Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 43

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Gần đến giờ tan sở, vì sự cố nhỏ hồi chiều, ai nấy đều biết tâm trạng sếp đang không tốt nên nhân viên trong văn phòng chẳng mấy mặn mà với chuyện tụ tập ăn uống.

Họ chỉ sợ sếp không vui, bữa cơm này ăn vào cũng thành chịu tội.

"Lát nữa tan làm đi đến khách sạn thế nào đây? Tôi tra địa chỉ rồi, không có xe buýt đi thẳng mà cách trạm tàu điện ngầm cũng một đoạn khá xa."

"Thì bắt taxi đi."

"Đùa gì thế, bắt taxi tốn mấy chục tệ đấy!"

"May mà tôi có xe, hi hi hi!"

Ngay lúc mấy người đang xôn xao bàn tán chuyện đi lại, cửa văn phòng sếp ở tầng trên mở ra.

Tiếp đó, hai người vừa ở trung tâm cơn bão xuất hiện nơi đầu cầu thang. Thương Tuyết Hà tựa vào lan can nhìn xuống bọn họ, tâm trạng có vẻ khá tốt.

"Mọi người đừng quên tối nay công ty chúng ta liên hoan, bất kể có việc gì cũng phải gác lại, nhất định phải có mặt." Tổng giám đốc Thương cười híp mắt nói, "Khách sạn hơi xa công ty nên công ty sẽ chịu trách nhiệm gọi xe đưa các bạn đến đó. Giờ thống kê quân số chút, có ai lái xe đi làm không?"

"Vậy hai bạn phụ trách đồng nghiệp trong nhóm mình, số còn lại lát nữa Ấu Di sẽ gọi một chiếc xe thương mại bảy chỗ đưa các bạn đi. Susan đi xe của chúng tôi, vẫn còn một chỗ, có ai muốn đi cùng không?"

Tiểu Diêu – cô nàng fan cuồng muốn xin chữ ký Thương Kiệt lập tức giơ tay: "Em em em!"

"Được, vậy sắp xếp thế nhé. Còn lúc về thì mọi người tự bắt xe, công ty thanh toán." Dứt lời, cô quay sang bảo Tiêu Ấu Di: "Cô hỏi xem họ muốn ăn món gì, rồi cân nhắc thực đơn gửi cho khách sạn."

Nói xong, Thương Tuyết Hà ghé sát tai Tiêu Ấu Di thì thầm một câu: "Tôi muốn ăn sườn xào chua ngọt với bánh mì nướng kèm kem viên."

Hành động này trong mắt hai người là vô cùng bình thường nhưng trong mắt đám đông hóng hớt bên dưới lại tràn đầy "mùi gian tình". Một đồng nghiệp định lén lút buôn chuyện với bàn bên cạnh nhưng thấy Tiêu Ấu Di đã đi xuống lầu nên đành thôi.

Tiêu Ấu Di tùy ý tựa vào cạnh bàn hỏi: "Mọi người có món nào rất muốn ăn không?"

"Có thực đơn không ạ!"

"Không có." Tiêu Ấu Di đáp, "Bếp trưởng bên đó cơ bản có thể đáp ứng mọi kiểu món ăn."

"Vậy tôi muốn tôm hùm bỏ lò phô mai!"

"Oa, mới vào đã chơi mạnh tay thế?"

"Được gọi món mà, tội gì không ăn! Tôi thèm món đó lâu lắm rồi!"

Mấy người bắt đầu rôm rả bàn bạc xem ăn gì, xen lẫn vào đó là những lời tán gẫu.

"Susan, Tổng giám đốc Thương vậy mà lại chỉ đích danh cô ngồi cùng xe, không ngờ nha, quan hệ giữa cô và Tổng giám đốc Thương đã tốt đến thế rồi sao~"

"Ha ha ha không có đâu, chỉ là trước đó từng ăn cơm cùng nhau thôi, chắc sếp nghĩ là chỗ ở gần nhau ấy mà."

"Hai người còn từng ăn cơm riêng nữa à? Tổng giám đốc Thương lúc riêng tư có giống như ở công ty không?"

"Tốt hơn ở công ty nhiều lắm! Hơn nữa công tư phân minh, không nói chuyện công việc làm mất hứng, toàn tán chuyện vui thôi."

"Chậc chậc, đúng là gần quan được ban lộc nha~ Có khi tôi nên tranh thủ ôm chân cô trước mới được."

Cuộc đối thoại trêu chọc giữa Susan và đồng nghiệp lọt vào tai Tư Dao. Đồng nghiệp ngồi gần Tư Dao nhất mặt đầy vẻ hóng hớt ghé sát lại hỏi: "Ấu Di, chiều nay Tổng giám đốc Thương nổi trận lôi đình thế, đơn hàng này đàm phán không thuận lợi sao?"

Tay đang viết chữ của Tư Dao khựng lại, nàng nhìn sang đồng nghiệp, trên gương mặt không mấy biểu cảm hiện lên nụ cười nhạt: "Không có, rất thuận lợi."

"Thế mà còn bốc hỏa lớn vậy à." Đồng nghiệp vẻ mặt khó hiểu, "Thật đáng sợ."

Trong tình huống bình thường, Tư Dao nên nhắc nhở đồng nghiệp đừng bàn tán chuyện của sếp nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu nàng rồi biến mất.

Nàng liếc nhìn về hướng văn phòng trên lầu, nụ cười sâu hơn: "Nổi chút tính khí tiểu thư thôi, một lát là hết ngay."

Chẳng biết là do không muốn để câu chuyện bị ngắt quãng, hay là có tư tâm cố ý muốn cho họ biết mối quan hệ giữa nàng và Thương Tuyết Hà rất tốt.

Đồng nghiệp nghe vậy liền giơ ngón tay cái: "Vậy thì vẫn là cô mới dỗ dành được sếp!"

Tư Dao thu thập xong ý kiến liền lên lầu về văn phòng, Thương Tuyết Hà đã nằm ườn trên ghế tổng giám đốc thẫn thờ, sớm bước vào chế độ chờ tan làm.

Thấy nàng vào, Thương Tuyết Hà ngồi thẳng dậy, vẻ mặt đầy hứng thú hỏi: "Sao rồi, được mấy món?"

Tư Dao trực tiếp đưa sổ ghi chép cho cô: "Ở trên này hết rồi, cô xem đi, nếu không vấn đề gì tôi sẽ gửi cho khách sạn sắp xếp."

Thương Tuyết Hà xem kỹ một lượt, suy nghĩ rồi hỏi: "Hình như cô vẫn chưa gọi món?"

"Sao cô biết?"

"Vì trên này không có món nào cô đặc biệt thích ăn cả." Thương Tuyết Hà đẩy sổ ghi chép lại cho nàng, "Cô viết thêm hai món đi."

Tư Dao dứt khoát kéo ghế ngồi xuống đối diện Thương Tuyết Hà, xem xét các món liệt kê trên đó, như vô tình hỏi: "Tại sao đặc biệt bảo Susan đi cùng xe với chúng ta?"

"Cô ấy ở gần chỗ chúng ta mà." Thương Tuyết Hà nói như lẽ đương nhiên, "Ăn xong tiện đường đưa cô ấy một đoạn, đỡ được một khoản tiền taxi."

"Chỉ vì lý do này?"

"Nếu không thì sao?" Thương Tuyết Hà vẻ mặt bất lực, "Tôi còn có thể 'quy tắc ngầm' cô ấy chắc."

Tư Dao nhướng mày, thản nhiên nói: "Đó là chuyện riêng của Tổng giám đốc Thương rồi."

Thương Tuyết Hà xem như đã hiểu ra, hèn gì cảm thấy người này vừa vào phòng không khí đã kỳ quái. Cô đứng dậy, một tay chống lên mặt bàn, tay kia vươn qua nâng cằm Tiêu Ấu Di, hơi dùng lực buộc nàng phải ngẩng đầu lên.

Cô cúi người tới gần, nở một nụ cười trêu chọc: "Muốn 'quy tắc' thì cũng phải là người gần gũi trước chứ~ Bỏ mặc cô trợ lý xinh đẹp thế này không 'quy tắc', tôi chẳng lẽ bị ngốc sao."

Tiêu Ấu Di lại nhẹ nhàng gạt tay cô ra, vẻ mặt nghiêm túc: "Xin lỗi Tổng giám đốc Thương, hoa đã có chủ, không chấp nhận quy tắc ngầm."

Thương Tuyết Hà ngẩn ra, sau đó bật cười thành tiếng: "Được thôi trợ lý Tiêu, về nhà để Thương Tuyết Hà 'quy tắc' cô."

Chiếc xe thương vụ đã đặt trước đỗ đúng giờ ngay cổng công ty, sau khi sắp xếp cho họ lên xe, nhóm bốn người Thương Tuyết Hà mới xuất phát đến khách sạn.

Theo thói quen, Tiêu Ấu Di vẫn là người cầm lái, Thương Tuyết Hà ngồi ở ghế phụ. Hai người ngồi hàng ghế sau ban đầu có chút gò bó, chẳng ai nói câu nào.

Nhận thấy bầu không khí trong xe khá trầm mặc, Thương Tuyết Hà bèn mở nhạc xe lên. Tiếng hát du dương khiến không gian bớt phần căng thẳng.

Tiểu Diêu ngồi ở hàng sau khẽ giật gấu áo Susan, không ngừng nháy mắt ra hiệu, hy vọng cô ấy có thể khơi mào câu chuyện. Susan không còn cách nào khác đành lên tiếng: "Tổng giám đốc Thương, gần đây có mấy bộ phim truyền hình mới ra, chị có xem không?"

"Hửm?" Thương Tuyết Hà đặt điện thoại xuống, quay đầu hỏi: "Gần đây tôi không xem phim truyền hình, em nói bộ nào thế? Có hay không?"

"Hay lắm ạ! Cực kỳ hay luôn! Thần tượng của em đóng đấy!" Tiểu Diêu đúng lúc gia nhập chủ đề, Susan liền tung hứng cùng cô nàng: "Thần tượng của cô là ai thế?"

"Thương Kiệt!" Tiểu Diêu lập tức đáp, đồng thời nhìn về phía Thương Tuyết Hà, trong đầu đang cân nhắc xem nên nói gì tiếp theo để dò hỏi về mối quan hệ giữa Thương Tuyết Hà và thần tượng của mình.

Chưa đợi cô nàng nghĩ ra đầu đuôi, đã nghe Thương Tuyết Hà đáp lại: "Thương Kiệt? Đó chẳng phải là anh trai tôi sao."

"Thương Kiệt thật sự là anh trai chị ạ!" Tiểu Diêu nén nụ cười đang chực chờ ngoác tận mang tai, bám lấy lưng ghế phụ, rướn người tới hỏi: "Tổng giám đốc Thương, chị có thể giúp em xin một chữ ký không! Em thích anh ấy lâu lắm rồi!"

"Được thì được nhưng cũng một thời gian rồi tôi chưa gặp anh ấy, để lần tới gặp tôi xin giúp em nhé." Thương Tuyết Hà nghĩ xin một chữ ký cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn, lại có sẵn điều kiện nên nhận lời rồi chợt nhận ra đúng là mình đã lâu không gặp Thương Kiệt.

Lần cuối gặp mặt là khi cô dẫn Tiêu Ấu Di đi ăn cùng, thái độ của Thương Kiệt đối với Tiêu Ấu Di lúc đó nhìn qua là biết có gì đó mờ ám.

Nghĩ đến đây, Thương Tuyết Hà nhấn vào ảnh đại diện của Thương Kiệt. Lần trò chuyện cuối cùng vẫn là từ bữa ăn đó, sau đó chắc do anh ấy vào đoàn phim bận rộn nên chưa nói chuyện lại.

Cô vừa tắt khung chat thì thấy vòng bạn bè có cập nhật mới, vẫn là ảnh đại diện quen thuộc.

Thấy dòng trạng thái đó, Thương Tuyết Hà nhướng mày, thật đúng là trùng hợp, Thương Kiệt vừa đăng bài chúc mừng đóng máy một phút trước, trong ảnh anh ấy ôm hoa, vây quanh là đám đông nhân viên cùng chụp ảnh chung.

Thương Tuyết Hà lướt qua, tiện tay nhấn một lượt thích.

Xe của họ đến muộn hơn một chút, Thương Tuyết Hà vừa xuống xe đã thấy một nhóm người đứng trước cửa khách sạn, dường như đang đợi họ, nhanh chóng vẫy tay ra hiệu.

"Sao mọi người không vào đi, cứ đứng ngây ra đây làm gì." Đó là câu đầu tiên cô nói khi bước tới.

"Không sao không sao, đợi mọi người đông đủ rồi cùng vào cũng vậy mà."

Thương Tuyết Hà mỉm cười, ra hiệu cho nhân viên phục vụ đang tiến đến đón tiếp dẫn họ vào trong, còn mình thì ở lại chờ.

Tiêu Ấu Di đỗ xe xong đi bộ lại vẫn còn một khoảng, Thương Tuyết Hà đứng ở cửa đợi nàng, hai tay đút túi áo khoác, trông cực kỳ ngầu.

Trước cửa khách sạn, ngoại trừ tiếng nước róc rách từ đài phun nước hình rồng vàng đầy ấn tượng chỉ còn lại hai người họ. Trong màn đêm dịu dàng cách nhau một quãng xa, cô nhìn Tiêu Ấu Di từng bước tiến về phía mình.

"Sao cô không vào?" Khoảng cách thu ngắn lại, bước chân bình thản của Tiêu Ấu Di mới sải rộng hơn, ba bước thành hai tiến về phía cô: "Bên ngoài hơi lạnh đấy."

"Lạnh thật." Thương Tuyết Hà gật đầu, rút bàn tay đã ủ ấm trong túi ra, lòng bàn tay hướng lên trên, cười nói: "Có muốn tôi ủ ấm giúp cô không?"

Tiêu Ấu Di không đáp lời, chỉ đặt bàn tay hơi lành lạnh của mình lên lòng bàn tay cô, rồi siết chặt ngón tay, khẽ đan vào nhau.

Nàng nói: "Thấy cô là tôi thấy ấm rồi."

Thương Tuyết Hà trêu nàng: "Cô sến quá đi."

Tuy miệng thì chê bai nhưng cơ thể lại rất thành thật nắm chặt lấy tay Tiêu Ấu Di, hai người dắt tay nhau bước vào đại sảnh khách sạn.

Khách sạn phong cách Trung Hoa từ ngoài vào trong đều tràn ngập hơi thở cổ kính. Quản lý dẫn họ đi qua trung đình, thưởng thức cảnh hòn non bộ thác nước, đi qua ba bốn tiểu đình, lại băng qua cây cầu nhỏ bắc qua dòng nước mới đến phòng bao của họ.

Chưa kịp qua cầu đã thấy mấy đồng nghiệp nóng lòng lấy điện thoại ra tìm góc đẹp để chụp ảnh.

"Cái sân này đẹp thật đấy." Thương Tuyết Hà nói với người bên cạnh, "Lát nữa chúng ta cũng chụp vài tấm nhé."

Vị quản lý đi phía trước cười nói: "Đại tiểu thư, nếu cô cần chụp ảnh xin cứ gọi chúng tôi bất cứ lúc nào, khách sạn có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp."

"Phía trước chính là phòng bao của cô." Quản lý khựng lại một chút, "Để mang lại trải nghiệm thoải mái nhất cho cô, mấy phòng bao gần đây tối nay đều tạm dừng đón khách, cô cứ tự nhiên vui chơi ở đây mà không cần lo lắng sẽ ảnh hưởng đến khách khác."

"Giỏi lắm!" Thương Tuyết Hà giơ ngón tay cái tán thưởng. Cô đã sớm muốn đến xem thử khách sạn hàng đầu trong truyền thuyết này rồi nhưng lại lo mình trông sẽ giống như "Bà Lưu ghé thăm Đại Quan Viên". Giờ thì hay rồi, có bao nhiêu người làm bình phong cho cô.

Sau khi cho quản lý lui xuống, hai người bước vào phòng bao, bên trong còn rộng hơn nhiều so với tưởng tượng của Thương Tuyết Hà. Khu vực nghỉ ngơi được bài trí không kém gì một đại sảnh, chính giữa còn đặt một cây tùng nghênh khách khổng lồ điêu khắc từ đá, đã có đồng nghiệp đang "tách tách" chụp ảnh với nó.

Bàn ăn cũng cực kỳ lớn, lớn đến mức ngồi hai mươi người vẫn thấy trống trải, chỉ tiếc là giờ chưa lên món nên chẳng ai hứng thú với phòng ăn, đều chạy ra ngoài chụp ảnh hết rồi.

Trong lúc chờ lên món ngồi không cũng chán, hai người họ dứt khoát gia nhập đội quân chụp ảnh.

Họ tìm một tiểu đình cách xa sự ồn ào rồi ngồi xuống, Thương Tuyết Hà tiện tay lấy một gói thức ăn cho cá rải xuống hồ.

"Tôi có chuyện muốn nói với cô." Chuyện cuối tuần đi ăn với Triệu Y, Thương Tuyết Hà vẫn chưa nói, giờ định nói ra lại thấy hơi thấp thỏm, lo đối phương sẽ từ chối.

 "Y Y nói cuối tuần này cùng nhau đi ăn một bữa." Cô nhìn nghiêng khuôn mặt Tiêu Ấu Di, "Cô cũng đi nhé."

"Y Y?" Tiêu Ấu Di nghiêng đầu, nở một nụ cười không rõ ý vị.

"À, là Triệu Y. Cô ấy nói muốn chính thức làm quen với cô."

Tiêu Ấu Di vốn đang khép hai chân, tựa vào lan can ngồi trên ghế, bỗng nhiên đôi chân dài xoay một vòng, ngồi vắt vẻo sang bên cạnh, cánh tay gác lên lan can, mu bàn tay đỡ lấy một bên mặt, nương theo ánh đèn vàng sáng rực trong đình mà nhìn cô.

Bị Tiêu Ấu Di nhìn chằm chằm như vậy, Thương Tuyết Hà bỗng thấy chột dạ vô cớ: "Sao... sao thế..."

"Không có gì. Chỉ là cảm thấy quan hệ của hai người tốt thật đấy."

"Bọn tôi quen nhau nhiều năm rồi, quan hệ đương nhiên là tốt rồi." Không nhận ra ẩn ý trong lời nói, Thương Tuyết Hà giải thích, để tăng thêm thiện cảm của Tiêu Ấu Di dành cho Triệu Y, cô còn bổ sung thêm một câu: "Cô ấy tốt lắm, là một trong số ít những người bạn tri kỷ của tôi."

Cô thấy Tiêu Ấu Di gật đầu nhưng trên mặt chẳng thấy chút niềm vui nào, dường như cô đã vô tình làm cuộc trò chuyện rơi vào ngõ cụt...

Ngay lúc Thương Tuyết Hà đang nghĩ xem nên nói gì để cứu vãn, thì nghe thấy Tiêu Ấu Di bỗng nhiên lên tiếng: "Liệu có 'tri kỷ' hơn cả tôi không?"

