Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 96

Người đàn ông trung niên cong môi mỉm cười: “Cư dân mạng không nghĩ ngợi nhiều nên rất dễ bị thao túng. Trước đây có lần Tiểu Chương không nghe lời tôi, cứ khăng khăng đòi tham gia hạng mục thi đấu kia. Chẳng phải tôi chỉ dễ dàng kích động fans, để fans mắng nó, không cho phép nó tham gia là được sao?”

Người đàn ông trung niên càng nói càng hưng phấn, ông ta rót cho mình một ly rượu vang đỏ.

“Tôi đã nói rồi, nó nhảy vào công ty đó không có tương lai, rồi nó sẽ phải ngoan ngoãn quay về… Là người một nhà, sao tôi hại nó được chứ?”

“Sau lưng Úc Tưởng này có sếp lớn…”

“Vậy thì sao? Người mắng cô ta là đám cư dân mạng chứ có phải tôi đâu. Tôi và cô ta không thù không oán, ai có thể đánh lên đầu tôi được? Hơn nữa, các sếp lớn cũng sẽ không quản mấy chuyện tạp nham này đâu.”

Nửa tiếng nữa trôi qua.

Anh chàng trẻ tuổi không nhịn nổi nữa: “Chú Nhiễm, hướng gió thảo luận của mọi người dường như không đúng lắm.”

Nhiễm Binh tụt hứng nhíu mày.

Ông ta đặt ly rượu xuống rồi tới gần xem.

Thì ra nhóm cư dân mạng bản lĩnh cao cường đã đào bới được nhiều thông tin hơn.

[Các người hãy xem danh sách nhà sản xuất ở cuối quảng cáo đi, xỉu ngang, đội hình này quá đẳng cấp!]

[Nhiếp ảnh gia nổi tiếng Hàn Lượng, phần hiệu ứng là công ty MG chịu trách nhiệm! Mẹ ơi, công ty này năm ngoái mới giật giải thưởng lớn tầm cỡ quốc tế! Kịch bản gốc do cô Ngân Tử làm, cô Ngân Tử là tác giả của tác phẩm “Ba vầng thái dương”, tôi siêu thích bà ấy!]

[… Nhìn đi, Đẳng Hạ đúng là phải cảm ơn Úc Tưởng rồi. Cô ấy có thể tham dự vào video quảng cáo này, hợp tác với những người cấp bậc như thầy Nguyên thì đúng là cô ấy đã trèo cao rồi.]

[Úc Tưởng đỉnh quá đi mất. Mẹ kiếp, tôi chỉ tò mò, ekip có quy mô như thế do ai cung cấp…]

Sao lại không có nhiều người mắng Úc Tưởng nhỉ?

Nhiễm Binh nhíu mày.

Chàng trai trẻ hỏi ông ta: “Có đăng nữa không ạ?”

Ông ta lạnh giọng đáp: “Đăng!”

Ngày hôm nay.

Úc Tưởng nhận được nhiều lượt tìm kiếm hơn, thậm chí còn mạnh mẽ chiếm lấy ba vị trí đầu trong mục tìm kiếm.

Đầu tiên, paparazi tung ảnh chụp, trong hình, trợ lý của Nguyên Cảnh Hoán đang tặng cho Úc Tưởng máy sưởi cầm tay, điều đó chứng minh quan hệ của hai người không tầm thường, không giống với lời đồn đoán trên mạng rằng Úc Tưởng mượn quyền thế của ông trùm sau lưng để ép buộc Nguyên Cảnh Hoán.

Thứ hai, người quản lý cũ phụ trách tuyển thủ esport thiên tài nổi tiếng Nhiễm Chương, cũng là chú ruột của anh ta đã đăng một bài post dài làm sáng tỏ đồng thời lên án Úc Tưởng, không biết cô đã dùng thủ đoạn gì để lừa gạt Nhiễm Chương đến công ty văn hóa Khải Tinh.

Từ đó trở đi, Úc Tưởng muốn lấy Nhiễm Chương làm cầu nối, thuận lợi nhận được vài hợp đồng thương mại. Còn Nhiễm Chương kể từ khi chuyển đến công ty Khải Tinh thì sau này anh ta rất ít khi phát sóng trực tiếp, cũng không hề nhận bất kỳ đơn hàng thương mại nào. Anh ta hoàn toàn mất đi giá trị thương mại, vinh quang và ánh sáng của Nhiễm Chương bị Úc Tưởng giấu đi hết.

Ông ta không hy vọng Úc Nhiễm cản trở tương lai của Nhiễm Chương. Nhiễm Chương còn chưa tốt nghiệp đại học, nếu tương lai không có cơm ăn thì anh ta có thể làm được gì nữa? Ông ta là chú ruột của Nhiễm Chương, nhìn thấy cảnh đó thì đúng là rất đau lòng. Cuối bài có viết: [Tiểu Chương, bố mẹ của cháu và cả ông bà nội đang ở nhà chờ cháu quay về.]

Người xem vừa cảm động rơi lệ vừa tức giận.

Một bên là người nhà.

Một bên là Úc Tưởng, một người xa lạ.

Bài làm sáng tỏ đầu tiên có pha lẫn scandal của Nguyên Cảnh Hoán, một bài thì khiến cộng đồng mạng sục sôi.

Thời điểm chuyện đó xảy ra, Úc Tưởng vừa mới cùng Nhiễm Chương mở trò chơi mà hai người đã gần hai ngày không hề đếm xỉa đến, bọn họ phát sóng trực tiếp chơi game.

Úc Tưởng không hề nhìn đến phòng livestream.

Nhưng bên quan sát phòng phát sóng trực tiếp nhận thấy số người xem một phát tăng vọt lên đến năm mươi triệu, còn đáng sợ hơn so với lần trước.

“Chờ chút đã, bỗng dưng có việc gấp.” Giọng nói lạnh lẽo của Nhiễm Chương vang lên từ đầu dây bên kia, dường như còn hơi giận dữ.

Úc Tưởng: “Hả? Được, tùy anh.”

Nhiễm Chương định rời đi nhưng anh ta nghĩ ngợi một lát rồi nói thêm một câu: “Cô đừng xem mấy nền tảng xã hội.”

Úc Tưởng: ?

Lúc này không phải thời điểm để nhắc nhở cô đâu nhỉ? Càng nói đừng xem, cô lại càng muốn xem thử.

Úc Tưởng thành thật mò vào phòng phát sóng trực tiếp của Nhiễm Chương một cách thuận lợi.

Người bên trong tranh cãi ngất trời, vừa vào đã thấy các cư dân mạng đang hừng hực thể hiện quan điểm khác nhau, Úc Tưởng còn đọc được tên của cô trong đó.

“Di động của mình suýt thì bị sập nguồn. Xem ra cần phải thay cái mới rồi.” Úc Tưởng nói.

Phòng phát sóng trực tiếp đang phát nhưng làn đạn bình luận nhảy ra liên tục.

[Có phải A Z bị Úc Tưởng quyến rũ rồi không?]

[A Z, anh mau nói đi! Đừng phát nữa!]

Úc Tưởng: ?

[A Z còn đang học đại học, chưa học xong nên rất dễ bị lừa gạt!]

[Úc Tưởng, cô mau cút ra đây.]

[Cô Úc làm rõ mối quan hệ với người khác đi, lại còn quay quảng cáo với thầy Nguyên nữa chứ!]

Hệ thống: [Lại chơi quá đà rồi à?]

Úc Tưởng: Đây là độ hot chân chính của tôi đấy.

Hệ thống: ?

Úc Tưởng nhìn chằm chằm vào số lượng người xem ở góc trái vẫn luôn tăng vọt.

Đã vượt mốc hai chục triệu lượt xem rồi.

Úc Tưởng nói: “Người tôi muốn là Nhiễm Chương, lúc này cần gì phải đáp trả lại? Cứ để như thế này, quay về chơi game tiếp. Tám triệu lượt xem online có thể lấy được đơn hàng kinh doanh hơn năm triệu. Hai chục triệu lượt xem, có lẽ sẽ lấy được đơn hàng hơn mười triệu chăng?”

Hệ thống: ?

Úc Tưởng mở Weibo, thưởng thức mọi người hăng say chiến đấu, mắng chửi trên internet.

Sau đó, cô mở Wechat ra.

Đúng lúc Trữ Lễ Hàn vừa nhận gói lì xì cô đã phát, đồng thời trên Weibo của cô hiển thị có thêm một lời mời kết bạn.

Úc Tưởng hoang mang ngẩng đầu: “Có người mời tôi xuất bản sách.”

Hệ thống: ?

Úc Tưởng: “Bảo tôi viết một cuốn sách, làm cách nào để khiến đàn ông đổ ngàn vàng vào người tôi chỉ với ba câu nói, tranh giành người tình, đổi nghề, cam nguyện làm ván gỗ cho tôi dẫm đạp… In ấn ba triệu cuốn.”

Hệ thống: ?

Con mẹ nó, cái thế giới loài người lệch lạc này!

Gần đây Trữ Sơn có một thói quen, đó là mỗi ngày sau khi thức dậy ông ta luôn hỏi thăm tình hình của Trữ Lễ Hàn, Lăng Sâm Viễn và Úc Tưởng. Không sai, đúng là Úc Tưởng.

Hôm nay, sắc mặt của Trữ Sơn càng trở nên khó coi hơn.

Ông ta lo lắng nói với thư ký Lưu rằng: “Gần đây hình như Tiểu Viễn hẹn gặp mặt nhà thiết kế để đặt làm nhẫn kim cương.”

Thư ký Lưu hỏi: “Vậy bên phía cậu cả…”

“Bên phía nó thì lại không có phản ứng gì.” Trữ Sơn khựng lại trong chốc lát rồi nói tiếp: “Tiểu Nguyên cũng đã gặp mặt Úc Tưởng trong sự kiện gì đó, còn ăn cơm cùng nhau… Tiểu Nguyên còn bảo Úc Tưởng đã dẫn cậu ta trở về khu biệt thự Ngự Thái. Chẳng qua là sau đó không còn tin tức gì nữa…”

Thư ký Lưu há hốc miệng.

Trữ Sơn nói nhanh hơn: “Nhưng không sao cả, tôi hiểu tính cách của thằng con trai cả nhà tôi, con người nó rất thích sạch sẽ, hơn nữa nó lại là một người kiêu ngạo từ tận xương tủy. Nếu nó thấy một thằng đàn ông có gương mặt giống mình ở chỗ Úc Tưởng thì nó sẽ trở mặt ngay.”

Giọng điệu ông ta trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn: “Có thể nói rằng về mặt cơ bản, vấn đề này đã được giải quyết.”

Thư ký Lưu thầm nghĩ làm như vậy mà được xem là giải quyết xong rồi hả?

Trữ Sơn chỉ hiểu biết tin tức về lĩnh vực tài chính và chút thông tin về tình hình chính trị đương thời. Phần lớn thời gian ông ta chỉ lo giám thị con trai cả của mình xem hắn đã hoàn toàn khống chế được Trữ thị hay chưa… Vì thế đối với tin tức về lĩnh vực văn hóa giải trí thì có thể nói ông ta rất lạc hậu.

Thư ký Lưu thì không như thế.

Úc Tưởng vừa lên hot search, cậu ấy đã phát hiện ra ngay.

Lần đầu tiên đọc được tin tức đó, thư ký Lưu thầm kêu ngay một câu “ôi vãi chưởng” .

Cậu ấy hoàn toàn không ngờ được rằng thân phận như Nguyên Cảnh Hoán lại có vô số fans hâm mộ, lỡ fans của anh ta mắng Úc Tưởng đến mức khiến Úc Tưởng hoàn toàn không muốn quan tâm tới Nguyên Cảnh Hoán nữa thì phải làm sao?

Thôi, đừng nói cho chủ tịch Trữ biết tin dữ này thì tốt hơn. Chủ tịch à, tôi đã cố gắng hết sức rồi!

Thư ký Lưu nói nhỏ: “Bên phía cậu Lăng cũng đã thu xếp xong xuôi rồi ạ.”

Nghe vậy, sắc mặt Trữ Sơn càng dễ chịu hơn, chỉ đáp một tiếng: “Ừ.”

Thư ký Lưu rời khỏi phòng, nhân tiện đóng cửa lại. Cậu ấy đoán một người khác được sắp đặt cũng nên xuất hiện rồi. Chẳng qua không biết thời điểm này xuất hiện thêm một người nữa thì có khiến cho tình huống bây giờ ngày càng trở nên rối ren hơnkhông…

Thư ký Lưu thở dài.

Vậy mới nói, ngay từ đầu chỉ đẻ một đứa con thôi thì thoải mái biết bao! Đàn ông không quản lý được nửa th*n d*** của mình thì sớm muộn gì hai mươi mấy năm sau, chúng cũng sẽ biến thành quỷ đòi nợ quay về đòi lấy mạng mình!

Trong biệt thự, Úc Tưởng nhận được điện thoại của tổng giám đốc Thẩm.

Tổng giám đốc Thẩm tức đến mức suýt chết, không ngừng mắng chửi người nhà Nhiễm Chương đúng là không phải con người.

Mắng xong thì giọng anh ta dịu hơn hẳn, anh ta tiếp tục xin lỗi Úc Tưởng: “Nếu biết trước tình hình gia đình Nhiễm Chương phức tạp như vậy thì tôi sẽ không mời cậu ta đến công ty mình. Hèn gì một nhân vật đẳng cấp như cậu ta mà lại dễ dàng nhảy việc đến công ty chúng ta cơ chứ, hóa ra là vì bị gia đình liên lụy… Tôi còn tưởng đây sẽ là chuyện đôi bên cùng có lợi nên mới cố nhét người cho cô.”

Nói đến đây, tổng giám đốc Thẩm không kìm nén được sự chột dạ mà nuốt một ngụm nước miếng. Anh ta nói tiếp: “Sau này tôi sẽ không nhét người khác vào chỗ của cô nữa.”

Úc Tưởng thầm nghĩ nếu thế thì đúng là quá tốt!

“Cô đừng bận tâm chuyện này nữa, người do tôi mời về thì tôi sẽ ra mặt xử lý vụ này.” Tổng giám đốc Thẩm im lặng trong chốc lát rồi mới nói tiếp: “Nhưng mà… Vụ của Nguyên Cảnh Hoán thì phải làm sao đây? Lỡ bị mấy người cậu cả Trữ biết tin…”

“Cậu cả Trữ đã biết từ lâu rồi.” Úc Tưởng nói.

Tổng giám đốc Thẩm sửng sốt: “Thế… Thế cậu cả Trữ… không ghen à?”

Úc Tưởng thầm nghĩ hai chúng tôi chỉ đơn giản là thèm muốn “thân thể” vừa sạch sẽ vừa đẹp đẽ của người kia mà thôi. Mối quan hệ rất trong sáng, không trộn lẫn bất cứ cảm xúc phức tạp nào khác. Vừa nhìn thấy anh ta đã biết anh ta chẳng hiểu gì, đối với nhân vật tầm cỡ như trùm phản diện trong tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo này thì “chuyện ấy” cũng chỉ là chút gia vị thêm vào để cuộc sống này bớt nhàm chán hơn thôi.

Họ chỉ có sự nghiệp chứ không có tình yêu.

Song đối mặt với người ngoài, Úc Tưởng không thể nói như thế.

Kịch bản “cướp đoạt con gái nhà lành” đã được vạch sẵn rồi, vậy thì cô phải đi theo tới cùng, không thể thay đổi kịch bản giữa chừng.

Thế nên Úc Tưởng đáp: “Ghen chứ.”

Tổng giám đốc Thẩm thầm nghĩ ghen kiểu gì thế? Sao anh ta không thấy gì hết?

Úc Tưởng nói bâng quơ: “Không chỉ ghen đâu.”

Nghe vậy, tổng giám đốc Thẩm sửng sốt, không chỉ ghen sao? Thế thì còn làm gì nữa?

Úc Tưởng nói với anh ta: “Anh không cần bận tâm đến việc của Nguyên Cảnh Hoán.”

Tổng giám đốc Thẩm cũng biết mình không thể nhúng tay vào chuyện của mấy người này thế nên anh ta đành phải cúp điện thoại, sau đó còn không quên gửi WeChat để bày tỏ thành ý của mình, nói rằng Úc Tưởng có thể nghỉ ngơi thêm mấy ngày, không cần sốt ruột đến công ty làm việc.

Úc Tưởng lướt xem tin nhắn trong WeChat của mình.

Chỉ trong nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi, số lượng tin nhắn chưa đọc trong di động của Úc Tưởng đã nhân lên rất nhiều. Trong đó có không ít tin nhắn là do nhóm Liêu Giai Phỉ gửi tới, đa số là những tin nhắn ân cần hỏi thăm tình trạng của cô.

[Úc Tưởng, cô không sao chứ?]

[Đừng có lướt weibo nữa, công ty đã ra mặt cãi lại giúp cô rồi.]

Úc Tưởng gửi tin nhắn trả lời ngắn gọn.

Lúc này, cuối cùng hệ thống đã hiểu tại sao Úc Tưởng lại nói là huề nhau.

Dưới sự tấn công của dư luận trên internet, việc Úc Tưởng chỉ lừa gạt Nguyên Cảnh Hoán chút ít thì đúng là có thể nói đã ra tay rất nhẹ nhàng, dịu dàng.

Nếu Úc Tưởng muốn cho Nguyên Cảnh Hoán một bài học thật thì không cần chủ động nói cho Trữ Lễ Hàn biết sự tồn tại của Nguyên Cảnh Hoán. Với tính cách của nhân vật trùm phản diện, chắc chắn hắn sẽ g**t ch*t Nguyên Cảnh Hoán.

Hệ thống cảm thấy hình như trái tim lạnh lùng sắt đá của mình bỗng trở nên mềm mại hơn.

Trên thế giới này đầy rẫy cạm bẫy, không một ai kề vai chiến đấu cùng với Úc Tưởng.

Hệ thống hỏi: [Vụ xuất bản sách gì đó, cô đã đồng ý rồi hả?]

Úc Tưởng dụi đôi mắt mỏi mệt vì tập trung nhìn vào màn hình điện thoại quá lâu, đồng thời trả lời: Vẫn chưa.

Hệ thống hơi kinh ngạc: [Vẫn chưa?]

Với tính cách thích nằm yên đếm tiền của Úc Tưởng, lẽ ra cô phải đồng ý ngay từ đầu mới đúng chứ.

Úc Tưởng hỏi nó một cách chân thành: Tôi xuất bản sách như thế nào? Tại sao Lăng Sâm Viễn lại thích tôi? Bởi vì anh ta muốn che chở và bảo vệ Ninh Ninh, đồng thời có thể chọc tức ba anh ta. Tại sao Hà Vân Trác lại lựa chọn tôi? Bởi vì trông tôi có vẻ sống dai như đỉa. Tại sao Nguyên Cảnh Hoán lại tiếp cận tôi? Chắc là do mệnh lệnh của Trữ Sơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn