Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 70

Hà Vân Trác nghe thấy thế thì không nhịn được bật cười: “Được thôi, vậy cô tìm ai để xin hả?”

Anh ta ngó xuống thì hình như thấy cô mở Wechat ra, sao chép và dán một số điện thoại từ trong danh bạ, sau đó nhấn vào tìm kiếm bạn bè.

Màn hình hiện ra một người với ảnh đại diện màu trắng.

Sau đó, Úc Tưởng đã gửi yêu cầu kết bạn cho người nọ.

Hà Vân Trác không nén nổi sự tò mò.

Lần trước vì muốn kết bạn với Úc Tưởng mà anh ta phải tốn biết bao nhiêu công sức… Thế mà bây giờ Úc Tưởng lại chủ động kết bạn với người khác sao?

Lúc này ở đầu bên kia.

Hai ba người đang tụ lại xung quanh Trữ Lễ Hàn, họ nói chuyện với Trữ Lễ Hàn rất nhiệt tình, mặc dù đa phần là họ nói còn Trữ Lễ Hàn thì rất ít khi lên tiếng.

Dù sao có thể gặp được Trữ Lễ Hàn trong một bữa tiệc như vậy thì đúng là may mắn được tích góp từ tám kiếp trước! Trữ Lễ Hàn ít nói cũng không sao cả! Bọn họ có thể nói nhiều hơn, lưu lại nhiều ấn tượng chút trong lòng cậu cả Trữ cũng đủ tốt rồi nhỉ?

Đúng lúc này, điện thoại của Trữ Lễ Hàn bỗng dưng vang lên.

Mọi người im lặng ngay, họ cùng nhau đợi cậu cả Trữ xử lý công việc.

Dù sao, trong giới kinh doanh thì có ai không biết điều mà lên tiếng trong trường hợp này chứ?

Trữ Lễ Hàn từ từ lấy điện thoại ra.

Mọi người nhìn thấy thì nói thầm hình như đây là điện thoại di động cá nhân của cậu cả Trữ. Không biết là ai lại có cơ hội liên lạc được số cá nhân này của cậu cả nữa…

Trữ Lễ Hàn cũng đang tự hỏi đó là ai.

Sau đó hắn nhìn thấy một yêu cầu kết bạn.

Hắn nhấp vào, trong thông tin xác minh có ghi hai chữ: Úc Tưởng.

Trữ Lễ Hàn mím môi dưới.

Cũng không biết vì sao nhưng chỉ với một hành động nhỏ vậy thôi cũng khiến mọi người bỗng cảm giác được tâm trạng của cậu cả Trữ đã trở nên tốt hơn.

Tất nhiên là Trữ Lễ Hàn chấp nhận yêu cầu kết bạn này ngay.

Hắn hơi tò mò, muốn biết Úc Tưởng sẽ nói gì với mình.

Sự tò mò của Trữ Lễ Hàn đã được thỏa mãn ngay.

Trên khung hộp thoại hiện dòng chữ đối phương đang soạn tin nhắn…

Và có tin nhắn được gửi tới ngay.

[Cậu cả Trữ, phiền anh gửi giúp danh thiếp của tôi cho các vệ sĩ của anh, để họ thêm bạn với tôi và nhân tiện chuyển cho tôi một ít Đậu Vui Vẻ nhé =3=]

Trữ Lễ Hàn: “…”

Đậu Vui Vẻ là gì thế?

Nhưng dường như hắn cũng đoán ra được đó có lẽ lại là một vật phẩm gì đó trong trò chơi.

Trữ Lễ Hàn nhấn vào bàn phím trên màn hình.

Hắn muốn từ chối cô một cách lạnh lùng, nhẫn tâm.

Nhưng cậu cả Trữ nhìn chằm chằm vào biểu tượng “=3=” một lúc.

… Có nghĩa là hôn à?

Trữ Lễ Hàn: [Gửi tài khoản trò chơi đi!]

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng: [Bạn nhìn xem con cá này rất to]

Trữ Lễ Hàn: “…”

Đặt cái tên kiểu gì vậy?

Mọi người nhìn cậu cả Trữ vội bấm phím, hình như hắn đã trả lời tin nhắn xong rồi sau đó gọi điện.

Họ nghĩ thầm cuộc gọi này hẳn là rất quan trọng chăng? Vào lúc này mà có thể khiến cậu cả Trữ gọi lại ngay…

Sau đó, họ nghe thấy Trữ Lễ Hàn nói với đầu dây bên kia: “Bảo Đàm Tân và những người khác tải phần mềm trò chơi này xuống rồi gửi một ít Đậu Vui Vẻ vào tài khoản trò chơi này. Tên tài khoản là…” Hắn dừng lại một lát nhưng vẫn bình tĩnh lặp lại tên tài khoản đó một lần nữa: “Bạn nhìn xem con cá này nó rất to.”

Vệ sĩ ở đầu dây bên kia vừa nghe thì đã hiểu ngay.

“Được, được, ngài yên tâm, chúng tôi sẽ làm ngay!”

Chuyển cho cô Úc là Đậu Vui Vẻ nhưng thứ họ được tăng lại là tiền lương bằng tiền mặt đấy!

Cuộc trao đổi này hời thế thì tội gì không làm?

Những người đứng xung quanh Trữ Lễ Hàn: ?

Vậy nên cuộc gọi này để chuyển Đậu Vui Vẻ vào tài khoản trò chơi thôi sao?

“Cậu cả… Có chơi trò này nữa sao?” Có người to gan hỏi.

Người đó thầm nghĩ trong lòng, tôi cũng có thể chuyển cho ngài!

Mỗi ngày bắt tôi dành ra ba tiếng đồng hồ đấu địa chủ với ngài cũng được!

Trữ Lễ Hàn: “Không chơi.”

Mọi người lại sững sờ.

Vậy… Vậy là ai đang chơi? Mẹ của cậu cả Trữ sao? Cũng không đúng. Người phụ nữ ấy còn cuồng công việc hơn cậu cả Trữ nữa, lấy đâu ra thời gian rảnh để chơi cái này?

Tất cả mọi người chìm trong sự hoang mang.

Chỉ có một người đang nhìn chằm chằm vào áo khoác của Trữ Lễ Hàn và cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm. Ừm, mọi khi cậu cả Trữ luôn ăn mặc rất chỉn chu và tỉ mỉ.

Theo lý mà nói, đáng lẽ hắn sẽ mặc thêm một chiếc áo vest bên trong chiếc áo khoác ngoài. Sao lại chỉ có áo sơ mi và áo gi-lê thế này? Nếu như không có áo vest thì lẽ ra nên phối với áo len thay vì áo gi-lê mới đúng chứ?

Trong lúc mọi người đang âm thầm suy đoán như Sherlock Holmes thì điện thoại của Úc Tưởng khẽ rung lên.

Cô nhận được tin nhắn từ Trữ Lễ Hàn.

[Nửa tiếng nữa, đợi tôi ở chỗ rẽ trên tầng hai.]

Cùng lúc đó, còn có tiếng thông báo Đậu Vui Vẻ đã được chuyển đến tài khoản.

“Được rồi, có rồi. Có tới hơn bảy triệu Đậu Vui Vẻ luôn! Nào, tiếp tục thôi!” Úc Tưởng nói.

Các thiên kim tiểu thư: “…”

Hơn bảy triệu Đậu Vui Vẻ thì có gì khiến cô vui vẻ thế? Cũng có phải là tiền mặt đâu!

Úc Tưởng lại ngồi ở đó chơi được thêm một lúc thì lại thua tiếp tầm mười ván nữa.

Hà Vân Trác muốn chuyển số Đậu Vui Vẻ mà anh ta đã thắng được lại cho Úc Tưởng nhưng hệ thống hiện ra nhắc nhở rằng số Đậu Vui Vẻ mà đối phương đã nhận được trong hôm nay đã vượt mức rồi.

Hà Vân Trác cảm thấy rất bực bội.

Dường như đến việc tặng cái này cũng có rất nhiều người xếp hàng để chờ tặng cho Úc Tưởng, vốn không đến lượt anh ta.

Ninh Ninh ngồi bên cạnh im lặng không nói nên lời.

Như vậy tức là thật ra chị Úc Tưởng có rất nhiều bạn bè sao? Chỉ là giờ ở đây mới không có bạn thôi. Hơn nữa chị ấy dường như cũng không quan tâm lắm…

Những thiên kim tiểu thư ở bên cạnh bắt đầu sốt ruột rồi.

Họ cảm thấy như mình đang đóng kịch cho người mù xem, điều này khiến họ cảm thấy mất hứng và thậm chí có chút xấu hổ.

Lúc này không biết là ai nói: “Sao Lăng Sâm Viễn cũng tới vậy?”

Ninh Nhạn nhìn ngay sang đó.

Ninh Ninh cũng hơi mất tập trung.

Úc Tưởng nhìn đồng hồ, cũng sắp tới được nửa tiếng rồi.

Cô tắt điện thoại và đứng dậy: “Tôi đi vệ sinh một chút.”

Lúc này đây, Ninh Nhạn không còn quan tâm cô đi đâu nữa, thậm chí còn chẳng thèm nhìn.

Hà Vân Trác cũng không thể đứng dậy và nói anh ta sẽ đi cùng cô đến nhà vệ sinh… Vậy thì kì quá.

Úc Tưởng đi tới cạnh bàn rượu, cầm một ly nước trái cây lên rồi sau đó từ từ đi lên tầng hai.

Cô không nhịn được lầm bầm trong lòng.

Đi lung tung trong nhà người khác như vậy có ổn không nhỉ?

Tuy nhiên lầm bầm thì lầm bầm, cô vẫn đi đến chỗ rẽ.

Ở đây có một cửa sổ, ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào rọi lên trên chiếc bàn chân thấp được đặt ở chỗ rẽ, bên cạnh chiếc bàn còn được đặt một cái ghế.

Thiết kế này không tệ.

Úc Tưởng thoải mái ngồi xuống ghế, sau đó cúi đầu uống mấy ngụm nước trái cây.

Một lát sau có tiếng bước chân lại gần.

Trữ Lễ Hàn không dẫn theo ai cả, hắn đi một mình từ từ đến bên cạnh Úc Tưởng.

Hắn nói: “Tôi quên đưa cô một thứ.”

Úc Tưởng: “Hả? Cái gì?”

Trữ Lễ Hàn đưa cho cô một chiếc hộp dài bọc vải nhung.

Úc Tưởng cầm lấy rồi mở ra xem.

Bên trong hộp là một sợi dây chuyền và mặt dây chuyền là viên đá Ngọc Lục Bảo đó.

“Cô Úc.” Giọng nói của tổng giám đốc Hà bỗng dưng vang lên từ phía cầu thang, ông ta nói: “Bác nhìn thấy cháu đi lên lầu rồi.”

Úc Tưởng khẽ “A” một tiếng.

Sau đó, Trữ Lễ Hàn bất ngờ nắm lấy tay cô, hắn đẩy cánh cửa ở bên cạnh ra rồi kéo theo cô đứng nép vào.

Cậu cả Trữ vừa nãy vẫn còn được mọi người vây quanh thì giờ đây lại ẩn nấp với cô trong một căn phòng tối tăm không một tia sáng.

Úc Tưởng nhẹ nhàng thở ra.

A! Có cảm giác như đang vụng trộm thật vậy.

Trong lúc cô đang suy nghĩ bay bổng thì cô cảm giác cổ hơi lạnh, Trữ Lễ Hàn nắm lấy tóc cô, tay còn lại thì quàng qua cổ cô.

Hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông lặng lẽ bao trùm lấy cô.

Úc Tưởng như ngừng thở trong tích tắc.

Cô cảm nhận được có gì đó nhẹ nhàng rơi xuống cổ mình.

“Tôi đã đeo sợi dây chuyền cho cô Úc rồi, lần này có cần tích trữ nữa không?” Người đàn ông hỏi với một tông giọng trầm.

Ở ngoài cửa.

Tổng giám đốc Hà đứng yên tại chỗ với gương mặt đang giận tái đi: “Sao cái cửa này lại đóng thế?”

Ông ta như đang lẩm bẩm với chính mình nhưng dường như cũng đang nói cho người ở bên trong nghe vậy.

Úc Tưởng cảm thấy cậu cả Trữ làm cái gì cũng lợi hại mà lại trốn tránh không xuất đầu lộ diện, còn cô thì thong thả bước ra ngoài.

Nhưng cô vừa mới chạm tay đến khóa cửa thì đã bị Trữ Lễ Hàn đè mu bàn tay rồi.

Trữ Lễ Hàn cúi đầu kề sát tai cô rồi bình tĩnh nói: “Yêu đương vụng trộm thì phải có dáng vẻ của yêu đương vụng trộm chứ.”

Úc Tưởng nghĩ: ?

Vụng trộm như thế nào?

Trữ Lễ Hàn lấy điện thoại ra.

Úc Tưởng vừa nhìn đã hiểu ra ngay. Cô vội vàng chỉnh điện thoại của mình sang chế độ im lặng. Chỉ có trời biết, trong rất nhiều bộ phim truyền hình, hầu hết là vì nhân vật nam nữ chính quên chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng nên cuối cùng mới làm lộ vị trí của mình rồi bị kẻ xấu bắt lấy hành hạ.

Sau khi Úc Tưởng chỉnh âm thanh điện thoại xong, cô nhìn sang Trữ Lễ Hàn thì phát hiện hình như Trữ Lễ Hàn đang… Gửi tin nhắn?

Trữ Lễ Hàn vừa mới gửi tin nhắn xong thì ngay ngoài cửa lại bỗng dưng vang lên tiếng mở chốt cửa.

Kẽo kẹt, kẽo kẹt.

Trái tim Úc Tưởng đập nhanh liên hồi. Ngay cả khi xem phim truyền hình thì đến cảnh này cô cũng sẽ ngừng thở trong vô thức, toát mồ hôi thay người phía sau cánh cửa. Chứ đừng nói là chính bản thân cô đang rơi vào hoàn cảnh kỳ lạ này.

Ngay khi Úc Tưởng đang suy nghĩ liệu lão Hà có đá văng cánh cửa từ bên ngoài ra hay không.

Và sao giọng điệu của lão Hà lại trở nên kỳ lạ như vậy.

Tổng giám đốc Hà. Ngoài cửa truyền đến tiếng nói của thư ký Vương. Thư ký Vương vội đi nhanh đến trước mặt ông ta rồi cười nói: “Vừa rồi tôi còn đang đi tìm tổng giám đốc Hà đấy. Hôm nay tổng giám đốc Hà là chủ nhà mà sao lại trốn tới nơi này vậy? Tôi còn định tán gẫu với tổng giám đốc Hà một lúc.”

Lão Hà vội nở nụ cười: “Cậu cả tìm tôi à? Tôi tới ngay đây.”

Ông ta khựng lại một chút nói: “Xem ra chẳng thể trông chờ gì vào thằng nhóc Vân Trác này được rồi. Nó không tiếp đãi cậu cả và thư ký Vương đàng hoàng…”

Thư ký Vương cười chứ không nói gì, cũng không tiếp lời ông ta.

Lão Hà không tiện quay đầu lại mở cửa được. Tuy không thể kiểm tra xem có người đã vào trong hay không nhưng…

Nhưng lão Hà còn có một chiêu độc hơn.

Lúc đi xuống tầng, lão Hà gọi một nữ giúp việc tới rồi thì thầm vài câu với người này: “Đi khóa chặt cửa phòng trong góc trên tầng hai lại cho tôi.”

Nếu đúng là có người đi vào rồi thì cũng đừng có vội vàng thoát ra ngoài.

Lão Hà cười đểu cáng rồi sau đó mới quay sang nói với thư ký Vương: “Chúng ta đi thôi.”

Thư ký Vương không biết ông ta nói gì với người giúp việc nhưng anh ấy cũng đoán được hẳn không phải là lời hay ý đẹp gì.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn