người đều có chuyện để nói, chứng tỏ không tồn tại tình trạng tam quan không hợp, nếu cậu thực sự thích thì thử một chút cũng có sao đâu."

Thương Tuyết Hà giật giật khóe miệng, cạn lời nói: "Cô nàng này... đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật sách."

"Ha ha ha ha mình cũng muốn gặp Tư Dao nhiều hơn mà! Cảm giác ở bên cạnh cô ấy ăn thêm vài bữa cơm là có thể hưởng lây khí chất trên người cô ấy! Kiểu chị đẹp thế này mình chưa từng tiếp xúc bao giờ, trước đây luôn thấy loại này sẽ là sự tồn tại thần thánh không thể chạm tới, giờ thấy cũng có thể rất gần gũi với mình."

"Cuối tuần cậu có thời gian không, hay là chúng ta lại cùng ra ngoài ăn bữa cơm đi? Mấy hôm trước được mời khách mình còn thấy ngại lắm." Trần Tử Hinh nháy mắt ra hiệu với cô.

"Cậu là muốn tìm cớ gặp cô ấy chứ gì." Thương Tuyết Hà cười hì hì, "Cậu từ bỏ ý định đi, cuối tuần bọn mình hẹn nhau qua nhà cô ấy chơi rồi."

"Được đấy chứ! Vậy cậu thể hiện cho tốt vào! Tranh thủ sớm ngày hạ gục!"

"Trần Tử Hinh, mình thấy cậu thực sự rất không bình thường đấy." Thương Tuyết Hà bất lực nói: "Sao bây giờ cậu lại sốt sắng vun vén cho mình và Tư Dao thế, cái bộ quan niệm giai cấp của cậu đâu rồi?"

"Mình không nhất định phải vun vén cho hai người. Chỉ là cảm thấy nếu có ý thì ngại gì không thử, cho dù cuối cùng không ở bên nhau thì có thể hẹn hò với một người xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ không đáng sao? Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu mà chị em!"

"Mình nhìn thấu rồi, cậu đúng là một kẻ cuồng nhan sắc!"

Tác giả có lời muốn nói:

Lúc trước: Yêu đương chốn công sở là không nên đâu! Hai người ở bên nhau sẽ không có kết quả tốt đẹp gì đâu!

Bây giờ: Ngay bây giờ, mình muốn thấy hai người kết hôn tại chỗ luôn!

Sự thật chứng minh phụ nữ đều là những sinh vật hay thay đổi _(:з」∠)_.

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!

Chú thích:

* 薛定谔弯 (Schrödinger's Gay): Dựa trên thí nghiệm "Con mèo của Schrödinger" trong vật lý. Trần Tử Hinh tự nhận mình "cong" một cách mơ hồ, lúc thẳng lúc cong tùy vào đối tượng.