Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 95

Cô húp một ngụm cháo, cháo vừa chín tới, ăn rất ngon.

Úc Tưởng nuốt ngụm cháo xuống rồi mới mở miệng nói: “Chẳng hay anh đây có thể dùng sợi xích vàng trói tôi được không? Tất nhiên là dù anh có dùng dây bạc thì tôi cũng không chê đâu.”

Trữ Lễ Hàn: “…”

Sau khi Úc Tưởng ăn bữa sáng mới biết người phụ nữ đó là vệ sĩ mà Trữ Lễ Hàn mời đến để bảo vệ cô. Hơn nữa, lúc nhàn rỗi, cô ấy sẽ khiêm luôn trách nhiệm của một người trợ lý sinh hoạt.

Úc Tưởng nghe xong thì cạn lời.

Trữ Lễ Hàn không khỏi nhướn mày, hỏi cô: “Sao cô không nói gì?”

Tuy Trữ Lễ Hàn vẫn biết, với tính tình của Úc Tưởng, ắt hẳn cô sẽ không cảm thấy ngại ngùng. Tuy nhiên hắn vẫn rất tò mò, không biết lúc này cô đang nghĩ gì.

Úc Tưởng chỉ có một suy nghĩ duy nhất, không phải trùm phản diện đang giàu một cách thái quá à?

Sau đó cô ngẩng đầu lên, mỉm cười và hỏi: “Lần trước ở biệt thự nhà họ Trữ, hình như giá thuê chị gái vệ sĩ kia khá đắt thì phải?”

Trữ Lễ Hàn: “…”

Trữ Lễ Hàn thong thả đứng dậy, hắn nói: “Cô không cần phải nghĩ đến những vấn đề đó.”

“Tôi chỉ nghĩ, dù sao thì tôi cũng xem như một người phụ nữ giàu có, ngộ nhỡ có ngày cần thuê cô ấy thì sao?”

“Mẹ cô ấy từng làm người tình của Trữ Sơn, sau đó bà ấy đã tự sát. Ba cô ấy không nuôi nổi cô ấy nên đã dẫn cô ấy đến và bán cho nhà họ Trữ. Trữ Sơn nuôi cô ấy trưởng thành, cho dù cô ấy không thích biệt thự nhà họ Trữ thì cũng sẽ không rời khỏi nơi đó.” Trữ Lễ Hàn hơi cúi xuống, sửa lại nếp gấp ống tay áo.

Úc Tưởng muốn nói lại thôi.

Cô đã đụng chạm nhầm chỗ rồi, cảm giác như hỏi câu không nên hỏi.

Một khi đề cập đến chuyện nhà của người khác, cố gắng tìm hiểu sâu hơn cho cảm giác như là một hành động vượt qua giới hạn.

Có điều, trông Trữ Lễ Hàn dường như chỉ thuận miệng nhắc đến mà thôi.

Hắn cầm notebook lên rồi quay người đi ra ngoài.

Sau khi Trữ Lễ Hàn đi rồi, Úc Tưởng mới biết tên của nữ vệ sĩ kia.

Cô ấy tên là Dư Đồng.

Cô ấy lớn hơn Úc Tưởng mười mấy tuổi.

Sau đó, Dư Đồng bắt đầu nhận nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, đó là… nhận hàng chuyển phát nhanh thay cho Úc Tưởng.

Nhận hàng chuyển phát nhanh đúng là quá phiền phức, Úc Tưởng cảm thấy có vẻ như cậu cả Trữ đã giải quyết xong một vấn đề có độ khó không nhỏ trong cuộc đời cô.

Úc Tưởng ngồi trên tấm thảm dày của biệt thự và lấy một chiếc máy tính mới ra. Cô kết nối máy tính với ổ cứng di động và gửi quảng cáo do Nguyên Cảnh Hoán quay cho người phụ trách ở Huy Quang.

Người phụ trách bên đó giật mình, hỏi cô: [Làm xong nhanh như vậy sao?]