Tiêu Ấu Di nói câu này với nụ cười trên môi nhưng trong mắt lại chẳng có ý cười, thậm chí còn thoáng qua một tia sáng nguy hiểm.

Giống như đang cảnh báo cô rằng, nếu trả lời sai thì coi như xong đời.

Bầu không khí dần trở nên kỳ quái, Tiêu Ấu Di như muốn cố tình làm khó cô, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.

Giữa lúc im lặng, quản lý dẫn theo mấy nhân viên phục vụ lên món, đi ngang qua thấy hai người liền cất tiếng chào.

Trong chớp mắt, Thương Tuyết Hà gọi quản lý lại.

"Đại tiểu thư có gì sai bảo ạ?"

"Sau bữa ăn thêm một phần chè đậu đỏ." Cô chỉ vào Tiêu Ấu Di: "Cho cô ấy!"

Đợi người đi rồi, Thương Tuyết Hà mới nói tiếp: "Cô hiểu không?"

Tiêu Ấu Di lập tức hiểu ra ý đồ của cô, bật cười: "Để cô tự mình nói ra khó đến thế sao?"

"Cô không hiểu đâu!" Thương Tuyết Hà ngẩng cao đầu, "Đây gọi là lãng mạn! Cái đồ phụ nữ không hiểu phong tình nhà cô!"

"..." Tiêu Ấu Di không nhịn được mà đưa tay xoa trán.

Không hiểu phong tình????

Tiêu Ấu Di đưa tay vén lọn tóc bên má Thương Tuyết Hà ra sau tai, cúi người sát lại:

"Linh lung đầu tử an hồng đậu, nhập cốt tương tư quân dĩ tri."* Nàng nói xong, đôi môi mỏng tựa như vô tình lướt qua vành tai cô.

*(Tạm dịch: Xúc xắc tinh xảo khảm đậu đỏ, tương tư thấu xương người đã hay.)

"Cô cô cô..." Tai Thương Tuyết Hà trong nháy mắt đỏ bừng, nóng hổi khác hẳn với cảm giác hơi lành lạnh vừa rồi, cô theo bản năng bịt tai lại, nửa ngày không thốt nên lời.

Tiêu Ấu Di hài lòng mỉm cười, nắm lấy tay cô đứng dậy: "Đi thôi, quay lại ăn cơm."

Trên đường trở về phòng bao, Thương Tuyết Hà suy nghĩ đi suy nghĩ lại mới nghiêm túc nói: "Cô và Triệu Y đối với tôi hoàn toàn khác nhau, không cần thiết phải đặt lên bàn cân so sánh."

"Tôi biết mà." Tiêu Ấu Di cười, "Tim của cô đang ở chỗ tôi."

"Cô tự tin thế sao?"

"Ừ."

Nếu không phải có sự "tự tin" này, nàng cũng không thể chắc chắn về mức độ thiện cảm của Thương Tuyết Hà mà chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ này.

Chỉ là chính chủ vẫn chưa biết mà thôi.

Nhưng chuyện này, sớm muộn gì nàng cũng sẽ cho Thương Tuyết Hà biết.

Nàng hơi siết chặt lòng bàn tay Thương Tuyết Hà, giọng điệu thoải mái: "Cuối tuần hai người muốn đi đâu ăn? Tôi mời."

"Ồ~ Bạn Tiêu được phát lương xong nói năng có khí thế hơn hẳn nhỉ." Thương Tuyết Hà cười trêu chọc nàng.

Tiêu Ấu Di cũng cười: "Không bỏ con săn sắt sao bắt được cá rô."

Thương Tuyết Hà ngẫm lại mới hiểu ra: "Cô mới là sói ấy!"

"Vậy cô là thỏ trắng nhỏ, mà còn là một con thỏ không đạt tiêu chuẩn."

"Xì!"

Tác giả có lời muốn nói:

Hy vọng Thỏ trắng nhỏ mau chóng biến thành Sói xám lớn nhé! Đứng vững vị trí thấp trong gia đình nào [Mặt chó].