Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 63

Biên tập: Poem

"Cũng không tệ nhỉ, chú thỏ con sắp thành hình rồi đấy."

Thương Tuyết Hà đã làm đồ thủ công chọc len liền tù tì mấy buổi nghỉ trưa, đầu thỏ đã làm xong từ hai ngày trước, chỉ còn lại một chút phần thân là chưa hoàn thành.

Ngày mai đã là thứ Bảy, cô phải làm xong trong hôm nay nên so với bình thường lại càng tập trung hơn.

Đối với lời khen ngợi của An Nguyệt, Thương Tuyết Hà chỉ cười hì hì hai tiếng. Người nọ kéo chiếc ghế bên cạnh cô rồi ngồi xuống: "Cuối tuần định làm gì? Có muốn đi dạo phố không, Lệ Quyên cũng đi đấy."

"Ngày mai không được rồi." Cô nhanh chóng đáp lại, "Mình có hẹn với người ta rồi."

"Được thôi." An Nguyệt không hỏi thêm nữa, cầm chiếc vòng chìa khóa của cô lên xem: "Cái này cậu định làm thành móc chìa khóa à?"

"Đúng vậy." Cô thấy chìa khóa xe của Tư Dao chẳng treo thứ gì nên định làm thành móc chìa khóa, còn treo ở đâu thì tùy người nhận quà quyết định.

"Cũng khá đáng yêu, khi nào có thời gian mình cũng muốn làm một cái." An Nguyệt dường như không định nói về chủ đề này, cô nhận ra điều đó nên đặt len chọc xuống, quay đầu nhìn đối phương: "Có phải cậu có chuyện muốn nói không?"

An Nguyệt liếc nhìn văn phòng, Điền Duyệt Hân và Kha Chính Dương đều không có mặt, cô ấy liền nói thẳng: "Mấy cái video chúng ta đăng mấy ngày nay đều không có lượt xem mấy, có phải nên đổi hướng đi thì tốt hơn không?"

Thương Tuyết Hà phụ trách vận hành tài khoản, đối với những số liệu thảm hại đương nhiên cô rất rõ ràng. Cô còn chưa kịp mở lời, An Nguyệt đã tự nói tiếp: "Hai chúng ta là nhân viên cũ, dù sao cũng phải dẫn dắt hai người họ làm ra chút thành tích chứ..."

"Muốn dựa vào hát cover để thu hút một lượng lớn giá trị thương mại trong thời gian ngắn đúng là khá khó, hơn nữa chúng ta cũng không có phong cách riêng. Chuyện chuyển hướng mình cũng đang cân nhắc, mấy ngày nay mình có thấy mấy blogger video khá thú vị, để mình gửi cho cậu xem."

Thế là hai người bắt đầu bàn luận về phong cách video, len chọc bị gạt sang một bên. Đợi đến khi hai người kia quay lại, bắt đầu giờ nghỉ trưa thì cô mới sực nhận ra con thỏ của mình vẫn chưa làm xong.

Cô nhìn chằm chằm vào bộ dụng cụ một hồi lâu, chỉ đành tạm thời thu dọn chúng lại.

Phó giám đốc Tư lại hỏi cô có muốn đến văn phòng ngủ trưa không rất đúng giờ. Nghỉ trưa ở văn phòng khiến Thương Tuyết Hà luôn có ảo giác như đang vụng trộm, để tránh bị đồng nghiệp phát hiện, cô không thường xuyên đến đó.

Cô liếc nhìn văn phòng đã tắt đèn, những người khác đều không chú ý đến mình, liền rón rén đi ra ngoài.

Trước cửa phòng phó giám đốc, cô gõ nhẹ hai tiếng ngắn ngủi làm ám hiệu rồi đẩy cửa bước vào.

Lần này Tư Dao không ngồi trên sofa, mà hiếm thấy là vẫn đang làm việc. Thấy cô đến, nàng chỉ khẽ nâng mí mắt, nói: "Chị còn bận, em đi ngủ đi."

