Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 61

Biên tập: Poem

Nàng bước đến bàn làm việc, cầm điều khiển điều hòa chỉnh lại nhiệt độ cho vừa vặn rồi mới xoay người nhìn cô.

"Chẳng phải nói muốn ngủ trưa sao?"

"Vâng, nhưng mà..." Thương Tuyết Hà nhìn quanh một lượt, đúng là văn phòng của Tư Dao không sai vào đâu được, cô ngơ ngác hỏi: "Em vào đây làm gì ạ?"

"Ngủ chứ." Tư Dao đáp lại như một lẽ đương nhiên, "Chị thấy mọi người cứ gục xuống bàn mà ngủ, chắc là mỏi tay lắm đúng không?"

"Đúng là vậy ạ." Thương Tuyết Hà vô thức đáp lời, "Nhưng chỉ ngủ có một tiếng thôi nên cũng không sao... em quen rồi."

Tư Dao không nói gì thêm mà đi về phía khu vực tiếp khách, lúc này Thương Tuyết Hà mới nhận ra trên tường có một cánh cửa ẩn.

Thấy Tư Dao đẩy cửa rồi quay đầu ra hiệu cho mình, cô liền bước tới.

Phía sau cánh cửa đó là một phòng nghỉ nhỏ, bên trong có một chiếc giường đơn tầm một mét hai, gối chăn đều đủ cả.

Tư Dao khép rèm sáo lại, căn phòng không bật đèn lập tức trở nên tối mờ, cực kỳ thích hợp để chợp mắt.

"Chị thường nghỉ trưa ở đây." Tư Dao nói, "Giường hơi nhỏ một chút nhưng khá thoải mái, hôm nay em ngủ ở đây đi."

"Còn chị thì sao?" Thương Tuyết Hà buột miệng hỏi.

"Chị ngủ cùng em chứ." Tư Dao bật cười, "Hay là em muốn chị ra sofa nằm?"

Thương Tuyết Hà liếc nhìn chiếc sofa nhỏ xíu, nằm xuống chắc chắn không thể duỗi chân, chưa nói đến đôi chân dài miên man của Tư Dao. Vì sự thoải mái, cô lập tức lắc đầu: "Vậy... ngủ chung đi ạ."

...

Sau khi đồng ý, Thương Tuyết Hà có chút hối hận. Cô ngồi trên giường, cảm giác rất êm ái, nhưng chỉ có một cái gối, chăn cũng chỉ là một chiếc mền nhỏ, nhìn kiểu gì cũng thấy chỉ dành cho một người.

"Hình như chỉ có một cái gối thôi. Em thấy ngoài sofa có gối ôm, để em ra lấy nhé?"

"Đừng." Tư Dao nhanh chóng ngăn lại, "Cái đó chưa giặt, bẩn lắm. Cứ nằm sát vào nhau là được."

"Vâng..." Thương Tuyết Hà nhìn cái gối, cũng khá lớn, hai người nằm sát chút chắc cũng vừa.

Cô nhìn Tư Dao đóng cửa phòng nghỉ lại, có vẻ như chuẩn bị đi ngủ, rồi lại nhìn thấy chiếc áo sơ mi phẳng phiu trên người nàng.

Cô buột miệng: "Chị không thay đồ sao? Áo sơ mi dễ bị nhăn lắm đó."

Tư Dao khựng lại một chút như sực nhớ ra điều gì: "Em không nói là chị quên mất, đồ dự phòng hôm qua chị mang về giặt rồi, chưa mang đi."

"Vậy..."

"Thôi kệ, không sao đâu. Cởi ra cũng vậy thôi." Tư Dao vừa nói vừa bắt đầu cởi cúc áo.

"?!!!" Thương Tuyết Hà nghe vậy thì trợn tròn mắt kinh hãi. Cởi ra cũng vậy thôi ư??? Chẳng lẽ chị ấy định ngủ khỏa thân sao???!

Cho dù Tư Dao không ngại thì cô cũng ngại chết đi được!! Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, Thương Tuyết Hà cảm thấy máu nóng dồn hết lên não, còn tâm trí đâu mà ngủ trưa nữa.

"Em... em... em thấy chị... chị cứ mặc vậy đi..." Cô vừa mở miệng đã lắp bắp không thôi, hai tay bịt chặt mắt không dám nhìn Tư Dao.

"Chiều nay còn phải gặp khách hàng nữa." Trong lúc nói chuyện, cúc áo cuối cùng đã được tháo ra.

Thương Tuyết Hà nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo, vành tai bắt đầu đỏ ửng. Tư Dao chú ý đến chi tiết này, nàng đặt chiếc sơ mi vừa cởi lên sofa, từng bước tiến về phía cô.

Quả nhiên càng lại gần, đối phương càng né tránh, thậm chí đã cúi đầu giả làm đà điểu.

Khóe môi Tư Dao khẽ cong lên, nàng cúi người nắm lấy cổ tay cô, dùng lực kéo bàn tay đang che mắt ra.

Đúng như dự đoán, đôi mắt kia nhắm nghiền, hoàn toàn không dám nhìn nàng.

"Sao em không dám nhìn chị?" Tư Dao cố tình hỏi, "Chẳng lẽ chị xấu lắm sao?"

"Không phải..." Thương Tuyết Hà quay mặt đi, cô sợ vừa mở mắt ra sẽ thấy cảnh không nên thấy, nếu chẳng may mất mặt mà chảy máu cam thì còn gì là liêm sỉ nữa???

"Vậy em mở mắt ra nhìn chị đi." Giọng nói trêu chọc của Tư Dao vẫn tiếp tục vang lên.

"Em không... Ưm!" Cô chưa kịp dứt lời đã cảm nhận được hơi thở của Tư Dao rất gần, giây tiếp theo liền bị hôn, khiến cô theo phản xạ mà mở to mắt.

Trước mặt là khuôn mặt phóng đại của Tư Dao, trong mắt đầy vẻ trêu chọc. Cô vô thức liếc nhìn xuống dưới.

Không nhìn thì thôi, nhìn rồi cô liền tức đến trợn mắt, khuôn mặt không biết là vì thẹn hay vì giận mà đỏ bừng lên.

Làm gì có cảnh tượng "nóng bỏng" như cô tưởng tượng, bên trong áo sơ mi của Tư Dao là một chiếc áo hai dây ôm sát!

"Để chị đoán xem nào~ Có phải ai đó vừa mới tưởng tượng ra mấy thứ không nên thấy không nhỉ? Chậc chậc." Tư Dao còn cố tình bồi thêm một câu.

A a a a!!!!

Thương Tuyết Hà cảm thấy mặt mũi mình mất sạch rồi, cô lập tức nằm xuống giường, rúc sâu vào trong chăn, quấn mình kín mít như kén tằm.

Cô nghe thấy tiếng Tư Dao cười vui vẻ một hồi lâu, sau đó nàng mới thong thả leo lên giường.

Rất nhanh sau đó, cô cảm nhận được một người dán sát vào sau lưng mình, dùng chung một chiếc gối, đôi tay kia cũng rất tự nhiên mà vòng qua ôm lấy cô từ phía sau.

Nàng còn dùng giọng điệu đáng thương nói: "Lạnh quá đi, em thật sự không định chia cho chị chút chăn sao?"

Vừa nói, nàng vừa siết chặt vòng tay, áp sát vào người Thương Tuyết Hà. Người trong lòng thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng sự đầy đặn phía sau lưng cùng cơ thể mềm mại, thơm ngát của đối phương.

"..."

Khoảng năm phút sau, ngay khi Tư Dao tưởng cô đã ngủ thiếp đi.

Thương Tuyết Hà khẽ nhích người, đắp một góc chăn lên người nàng. Cô đang định dựa vào lòng Tư Dao để ngủ thì điện thoại bỗng rung lên một cái.

Cô lấy điện thoại ra, là một tin nhắn WeChat chưa đọc, cái tên hiển thị trên màn hình là Điền Duyệt Hân.

Biết rõ ở góc độ này Tư Dao có thể dễ dàng nhìn thấy màn hình điện thoại, kể cả nội dung tin nhắn, nhưng Thương Tuyết Hà cũng chẳng buồn né tránh. Cô trực tiếp nhấn mở tin nhắn đó.

Điền Duyệt Hân hỏi cô nghỉ trưa không về phòng ngủ sao.

Thương Tuyết Hà nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, lâu đến mức người phía sau phải lên tiếng hỏi: "Không trả lời à?"

"Chẳng biết trả lời gì nữa." Thương Tuyết Hà dứt khoát đóng khung chat lại, tiện tay kiểm tra xem còn tin nhắn nào chưa đọc không.

Tư Dao nhận ra Thương Tuyết Hà dường như không có thói quen đặt tên gợi nhớ cho mọi người, đa phần đều để tên mạng hoặc tên mạng của họ chính là tên thật luôn.

Nàng bèn hỏi: "Em đặt tên chị trong danh bạ là gì thế?"

Thương Tuyết Hà không đáp lời mà kéo danh sách lên trên cùng, mở khung chat với Tư Dao ra.

Trên đó vỏn vẹn hai chữ "Tư Dao", không hề có bất kỳ tên gợi nhớ nào khác.

"Em không định đặt cho chị một cái tên riêng sao?" Tư Dao cười trêu.

Nghĩ đến cái tên mình vừa mới đặt cho Tư Dao trong danh bạ điện thoại cách đây không lâu, sắc mặt cô thoáng chút không tự nhiên: "Chị muốn tên gì?"

Tư Dao có vẻ đang suy nghĩ, Thương Tuyết Hà liền đưa thẳng điện thoại cho nàng: "Chị tự sửa đi."

Tư Dao cũng chẳng khách sáo, đón lấy điện thoại hí hoáy một hồi, sau đó tắt màn hình trả lại cho cô.

Thương Tuyết Hà định mở ra xem nàng đã đặt tên gì, nhưng lại bị Tư Dao ấn tay giữ lại: "Ngủ trưa trước đã."

"... Được rồi." Cô từ bỏ ý định xem ngay lúc đó, cất điện thoại chuẩn bị ngủ. Vừa nhắm mắt lại, cô đã cảm nhận được gương mặt Tư Dao kề sát vào gáy mình, hít một hơi thật sâu, dường như định giữ tư thế này để vào giấc.

Phản ứng đầu tiên của Thương Tuyết Hà là lúc nãy ở ngoài có đổ chút mồ hôi, dù đã khô nhưng mùi chắc chắn chẳng dễ chịu gì. Cô lập tức thẳng lưng, giả vờ bình tĩnh nói: "Sao chị cứ dính lấy em mãi thế?"

"Tại em chẳng bao giờ chủ động cả, nên chị đành phải tự thân vận động thôi." Tư Dao đáp lại bằng giọng điệu vừa bất lực vừa ngây ngô.

"..." Thương Tuyết Hà cắn môi, đột ngột xoay người lại, chuyển sang tư thế chủ động ôm lấy Tư Dao, khẽ lẩm bẩm: "Thế thì để em ôm chị."

Tư Dao mỉm cười: "Vậy, ngủ ngon nhé."

Lần đầu tiên ôm Tư Dao ngủ, Thương Tuyết Hà hơi căng thẳng. Nhưng Tư Dao nói đúng, vì suy nghĩ quá nhiều nên cô luôn trở nên bị động, mà người chủ động mãi rồi cũng sẽ thấy mệt mỏi phải không?

Khi thích một người, ta sẽ không kìm lòng được mà muốn xích lại gần hơn. Lòng bàn tay cô vô thức áp lên lưng Tư Dao vỗ nhẹ, rồi cũng bắt chước hành động lúc nãy của đối phương, hít một hơi thật sâu.

Thứ cô cảm nhận được chỉ là mùi nước hoa thanh khiết trên người Tư Dao. Cái hương thơm vốn dĩ mang theo nét lạnh lùng, xa cách ấy, giờ đây lại mang đến một cảm giác dịu dàng đến lạ kỳ.

Đây có lẽ là giấc ngủ thoải mái nhất của Thương Tuyết Hà kể từ khi vào công ty. Cho đến khi điện thoại rung chuông, cô mới vô cùng luyến tiếc mà mở mắt ra.

Tư Dao vẫn còn đang ngủ, nàng nhắm mắt, hơi thở đều đặn. Lông mi nàng thực sự rất dài và dày, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận... Thương Tuyết Hà nhìn đến mức có chút ngẩn ngơ.

Đúng lúc này "người đẹp ngủ trong rừng" thức giấc. Nàng chậm rãi mở mắt, chạm phải ánh nhìn của Thương Tuyết Hà.

Trong mắt không hề có sự mơ màng khi mới tỉnh, đôi mắt đẹp đẽ ấy cứ thế nhìn cô không chớp.

"Em có biết, chị đang nghĩ gì không?"

Thương Tuyết Hà không hiểu.

"Chị đang nghĩ..." Giọng Tư Dao trầm thấp và chậm rãi, "Liệu em có hôn chị không."

Một sợi dây thần kinh trong đầu Thương Tuyết Hà như đứt phụt. Một bàn tay cô áp lên má Tư Dao, theo bản năng chậm rãi cúi đầu ghé sát lại. Cô cảm thấy môi mình đang run rẩy.

Đầu lưỡi cô khẽ lướt qua làn môi mềm mại của Tư Dao như một tín hiệu muốn giao hòa. Ngay khi đối phương vừa hé môi, cô liền tiến vào để thưởng thức hương vị ngọt ngào ấy.

Đầu lưỡi cảm nhận được sự mềm mại hơn bất cứ thứ gì cô từng nếm qua. Rõ ràng không hề uống rượu, nhưng Thương Tuyết Hà đã cảm thấy đầu óc bắt đầu choáng váng.

Lúc tách ra, trên môi Tư Dao vẫn còn vương chút nước bóng loáng, chẳng phân biệt được là của nàng hay của Thương Tuyết Hà.

Tư Dao vẫn còn dư sức để trêu chọc: "Thỏ con hôm nay tiến bộ vượt bậc nhỉ."

"..." Thương Tuyết Hà vô thức l**m khóe môi. Cô muốn xé toạc vẻ ung dung này của Tư Dao, muốn nhìn thấy đối phương cũng đỏ mặt tim đập loạn nhịp giống như mình.

Bàn tay vừa từ bên hông trượt dần lên trên, chưa kịp chạm đến "phong cảnh" cao hơn thì điện thoại lại rung lên một lần nữa.

"..." Thương Tuyết Hà hậm hực ngồi dậy: "Năm mươi lăm rồi, phải đi làm thôi."

Tư Dao khẽ cười thành tiếng, tâm trạng có vẻ cực kỳ tốt. Nàng ngồi dậy, dùng hai tay vuốt lại mái tóc, định buộc thành kiểu đuôi ngựa.

Thương Tuyết Hà đảo mắt, nhân lúc hai tay Tư Dao đang bận rộn, cô nghiêng người ép đối phương vào bức tường gạch men.

Mái tóc bị Tư Dao vén lên, để lộ chiếc cổ thiên nga xinh đẹp. Thương Tuyết Hà nở một nụ cười tinh quái, cúi đầu ghé sát vào cổ nàng, đưa lưỡi l**m nhẹ lên vùng da ấy.

Quả nhiên, cơ thể Tư Dao khẽ run lên, dường như vẫn chưa kịp phản ứng, trong đôi mắt vốn dĩ bình thản đã xuất hiện sự hoảng loạn.

"Em... ưm." Tư Dao chưa kịp nói hết câu, Thương Tuyết Hà đã há miệng cắn nhẹ vào vùng da cổ mịn màng, cố ý dùng răng nanh day nhẹ.

Cô còn học theo nhân vật chính trong phim, dùng đầu lưỡi l**m qua vết cắn, hơi thở cố tình phả lên đó.

Tay Tư Dao bỗng mềm nhũn, mái tóc theo đó trượt khỏi kẽ tay, xõa xuống vai. Hai bàn tay nàng cũng vô lực đặt lên vai Thương Tuyết Hà.

Ngay khi bầu không khí trong phòng nghỉ sắp chạm đến điểm giới hạn, Thương Tuyết Hà liền buông nàng ra, cười hì hì như không có chuyện gì xảy ra: "Ái chà, đến giờ rồi, em đi làm đây~"

Cô nhìn thấy gương mặt Tư Dao đỏ bừng, vẻ ung dung thường ngày đã biến mất. Cái dáng vẻ hơi ngẩn ngơ vì câu nói của Thương Tuyết Hà trông thật đáng yêu, lại quyến rũ đến chết người.

Thật bất , cảm giác này sướng thật đấy.

Ai bảo thỏ con thì không biết tiến hóa cơ chứ!

Tác giả có lời muốn nói:

Chúc mừng tuyển thủ Thỏ con đã gỡ lại được một bàn nhé ╮( ̄▽ ̄)╭