Ơn giời.
Chân cô run quá.
Úc Tưởng không còn chút sức lực nào dựa vào lồng ngực của Trữ Lễ Hàn.
Sắc mặt của Nguyên Cảnh Hoán tái nhợt.
Trông cô như một đoá hoa sắp bị Trữ Lễ Hàn vò nát.
Sau đó Trữ Lễ Hàn nâng đoá hoa nọ lên, tiếp tục đi lên tầng. Lúc hắn bước đến chỗ ngoặt của cầu thang, cũng là lúc biến mất khỏi tầm mắt của Nguyên Cảnh Hoán.
Thế nhưng giọng nói của Úc Tưởng vẫn còn đang vang lên, cô khàn giọng nói: “Chủ tịch Trữ đã đánh đuổi, không cho tôi ở bên anh, cậu cả còn muốn làm cái gì nữa?” Giọng nói nghẹn ngào bị kìm nén, gần như không thể phân biệt được.
Thư ký Vương nghe vậy mà sững sờ.
Trong lòng anh ấy thầm nghĩ sao mấy lời này nghe quen tai thế nhỉ?
Chỉ có vẻ mặt của Nguyên Cảnh Hoán là càng lúc càng khó coi.
Trữ Lễ Hàn muốn ép buộc cô sao?
Trữ Lễ Hàn dừng chân ngay khúc ngoặt.
Mặt mày hắn không chút cảm xúc, hắn cúi đầu xuống, ngay cả hệ thống cũng bị hắn dọa cho phát khiếp.
Hệ thống run rẩy lên tiếng: [Trong lúc tôi bị ngăn chặn, cô đã làm gì nên tội với trùm phản diện rồi? Cô nên biết sợ chút đi, tôi sợ cô sẽ hy sinh ngay bây giờ đấy. Giờ chưa phải là lúc để cô chết…]
Hệ thống còn chưa nói dứt câu đã nghẹn họng không nói được gì nữa.
Bởi vì Úc Tưởng phát hiện Trữ Lễ Hàn không hề có ý tiếp tục cuộc trò chuyện nữa.
Cô cảm thấy thế này đâu có được, thế là cô bèn hôn lên cổ và phần dưới cằm của Trữ Lễ Hàn. Tư thế này khó chịu quá, cố lắm cô cũng chỉ với tới cằm của hắn thôi.
Hệ thống: ?
Trong đôi mắt của Trữ Lễ Hàn lóe lên vẻ u ám, hắn vuốt nhẹ môi của Úc Tưởng, sau đó hạ giọng nói: “Vậy thì đã sao?”
Giọng nói như ngọc của hắn nghe rất êm tai.
Nhưng lời nói thốt ra khỏi miệng hắn chẳng khác nào những lời của ma quỷ đến từ địa ngục: “Dù cô có đi đến đâu, có ở bên ai… hay là cô thích bị xích tay khoá chân hơn nhỉ?”
Hắn biết rõ mà.
Úc Tưởng l**m đôi môi khô ráo, ngước nhìn hắn nói: “Nếu như tôi yêu đương, kết hôn với những người khác…”
Trữ Lễ Hàn: “Tôi sẽ g**t ch*t anh ta.”
Khá lắm, vẫn còn nhớ hình tượng điên cuồng giết người của mình cơ đấy.
Anh đúng là không tệ chút nào!
Trữ Lễ Hàn cúi người ghé sát vào bên tai cô, lần này hắn thong thả nói với giọng chỉ có hai người bọn họ có thể nghe rõ: “Tôi còn có thể khiến cô không xuống nổi giường.”
Hệ thống: ?
Không ổn rồi.
Trữ Lễ Hàn ôm Úc Tưởng đi vào phòng ngủ, hờ hững nói: “Cô nên chịu sự trừng phạt.”
Cửa lớn của phòng ngủ ở trên tầng khép lại.
Hệ thống nghe thấy âm thanh của vải vóc bị xé rách, sau đó nó vội vã kéo filter lên: […]
Mới vừa rồi nó còn lo lắng thay cho Úc Tưởng, cứ như một đứa đần vậy.
Hiện giờ, thậm chí nó còn chẳng thèm quan tâm xem cái được gọi là “trừng phạt” kia “nghiêm khắc” cỡ nào nữa.
Dưới tầng.
Lúc này vệ sĩ mới nhẹ nhàng buông Nguyên Cảnh Hoán ra, nói một tiếng: “Xin lỗi.”
Sắc mặt của Nguyên Cảnh Hoán nặng nề, anh ta đứng thẳng dậy, vuốt phẳng vạt áo bị nhăn nheo, sau đó mới ngẩng đầu lên, lạnh giọng nói: “Nói xin lỗi thì có tác dụng gì? Lẽ nào mấy người không nhìn thấy chuyện cô Úc gặp cảnh khốn khó sao?”
Đám vệ sĩ và thư ký Vương nhìn nhau một lát.
Trong lòng thầm nói cái “cảnh khốn khó” kiểu ấy đến chúng tôi còn chẳng nhìn thấu đây này.
“Tôi khuyên anh Nguyên một câu, anh đừng làm chuyện vô ích.” Thư ký Vương đề nghị một cách chân thành.
Đừng nói là anh, đến cả chúng tôi cũng chẳng hiểu đang có chuyện gì đang diễn ra ở đây nữa.
Nhưng lời khuyên mang theo ý tốt này rơi vào tai Nguyên Cảnh Hoán chẳng khác nào một lời uy h**p ngạo mạn.
“Uy thế của cậu cả lớn thật đấy.” Nguyên Cảnh Hoán lạnh lùng nói: “Nếu tôi cứ nhất quyết phải lên tầng thì các anh tính sao?”
Trong lòng thư ký Vương thầm nói đừng đi.
Đừng có nhìn bất cứ thứ gì mà anh không nên nhìn.
Anh làm thế chẳng phải là đang buộc chúng tôi phải xử lý anh sao?
Úc Tưởng có bị giam hãm hay không, tạm thời không ai trong đám bọn họ biết.
Nhưng sau khi Nguyên Cảnh Hoán nói xong câu kia, anh ta đã bị đám vệ sĩ cao to, cường tráng bao vây.
Thư ký Vương thở dài: “Nếu anh Nguyên đây đã không chịu rời đi thì cứ ở lại đây thêm một lát đi. Chờ cậu cả nhà chúng tôi xuống rồi nói tiếp.”
Nguyên Cảnh Hoán lạnh lùng ngồi ở chỗ đó, không mở miệng nữa.
Lúc ấy, bầu không khí trong biệt thự trở nên rất yên tĩnh.
Nơi này làm công tác cách âm rất khá, cánh cửa của phòng ngủ lớn vừa khép lại, bọn họ cũng chẳng nghe thấy âm thanh gì.
Nhưng cũng vì bầu không khí yên tĩnh một cách quá đáng này khiến cho Nguyên Cảnh Hoán có cảm giác thời gian trôi qua càng thêm khó khăn hơn.
Anh ta không hề hay biết, ẩn giấu dưới lớp quần áo gọn gàng của Trữ Lễ Hàn lại là con người lạnh lùng vô tình, dữ tợn đáng sợ đến như vậy.
Chủ tịch Trữ có hiểu rõ con trai của mình không?
Công việc này đúng là rất khó làm nhưng cái khó làm ở đây không phải là Úc Tưởng mà là Trữ Lễ Hàn.
Nguyên Cảnh Hoán cũng không biết mình đã ngồi chờ ở đây biết bao lâu.
Thời gian kéo dài đằng đẵng như đã trôi qua một thế kỷ… Cuối cùng anh ta cũng nghe thấy tiếng bước chân vọng từ trên tầng xuống.
Trữ Lễ Hàn ăn mặc gọn gàng, hắn mặc áo sơ mi và quần tây, nhìn qua vẫn kiêu ngạo, không vướng một hạt bụi.
Hắn từ từ đi tới trước mặt Nguyên Cảnh Hoán.
Nguyên Cảnh Hoán đứng bật dậy không chút nghĩ ngợi, bởi có làm như vậy mới khiến anh ta có cảm giác bản thân đang đứng ngang hàng với Trữ Lễ Hàn.
Ánh mắt của anh ta lạnh lẽo, cuối cùng dừng lại ở trên môi Trữ Lễ Hàn.
Người đàn ông kiêu ngạo nhường ấy, trên người chỉ có duy nhất một chỗ không hài hoà, đó là môi hắn bị người ta cắn rách.
Chắc chắn là do Úc Tưởng cắn lúc chống cự.
Nguyên Cảnh Hoán thầm nghĩ.
Thứ đó càng nói rõ một điều, khi ấy hành vi của cậu cả Trữ quá đáng đến nhường nào.
“Tôi nghĩ cậu cả Trữ không có quyền…” Giam giữ một người.
Nguyên Cảnh Hoán còn chưa nói dứt câu.
Trữ Lễ Hàn bỗng giơ tay lên.
Bàn tay của hắn có khớp xương rõ ràng, hắn nắm lấy khuy măng sét của Nguyên Cảnh Hoán giật mạnh một cái, sau đó ném ra bên ngoài cửa sổ.
“Được rồi, anh Nguyên đây có thể đi.” Hắn nói.
Có chút sợ hãi thoáng dâng lên trong lòng của Nguyên Cảnh Hoán nhưng nhiều hơn vẫn là sự tức giận.
“Anh Nguyên xin mời.” Đám vệ sĩ vây Nguyên Cảnh Hoán ở giữa.
Nguyên Cảnh Hoán còn có thể làm thế nào được nữa?
Hai tay khó địch nổi nhiều tay như vậy.
Nguyên Cảnh Hoán cố gắng nén lửa giận trong lồng ngực xuống, sau đó bị đưa ra khỏi cửa.
Thư ký Vương còn tỏ ra tri kỷ hỏi anh ta một câu: “Chẳng hay anh Nguyên có muốn nhặt lại khuy măng sét không?”
Nguyên Cảnh Hoán cười lạnh một tiếng đáp: “Không cần.”
Vì để mình giống Trữ Lễ Hàn hơn nên giá của cặp khuy măng sét kia cũng không hề rẻ. Dù sao thì nếu đã đứng ở đó nhưng cả người lại toát ra hơi thở của những thứ rẻ tiền thì cần gì phải diễn nữa?
Thế nhưng nếu giờ anh ta cúi đầu tìm thì chẳng phải quá mất mặt sao?
Nguyên Cảnh Hoán đi ra ngoài rồi gọi điện thoại ngay cho trợ lý, bảo anh ta đến đón mình.
Lúc trợ lý lái xe đến đã là nửa tiếng sau.
Xưa nay anh ta chưa thấy Nguyên Cảnh Hoán có vẻ tức giận như thế bao giờ, đành phải khẽ gọi: “Thầy Nguyên ơi?”
Nguyên Cảnh Hoán đập thật mạnh một cái vào vô lăng.
Anh ta gọi điện thoại cho Trữ Sơn.
Nhưng ông ta không bắt máy.
Bây giờ Trữ Sơn đang nói chuyện với Lăng Sâm Viễn.
Còn ở chỗ của Trữ Lễ Hàn, hắn đang khẽ dặn dò thư ký Vương: “Đi đặt đồ ăn đi.”
Thư ký Vương ngạc nhiên thốt lên: “Chẳng phải buổi tối cô Úc…” Đã ăn tối với Nguyên Cảnh Hoán rồi sao? Mới nói được nửa câu, thư ký Vương đã phải cố nuốt nửa câu còn lại xuống để tránh làm cậu cả Trữ tức giận.
Nhưng vẻ mặt của Trữ Lễ Hàn vẫn không hề thay đổi.
Hắn chỉ nhẹ giọng đáp: “Ừ, cô ấy nói cơm Tây không ngon.”
Thư ký Vương cười: “Ha ha, được, được rồi…”
Nói xong, anh ấy xoay người đi đặt đồ ăn.
Đang đi anh ấy chợt nhận ra một điều, hừm, vì thế nên là… Cuối cùng giữa cậu cả và cô Úc có mâu thuẫn gì với nhau không?
Thư ký Vương nghĩ mãi chẳng ra.
Trữ Lễ Hàn quay về tầng trên.
Úc Tưởng uể oải trở mình trên giường, sau đó kéo chăn trùm qua đầu, ngủ đến say sưa, ngọt ngào.
Đóng vai nhân vật kiểu này chẳng ổn tẹo nào.
Làm một lần mệt quá đi mất.
Eo như bị nghiền nát vậy.
Trữ Lễ Hàn đi tới, kéo chăn xuống để đầu Úc Tưởng lộ ra ngoài.
Úc Tưởng không vui chép chép miệng mấy cái nhưng cũng không chịu mở mắt, c*̃ng không nói gì. Trữ Lễ Hàn cúi đầu nhẹ nhàng vuốt qua cổ cô.
Hắn cũng cảm thấy lúc cô được hắn ôm chặt vào lòng, nhìn cô như một đóa hoa xinh đẹp, mong manh, đung đưa trước gió.
Sau đó hắn không kìm được mà lăn lộn, giày vò cô theo đúng nghĩa đen.
Ép ra thứ nước thơm ngát, ngọt ngào.
Sự nóng nảy, lạnh lẽo dâng lên khi vừa thấy cái tên Nguyên Cảnh Hoán kia của hắn đã nguôi ngoai.
Úc Tưởng ngủ một giấc thẳng đến ngày hôm sau.
Cuối cùng những món ăn được đặt trước đó đã được chia cho các vệ sĩ.
Úc Tưởng ló đầu ra khỏi chăn, cô ngồi dậy, sau đó nhìn thoáng qua Trữ Lễ Hàn đang ngồi trước bàn quay lưng lại với mình.
Cô đứng dậy, khoác áo choàng lên, sau khi vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt xong thì mới ra ngoài, cô bước tới ngồi xuống cạnh Trữ Lễ Hàn.
Đúng lúc Trữ Lễ Hàn vừa ấn xuống nút “gửi thư đi”, sau đó hắn khép notebook lại.
Hắn gọi một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài.
Úc Tưởng quay đầu nhìn lại, phát hiện trong tay Trữ Lễ Hàn có thêm một thứ hừm… Thứ đó trông giống điện thoại nội bộ.
“Dọn bữa sáng lên đi.” Trữ Lễ Hàn nói.
Úc Tưởng ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhìn hắn một chút.
Bên cạnh Trữ Lễ Hàn toàn là trợ lý nam, vệ sĩ nam, thế nên hai lần trước đó Trữ Lễ Hàn tự tay làm đồ ăn cho cô.
Sao tự dưng hôm nay lại…
Chẳng mấy chốc cửa phòng ngủ đã bị gõ vang.
Trữ Lễ Hàn nói vọng ra: “Vào đi.”
Lúc dứt lời, hắn bỗng xoay người, khép chặt phần cổ áo hơi lỏng lẻo của Úc Tưởng lại. Ngón tay của hắn còn lưu luyến trên làn da ở cổ áo của Úc Tưởng một lúc, sau đó nhanh chóng rời đi.
Úc Tưởng có cảm giác mình như bị bỏng.
Trái tim cô chợt lỡ nhịp.
Lúc này người bên ngoài cửa đi vào.
Úc Tưởng ngẩng đầu nhìn sang.
Đó là một người phụ nữ chừng ngoài ba mươi tuổi, gương mặt nhìn khá nhanh nhẹn, tháo vát.
Cô ấy mặc một bộ âu phục màu đen, trong tay bưng bữa sáng nóng hổi, sau đó bước tới đặt ngay trước mặt Úc Tưởng.
“Cảm ơn chị.” Úc Tưởng ngẩng mặt, cười nói với cô ấy.
Trữ Lễ Hàn ấn tay vào mép bàn rồi nói: “Cô có thể ra ngoài được rồi.”
Người phụ nữ chưa kịp tự giới thiệu bản thân mình đã vội vã bước ra ngoài.
Trữ Lễ Hàn quay đầu, nói một câu không rõ ra sao: “Cô Úc đây không sợ tôi trói cô lại thật à?”
Úc Tưởng: ?