Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 71

Thư ký Vương âm thầm tăng sự đề phòng lên. Đợi khi nào đưa lão Hà sang bên Trữ Sơn rồi sẽ bớt chút thời gian gửi tin nhắn trao đổi với Trữ Lễ Hàn.

Lão Hà vội vàng tâng bốc Trữ Sơn nên cũng không hề quan tâm đến những chuyện khác.

Bên trong căn phòng tối tăm lúc này.

Điện thoại di động của Trữ Lễ Hàn khẽ rung lên, hắn cúi đầu nhìn lướt qua rồi nhắn lại ba chữ: Tôi biết rồi.

Úc Tưởng hỏi: “Là anh gửi tin nhắn gọi thư ký Vương tới đúng không?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừ.”

Hai người còn chưa kịp nói thêm câu nào thì bỗng dưng vang lên một tiếng “ầm”, dường như có thứ gì rất nặng vừa nện lên cánh cửa.

Úc Tưởng vô thức lùi về sau một bước rồi đâm thẳng vào trong lòng Trữ Lễ Hàn.

Cô nói nhỏ: “Sao tôi lại có dự cảm khá xấu nhỉ?” Cảnh tượng lúc này giống phim kinh dị biết bao.

Nhưng Trữ Lễ Hàn lại rất bình tĩnh.

Thậm chí Úc Tưởng còn cảm thấy hắn đúng là đã tách biệt khỏi nơi này. Cô bất giác siết chặt ngón tay, sau đó lại cảm thấy có gì vừa rơi xuống…

Trữ Lễ Hàn đang… xoa lòng bàn tay cho cô à?

Úc Tưởng đang hoảng hốt thì lại nghe thấy giọng nói của Trữ Lễ Hàn từ từ vang lên: “Chắc là đang đóng đinh cánh cửa lại.”

Đóng đinh cánh cửa lại?

Bốp bốp bốp. Âm thanh từ ngoài cửa càng vang dội và dồn dập hơn, càng chứng thực thêm lời nói của Trữ Lễ Hàn.

Hay lắm, vậy mà hắn còn bình chân như vại được sao?

Trữ Lễ Hàn xoa lòng bàn tay trái của cô xong mới hạ giọng hỏi: “Cô sợ sao?”

Úc Tưởng vô thức l**m môi dưới.

Bức rèm cửa sổ được kéo kín, trong phòng tối thật nên vào giờ phút này các giác quan của con người sẽ trở nên rất nhạy bén. Úc Tưởng có thể cảm nhận rõ hơi nóng trên người Trữ Lễ Hàn lan sang. Còn có hơi thở và hormone nam tính trưởng thành cùng với sự ngột ngạt đang lặng lẽ khóa chặt lấy cô.

Úc Tưởng âm thầm thở hắt ra, cô nói: “Tôi sợ cái gì chứ? Nhưng người này cũng lạ quá. Anh nói xem ông ta có lắp đặt camera trong nhà không? Không phải chỉ cần kiểm tra camera là sẽ biết ngay sao? Ấy vậy mà lại đóng đinh nhốt người ta bên trong, quá là độc ác.”

Tuy là cô và hệ thống có suy đoán dựa theo vài nội dung trong cốt truyện gốc nên cũng mò ra được “sự b**n th**” của lão Hà. Nhưng lại chưa có căn cứ xác thực để chứng minh điều đó là đúng.

“Chẳng phải chúng ta chỉ cần nhìn thử xem trong cánh cửa này có gì là sẽ biết rồi sao?” Trữ Lễ Hàn nói xong thì giơ tay bật công tắc trên tường.

Tất cả đèn trong phòng sáng bừng lên.

Úc Tưởng: ?

Không phải ban nãy còn định yêu đương vụng trộm sao? Sao bây giờ lại khoe khoang hết ra vậy?

Trữ Lễ Hàn gần như nhận ra được sự hoang mang của cô, hắn chỉ ra ngoài cửa: “Đã đóng đinh được một nửa rồi, chúng ta không ra được thì họ cũng không vào được.”

Úc Tưởng: ?

Đúng là như vậy thật nhỉ.

Bởi vì Trữ Lễ Hàn không lo lắng cho nên cô cũng không thèm bận tâm đến những tiếng động ở ngoài cửa.

Dù sao cũng chỉ là một ngôi nhà của họ Hà, cho dù có là lô cốt kiên cố bao vây Trữ Lễ Hàn thì cấp dưới của hắn cũng có thể cho nó nổ tanh bành từ bên ngoài.

Úc Tưởng nghĩ vậy thì trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, cô bắt đầu đánh giá căn phòng này.

Một căn phòng không được khóa lại thì có gì kỳ lạ nhỉ? Trong này có một cái giường, đối diện giường là một tủ quần áo được thiết kế riêng. Bên cạnh tủ quần áo có một cánh cửa đi thằng vào phòng tắm.

Nếu ai đã từng nhìn thấy cách trang trí, sắp xếp bố cục trong phòng của Trữ Lễ Hàn ở biệt thự Trữ thị thì chắc chắn sẽ mô ta căn phòng này với hai từ “mộc mạc”.

Úc Tưởng đi tới bên cửa sổ, cô kéo rèm cửa ra xem thử.

Lúc này cô mới phát hiện hình như ô cửa sổ còn được dán thêm một lớp màng, nếu bật đèn lên thì rất dễ nhìn thấy. Cô giơ tay sờ thử thì hóa ra đây là loại màng sau khi dán lên thì bên ngoài sẽ không thể nhìn thấy được bên trong, nhưng bên trong thì có thể nhìn ra được.

Úc Tưởng nói với hệ thống: Lúc này trông tôi như thám tử nhỉ.

Úc Tưởng vừa nói vừa đi đến cạnh tủ quần áo. Cô giơ tay lên mở phăng cửa tủ ra thì chỉ thấy bên trong treo đầy quần áo. Úc Tưởng đảo mắt một vòng… toàn là quần áo của phụ nữ.

Cô nghĩ ra ngay, Ninh Nhạn luôn miệng nói ở nhà họ Hà vẫn còn giữ lại quần áo của mẹ Hà Vân Trác.

Mẹ của Hà Vân Trác đã qua đời rồi sao?

Sao Ninh Nhạn lại biết rõ thế nhỉ? Hà Vân Trác nói với cô ta sao?

Úc Tưởng lại đóng cửa tủ vào, nhưng vẫn thấy có gì không ổn. Một lúc sau cô lại mở cửa tủ ra.

Trữ Lễ Hàn chú ý tới hành động khác thường của cô bèn lên tiếng hỏi: “Làm sao vậy?” Hắn ngước mắt lên rồi nói với giọng trêu đùa: “Phát hiện bên trong có công cụ giết người sao?”

Trữ Lễ Hàn cảm thấy dù có tìm thấy được những thứ này thì cũng bình thường.

Ít ra nếu gặp phải trường hợp đó thì có lẽ Úc Tưởng sẽ hoảng sợ thật, sau đó chạy ra trốn sau người hắn? Ừm, Trữ Lễ Hàn vẫn không thể tưởng tượng ra được lúc Úc Tưởng sợ hãi thì trông như thế nào.

Úc Tưởng: “Không phải, tôi chỉ thấy tò mò tại sao trong căn phòng này lại có quần áo và trang sức của phụ nữ.”

Trữ Lễ Hàn: “Có phải do mẹ của Hà Vân Trác để lại không?”

Úc Tưởng: “Người có tiền sẽ giữ lại quần áo khi còn trẻ trong tủ vài chục năm sao? Tôi nghĩ hẳn là không thể nào. Ừm, trong tủ quần áo này toàn là kiểu quần áo của phụ nữ trẻ tuổi. Với lại trông chúng rất giống mấy kiểu đang hot trong năm nay.”

Trữ Lễ Hàn sải bước tới cạnh cô, chống một tay lên cửa tủ rồi ngó vào trong.

Hắn với tay kéo hai ngăn kéo bên dưới ra thì trong đó còn chuẩn bị cả đồ lót mới tinh của phụ nữ nữa.

Trữ Lễ Hàn nhìn lướt qua, mặt không hề đỏ mà còn trở nên âm u.

Hắn nhớ lại lúc lão Hà đi tới đây cùng với câu nói “Cô Úc, tôi gặp cô ở trên lầu nhé” khiến người ta thoải mái chút nào.

Việc một tên đàn ông lớn tuổi ỷ vào địa vị quyền thế có trong tay để dụ dỗ mấy cô gái trẻ thỏa mãn mình cũng không phải chuyện hiếm lạ gì trong giới nhà giàu này.

Bọn họ sẽ không vi phạm pháp luật, vì có nhiều tiền nên thậm chí còn chẳng bị lên án về mặt đạo đức.

Bởi vì khi mọi chuyện bị phanh phui ra thì đa số mọi người sẽ có khuynh hướng chỉ trích cô gái đó ham mê tiền tài mà lầm đường lạc lối.

Trữ Lễ Hàn không có lòng dạ Bồ Tát nên trước giờ hắn cũng không quan tâm đến những việc này.

Ai cũng có lựa chọn của riêng mình. Có cô gái thông minh nhận tiền đi vào thì nở mày nở mặt một lúc hoặc một đời. Cũng có người chơi không tới hoặc không danh không phận thì chỉ kiếm được một khoản nhỏ thôi.

Chuyện này cũng không nằm trong phạm vi quản lý của Trữ Lễ Hàn.

Nhưng bây giờ không giống thế…

“Lão già chết tiệt Hà Khôn Dân này dám có ý đồ với cô à?” Trữ Lễ Hàn thốt ra một câu không bộc lộ cảm xúc gì.

“Có lẽ vậy… Ông ta cật lực mai mối tôi với Hà Vân Trác như vậy thì đúng là rất lạ. Với địa vị của nhà họ Úc thì bước vào cửa nhà họ Hà đã gọi là gả vào nhà giàu rồi…” Úc Tưởng thầm nghĩ, không phải còn bị nói là chỉ chọn nhà giàu để gả vào à?

Lúc trước gặp mặt trong tiệc rượu nhà họ Kim, lão Hà còn luôn miệng bảo cô ngốc nghếch chút cũng tốt, học không giỏi cũng chẳng sao cả.

Ngốc hơn thì sẽ dễ bị bắt chẹt hơn à?

Nhất là khi gả vào nhà giàu thì chắc chắn sẽ gặp phải cảnh bị sỉ nhục cũng không dám nói, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay. Cho dù có nói ra thì có khi người cuối cùng bị trách mắng cũng là mình.

Úc Tưởng: “Ọe.”

Trữ Lễ Hàn giật bắn mình, không hề nghĩ ngợi mà vội vàng vươn tay đỡ cô.

Úc Tưởng: ?

Trữ Lễ Hàn: “Cô buồn nôn sao?”

Úc Tưởng: “Ừm, tôi chỉ vừa liên tưởng thôi đã thấy buồn nôn rồi.”

Trữ Lễ Hàn: . . .

Lúc này hắn mới từ từ rút tay về.

“Chắc là cô không thích Hà Vân Trác nhỉ?” Trữ Lễ Hàn bỗng hỏi.

Úc Tưởng nghĩ thầm, mắt tôi có mù đâu?

“Có muốn xóa sổ Hà Khôn Dân luôn không?” Trữ Lễ Hàn lại hỏi.

“Tất nhiên rồi.” Không chỉ muốn xóa sổ mà thậm chí cô còn muốn tống lão già này vào tù nữa. Nhưng Úc Tưởng ngẫm lại thì trong tay cô cũng không có chứng cứ khác. Với lại nói thẳng ra, Trữ Lễ Hàn cũng không quá thân thiết với cô, cô cũng không thể yêu cầu Trữ Lễ Hàn tống ông ta vào tù một cách vô lý được nhỉ?

Ban đầu cô với hệ thống cũng chỉ đoán mò thôi. Nhưng đến hôm nay nhìn thấy cả một ngăn tủ quần áo thì đúng là thật rồi.

“Vậy thì hù dọa ông ta vậy.” Trữ Lễ Hàn nói bâng quơ như thể có thể giải quyết chuyện này rất nhẹ nhàng.

Úc Tưởng cũng không nghi ngờ gì, cô ngước mắt hỏi: “Vậy chúng ta ngồi đây chờ sao?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừm.”

Úc Tưởng cảm thấy chán quá bèn lấy điện thoại di động ra.

Nhưng mà… Mức pin hiển thị bên góc phải nhắc nhở cô chỉ còn 37%, cho dù cô muốn chơi trò chơi cũng không thể chơi lâu được.

Trữ Lễ Hàn thấy cô ngẩn người nhìn điện thoại: “Muốn chơi trò chơi sao?”

“Ừm nhưng đúng lúc pin điện thoại của tôi không còn nhiều.” Có lẽ vừa nãy cô chơi tú lơ khơ cũng sắp hết pin rồi, dù sao thì cũng phải chừa lại một chút nhỉ? Trong xã hội hiện đại, di động không còn pin thì chẳng khác nào mất nửa cái mạng!

Trữ Lễ Hàn đưa điện thoại của hắn cho cô.

Úc Tưởng sững sờ: “Anh cho tôi sao?”

Trữ Lễ Hàn khẽ gật đầu: “Ừ.”

Là do hắn kéo người ta tới nơi này, nếu không thì có lẽ lúc này Úc Tưởng còn đang ngồi ở sô pha dưới lầu đánh bài với những người khác.

Trữ Lễ Hàn chợt khựng lại rồi gần như mở miệng cùng lúc với Úc Tưởng.

Úc Tưởng: “Trong điện thoại di động của anh có gì quan trọng không? Lỡ như sau này lộ tin gì ra ngoài thì tôi cũng không biện minh nổi.”

Trữ Lễ Hàn: “Vừa rồi cô chơi tú lơ khơ với ai vậy?”

Hai người cùng đơ người.

Sau đó Úc Tưởng lên tiếng trước: “Hà Vân Trác, còn có Ninh Ninh nữa, là em gái của Ninh Nhạn.”

Trữ Lễ Hàn lại hỏi một câu còn lạ hơn: “Ninh Nhạn là ai?”

Úc Tưởng: ?

Không phải lần trước hắn còn lên cùng một chiếc du thuyền với cô ta sao? Mới chưa được bao lâu mà đã quên rồi ư? Lần trước trong tiệc rượu nhà họ Kim, hắn ngồi dự tiệc thì cô ta còn ngồi đàn dương cầm trên sân khấu nữa mà.

Úc Tưởng đành phải giải thích cho hắn nhà họ Ninh là gì, gồm những ai.

Trữ Lễ Hàn gật đầu: “À, con gái của Ninh Thiên Hữu.”

Tên nhân vật phản diện này đúng là cao ngạo quá. Hắn không chỉ ngó lơ nhân vật nam chính mà cũng không thèm để ý tới nhân vật nữ chính, nữ phụ ác độc.

“Cô cứ yên tâm dùng đi. Đây là điện thoại dùng cho việc riêng của tôi, trong đó không có gì liên quan tới công việc cả.” Trữ Lễ Hàn lại lên tiếng.

Hay quá nhỉ.

Điện thoại cá nhân còn không quan trọng bằng điện thoại dùng cho công việc nữa.

Cuộc sống riêng tư của hắn thiếu thốn tới mức nào thế? Có phải thiếu thốn tới độ tôi không thể nhìn trộm được bất kỳ điều gì bí mật từ trong điện thoại hắn không?

Úc Tưởng cảm thán xong cũng thảnh thơi chơi điện thoại của hắn.

Có lẽ cậu cả Trữ rất ít khi dùng điện thoại nên phần trăm pin còn tận 91%!

Hệ thống cảm thấy có chỗ nào không ổn lắm.

Lúc ở trên đảo, điện thoại của Úc Tưởng cũng hết pin nhưng Trữ Lễ Hàn cũng không đưa điện thoại của hắn cho cô dùng. Sao bây giờ lại đưa một cách thoải mái vậy nhỉ?

Nhưng hệ thống không thể nghĩ ra nổi.

Nó cảm thấy chắc hẳn nó phải cập nhật trung tâm CPU lên cao hơn.

May là trong phòng còn bày một bộ ghế sô pha, Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn mỗi người chiếm một bên ghế.

Âm thanh trò chơi bắt đầu vang lên.

Không lâu sau nó đã xua tan bầu không khí xấu hổ và thấp thỏm trong không gian này.

Trữ Lễ Hàn cũng cảm thấy không tệ lắm.

Rất hiếm khi hắn có thời gian yên tĩnh, ngồi xuống và không phải làm gì như lúc này.

Hôm nay Úc Tưởng cũng chơi trò chơi trồng trọt mà mình hay chơi. Đợi tới khi nhận được hạt giống mới quý hiếm thì cô quen tây ấn chia sẻ lên Weibo, sau đó cô chơi tiếp.

Nhưng ở một nơi khác, từ trên xuống dưới Trữ thị, bao gồm cả nhóm quản lý cấp cao của những sản nghiệp trực thuộc của Trữ Lễ Hàn cũng nhận được một thông báo.

@Trữ Lễ Hàn: Tôi nhận được hạt giống “Trà lài vàng” quý hiếm trong trò chơi “Nông trại vui vẻ”, nhanh tới gieo trồng với tôi nào! Nhấp vào link để tặng tôi chất dinh dưỡng nhé!

Quản lý cao cấp của Trữ thị khiếp sợ.

Những cấp dưới khác của Trữ Lễ Hàn cũng rất kinh ngạc.

Vãi chưởng, mẹ nó, ôi vãi? Thì ra cậu cả Trữ cũng lén chơi mấy trò này à?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn