Biên tập: Poem
Hiệu đính: Poem
"Cậu nói Tiêu Ấu Di tỏ tình với cậu rồi?"
Triệu Y thốt ra câu này với vẻ hơi kinh ngạc nhưng lại không có biểu cảm chấn động như Thương Tuyết Hà tưởng tượng.
"Cũng không hẳn là tỏ tình..." Thương Tuyết Hà vân vê vành tai, nói đi cũng phải nói lại, Tiêu Ấu Di chưa từng chính thức tỏ tình với cô, chỉ ở mức độ hiểu ngầm mà thôi.
"Ồ~" Triệu Y nhướng mày, "Vậy là cô ấy đang thả thính cậu rồi."
"Mình thấy cậu có vẻ không ngạc nhiên lắm, mình cứ ngỡ cậu sẽ hỏi mình nhiều hơn cơ."
"Có gì mà phải ngạc nhiên chứ." Triệu Y cười, "Cô ấy thích cậu chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
Thương Tuyết Hà cứ ngỡ ý của Triệu Y là mình đã dùng sức hút nhân cách để chinh phục Tiêu Ấu Di, ai dè câu tiếp theo của đối phương lại dội cho cô một gáo nước lạnh: "Ai bảo cậu là một phú bà làm chi."
"..." Khóe miệng Thương Tuyết Hà giật giật, "Ý cậu là, ngoài tiền ra mình không còn điểm nào khác thu hút người khác sao?"
"Haha, cũng không hẳn là vậy!" Triệu Y cười rộ lên, "Nhưng tiền bạc đúng là rất cám dỗ, chẳng lẽ lại có người không muốn bớt đi mười năm phấn đấu sao?"
Thương Tuyết Hà theo bản năng muốn phản bác nhưng cô nhíu mày, nhất thời lại không biết phải phản bác thế nào, chỉ đành thở dài một tiếng đầy ảo não: "Nói thật, mình không biết phải làm sao cho phải."
"Thích thì ở bên nhau, không thích thì giải tán, có gì mà phải đắn đo? Làm người thì quan trọng nhất là vui vẻ."
"Nói thì là vậy." Thương Tuyết Hà đáp, "Nhưng cậu không thấy sao, nếu không nhìn thấy khả năng có thể đi cùng nhau đến cuối cùng, thì thà rằng đừng bắt đầu."
Cô không cách nào tiêu sái được như thế. Nếu đã quyết định bắt đầu một đoạn tình cảm, Thương Tuyết Hà sẽ toàn tâm toàn ý vun đắp cho nó. Nếu không thể hoàn toàn chắc chắn, cô không có dũng khí để bắt đầu.
"Nếu ai cũng nghĩ như cậu, thì thế giới này sẽ bớt đi rất nhiều cặp đôi đấy." Triệu Y nói, "Có những chuyện nếu cậu không tiến tới một bước, cậu sẽ vĩnh viễn không biết được kết quả, tình cảm cũng vậy thôi."
Thương Tuyết Hà im lặng, Triệu Y suy nghĩ một chút rồi cười nói: "Mình biết rồi, cậu là 'một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng'. Ai bảo trước đây cậu gặp phải tên trai tồi Đinh Hồng Viễn kia làm gì."
Triệu Y u uất thở dài một tiếng, "Dù sao cậu cũng không xác định được đối phương có thật lòng thích cậu hay không, vậy để mình giúp cậu một tay nhé."
Thương Tuyết Hà nhớ lại phát ngôn "thuê phòng" đêm đó, theo bản năng ôm lấy vai mình, vẻ mặt đầy cảnh giác: "Cậu định làm gì?"
"Chị đây cuối tuần này có lịch trống, thế này đi, chúng ta ra ngoài tụ tập một chút." Cô ấy dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Dẫn theo cả Tiêu Ấu Di nữa."
...
Thứ Sáu, Thương Tuyết Hà đưa Tiêu Ấu Di ra ngoài bàn chuyện làm ăn, sếp không có mặt, nhân viên trong công ty có vẻ thoải mái hơn nhiều.
Nhân viên kế toán vừa làm xong quyết toán cuối tháng, tay bưng bình giữ nhiệt đi một vòng quanh công ty: "Này, tối nay công ty mình liên hoan, có ai biết uống rượu không, vào đổ xúc xắc với tôi đi?" Gần đây công ty phát triển khá tốt thế nên sếp rất hào phóng tổ chức buổi liên hoan công ty đầu tiên, khi địa điểm được công bố, tất cả mọi người đều sôi sục.
Một đồng nghiệp cười nhạo anh ta: "Ăn cơm ở khách sạn năm sao mà còn chơi đổ xúc xắc, mất mặt chết đi được."
Một đồng nghiệp khác cũng tham gia vào câu chuyện: "Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi tham gia liên hoan công ty ở khách sạn năm sao đấy, khách sạn đó siêu đắt luôn. Trước đây bạn tôi định đặt tiệc cưới ở đó, hỏi giá xong suýt nữa thì dẹp luôn ý định tổ chức tiệc. Quan trọng là gia cảnh nhà bạn tôi cũng khá giả lắm, có mấy căn nhà cơ đấy!"
"Đúng đúng đúng, chuỗi khách sạn đó tôi nghe nói rồi, nghe bảo là đắt nhất cả nước! Trời ạ, công ty mình mười mấy hai mươi người, chi phí này không hề thấp đâu. Bạn tôi nghe nói chúng ta đi liên hoan ở khách sạn đó mà ghen tị muốn chết, lát nữa tôi phải chụp thêm mấy tấm ảnh mới được!"
Mấy người tranh nhau bàn tán, đột nhiên có một giọng nói vang lên: "Chẳng lẽ... các người không biết sếp của chúng ta là siêu cấp con nhà giàu sao?"
"Cái này tôi chắc chắn biết chứ, nếu không thì mới ngoài 20 tuổi sao mở được công ty?"
"Ý tôi là... siêu cấp con nhà giàu cơ." Người đồng nghiệp đó vẻ mặt thản nhiên nói, "Chuỗi khách sạn đó mang họ Thương đấy, các người cứ ngẫm kỹ mà xem."
"Đù! Cậu nói vậy tôi mới thấy đúng thật! Vậy có nghĩa là... Thương Kiệt là anh trai cô ấy?! Á á á á đù!! Tôi siêu thích Thương Kiệt luôn!"
"Vậy cậu còn không mau ôm đùi sếp đi, tối nay nhờ cô ấy xin chữ ký hộ!"
"Được!!! Đợi cô ấy về tôi sẽ đi xin ngay!"
Trong lúc mấy người đang tán gẫu, có đồng nghiệp tinh mắt nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đậu ngoài cửa sổ.
Lập tức báo tin: "Họ về rồi!"
Chỉ thấy những người vừa rồi còn như đang mở tiệc trà chiều lười biếng lập tức quay trở lại vị trí làm việc, ra vẻ nghiêm túc làm việc, đồng thời đều rất ăn ý để mắt tới động tĩnh ngoài cửa.
Cộp, cộp, cộp... tiếng giày cao gót vang lên dồn dập, khác hẳn với vẻ bình thường.
Rất nhanh sau đó Thương Tuyết Hà xuất hiện ở cửa, mọi người định chào hỏi cô nhưng thấy sếp hiếm khi sa sầm mặt như đang tức giận, không ai dám mở lời.
Cô bước nhanh lên lầu, Tiêu Ấu Di ở phía sau rảo bước đuổi theo, gọi cô hai tiếng nhưng Thương Tuyết Hà đều không đáp lại.
Đợi hai người lên lầu, những người ở dưới lầu nhìn nhau ngơ ngác.
"Bàn chuyện làm ăn thất bại rồi sao? Sắc mặt Tổng giám đốc Thương đáng sợ quá."
"Bàn thất bại cũng không đến mức này chứ... Ngay cả trợ lý Tiêu gọi mà cô ấy cũng không thèm để ý."
Chưa đợi mấy người đưa ra suy đoán, trên lầu đã truyền đến tiếng tranh cãi của hai người, động tĩnh khá lớn, ở dưới lầu cũng có thể nghe thấy.
Thương Tuyết Hà vừa vào văn phòng liền ném túi xách lên sofa, mặc kệ chiếc túi rơi từ sofa xuống sàn nhà, cô hậm hực ngồi xuống chiếc ghế tổng giám đốc.
Tiêu Ấu Di vừa bước vào cửa đã thấy sắc mặt Thương Tuyết Hà còn khó coi hơn lúc nãy, nàng càng cảm thấy người nên tức giận phải là mình, bèn nói: "Vừa rồi tại sao cô lại làm như vậy? Cô có biết mình đã bỏ lỡ một đơn hàng với lợi nhuận cực kỳ hậu hĩnh không?"
Thương Tuyết Hà lớn giọng hơn cả nàng, giận dữ quát: "Ai thèm mấy đồng tiền bẩn thỉu của ông ta?! Nếu không phải nhờ người giới thiệu, tôi đã vả cho ông ta mấy bạt tai cháy má rồi, không biết nói tiếng người à! Đồ mặt dày vô sỉ!"
"Ông ta cũng chưa nói gì quá đáng mà, đúng không?"
"Chưa nói gì?! Cô muốn ông ta làm cái gì mới tính là có chuyện hả?!"
Thương Tuyết Hà suýt chút nữa thì tức chết. Cô vốn tưởng khách hàng gặp hôm nay là do "bạn bè" giới thiệu thì sẽ dễ nói chuyện một chút, nào ngờ gã đàn ông bóng dầu kia không dám trực tiếp quấy rối cô, lại quay sang nhắm vào Tiêu Ấu Di.
Ông ta trước tiên khen Tiêu Ấu Di xinh đẹp, ánh mắt thì lấm la lấm lét. Thương Tuyết Hà chỉ mới đi rửa tay một lát, quay lại đã thấy gã đàn ông mặt đầy mỡ heo kia đang ngang nhiên sờ tay Tiêu Ấu Di khiến cô tức đến mức suýt nữa thì lật tung cái bàn.
Đơn làm ăn này đương nhiên cũng vì thế mà đổ bể.
So với vẻ mặt giận dữ của Thương Tuyết Hà, Tiêu Ấu Di lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Nàng đóng chặt cửa văn phòng để tránh tiếng động lọt ra ngoài, rồi mới nói: "Tôi đã nói với cô từ sớm rồi, làm việc đừng có bốc đồng như vậy. Cô làm thế vừa rồi khiến một đơn hàng tiêu tùng, mấy chục vạn cứ thế đổ sông đổ biển, chỉ vì sự cảm tính của cô, cô thấy có đáng không?"
"Nếu không thì cô muốn tôi trơ mắt nhìn ông ta sàm sỡ cô chắc?" Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, "Tôi thà kiếm ít đi mấy chục vạn đó!"
"Cô phải tin rằng tôi có thể ứng phó được, đồng thời cũng sẽ bảo vệ tốt bản thân mình." Tiêu Ấu Di thở dài một tiếng, vẻ mặt thực sự bất lực: "Làm bạn thì cô rất tốt nhưng làm doanh nhân, cô hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn."
"Cô đừng có lúc nào cũng dùng cái giọng giáo huấn đó với tôi!" Thương Tuyết Hà thấy bộ dạng này của Tiêu Ấu Di thì trong lòng càng thêm phiền muộn. Cô biết vừa rồi mình đã quá bốc đồng, nhưng đồng thời cô cũng không muốn Tiêu Ấu Di chịu bất kỳ tổn thương nào. Dù có mất đơn hàng đi nữa, cũng không có gì quan trọng bằng một mình Tiêu Ấu Di.
"Bây giờ ở công ty, tôi là sếp, tôi nói đơn này không cần nữa là không cần nữa! Cô không phục thì cũng phải nhịn!"
"..." Câu nói này thành công khiến Tiêu Ấu Di im lặng. Nàng nhíu mày, sau đó khẽ gật đầu, quay người đi ra ngoài.
Đi thẳng một mạch đến lối thoát hiểm cầu thang, Thương Tuyết Hà từ bên trong đuổi theo: "Cô đi đâu đấy?!"
Tiêu Ấu Di một tay vịn lan can, quay đầu nhìn cô, bình thản nói: "Nếu Tổng giám đốc Thương đã không cần ý kiến của tôi, vậy tôi ở công ty này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, tôi đi là được chứ gì."
Mọi người ở tầng dưới cũng nghe thấy câu này, đồng loạt nín thở. Không ngờ sếp và trợ lý lại cãi nhau dữ dội đến thế.
Sau đó thấy Tổng giám đốc Thương đi đến đầu cầu thang, đối mặt với Tiêu Ấu Di. Ngay lúc mọi người tưởng rằng công ty sắp thay trợ lý mới thì...
Tổng giám đốc Thương vừa rồi còn đùng đùng nổi giận, lúc này giọng điệu vẫn rất hung dữ nhưng lời nói ra lại chẳng có chút uy h**p nào.
Thương Tuyết Hà hùng hồn đầy lý lẽ, hét lớn: "Thì tôi xin lỗi là được chứ gì! Cô đừng có đi!"
Mọi người tầng dưới: "..." Suýt chút nữa thì ngã khỏi ghế. Tổng giám đốc Thương à, sao cô có thể dùng cái giọng hung hăng nhất để nói ra những lời nhát cáy nhất như vậy?
Thương Tuyết Hà lúc này mới nhận ra bên dưới còn có mười mấy đôi mắt đang nhìn mình, mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt, lập tức nắm lấy cổ tay Tiêu Ấu Di kéo người trở lại văn phòng.
"Rầm" một tiếng, cửa văn phòng đóng sầm lại.
Một đồng nghiệp đẩy gọng kính, nhỏ giọng nói: "Tôi thấy, sau này chúng ta chọc ai thì chọc chứ đừng có đụng vào trợ lý Tiêu thì hơn..."
"Tán thành..."
Thương Tuyết Hà kéo người ngồi xuống sofa, lại nhặt túi xách của mình dưới đất lên để ngay ngắn, đứng trước mặt nàng, giành nói trước khi đối phương kịp mở miệng.
"Cô nghe tôi nói đã!" Thương Tuyết Hà bình ổn lại tâm trạng, "Tôi biết ý của cô, cô chê tôi chưa đủ chín chắn, lại còn cảm tính."
"Nhưng có một chuyện tôi hy vọng cô hiểu rõ. Tôi không muốn người khác bắt nạt cô, càng không muốn người khác mạo phạm cô. Trong phạm vi năng lực của mình, tôi muốn bảo vệ tốt cho cô."
"Tôi biết." Tiêu Ấu Di khẳng định, "Tôi cũng hy vọng cô hiểu rằng, tôi không phải loại người dễ dàng bị kẻ khác bắt nạt. Về vấn đề gặp phải hôm nay, tự tôi có thể xử lý tốt, thật đấy."
"Tôi không muốn cô vì tôi, vì một vấn đề có thể giải quyết được mà làm tổn thất lợi ích vốn dĩ đã nắm chắc trong tay."
"Cô vẫn không hiểu. Đối với tôi, cô không thể dùng tiền bạc để đo lường được." Thương Tuyết Hà nghiêm mặt nói, "Dù có cho tôi cơ hội lần nữa, tôi vẫn sẽ làm như vậy."
Tiêu Ấu Di lặng lẽ nhìn cô, một lúc lâu sau mới chậm rãi thở ra một hơi: "Cô thuyết phục được tôi rồi."
Điện thoại trong túi xách vang lên, Tiêu Ấu Di lấy ra đưa cho cô. Khi Thương Tuyết Hà nhìn thấy người gọi đến, đôi mày khẽ nhíu lại lộ rõ vẻ chán ghét.
Người gọi đến chính là người "bạn" đã giới thiệu đơn làm ăn này. Thương Tuyết Hà rất hối hận, biết thế đã không nhận cái ân tình của đám bạn bè xấu này.
"Tuyết Hà, thật sự ngại quá, chuyện hồi chiều tôi nghe nói rồi. Là do gã bạn kia của tôi làm việc không ra gì, đầu óc hắn có nước nên tôi đã mắng hắn một trận rồi, cô đừng để bụng nhé."
Thương Tuyết Hà cười khẩy hai tiếng: "Không sao, dù gì tôi cũng tạt cho ông ta một mặt nước rồi, ông ta có thể đổ bớt nước trong não ra là được."
"Phải phải phải." Người bạn nịnh nọt: "Ý của hắn vẫn là muốn hợp tác với công ty các cô, lần này không cần bàn bạc gì nữa, chỉ cần cô gật đầu là hợp đồng sẽ được gửi qua ngay lập tức, sau đó sẽ chính thức xin lỗi trợ lý của cô một tiếng."
"Ồ?" Thương Tuyết Hà nhướng mày, ngồi xuống sofa, "Não ông ta tỉnh ra nhanh vậy sao?"
"Haiz, người ta cũng đâu có ngu, sau này khó tránh khỏi có lúc phải cầu cạnh Thương thị."
"Chuyện ký hợp đồng để hôm khác nói sau, tôi đang bận, cúp đây."
Cúp điện thoại, Thương Tuyết Hà ném máy sang một bên, lục lọi trong ngăn kéo bàn làm việc ra một gói khăn giấy ướt khử trùng, xé bao bì lấy miếng khăn mềm bên trong ra.
Cô có vẻ không vui hỏi: "Ông ta vừa chạm vào tay nào của cô?"
Tiêu Ấu Di đưa tay phải ra: "Chính xác mà nói, ông ta vừa chạm vào ngón út của tôi thì cô đã xuất hiện rồi..."
"Thế cũng bẩn." Thương Tuyết Hà hừ nhẹ một tiếng, trải khăn ướt lên tay mình, tay kia nắm lấy lòng bàn tay Tiêu Ấu Di, cẩn thận lau sạch từng ngón tay của nàng, ngay cả mu bàn tay và lòng bàn tay cũng không bỏ sót.
Cuối cùng, cô lại lau thêm một lần nữa ngón út bị gã đàn ông kia chạm vào, rồi nâng tay nàng lên nhìn ngón út đã bị lau đến hơi ửng đỏ.
Hồi lâu sau, nhớ lại cảnh tượng ở lối cầu thang lúc nãy, cô dùng ngón út của mình khẽ móc lấy ngón út của đối phương, nhỏ giọng nói: "Tôi xin lỗi cô rồi, cô đừng đi nhé."
Tư Dao nhìn cô, đối phương đang rũ đầu xuống, giống như một chú chó lớn làm sai chuyện đang vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại.
Ngón út khẽ cong lại, hai ngón tay móc chặt vào nhau, nàng khẽ đáp một tiếng: "Ừm."
Tác giả có lời muốn nói:
Tốt lắm, ít ra thì sếp Thương cũng đã học được cách biết cương biết nhu rồi [Vỗ tay].