Úc Tưởng: [Đúng thế, có thể dùng bản này không?]

Người phụ trách nghĩ thầm, bọn họ cũng chưa được xem kịch bản gốc đâu, hơn nữa đây là lần đầu quay quảng cáo. Tính đi tính lại, lúc nêu ý kiến đánh giá thì bọn họ nên nói uyển chuyển một chút mới được.

Ai bảo họ còn chẳng rõ sau lưng cô có mấy pho tượng phật cao quý nữa.

Người phụ trách: [Cô Úc đợi chút nhé, bên chúng tôi sẽ xét duyệt video.]

Úc Tưởng: [Ok.]

Cô thoát khung chat và nghĩ thầm, khoảng thời gian gần đây, cô đã cố gắng làm việc rất chăm chỉ. Cô sắp không chơi game được hai ngày rồi, đây là điều dường như không tưởng.

Úc Tưởng trượt xuống dưới, dự định tìm đến ảnh đại diện của Nhiễm Chương.

Nhưng cô lại nhìn thấy tin nhắn từ Nguyên Cảnh Hoán và Ninh Ninh gửi đến. Nguyên Cảnh Hoán đến trước, Ninh Ninh sát theo sau.

Nguyên Cảnh Hoán: [Cô Úc vẫn ổn chứ?]

Nguyên Cảnh Hoán: [Tôi sẽ giúp cô.]

Ồ, anh ta muốn giúp cô báo cảnh sát à?

Úc Tưởng định lướt qua tin nhắn của anh ta.

Giọng hệ thống vang lên bên tai Úc Tưởng: [Cô vốn đã khiến người ta làm việc cho mình, còn lừa anh ta, lợi dụng anh ta để gặp gỡ trùm phản diện thêm lần nữa. Hiện giờ, ngay cả tin nhắn của người ta cũng không muốn trả lời, cô đúng là…]

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng: Tội lỗi chồng chất, chặt hết tre làm sách cũng ghi hết tội?

Hệ thống: [Thì ra cô cũng biết à.]

Úc Tưởng lắc đầu: Anh ta lừa tôi, tôi lừa anh ta, xem như hòa nhau.

Hệ thống: [Anh ta lừa cô chỗ nào?]

Úc Tưởng: Cục cưng à, cậu không nhìn ra sao, anh ta đang bắt chước Trữ Lễ Hàn đấy? Cậu cho rằng sức quyến rũ của tôi lớn đến thế thật à, trong thế giới này, ai cũng vừa gặp đã yêu tôi nên vội lao tới lấy lòng à?

Hệ thống muốn nói lại thôi.

Nó vẫn luôn cảm thấy như vậy đấy. Nhưng trải qua quãng thời gian này, bây giờ nó có cảm giác rất hoang mang với sức quyến rũ của Úc Tưởng.

Hệ thống im re.

Mười mấy giây sau, nó nói tiếp: [Trong truyện gốc vốn không có sự xuất hiện của anh ta.]

Hệ thống khựng lại một chút rồi cảm thán như con người: [Thế giới này tồi tệ quá, ai cũng ôm mục đích khác nhau.]

Hệ thống vốn định ép buộc Úc Tưởng đi theo cốt truyện gốc nhưng sau khi trò chuyện thì ý nghĩ đó của nó lặng lẽ tan biến trong yên lặng.

Úc Tưởng nào biết hệ thống đang suy nghĩ vấn đề gì, cô cúi đầu, mở khung chat với Trữ Lễ Hàn và bấm gửi cho cậu cả Trữ một bao lì xì.

  1. 88.

Bên dưới có ghi chú là “Phí thuê mướn.”

Dĩ nhiên, phí thuê mướn được nhắc đến ở đây là chỉ số tiền bỏ ra để thuê Dư Đồng làm vệ sĩ.

Sau khi gửi đi, người phía bên kia cũng không hề đáp lại.

Úc Tưởng không thèm để ý, cô nhanh chóng tắt khung chat đi.

Đúng lúc đó, di động của Úc Tưởng rung lên vài cái liên tiếp.

Cô mở Weibo ra lần nữa.

Người phụ trách của Huy Quang: [!]

Anh ta gửi liên tục mấy tin, đồng thời bên dưới còn hiện biểu tượng đang nhắn tiếp.

[Trời má, trời má.]

[Cô không gửi nhầm chứ? Đó có phải thầy Nguyên Cảnh Hoán không?]

[Cô và thầy Nguyên Cảnh Hoán có quen biết? Cô thuyết phục anh ấy cùng quay quảng cáo này sao?]

[Cô chờ một chút, tôi sẽ gửi cho cấp trên xem ngay.]

Sau đó, người phụ trách bên kia thoáng cái đã mất hút.

Úc Tưởng chỉ trả lời lại một chữ: [Ừm.]

Nửa tiếng sau, người phụ trách mới quay lại, anh ta vừa mở miệng đã nói: [Tiền quảng cáo đã được gửi đến tài khoản ngân hàng của công ty văn hóa Khải Tinh, cô có cần kiểm tra đối chiếu không? Tiền thuế sẽ do bên cô tự chi trả.]

Úc Tưởng nhẹ nhàng “Chậc” một tiếng: “Anh Nguyên này có ích quá.”

Cô chưa từng gặp bên A nào thanh toán một cách nhanh gọn lẹ như vậy.

Đây chẳng phải chỉ nằm thôi đã kiếm được một khoản tiền rồi sao?

Dù cho cô đã sở hữu số tiền lên đến hơn một tỷ nhưng thân từng là người dân lao động bình thường, kiếm thêm được một tệ thì cô vẫn rất vui.

Vì khi ký hợp đồng, bên B là công ty văn hóa Khải Tinh nên khoản tiền đó cũng chuyển thẳng vào tài khoản công, lượn một vòng rồi mới chui vào túi tiền của Úc Tưởng.

Úc Tưởng gọi điện thoại hỏi tổng giám đốc Thẩm.

Tổng giám đốc Thẩm vui mừng khôn xiết, nói đã nhận được tiền.

“Tôi sẽ bảo bộ phận tài vụ chuyển khoản cho cô ngay.” Tổng giám đốc Thẩm nói.

Úc Tưởng: “Công ty có chiết khấu phần trăm không?”

Tổng giám đốc Thẩm xấu hổ cười nói: “Bên Livinan đã đàm phán xong xuôi cả rồi, kiếm được một số tiền rất lớn nên đã đủ rồi. Nguyên Cảnh Hoán giúp cô quay quảng cáo, phía công ty cũng không giúp được gì.”

Úc Tưởng nhướn mày.

Xem ra tổng giám đốc Thẩm này không phải người tham lam… Điều này cũng tốt đây.

Ở đầu dây bên kia, tổng giám đốc Thẩm cúp điện thoại, lòng tự nhủ, sao anh ta dám đụng vào tiền của Nguyên Cảnh Hoán chứ? Chẳng may rơi vào mắt của cậu cả Trữ và cậu Lăng thì sẽ biến thành anh ta cùng một giuộc giúp đục chân tường nhà người ta thì lúc đó miệng anh ta có dài bằng người cũng không biện minh nổi!

Ba phút sau.

Úc Tưởng nhận được thông báo chuyển khoản, ba triệu ba trăm nghìn.

Vì vậy, cô nhắn lại với người phụ trách bên kia: [Ok.]

Người phụ trách lập tức hỏi lại ngay: [Chúng ta sẽ dùng video này chứ?]

Úc Tưởng: [Đúng vậy.]

Người phụ trách: [Cô tự đăng lên tài khoản chính hay bên tôi…]

Úc Tưởng: [Nếu đăng từ tài khoản bên anh thì có tính là dẫn sự chú ý không?]

Người phụ trách thầm nói, cô đây đúng là chẳng chịu bỏ qua chút việc nhỏ bé không đáng kể này.

Người phụ trách: [Cứ xem là vậy. Do đó, những vấn đề xảy ra sau khi đăng video, lượng truy cập bên phía tài khoản chính phủ và người hâm mộ sẽ tăng mạnh, chúng tôi sẽ căn cứ vào số liệu để thanh toán thêm thù lao cho cô một lần nữa.]

Người phụ trách bằng lòng đưa ra lời hứa như vậy, anh ta chẳng hề do dự một chút nào.

Trời mới biết Nguyên Cảnh Hoán đắt đỏ và quý giá cỡ nào!

Úc Tưởng: [Bên anh đăng lên đi.]

Vừa hay bớt việc cho cô. Bên Huy Quang có người chuyên phụ trách duy trì và quản lý số liệu. Chẳng may có anh hùng bàn phím nào không có mắt gây rối thì bọn họ cũng biết cách thao túng dư luận.

Người phụ trách mừng như điên, luôn miệng nói phải tiếp tục hợp tác với Úc Tưởng.

Úc Tưởng lười đáp lại, cô thoát ra và mở khung chat với Liêu Giai Phỉ và chuyển cho cô ta mười nghìn tệ.

Liêu Giai Phỉ: [?]

Úc Tưởng: [Kết toán tiền quảng cáo, mời mọi người đi ăn cơm.]

Liêu Giai Phỉ: [Cô không tự đến được à?]

Úc Tưởng: [Nằm trên ghế sô pha thoải mái quá, không bò dậy nổi.]

Liêu Giai Phỉ: […]

Trước đây, nữ phụ trong truyện gốc không ít lần hành hạ đồng nghiệp.

Nữ phụ xin nghỉ, không thèm làm việc, hầu như lúc nào cũng ném công việc cho đồng nghiệp làm thay.

Giờ thì lại quay ra cứu giúp thiên hạ.

Úc Tưởng cũng không keo kiệt khi mời những đồng nghiệp lâu năm cùng ăn một bữa cơm.

Đầu bên kia, Liêu Giai Phỉ nhận tiền với vẻ mặt rất rối rắm. Cô ta muốn hỏi Úc Tưởng, cô không sợ cô ta sẽ cuỗm mất số tiền này sao? Nhưng nghĩ kĩ lại, LLiêu Giai Phỉ cảm thấy không cần thiết.

Liêu Giai Phỉ hít một hơi thật sâu, trong lòng bỗng thấy tức cười. Từ xưa đến nay cô ta chưa từng thấy ai mà đến cả việc đi mời mọi người ăn một bữa cơm cũng phải nhờ người khác làm thay.

Nhưng tâm trạng Liêu Giai Phỉ vẫn rất vui vẻ, cô ta ngẩng mặt lên, tươi cười nói: “Tối nay mọi người muốn đi liên hoan không?” Cô ta huơ huơ điện thoại di động: “Sếp lớn mời cơm.”

Mọi người sửng sốt một lúc rồi vội vàng đáp lại: “Úc Tưởng muốn mời cơm á? Cô ấy đâu?”

“Người không đến nhưng tiền đến.” Liêu Giai Phỉ đáp.

Mọi người lần lượt nở nụ cười: “Má, đẳng cấp vậy sao?”

Những nhân viên mới nghe vậy còn tưởng mọi người đang nói mỉa nhưng họ phát hiện ra ngay, dường như mọi người thật lòng thật dạ khen Úc Tưởng.

Nhóm đồng nghiệp vui sướng chọn buffet hải sản bậc nhất thành phố Hải, sau đó cùng nhau tụ tập ăn một bữa.

“Tôi đến thành phố Hải lâu lắm rồi, cuối cùng cũng dám đến ăn món này này!”

“Tôi phải chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè mới được.”

Bầu không khí rất sôi nổi và hào hứng.

Phong cách làm việc của Úc Tưởng khác hẳn với mọi người. Cô vắng mặt càng khiến mọi người được thả lỏng và vui vẻ cười đùa hơn, trong lòng bọn họ nhớ đến cô là được rồi.

Chỉ có mỗi Ninh Ninh, cô ấy đến công ty thời gian dài như vậy nhưng đôi khi vẫn còn một số chỗ không hợp.

Cô ấy hơi buồn rầu mà không rõ lý do.

Sao đàn chị không gửi tin nhắn cho cô ấy chứ? Do cô ấy và đàn chị không đủ thân à?

Tài khoản game của tập đoàn Huy Quang đăng video mới, bọn họ cũng đã theo dõi tài khoản của Úc Tưởng.

Trên diễn đàn hóng hớt có ngay bài post mới.

[Đơn hàng thương mại đầu tiên của Úc Tưởng đã hoàn thành.]

[Không biết cô ta có chia tiền cho Nhiễm Chương không? Không biết fan của Nhiễm Chương có muốn xé nát cô ta ra không?]

[Đừng nhắc đến Nhiễm Chương nữa! Mẹ nó, chị em mau xem video chính phủ đăng đi!]

Phần lớn fans của Nguyên Cảnh Hoán phát hiện ra ngay video và khi nó được đăng lên quảng trường ngôi sao thì càng có nhiều fans tràn vào.

Đồng thời kéo theo không ít quần chúng ăn dưa.

[Sao trong video có cả thầy Nguyên vậy?]

[… Vãi, người đầu tiên trong số tất cả những người nổi tiếng trên mạng có đơn hàng quảng cáo dàn dựng khủng như thế à?! Khủng đến mức cả nhà tôi phải khiếp sợ.]

[Tôi nói rồi, không cố gắng quay phim chụp ảnh mà cứ dính dáng đến người kia làm gì chứ?]

[Nguyên Cảnh Hoán không bị tư bản uy h**p thật chứ?]

[? Lầu trên không có não à? Cô không thấy trong sự kiện, cậu cả Cao nói chuyện với Úc Tưởng với thái độ thân thiện nhiệt tình như thế nào à? Nếu Úc Tưởng muốn đào mỏ thật thì còn dùng tiền để uy h**p Nguyên Cảnh Hoán sao? Người ta ký đại một cái hợp đồng, không nói kiếm được nhiều nhưng tầm mấy triệu thì có gì không được?]

[Sao bên trong video còn có Đẳng Hạ thế?]

[Quá vô lý. Rõ là đơn hàng kinh doanh của Úc Tưởng mà trong quảng cáo cô ta chỉ lộ mặt mười giây, vừa mở màn đã ngỏm củ tỏi rồi… Đúng là làm không công cho người khác mà.]

@Đẳng Hạ: Rất biết ơn Ngư Ngư, thật sự cảm ơn cô.

Mọi người càng hoang mang hơn.

Không đúng, chị gái làm không công cho người ta đó, sao còn cảm ơn Úc Tưởng thế?

Ở một bên khác, trong phòng làm việc.

Có người không dằn lòng nổi, hỏi: “Cũng không kém là bao rồi? Chúng ta có thể đăng bài làm sáng tỏ chưa?”

Người đàn ông trung niên bên cạnh nói: “Chưa đủ đâu, chờ chút đi. Tôi hiểu mạng xã hội, cũng hiểu lối suy nghĩ của đám anh hùng bàn phím. Chẳng mấy nữa bọn họ sẽ đố kị, đánh vào việc Úc Tưởng dễ dàng có được điều cô ta muốn. Người hâm mộ của Nguyên Cảnh Hoán cũng sẽ bất mãn vì điều đó. Còn cả tài khoản tích V tên là Đẳng Hạ kia nữa, fans của cô ta cũng giống thế… Chờ bọn họ cãi vã hăng thêm chút thì lúc đó lên bài mới là đúng lúc nhất.”

Anh chàng trẻ tuổi ngồi trước máy tính gật đầu: “Chú Nhiễm, chú đúng là có nhiều kinh nghiệm phong phú.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn