Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 93

Tài xế phía trước nghe thấy Trữ Lễ Hàn nói vậy vội đạp chân phanh, lại quay đầu về phía Ngự Thái.

Thư ký Vương lặng lẽ lấy điện thoại di động ra rồi bắt đầu gõ tìm kiếm cái tên Nguyên Cảnh Hoán.

Tất nhiên anh ấy thừa biết Nguyên Cảnh Hoán là ai, không phải tự dưng ông chủ lại nhắc đến tên người này, quá nửa là vì… Ừ… Có lẽ là chuyện có liên quan đến cô Úc kia nhỉ? Lần này chắc sẽ không vui đến mức vọt lên hot search chứ?

Nửa phút sau, thư ký Vương đúng là đã tìm được bóng hình của Nguyên Cảnh Hoán trên hot search với tựa đề.

#Nguyên Cảnh Hoán ngồi ở hàng ghế thứ năm#

Tựa đề hot search gì mà kỳ cục thế? Chỉ ngồi ở hàng ghế thứ năm thôi mà c*̃ng có thể hot search được ư?

Ngay sát phía dưới là một cái hot search khác với tựa đề #Bạn có tìm thấy trò chơi mà mình thích ở đây không#, vừa nhấp vào là có thể thấy ngay video của hội nghị sở hữu trí tuệ trò chơi do Huy Quang tổ chức.

Toàn bộ phần phía trên là bình luận đến từ những người hâm mộ của các ngôi sao kia.

Mãi đến tận khi thư ký Vương lướt tới tài khoản của một blogger.

@Ngôi sao nữ lẩn trốn khỏi giới giải trí: Gia đình Sherlock Holmes của tôi ơi, cảm ơn chiếc video có độ phân giải cao và ánh sáng tốt của Huy Quang, mọi người có thể chụp ảnh màn hình của hai người này, sau đó phóng to lên rồi lấy nét. Tiếp đó mọi người có thể thấy rõ hai cái tên được dán ở phía mặt sau của ghế ngồi. [Hình ảnh][Hình ảnh] @Trò chơi Huy Quang

Thư ký Vương nhấp vào hai cái ảnh đó xem thử.

Ba chữ lớn “Nguyên Cảnh Hoán” được viết phía sau lưng ghế nhưng người ngồi bên trên lại là một cô gái trẻ. Cô gái đó mặc một bộ lễ phục màu đỏ, màu đỏ tôn lên làn da vốn trắng như tuyết của cô, nhìn thoáng qua thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy choáng ngợp. Chẳng qua anh ấy cứ thấy cô gái này trông quen thế nhỉ… Hả?

Trông khá giống cô Úc đấy!

Thư ký Vương nhanh tay mở tấm ảnh còn lại ra.

Trong ảnh là một người đàn ông có thân hình cao to, cường tráng, anh ta đang mặc một bộ âu phục màu xanh lam, nếu chỉ nhìn thoáng qua thì trông khá giống cậu cả.

Nhưng thư ký Vương là người biết rõ hơn ai hết, vào lúc ấy, cậu cả không thể xuất hiện ở đó được.

Thư ký Vương liếc mắt xuống phía dưới chút.

Sau đó đập vào mắt anh ấy là hai chữ được viết chỗ mặt sau của chiếc ghế mà người đàn ông kia đang ngồi: “Úc Tưởng”.

Thư ký Vương mở phần bình luận ra.

Trong phần bình luận, mọi người thi nhau cảm thán.

[Chủ nhà trâu bò thật đấy, phát hiện này khiến cả gia đình tôi kinh ngạc! Nguyên Cảnh Hoán lại đổi vị trí cho Úc Tưởng à?]

[Đám chó săn năm nay không được việc gì cả, vấn đề rành rành thế này mà không nhìn ra được.]

[Úc Tưởng điên đến mức ấy rồi cơ à? Dám để cả Nguyên Cảnh Hoán nhường chỗ lại cho mình?]

[Fans của Nguyên tức giận.]

[Không phải cô ta cho rằng mình sắp bước chân vào nhà họ Trữ làm mợ chủ nhà giàu thật chứ? Huy Quang đúng là loại yếu đuối, còn mặc cho cô ta làm thế à?]

Thư ký Vương nhìn một loạt những lời mắng chửi trong phần bình luận.

Chuyện này đâu phải vấn đề điên hay không điên nhỉ?

Kết hợp với sắc mặt của cậu cả vừa rồi, thư ký Vương cảm thấy rất có thể là Nguyên Cảnh Hoán đã chủ động nhường chỗ của mình cho cô Úc.

Vậy sao họ có thể mắng cô Úc như thế được cơ chứ? Chẳng lẽ đó không phải lỗi của đám ong bướm kia sao?

Thư ký Vương gõ câu trả lời của mình vào phần bình luận: [Chưa chắc Nguyên Cảnh Hoán đã không muốn nhường chỗ cho Úc Tưởng.]

Sau đó, anh ấy bị người ta đáp trả ngay.

Thư ký Vương không phục, quyết tâm chiến đấu ba trăm hiệp với người vừa nói mình.

Đúng lúc này, chiếc xe dừng lại.

Thư ký Vương vừa ngẩng đầu nhìn lên thì thấy xe đã đến biệt thự Ngự Thái.

Anh ấy ngẩng đầu lên mới phát hiện Trữ Lễ Hàn đang nhìn mình.

Thư ký Vương vội vàng nói: “Vừa rồi tôi thấy có người mắng cô Úc trên mạng nên tôi đã cãi nhau với họ một trận.”

Trữ Lễ Hàn “Ừ” một tiếng rồi không hỏi gì thêm nữa. Hắn hạ kính xe xuống, sau khi thấy hắn, vệ sĩ gác cửa vội vàng cho xe lái vào trong.

Cứ vậy, chiếc xe đỗ lại ở ngoài cửa biệt thự của Úc Tưởng.

Bấy giờ thư ký Vương mới hoàn hồn lại, anh ấy hỏi: “Chúng ta phải chờ cô Úc ở đây sao?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừ.”

Một lần chờ này là gần nửa tiếng.

Ngay cả thư ký Vương cũng cảm thấy rất kinh ngạc. Dù sao thì với cậu cả thì trên đời này chẳng có gì quý giá hơn thời gian.

Bây giờ bọn họ cứ đợi ở đây thế này sao?

“Hôm nay cô Úc có tới công ty không? Đã muộn thế này rồi, sao vẫn chưa tan làm về nhà nhỉ?” Thư ký Vương lên tiếng nói.

Anh ấy định đề nghị cậu cả nhà mình đi đón cô Úc.

Trữ Lễ Hàn thản nhiên đáp: “Cô ấy đang đi ăn với Nguyên Cảnh Hoán.”

“Ồ thế…” Thư ký Vương nói xong mới cảm thấy hơi không ổn. Cái gì cơ? Cô ấy đi ăn cơm với Nguyên Cảnh Hoán á?

Không có dấu hiệu nào báo trước mà hai người họ lại hẹn nhau đi ăn tối ư?

Thư ký Vương nghĩ thầm, số lần cậu cả và cô Úc đi ăn tối với nhau tổng cộng mới được có vài lần nhỉ?

Thư ký Vương không thể che dấu sự kinh ngạc của bản thân, anh ấy nhìn về phía Trữ Lễ Hàn.

Nhìn xong anh ấy mới thấy cặp chân dài của cậu cả Trữ đang hơi cong lên, trên đầu gối của hắn là một cái notebook. Hắn đang ung dung xử lý đủ mọi loại sự vụ chồng chất trong hòm thư.

Trông hắn vừa nhàn nhã vừa thong dong.

Thư ký Vương cảm thấy không thể hiểu nổi.

Cậu cả thế này là ghen hay không ghen? Đến cùng thì cậu cả nhà anh ấy đặt cô Úc ở chỗ nào trong lòng thế?

Họ lại đợi thêm chừng mười sáu, mười bảy phút nữa.

Thư ký Vương không kìm nén được nỗi kích động, nhỏ giọng nói: “… Cô ấy về rồi.”

Bởi vì Úc Tưởng không lái xe nên sau khi dừng lại trước cổng khu biệt thự, họ đã lên chiếc xe golf nhỏ của khu biệt thự.

Từ rất xa, thư ký Vương đã nhìn thấy người trong xe.

Nguyên Cảnh Hoán có vẻ ngoài bóng bẩy đấy.

Anh ta mặc âu phục màu trắng, ngồi sóng vai cùng với Úc Tưởng, trông cũng có chút khí chất của cậu ấm nhà giàu.

Lúc này Nguyên Cảnh Hoán đang trò chuyện với Úc Tưởng: “Cô Úc sống ở đây à?”

Úc Tưởng gật đầu.

Nguyên Cảnh Hoán thấy hơi kinh ngạc nhưng không để lộ vẻ kinh ngạc đó ra mặt.

Chẳng mấy chốc, chiếc xe golf đã dừng lại ở trước cửa biệt thự.

Nguyên Cảnh Hoán không nén nổi tò mò nhìn về phía một chiếc xe khác cũng đang đậu ở đó. Thân xe đen bóng, phía trên có gắn logo của một hãng xe sang. Có lẽ phần cửa sổ xe đã được xử lý chống nhìn trộm nên Nguyên Cảnh Hoán c*̃ng không thấy rõ cảnh tượng bên trong.

“Xe của cô Úc hả?” Nguyên Cảnh Hoán lên tiếng hỏi nhưng trong lòng lại cảm thấy không đúng lắm.

Nếu như Úc Tưởng có xe thì tại sao cô không đậu nó trong gara?

Úc Tưởng quay đầu lại nhìn thoáng qua anh ta rồi nói với vẻ mặt vô tội: “Tôi cũng không biết…”

Mãi đến khi nhân viên quản lý tài sản lái xe golf rời đi.

Chiếc xe con màu đen đang đỗ ở đó mới mở cửa.

Thư ký Vương nhìn thấy cậu cả Trữ vừa rồi còn thong dong nhàn nhã, lúc này lại gập mạnh chiếc notebook lại “bộp” một tiếng, khí thế trên người cũng thay đổi hẳn.

Thư ký Vương bước xuống xe trước, khẽ cười lên tiếng chào hỏi: “Cô Úc.”

Ngoài mặt thì êm đềm là thế chứ trong lòng anh ấy đang là sóng cuộn biển gầm.

Đậu má, cái chuyện quần què gì đang xảy ra thế này? Cô Úc không những ăn cơm tối với Nguyên Cảnh Hoán mà còn dẫn người ta về nhà! Cô không muốn sống nữa hả?

Lúc này Nguyên Cảnh Hoán c*̃ng thấy người ở trong xe.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám than. Người này đang ngồi trên ghế, cặp chân dài hơi cong lên, hắn đang nhìn về phía bọn họ.

Ánh mắt của hắn rất bình tĩnh nhưng dường như ẩn chứa cảm giác áp bức mạnh mẽ.

Nguyên Cảnh Hoán thoáng nín thở.

Trữ Lễ Hàn!

Trữ Lễ Hàn chuẩn không cần chỉnh!

Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây?

Cả sống lưng Nguyên Cảnh Hoán trở nên căng thẳng, anh ta chợt nghĩ tới câu nói của Lăng Sâm Viễn “Không sợ bị anh tôi lột da sao?”.

“Sao thế? Ngay cả một lời chào hỏi cũng không nói được à?” Trữ Lễ Hàn hạ giọng lên tiếng.

Chính chủ ở ngay trước mặt, ít nhiều gì hành động của Nguyên Cảnh Hoán cũng bị ràng buộc. Chỉ có nghĩ đến Trữ Sơn, anh ta mới có cảm giác được tiếp thêm chút sức mạnh. Vì thế anh ta chào một tiếng rất đúng mực: “Cậu cả Trữ.”

Anh ta vừa dứt lời bầu không khí xung quanh trở nên yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Nguyên Cảnh Hoán cảm thấy hơi sai, dù bận nhưng vẫn cố ngước mắt lên nhìn Trữ Lễ Hàn.

Lúc này anh ta mới phát hiện ra, cậu cả Trữ vốn chẳng nhìn mình. Trữ Lễ Hàn đã coi anh ta là không khí. Như vậy cũng có nghĩa là câu nói của cậu cả Trữ lúc nãy không phải dành cho anh ta.

Mà là… dành cho Úc Tưởng.

Nguyên Cảnh Hoán quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp cảnh Úc Tưởng như cành hoa đung đưa trước gió, bất lực đến mức khẽ run lên.

Cô sợ Trữ Lễ Hàn.

Úc Tưởng xinh đẹp như vậy, đẹp đẽ đến mức sặc sỡ loá mắt, cô là kiểu người đẹp khiến người ta không rời mắt nổi. Một khi toát ra vẻ yếu đuối bất lực thì sẽ càng thêm quyến rũ, hấp dẫn.

Cô khiến người ta bỗng liên tưởng tới hình ảnh ngọc lưu ly mong manh và dễ vỡ.

Lúc này, thư ký Vương c*̃ng đang nhìn Úc Tưởng.

Cô Úc đang vì rét mà run đấy à? Hay là… bị dọa sợ thật rồi? Theo lẽ bình thường, bị cậu cả tóm được tại trận nên sợ hãi mới đúng. Nhưng thư ký Vương cứ thấy có chỗ nào đó không đúng cho lắm.

Nhưng mà nếu thế lại không giống với tính cách của cô Úc…

Thấy tình hình sắp đóng băng, Nguyên Cảnh Hoán lạnh nhạt nói: “Bên ngoài gió lớn, hay là chúng ta vào trong trước rồi nói?”

Nghe vậy cảm giác không đúng vẫn quanh quẩn trong lòng thư ký Vương nãy giờ càng đậm hơn.

Sao giọng điệu khi nói chuyện của Nguyên Cảnh Hoán c*̃ng hơi giống như cậu cả thế?

Úc Tưởng hơi rụt vai lại, quấn chặt chiếc áo khoác quanh người, sau đó mới xoay người đi phía trước.

Cô mở cửa lớn ra, đi vào bên trong.

Sau đó tiếp tục mở khoá vân tay.

Một tiếng “cạch” nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa mở ra.

Lúc này cậu cả Trữ mới cúi người bước từ trên chiếc xe sang xuống, hắn sải bước chân đi xuyên qua lối vào vườn hoa.

Ngay lúc ấy, tinh thần của Nguyên Cảnh Hoán đã căng thẳng đến cực hạn.

Định ra tay chắc?

Người như cậu cả Trữ c*̃ng sẽ tự mình ra tay ư?

Nguyên Cảnh Hoán bắt đầu nhớ lại món võ Taekwondo mà mình học để phục vụ việc đóng phim, anh ta cũng chẳng biết mấy thứ đó có tác dụng gì không.

Ai ngờ chỉ thấy cậu cả Trữ cũng chẳng thèm ngó ngàng đến anh ta mà đi thẳng đến phía sau Úc Tưởng.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Ngay khi Nguyên Cảnh Hoán suýt nữa không kìm chế được, chuẩn bị rùng mình một cái. Cậu cả Trữ ăn mặc chỉnh tề đột nhiên khom lưng, một tay đỡ gối, một tay đỡ lưng, ôm ngang người Úc Tưởng lên.

Nguyên Cảnh Hoán: Định mệnh!

Thư ký Vương và đám bảo vệ: Cái quái gì thế này!

“… Thả tôi xuống.” Một giọng nói rất nhỏ phát ra từ cổ họng của Úc Tưởng.

Lúc này Nguyên Cảnh Hoán mới như bị ấn công tắc mở khoá, anh ta tỉnh táo lại, sải dài bước chân muốn chạy tới ngăn cản.

“Cậu cả Trữ! Cậu cả Trữ, anh đang làm cái gì thế?” Anh ta lạnh lùng lên tiếng.

Giờ thì hay rồi, ngay cả thư ký Vương và đám vệ sĩ cũng thấy sốt sắng theo.

Bọn họ vô thức bước tới kéo Nguyên Cảnh Hoán.

Họ không cần biết cậu cả muốn làm gì, chỉ cần biết phải kéo người này ra trước đã.

Hai bên lôi qua kéo lại một lúc, Nguyên Cảnh Hoán bắt đầu tức giận, anh ta lạnh giọng quát lên: “Mấy người làm gì vậy? Đây là nhà của cô Úc đấy! Chuông báo động ở ngay trên tường…”

Đám vệ sĩ vừa nghe thấy vậy đã tự nhủ, chúng tôi chắc chắn không thể để anh ta qua đó ấn chuông.

Một tiếng “bụp” thật lớn vang lên.

Bọn họ đè chặt Nguyên Cảnh Hoán trên mặt đất.

Lúc này Úc Tưởng cũng bắt đầu giãy giụa mạnh hơn.

Sau đó cô phát hiện ra một điều rằng dù cô có giãy dụa thế nào thì hai tay của Trữ Lễ Hàn vẫn có thể ôm lấy cô một cách vững vàng, không dịch chuyển chút nào.

Trữ Lễ Hàn ôm cô đi thẳng lên tầng.

Lúc lên đến bậc cầu thang thứ năm, bước chân của Trữ Lễ Hàn bỗng dừng lại.

Úc Tưởng: ?

Sao thế? Do tôi giãy giụa nên anh thấy nặng quá hả?

Trữ Lễ Hàn đặt cô xuống, một tay vẫn giữ lấy eo cô, sau đó hắn đặt cô lên lan can rồi cúi người hôn xuống.

Trên mặt người đàn ông vẫn chẳng có chút cảm xúc nào.

Nhưng lúc hắn hôn xuống thì nụ hôn vẫn hừng hực, thậm chí còn hơi thô bạo và mạnh mẽ.

Nhịp tim Úc Tưởng đập nhanh như nổi trống, cô vô thức cong ngón tay lại, bấu chặt lấy vai Trữ Lễ Hàn.

Ôi, thế này là không được rồi.

Làm thế trông chủ động quá đi.

Nghĩ thế, Úc Tưởng muốn quay đầu đi.

Ai ngờ vừa nghiêng mặt qua một bên, cô đã nhìn thấy Nguyên Cảnh Hoán đang bị đè trên mặt đất.

Lúc này, Nguyên Cảnh Hoán c*̃ng đang nhìn cô.

Vì bị ép hôn nên Úc Tưởng phải dùng hết sức mình mới nghiêng đầu qua được.

Mái tóc dài của cô xõa xuống lan can hơi đung đưa vì nụ hôn dữ dội vừa rồi. Thậm chí Nguyên Cảnh Hoán còn có thể nhìn thoáng qua vòng eo của cô đang dựa vào lan can thon thả biết bao.

Đúng vào lúc này, cậu cả Trữ lạnh lùng vô tình bóp lấy cằm của Úc Tưởng, ép cô xoay mặt trở lại, sau đó hôn mạnh mẽ và bá đạo hơn.

Úc Tưởng gần như không thở nổi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn