Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 44

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Tổng giám đốc Thương, tôi kính sếp một ly!"

Thương Tuyết Hà vốn định yên tĩnh dùng bữa, không ngờ vẫn bị cái gọi là văn hóa bàn rượu quấn lấy.

Cô bưng tách trà lên, cười gượng gạo: "Mấy ngày nay tôi không được khỏe, xin phép lấy trà thay rượu."

Vài phút trước, có người đã đặc biệt nhắc nhở cô không được uống rượu.

Về ký ức đứt đoạn của đêm hôm đó, Thương Tuyết Hà vẫn chưa thể nhớ lại được, cũng không biết mình rốt cuộc đã làm gì mà khiến Tiêu Ấu Di lại để tâm đến việc cô có uống rượu hay không như vậy.

Trong đầu thoáng qua hình ảnh bìa video nọ, cô suy đi tính lại vẫn không nhớ Tiêu Ấu Di đã quay video cho mình khi nào, chẳng lẽ là... chính đêm hôm đó?

Thương Tuyết Hà định quay sang hỏi Tiêu Ấu Di nhưng vừa ngoảnh đầu lại đã thấy người vừa kính rượu mình đã chuyển mục tiêu, đang bưng ly rượu sang ép rượu Tiêu Ấu Di.

Tiêu Ấu Di che miệng ly lại: "Tôi thật sự không uống được, lát nữa còn phải lái xe."

"Không sao đâu! Gọi lái xe hộ là được mà! Đây là lần đầu tiên công ty chúng ta tụ tập ăn uống, nể mặt chút đi."

Thương Tuyết Hà đưa tay ra, dứt khoát chặn đứng ly rượu mà đồng nghiệp đang đưa tới trước mặt Tiêu Ấu Di, cười nói: "Ấu Di bị dị ứng cồn, đừng làm khó cô ấy."

Sếp đã lên tiếng, đồng nghiệp đương nhiên không dám ép thêm, lại chuyển mục tiêu sang những người khác.

Đợi đến khi ăn uống hòm hòm, Thương Tuyết Hà hạ thấp giọng nói với Tiêu Ấu Di: "Tôi đi vệ sinh một lát."

Tiêu Ấu Di gật đầu.

Thương Tuyết Hà đi vệ sinh xong, nghe một cuộc điện thoại rồi đi ra thì thấy bên cạnh Tiêu Ấu Di đã có thêm một người. Nam đồng nghiệp nọ uống hơi quá chén, đang ngồi cạnh Tiêu Ấu Di bắt đầu bày tỏ: "Ấu Di... tôi thật sự rất thích cô, điều kiện của tôi cũng không tệ..."

Chính chủ bị tỏ tình vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế, đối với lời nói thật sau khi say rượu kia hoàn toàn không chút lay động, thậm chí còn bưng tách trà lên nhấp một ngụm. Những người khác tỏ ra rất ngạc nhiên nhưng không một ai đứng ra để làm dịu bầu không khí.

Ai cũng không muốn đắc tội với người khác.

Đồng nghiệp vẫn còn đang lải nhải, Thương Tuyết Hà từng bước đi tới, xuyên qua đám đông chạm mắt với Tiêu Ấu Di.

Thương Tuyết Hà ngồi lại vị trí của mình, cười rạng rỡ nói: "Mặc dù đồng nghiệp của chúng ta đây rất có dũng khí khi tỏ tình công khai, nhưng mà..." Cô nhìn về phía nam đồng nghiệp kia, "Công ty không cho phép nảy sinh tình cảm nơi công sở đâu nhé ~"

Đồng nghiệp đang tỏ tình bị ai đó nhéo một cái, lại bị Thương Tuyết Hà nhìn chằm chằm như vậy, nhất thời tỉnh táo lại đôi chút, bầu không khí có phần gượng gạo.

Thương Tuyết Hà mỉm cười, không dồn người ta vào đường cùng, chuyển sang nhìn Tiêu Ấu Di, cười nói: "Có điều, tôi cũng giống như mọi người, cũng muốn biết suy nghĩ của cô đấy."

"Không có suy nghĩ gì cả." Tiêu Ấu Di nhấp một ngụm trà, "Trong lòng tôi chỉ có công việc."

"Tôi cũng vậy!" Một đồng nghiệp đứng ra khuấy động không khí, những người còn lại lần lượt phụ họa theo, nam đồng nghiệp tỏ tình kia cũng bị người ta kéo về chỗ ngồi.

Dường như mọi chuyện chưa từng xảy ra, khung cảnh lại trở nên hòa hợp. Thương Tuyết Hà hạ thấp giọng, chua chát nói: "Trợ lý Tiêu, đào hoa vượng thật đấy nhỉ ~"

Tiêu Ấu Di nghiêng đầu nhìn cô cười hỏi: "Sao vậy, Tổng giám đốc Thương ghen à?"

"Nực cười thật đấy."

Hai người lén lút đấu khẩu, nhân viên phục vụ lại xếp hàng mang trái cây tráng miệng lên.

"Xin chào, tôi lên trái cây ạ."

Sau khi đặt vài đĩa trái cây và đồ ngọt lên, một đồng nghiệp tinh mắt phát hiện ra điểm khác biệt, lập tức nói: "Ấu Di, sao canh của cô lại không giống của chúng tôi thế này." Cô ấy rướn cổ nhìn một cái rồi nói: "Chè đậu đỏ à?"

"Hú hù ~" Một đồng nghiệp trêu chọc: "Xúc xắc lung linh khảm đậu đỏ, tương tư thấu xương có biết chăng?"

Chết tiệt. Thương Tuyết Hà chửi thầm trong lòng, kinh ngạc vì phản ứng của đồng nghiệp lại nhanh đến thế, vậy mà cũng nhìn ra được sao???

Tiêu Ấu Di mỉm cười: "Cô cũng muốn ăn à?"

Đồng nghiệp lập tức xua tay: "Tôi không dám nghĩ tới đâu!"

Thương Tuyết Hà cười gượng gạo: "Mọi người muốn ăn gì cứ việc gọi nhé. Đừng khách sáo."

Trong phòng bao có đầy đủ dàn karaoke, bàn mạt chược, ăn xong mọi người bắt đầu giải trí, buổi tụ tập kéo dài đến tận rạng sáng mới tan cuộc.

Thương Tuyết Hà đã hơi buồn ngủ, nhưng lo lắng nếu mình không có mặt sẽ xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, nên nhất định chờ đến lúc tàn cuộc.

Susan uống quá chén không biết đã nằm gục trên sofa ngủ khò khò từ lúc nào, Thương Tuyết Hà có chút bất lực: "Mọi người có biết nhà Susan ở đâu không?"

"Không biết ạ. Chưa từng đến bao giờ."

Không còn cách nào khác, hai người đành phải dìu người lên xe trước, hy vọng trên đường đi có thể hỏi ra địa chỉ.

Thương Tuyết Hà cùng ngồi ở hàng ghế sau với Susan, cô lắc lắc người Susan: "Tỉnh dậy đi, nhà em ở đâu? Chúng ta phải về rồi."

"Nhà em ở..." Susan hé mắt, từ trong túi mò ra một chùm chìa khóa, "603..."

"..." Thương Tuyết Hà cạn lời, hồi lâu mới nói: "Khu chung cư nào? Tòa nhà số mấy? Em đừng ngủ mà..."

Cô còn chưa nói xong, Susan đã khó chịu giơ tay đẩy cô ra: "Đừng ồn, để em ngủ..."

Thương Tuyết Hà thở dài một hơi thật nặng nề: "Lần sau trước khi đi ăn nhất định phải bắt bọn họ đăng ký địa chỉ nhà mới được!"

Tiêu Ấu Di nhìn người đang mang vẻ mặt chán đời qua gương chiếu hậu, hỏi: "Vậy giờ tính sao?"

"Cô ấy không mang chứng minh thư, cũng không thể vứt trên xe được, chỉ đành đưa về nhà trước thôi."

Về đến nhà, đặt Susan nằm trên sofa, hai người bắt đầu nhìn nhau trân trân.

Tiêu Ấu Di: "Tối nay cô ấy ngủ ở đâu?"

Thương Tuyết Hà nhìn Susan, lại nhìn Tiêu Ấu Di, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở phía phòng ngủ, trong nhà không có phòng khách dư thừa.

"Hay là ngủ ở phòng tôi đi." Hồi lâu cô mới lên tiếng, "Nếu ngủ ở sofa mà bị cảm thì không tốt."

"Không được." Tiêu Ấu Di dứt khoát từ chối, "Cô ấy ngủ phòng cô, vậy cô ngủ ở đâu?"

Thương Tuyết Hà ngẩn người: "Thế thì chắc chắn là tôi ngủ với cô rồi."

"... Được thôi." Tiêu Ấu Di khựng lại một chút, "Để cô ấy ngủ phòng tôi."

Thương Tuyết Hà buột miệng hỏi: "Tại sao?"

Tiêu Ấu Di nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Vì giường của cô đủ rộng. Không phải sao?"

"Chỉ vì đủ rộng thôi?" Thương Tuyết Hà tiến lên một bước, một tay khẽ túm lấy cổ áo đối phương, ghé sát vào mặt nàng, cười gian tà: "Không còn lý do nào khác à?"

"Cô nghĩ còn có thể là lý do gì?" Tiêu Ấu Di hỏi ngược lại.

"Thế thì nhiều lắm." Thương Tuyết Hà xoay người lại, giơ ngón tay bắt đầu liệt kê, "Ví dụ như cô không muốn người khác ngủ phòng tôi nè, muốn ngủ cùng tôi nè, hoặc là..."

Tư Dao khẽ cười một tiếng, nhân lúc người kia còn đang mải mê tự bổ não, nàng bước đến sau lưng cô, cúi người đặt cằm lên vai cô, nghiêng đầu hạ thấp giọng nói: "Đúng vậy, là muốn cô ngủ cùng tôi đấy." Nói xong còn thổi một hơi vào tai cô.

"Ui cha!" Thương Tuyết Hà phản xạ có điều kiện nhảy dựng ra xa, vẻ mặt đầy kinh hãi, cô không ngờ người này lại thành thật đến thế! "Tôi phát hiện da mặt cô càng ngày càng dày rồi đấy!"

Tư Dao nháy mắt với cô, vuốt lọn tóc đầy phong tình: "Chẳng phải cô thích tôi như thế này sao."

Thương Tuyết Hà không phục, tiếp lời nàng: "Phải rồi, tôi thích lắm, nếu có thể đè cô ra giường rồi 'làm này làm kia' thì tôi còn thích hơn nữa."

"..." Quả nhiên, cô đã thành công nhìn thấy dáng vẻ cứng họng của đối phương, còn có chút kinh ngạc.

"Hừ~" Thương Tuyết Hà vuốt tóc, sải bước tự tin trở về phòng. Là một đứa con gái đã xem qua vô số phim ảnh giới bách hợp, đã đến lúc cô phải vùng lên rồi!

Sau khi tắm rửa và sắp xếp cho Susan xong xuôi, hai người nằm trên giường.

Trong thời gian ngắn Thương Tuyết Hà vẫn chưa thấy buồn ngủ, cô lấy điện thoại ra định lướt tin tức, đột nhiên chống người dậy nhìn Tiêu Ấu Di.

"Cái video lần trước, có phải cô thừa dịp tôi say rượu rồi quay lén không!"

"Cái gì cơ?" Tiêu Ấu Di giả vờ không hiểu, xoay người đưa lưng về phía cô.

"Đừng có giả ngốc!" Thương Tuyết Hà giữ vai nàng lắc mạnh, "Chắc chắn là vậy rồi, nếu không sao tôi lại không có ấn tượng gì chứ, có phải cô thừa lúc tôi say để chụp ảnh dìm hàng tôi không! Mau khai thật đi!"

"..." Tiêu Ấu Di bị cô làm phiền đến mức không còn cách nào, đưa tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, tiện tay mở khóa rồi đưa cho cô: "Nếu cô đã muốn biết thì tự mình xem đi."

Nói xong liền nhắm mắt giả vờ ngủ.

"Xem thì xem." Thương Tuyết Hà nhận lấy điện thoại, "Tôi nói cho cô biết nhé, nết rượu của tôi tốt lắm, cô đừng hòng..."

"Mau lại đây cho người ta ôm cái nào!" Lời cô còn chưa dứt, từ điện thoại đã phát ra một giọng nói quen thuộc không thể quen thuộc hơn, đó chính là giọng của một "người họ Thương nào đó" có nết rượu rất tốt.

Ngay sau đó, người trong chăn phát ra một tiếng cười khẽ "phụt".

Thương Tuyết Hà luống cuống tay chân tắt video.

Tiêu Ấu Di nửa chống thân mình, một tay đỡ sau gáy, cố ý trêu chọc cô: "Nết rượu tốt lắm sao?"

"..." Thương Tuyết Hà vừa bị tự vả mặt, chọn cách nằm thẳng cẳng giả vờ ngủ, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ.

Tiêu Ấu Di lại nói: "Chẳng phải muốn ôm cái sao?"

Thương Tuyết Hà kéo cao chăn trùm kín đầu, không nghe không nghe, rùa con niệm kinh.

Giọng nói vẫn tiếp tục: "Lại không muốn nữa à?"

"A a a a." Trong chăn phát ra tiếng kêu sụp đổ, Thương Tuyết Hà tung chăn đá một cái, bịt miệng Tiêu Ấu Di lại, hung dữ nói: "Không cho phép nói nữa! Lúc đó là do tôi say thôi!"

Ánh mắt Tiêu Ấu Di liếc xuống dưới, ai đó đang ngồi cưỡi trên người nàng, bàn tay kia vẫn còn đang "mất bò mới lo làm chuồng" mà bịt miệng nàng lại.

"Nhưng hình như bây giờ cô không có say." Khóe môi nàng nhếch lên, tiếp tục k*ch th*ch đối phương: "Muốn 'làm này làm kia' rồi sao?"

"Hổ không gầm, cô thật sự coi tôi là thỏ đế chắc!" Thương Tuyết Hà túm cổ áo Tiêu Ấu Di cúi xuống, có chút bực bội cắn vào môi dưới của đối phương một cái, sau đó lại hối hận, nhanh chóng buông ra.

Cô định hỏi có đau không nhưng vừa mở miệng, sau gáy đã bị người ta ấn xuống, một nụ hôn hơi mát lạnh truyền tới.

Rất mềm mại, mang theo hương vị của kem đánh răng bạc hà, Thương Tuyết Hà gần như chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào đủ để khiến cô nghẹt thở.

Cô túm lấy một lọn tóc của Tiêu Ấu Di, quấn hai vòng quanh ngón tay, rồi lại từ từ buông ra.

"Tuyết Hà..." Đối phương vừa mới mở miệng, Thương Tuyết Hà đã cướp lời: "Cô còn nhớ Thương Kiệt không? Anh ba của tôi ấy."

"Ừm." Tư Dao khẽ đáp một tiếng, dưới ánh đèn ngủ vàng ấm áp, nàng thấy lông mày Thương Tuyết Hà khẽ nhíu lại, "Sao thế?"

"Phim của anh ấy hôm nay vừa đóng máy, sắp tới sẽ nghỉ ngơi một thời gian."

Tư Dao không hiểu: "Tại sao lại nói với tôi chuyện này?"

"Tối nay anh ấy gọi điện cho tôi, nói muốn mời cơm." Thương Tuyết Hà chậm rãi ngồi dậy, cùng nàng nằm thẳng trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, "Hy vọng tôi có thể dẫn cô cùng tham dự."

Nghe đến đây, Tư Dao đã hiểu ý của Thương Tuyết Hà.

"Anh ba của tôi, trước đây cô đã gặp rồi. Anh ấy rất đẹp trai, lại là đại minh tinh, tính cách cũng rất tốt, rất nhiều cô gái thích anh ấy."

Tư Dao thẳng thắn đáp: "Chuyện đó không liên quan đến tôi, tôi không có hứng thú với anh ta."

"Tôi biết." Thương Tuyết Hà nhanh chóng đáp lại, "Cho nên tôi đã từ chối rồi."

"Nhưng mà..." Thương Tuyết Hà chậm rãi thở ra một hơi, "Tôi đang nghĩ, liệu cô ở bên anh ấy có phù hợp hơn ở bên tôi không, dù sao về mọi mặt anh ấy đều rất ưu tú, đặc biệt là trưởng thành hơn tôi rất nhiều."

"Không đâu." Tư Dao không cần suy nghĩ mà đáp ngay, "Người tôi thích là cô."

"Tại sao cô lại thích tôi?"

Tư Dao ngẩn ra, đối mặt với câu hỏi này, nhất thời nàng lại không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào.

"Không nói ra được sao?" Thương Tuyết Hà khẽ cười, nghiêng người nhìn nàng, "Từng có một người rất chân thành bày tỏ lòng mình với tôi, nhưng khi ấy tôi lại không đủ dũng khí để chấp nhận."

Nghe "tình sử" của Thương Tuyết Hà, Tư Dao không thể phủ nhận trong lòng có chút chua xót.

"Bây giờ, tôi sẵn lòng đợi cô."

"Đợi đến khi nào cô có thể trả lời câu hỏi này của tôi, tôi sẽ đồng ý với cô."

"Ngủ đi." Thương Tuyết Hà khẽ nắm lấy tay nàng dưới lớp chăn, "Muộn lắm rồi."

...

Giấc này Susan ngủ đến mức chẳng còn biết trời trăng mây nước gì, mãi đến khi mở mắt ra, nhìn thấy môi Tr**ng X* lạ xung quanh mới giật mình tỉnh hẳn.

"!!!" Cô ấy theo bản năng túm chặt lấy chăn, trái tim đập thình thịch, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới chậm rãi cúi đầu, hé chăn ra nhìn một cái.

May quá, quần áo vẫn chỉnh tề, Susan thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Cô ấy bước ra khỏi phòng, muốn làm rõ xem mình đang ở đâu, bởi lẽ chuyện tối qua cô ấy hoàn toàn không nhớ nổi rốt cuộc mình đã theo ai về nhà. Phòng khách vắng tanh không một bóng người, cô ấy đi một vòng quanh nhà, nơi "khả nghi" duy nhất còn lại chính là cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt.

Cô ấy suy nghĩ một chút, khẽ khàng vặn tay nắm cửa, thầm nghĩ nếu bên trong là người không quen biết thì sẽ nhân lúc đối phương chưa hay biết mà chuồn lẹ!

Cánh cửa từ từ mở hé một khe hở, Susan thò đầu nhìn vào trong, chỉ một cái liếc mắt thôi mà suýt chút nữa đã làm mù đôi mắt cô ấy! Xem cô ấy đã thấy cái gì này!

Chăn gối rơi quá nửa xuống sàn, hai người trên giường đang ngủ cùng nhau trong một tư thế cực kỳ mờ ám.

Tiêu Ấu Di nằm ngửa trên giường, ngủ rất yên giấc, còn vị sếp tổng của cô ấy thì đầu gối lên vai đối phương, một tay vén vạt áo người ta lên, đặt một cách tự nhiên ngay mạn sườn, nhích lên chút nữa thôi là đến vị trí cực kỳ nhạy cảm, đôi chân kia lại càng như muốn quấn chặt lấy thân thể người kia.

Hóa ra đã là quan hệ kiểu này rồi sao???! Susan như vô tình phát hiện ra bí mật động trời nào đó, cô ấy hét ầm trong lòng, cuối cùng làm dấu thánh giá trước ngực rồi lại chắp tay lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, mình không thấy gì hết, mình không thấy gì hết..."

Động tĩnh bên ngoài phòng khiến Tư Dao nhíu mày, từ từ tỉnh lại từ trong giấc mộng. Nàng lại mơ thấy một vài chuyện trước kia.

Gần đây những giấc mơ này trở nên rất thường xuyên, những tiếng gọi tên nàng cũng thỉnh thoảng vang lên, không còn chỉ giới hạn trong giấc mơ nữa.

Nàng nghĩ, có lẽ đúng như lời hệ thống đã nói, thời gian của nàng ở thế giới này chẳng còn bao nhiêu nữa.

Tư Dao hồi tưởng lại hơn hai mươi năm qua, một cuộc sống cứ thế trôi qua theo khuôn mẫu, chưa từng làm bất cứ điều gì vượt ngoài quy củ, cũng chẳng nảy sinh hứng thú quá lớn với bất cứ điều gì, dường như chưa từng có thứ gì khiến nàng đặc biệt khao khát.

"Ấu Di..." Thương Tuyết Hà khẽ nhíu mày, thấp giọng nỉ non gọi tên nàng, gọi xong một tiếng lại im bặt.

Nàng quay đầu nhìn người đang tựa vào vai mình ngủ say, nơi sâu thẳm vốn luôn trống rỗng trong lòng bỗng chốc được lấp đầy.

Có lẽ, nàng muốn buông thả bản thân một lần, cứ làm một Tiêu Ấu Di cũng chẳng có gì không tốt.

Tác giả có lời muốn nói:

Chương tiếp theo sẽ là một "chương béo", có tình tiết mà mọi người đang mong đợi đấy OVO