Cô có thể cảm nhận được Tư Dao hai ngày nay đều rất bận nên không làm phiền, tự chạy vào phòng nghỉ ngủ một giấc thoải mái.

Mãi đến khi điện thoại rung chuông lúc 1 giờ 50 cô mới tỉnh dậy. Lúc này Tư Dao vẫn giữ tư thế ngồi trên ghế phó giám đốc, chỉ là ngửa đầu tựa vào lưng ghế chợp mắt một lát.

Nàng ngủ rất nông, nghe thấy tiếng động liền tỉnh dậy. Nàng ngồi thẳng dậy nhìn Thương Tuyết Hà từng bước đi tới, còn có thể thong dong hỏi: "Ngủ thế nào?"

Thương Tuyết Hà không đi ra ngoài ngay, mà kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống: "Tất nhiên là tốt hơn nằm bò ra bàn ngủ rồi."

Cô chủ động đưa ra lời mời: "Tan làm cùng đi ăn cơm không?"

"Rất muốn đi." Tư Dao nhìn đống tài liệu trên bàn, hơi đau đầu: "Tối nay có lẽ phải tan làm muộn một chút, thôi vậy, ngày mai chúng ta cũng có thể gặp nhau."

Thương Tuyết Hà định nói gì đó lại thôi, chuyển lời: "Được rồi, vậy em về trước đây."

Cô vừa đứng dậy, liền nghe thấy phía sau Tư Dao nói: "Đợi đã."

Vừa quay đầu lại, liền thấy Phó giám đốc Tư hai tay đặt trên bàn, xoay bút cười như không cười nói: "Em nói với các thành viên trong nhóm một tiếng, lát nữa chúng ta họp một chút."

"..." Thương Tuyết Hà gượng cười, "Vâng, sếp Tư."

Phó giám đốc Tư có thể họp gì với họ chứ, đương nhiên là nói về vấn đề số liệu tài khoản thảm hại gần đây, sầu quá đi mất.

Quả nhiên mấy người kia nghe thấy phải họp, mặt mày đều ỉu xìu, mỗi người đều vò đầu bứt tai, chỉ cầu mong bị mắng ít đi một chút.

Khoảng nửa tiếng sau, Tư Dao đẩy cửa bước vào, trên tay cầm máy tính bảng, nói ngắn gọn súc tích: "Đến họp đi."

Nàng đi thẳng đến bàn họp ở giữa văn phòng, ngồi xuống vị trí chủ tọa, những người khác lập tức đi theo vào chỗ ngồi.

Thương Tuyết Hà lén quan sát Tư Dao, lúc thấy nàng ở văn phòng, gương mặt nàng vẫn còn vẻ mệt mỏi, giờ bắt đầu làm việc lại là một trạng thái hoàn toàn khác.

"Đều biết nội dung cuộc họp lần này là gì rồi chứ?" Nàng cúi đầu nhìn số liệu cập nhật hàng ngày của tài khoản, lông mày vô thức nhíu lại: "Đây là tuần đầu tiên các cô cậu đăng video."

"Lượt xem, chưa đến một nghìn; số lượt thích, 159; số người theo dõi mới, không quá hai mươi người."

Mỗi con số giống như tiếng chuông nặng nề nện vào lòng họ. Tư Dao đặt máy tính bảng lên bàn, tóm tắt ngắn gọn: "Số liệu này rất tệ."

"Tôi không biết là các cô cậu đang làm việc đối phó, hay là đang đối phó với tôi."

Thương Tuyết Hà và An Nguyệt nhìn nhau, đều không dám tiếp lời sếp Tư, sợ vừa mở miệng là sẽ trở thành bia đỡ đạn.

Ngón trỏ của Tư Dao gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ đều khiến họ cảm thấy thấp thỏm. Một lúc sau nàng lại nói: "Nói đi, tôi không nghĩ mấy người là những người không có ý tưởng."

"Ờ..." Không ai dám đứng ra, Thương Tuyết Hà đành phải kiên trì lên tiếng: "Về vấn đề số liệu, sáng nay chúng tôi đã thảo luận qua, định từ bỏ ý tưởng hiện tại, chuyển sang quay các loại video khác."

"Chúng tôi cũng đã tự kiểm điểm, độ quan tâm thấp chủ yếu là do nội dung chưa đủ thú vị, cũng không có phong cách quay riêng, sắp tới chúng tôi dự định thử quay một số video ngắn. Sếp... sếp thấy sao ạ?"

Không hiểu sao, Thương Tuyết Hà hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Tư Dao. Rõ ràng vẫn là khuôn mặt đó, nhưng Tư Dao khi bước vào trạng thái công việc khiến cô cảm thấy rất rén.

Hèn đến mức muốn quỳ xuống gọi nữ vương, và hát cho nữ vương nghe bài "Chinh phục".

Sau đó, cô nghe rõ Phó giám đốc Tư thở dài một tiếng bất lực, lòng mọi người lạnh đi nửa nhịp.

An Nguyệt biết rằng, chỉ cần bầu không khí này xuất hiện, đa phần là Phó giám đốc Tư sắp bắt đầu giáo huấn rồi.

"Đây không phải là vấn đề tôi nên nghĩ, tôi chỉ nhìn vào kết quả." Tư Dao đứng dậy, "Tôi không hy vọng tuần sau vẫn là kết quả tương tự."

Sau khi Tư Dao đi khỏi, bầu không khí cả văn phòng đều thả lỏng không ít, An Nguyệt vỗ vỗ ngực: "Vãi thật, tôi suýt chút nữa là tiêu đời rồi!"

"Được rồi, rút kinh nghiệm đi, giờ chúng ta bàn lại về nội dung video..." Thương Tuyết Hà nói xong, cảm thấy họ vẫn còn hơi ủ rũ, lúc này nhất định phải tung ra chiêu bài cuối cùng rồi.

Cô đập bàn một cái, cao giọng nói: "Phó giám đốc Tư đã nói số liệu của nhóm chúng ta làm rất tệ rồi! Chúng ta còn muốn ngồi chờ chết sao!? Đợi đến cuối tháng họp bộ phận công bố nhóm chúng ta đứng bét, mặt mũi chúng ta biết để vào đâu!"

"Thế thì tuyệt đối không được!" An Nguyệt cũng đập bàn đứng dậy, vẻ mặt đầy nhiệt huyết nói: "Chúng ta phải vùng lên! Đánh bại nữ ma đầu! Phải khiến cô ấy phải nhìn bằng con mắt khác!"

Tuy rằng chiêu khích tướng này có hơi lệch hướng, nhưng dù sao cũng đã huy động được tính tích cực của mấy người, vài người vây quanh ngồi lại cùng nhau mở một cuộc họp nhỏ về nội dung video.

Những ý tưởng trước đây luôn giấu giếm cuối cùng cũng đều được nói ra hết, Thương Tuyết Hà thu thập lại toàn bộ, dự định lát nữa sẽ chỉnh lý thành một kịch bản.

Đương nhiên, đó cũng là chuyện của tuần sau rồi.

Vừa đến giờ tan làm, Thương Tuyết Hà liền vươn một cái vai thật dài.

Không hẹn được Tư Dao đi ăn cơm, cô cũng chỉ có thể cùng đồng nghiệp tan làm.

Chia tay đồng nghiệp ở cổng công ty, Điền Duyệt Hân cùng cô đi về hướng trạm tàu điện ngầm, trong lúc đó cô bé còn đưa ra lời mời với cô: "Chị, đi ăn cơm cùng nhau không?"

"Không đâu, chị có việc rồi." Thương Tuyết Hà nhanh chóng nói, "Để lần sau nhé."

Điền Duyệt Hân bỗng nhiên dừng bước, Thương Tuyết Hà không hiểu tại sao, cũng dừng lại theo rồi quay đầu nhìn cô bé, gương mặt viết đầy vẻ nghi hoặc.

"Tại sao chị luôn từ chối em?" Gương mặt Điền Duyệt Hân lộ rõ vẻ thất vọng và buồn bã, "Rõ ràng trước đây quan hệ của chúng ta tốt như vậy, tại sao bây giờ đều khác đi rồi."

Thương Tuyết Hà xoay người, bước tới trước mặt cô bé vài bước, cô thở dài một tiếng, nói một cách đầy tâm huyết: "Thứ nhất, chị thực sự không cố ý muốn từ chối em, chị có việc thật."

"Thứ hai, trước đây chúng ta quả thực rất thân thiết, điều đó dựa trên cơ sở chị là gia sư của em, chị cần tìm hiểu tình hình của học sinh mình, quan tâm đến trạng thái tinh thần của em để giảm bớt khả năng thi cử thất bại. Bây giờ em là đồng nghiệp của chị, trong công việc chúng ta hỗ trợ lẫn nhau, riêng tư chúng ta là bạn bè, chị vẫn sẽ xem em như em gái, không có chuyện tốt hay không tốt."

"Cuối cùng." Thương Tuyết Hà nhìn cô bé, "Thứ mà năm mười tám tuổi muốn có được, đến năm hai mươi mấy tuổi mới có được thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa, con người phải nhìn về phía trước."

"Em vẫn luôn nhìn về phía trước! Đối với em, chị chính là phương hướng mà em muốn đi tới, em cũng luôn chạy về phía chị." Điền Duyệt Hân vội vàng bày tỏ lòng mình, "Thứ năm mười tám tuổi muốn có, đến nay chưa từng thay đổi."

Thương Tuyết Hà lắc đầu, "Nhưng chị đã thay đổi rồi, em không..."

Cô chưa nói dứt lời, Điền Duyệt Hân đã cuống quýt: "Kẻ lừa đảo! Chị đã nói sẽ đợi em mà."

Thương Tuyết Hà sững người một lát, một cảnh tượng quen thuộc lướt qua trước mắt, vài năm trước cũng là người này đứng trước mặt cô, đối với lời tỏ tình của Điền Duyệt Hân, sau khi do dự nhiều lần cô chỉ có thể đưa ra lời từ chối không quá gây tổn thương.

Cô khô khốc nói: "Lúc đó nói đợi em tốt nghiệp đại học rồi mới bàn chuyện này... chỉ là không muốn em vì chuyện tình cảm mà làm lỡ việc học... Đợi sau khi em gặp được nhiều người rồi, em sẽ hiểu chúng ta không hợp nhau."

"Chưa từng thử ở bên nhau mà chị đã nói chúng ta không hợp, liệu có quá quyết đoán không? Tại sao chị không chịu cho em một cơ hội?" Điền Duyệt Hân ép sát từng bước, mắt đã bắt đầu ửng đỏ.

"..." Thương Tuyết Hà lùi lại hai bước, dời tầm mắt, cắn cắn môi, đáp lại: "Xin lỗi, chị đã có người mình thích rồi."

"Nhưng hai người đâu có đang hẹn hò! Tại sao không thể ở bên em!"

Điền Duyệt Hân còn muốn nói tiếp, Thương Tuyết Hà nhìn cô bé, bình thản nói: "Chẳng phải chị chỉ là một phiên bản khác của em sao?"

Cô nhân lúc Điền Duyệt Hân đang ngẩn người, nói một tiếng "xin lỗi" rồi nhanh chóng rời đi, cô thực sự không có dũng khí đối mặt với nước mắt của cô bé.

Từ chối một người, đặc biệt là người đã thích mình nhiều năm, khiến Thương Tuyết Hà cảm thấy rất tội lỗi, chỉ tiếc là thời điểm họ gặp lại không đúng, hiện tại trong lòng cô chỉ có thể chứa được một mình Tư Dao.

Nghĩ đến Tư Dao khiến tâm trạng cô nhẹ nhõm hơn đôi chút, cô đến tiệm hoa gần trạm tàu điện ngầm mua một bó hoa tươi xinh đẹp.

Hoa hướng dương kết hợp với cúc họa mi, điểm xuyết bằng lá khuynh diệp, cô biết Tư Dao chắc chắn đã nhận được không ít hoa, ít nhất ở điểm này cô muốn có chút đặc biệt.

Trần Tử Hinh nói không sai, thay vì do dự liệu có thể đi đến cuối cùng hay không, hiện tại vui vẻ mới là quan trọng nhất, huống hồ tương lai còn dài như thế, biết đâu lại đi được đến lúc bạc đầu thì sao?

Cô ôm bó hoa quay lại dưới lầu công ty, không trực tiếp đi lên mà vào một quán cà phê, cô muốn ở đây đợi Tư Dao tan làm để tạo cho nàng một bất ngờ.

Tìm một vị trí cạnh cửa sổ có thể nhìn rõ những người đi ra từ cổng công ty, cô lấy dụng cụ chọc len ra, vừa lưu ý động tĩnh bên ngoài, vừa tiếp tục hoàn thành chú thỏ nhỏ của mình.

Lượng công việc còn lại không tính là nhiều, khoảng hơn nửa giờ sau, Thương Tuyết Hà cầm chú thỏ nhỏ đã hoàn thành, lộ ra vẻ mặt hài lòng.

Bên ngoài mặt trời đã lặn xuống phía tây, cô nắm chú thỏ nhỏ trong lòng bàn tay, cảm giác không có trọng lượng, còn hơi ram ráp.

Độ hoàn thiện khá tốt, phục dựng được 90%, dù sao cũng là món đồ thủ công đầu tiên tự tay làm, Thương Tuyết Hà rất mãn nguyện.

Cô đang định lấy chiếc hộp quà nhỏ đã chuẩn bị sẵn để bỏ vào thì trông thấy có người đi ra từ cửa lớn.

Khi nhìn rõ người đi ra, mắt cô sáng lên, vội vàng nhét chú thỏ vào túi, cầm lấy bó hoa hướng dương đi ra ngoài.

Nhưng cô vừa đi đến cửa liền khựng lại, bàn tay nắm lấy tay nắm cửa chợt siết chặt, lòng bỗng chùng xuống, gương mặt lộ vẻ sững sờ, đôi môi cũng mất đi huyết sắc trong nháy mắt.

Cô nhìn thấy Tư Dao, đồng thời cũng nhìn thấy một người khác.

Đó là một người đàn ông, anh đi ngang hàng với Tư Dao, hai người từ cửa lớn đi ra, tiến thẳng về phía chiếc xe Mercedes G-Class cực ngầu đang đỗ ở cửa.

Người đàn ông lịch thiệp mở cửa xe cho Tư Dao, mỉm cười mời nàng lên xe.

Cô cứ thế nhìn người vừa mới từ chối mình vài tiếng trước, bước lên xe của người khác.

Đôi chân như bị đổ chì không thể cử động, thậm chí không thể thốt ra một lời nào để ngăn họ lại.

Thương Tuyết Hà cuối cùng cũng hiểu tại sao họ đều nói Tư Dao có một anh bạn trai ngoại hình đẹp trai, trong mắt người khác, hai người họ quá đỗi xứng đôi.

Cô lấy chú thỏ nhỏ trong túi ra, chú thỏ đó vẫn đang mỉm cười.

Tác giả có lời muốn nói:

Thành phố này, lại có thêm hai kẻ đau lòng rồi [Mặt chó].

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!