Bây giờ bọn họ cũng nhanh tay tải về máy thì còn kịp không nhỉ?
Thật ra trò chơi này được rất ít người biết đến, Lúc trước, khi mấy trò làm ruộng dưỡng lão đang phổ biến thì bọn họ cũng đã định xin giấy phép rồi. Nhưng cuối cùng lại gặp đúng lúc ngành sản xuất trò chơi bị đóng băng, có rất nhiều nhà thiết kế trò chơi cũng không lấy được giấy phép.
Công ty nhỏ này cố gắng cầm cự đến mức suýt chút nữa thì phá sản rồi.
Sau này khi họ vất vả lắm mới xin được giấy phép phát hành thì làn sóng trò chơi đó cũng qua rồi. Tất cả những trò trồng trọt hot ở trên app gần như đã bị mấy ông trùm trò chơi thâu tóm.
Nhưng công ty này vẫn cố kéo dài chút hơi tàn đến tận bây giờ.
Mà mức lợi nhuận đang giúp họ chống đỡ là do Úc Tưởng trả một phần.
Nếu như không có Úc Tưởng chơi trò này thì công ty họ cũng không cần tới hội nhóm mạng xã hội gì đó. Bởi vì lượng người chơi của họ không nhiều lắm mà đã nghỉ chơi từ lâu khiến nó càng ngày càng ít được biết đến hơn.
Chắc có lẽ cũng vì đang ế quá nên khi tài khoản Weibo của bọn họ được đưa vào hoạt động thì ngày nào họ cũng tự cổ vũ bản thân một lúc. Điều này cũng giúp vực dậy tinh thần của mọi người. Sau đó họ lại lên Weibo tìm kiếm những từ ngữ liên quan đến trò chơi.
Cứ hễ có ai nhắc đến bọn họ thì bọn họ sẽ đăng lại ngay, không bỏ sót một bài nào.
Nhưng suốt một năm thì bài đăng Weibo có độ hot cao nhất lại là hoạt động chúc mừng năm mới. Bên dưới có tổng cộng hơn hai trăm bình luận. Còn tin tức hot hơn nữa thì cũng là chuyện của năm trước, có khoảng bốn trăm bình luận mắng chửi người sản xuất ra trò chơi không có não. Nhưng như thế cũng đủ khiến nước mắt bọn họ tuôn như suối, vì ít ra trò chơi của bọn họ vẫn còn nhận được rất nhiều phản hồi từ người chơi.
Hôm nay cũng như vậy.
Tiểu Trương thuộc mảng triển khai hoạt động cũng giống như thường ngày bắt đầu kiểm tra những từ ngữ liên quan rồi đăng lên Weibo. Những công việc đơn giản này không hề có tính khiêu chiến.
Mãi cho đến khi cô ấy nhìn thấy ba chữ… “Trữ Lễ Hàn” .
Ừm, tên người dùng Weibo này trông quen quá, giống như đã từng nghe thấy ở đâu rồi…
Tiểu Trương nhìn chứng nhận chữ V màu vàng của đối phương, cô ấy ấn vào.
Ôi, mẹ, ơi!
Mười giây sau, Tiểu Trương hoảng loạn đứng bật dậy.
Là Trữ Lễ Hàn đó!
Là cậu cả của Trữ thị!
Cậu cả Trữ chân chính sinh ra trong gia đình quyền thế bậc nhất, thân thế rất đáng gờm, quyền lực có thể áp chế cả ba ruột của mình!
“Tiểu Trương, cô sao vậy? Trò chơi của chúng ta ế như thế thì không có ai đụng chạm đến đâu. Sao sắc mặt cô khó coi thế?” Đồng nghiệp ngồi bên cạnh ngẩng đầu lên nói.
Cổ họng Tiểu Trương như nghẹn lại. Sau đó, cô ấy mới nở một nụ cười méo xệch: “Không, tôi đang vui quá thôi! Tổng giám đốc Lưu có ở đây không? Có, có chuyện lớn rồi! Mau lên, có thể trích ra bao nhiêu tiền thế? Mua hotsearch ngay đi…”
“Mua hotsearch gì cơ?”
“Anh có biết Trữ Lễ Hàn không?”
“Biết chứ… Đó là cậu cả của nhà giàu có nhất, là người mà chẳng liên quan đến chúng ta, có quăng tám sáo cũng với tới được.”
“Anh ấy đang chơi trò chơi của chúng ta đó!”
“Cái gì?”
Tất cả mọi người trong văn phòng nghe xong thì bàng hoàng, họ vội vàng chụm đầu lại xem thông báo Weibo kia. Sau khi bọn họ đã nhìn đi nhìn lại và xác nhận Weibo đó đúng là được đăng bởi tài khoản của Trữ Lễ Hàn, trông cũng không có dấu hiệu bị trộm tài khoản thì bấy giờ họ mới hớt ha hớt hải gọi tổng giám đốc Lưu.
Sau đó, tổng giám đốc Lưu khẽ cắn môi, bỏ tiền mua một hotsearch gần áp chót. Biết làm thế nào được, họ nghèo nàn quá mà, để mua được vị trí này thì bọn họ đã phải thắt dây buộc bụng lắm rồi.
Gần đây, cái tên Trữ Lễ Hàn này đã bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong tầm mắt của quần chúng.
Trước đây rất ít người biết đến cậu cả quyền quý này.
Mọi người chỉ biết đến tên của hắn khi xuất hiện trong tin tức đứng cùng vườn hoa với một nữ minh tinh giàu có 3 đời nào đó thôi.
Nhưng nhờ tiệc rượu của nhà họ Kim gần đây đã khiến nhiều cư dân mạng cảm thấy hiếu kì về xã hội thượng lưu hơn. Sau đó bọn họ đã để ý ngay đến cái tên “Trữ Lễ Hàn” này.
Sau đó, cô hot girl mạng Ngư Ngư kia lại có liên quan đến cái tên này.
Tất cả mọi người đang bàn tán rôm rả xem có phải cô gái đó tên Úc Tưởng không? Có phải cô ấy đang được cả cậu cả Trữ và Lăng Sâm Viễn theo đuổi cùng lúc không…
Lần này, hotsearch này đang nằm ở áp chót nhưng sau khi được các cư dân mạng chú ý tới thì nó đã leo ngay lên đầu bảng hotsearch.
[Cậu cả Trữ cũng chơi trò này sao? Con mẹ nó, người có tiền mà lại dân dã đến vậy sao? ]
[Không phải đâu, tôi nhớ rõ trò chơi này là trò mà Ngư Ngư thường hay chơi nè. ]
[Ban học, bạn đã phát hiện ra điểm mù của người Trung Quốc* rồi!]
*Câu nói này được cư dân mạng TQ biến tấu từ câu thoại của Sherlock với Watson: “Watson, anh đã phát hiện ra điểm mù!” trong tiểu thuyết trinh thám “Sherlock Holmes”. Điều này có nghĩa là người này đã tìm ra được những điểm dễ bị bỏ qua trong một sự việc nào đó.
[Có ý gì vậy? Tôi không hiểu. ]
[… Nhưng mà có khi nào là cậu cả Trữ đang chơi cùng cô ấy không? ]
[… Fan của Ngư Ngư lại tới rồi hả? Tôi không thể tin được một nhân vật như cậu cả Trữ lại có thể có dính dáng gì với cô ta. Vả lại tôi mới vừa nhìn thử Weibo của cô ta thì không thấy đang online, cũng không hề chia sẻ nội dung mới của trò chơi.]
[Thế thì có khi nào Ngư Ngư lấy điện thoại của cậu cả Trữ chơi không? ]
[Hả? Điều này là không có khả năng. Sao một nhân vật như cậu cả Trữ có thể đưa điện thoại cá nhân cho cô ta dùng được chứ?]
Trong khu bình luận vừa tranh cãi ầm ĩ thì độ hot của đề tài cũng càng tăng lên.
Bởi vì cư dân mạng tham gia bàn tán càng ngày càng nhiều nên cũng dần có nhiều bình luận lái theo hướng khác.
[Tôi chưa nghe thấy trò này bao giờ, chơi vui không nhỉ? Ngay cả Weibo của cậu cả Trữ cũng chia sẻ mà.]
[Mà khoan đã, cậu cả Trữ trâu bò lắm sao? Có ai phổ cập thêm thông tin cho tôi với.]
[Để tôi, để tôi…]
Công ty game này đã bị bỏ xó nhiều năm nay, bây giờ lại tận mắt thấy trò chơi của bọn họ chỉ vì một bài đăng Weibo này mà đã chạy một mạch lên top 3 của bảng hotsearch.
May là không tốn quá nhiều tiền!
Tổng giám đốc Lưu rưng rưng nước mắt thầm nghĩ.
Úc Tưởng còn không biết thói quen chia sẻ Weibo đã khắc vào xương cốt của cô cuối cùng lại kéo theo một chuỗi sự kiện lớn như vậy.
Cô bỏ di động xuống rồi khẽ thở dài một hơi: “Đói bụng quá.”
Trữ Lễ Hàn: “Vậy thì gửi tin nhắn cho Vương Lịch đi.”
Úc Tưởng: ?
Có thể sớm gọi thư ký Vương tới kết thúc tình huống này như vậy sao? Sao hắn không nói sớm? Sao thế? Hay là hắn có sở thích kỳ lạ gì đó như là ngồi cùng cô trong căn phòng tối tăm này?
Úc Tưởng vội vàng thoát khỏi phần mềm trò chơi rồi mở danh bạ ra. Sau khi tìm được hai chữ “Vương Lịch” thì ấn chọn ngay rồi bắt đầu soạn tin nhắn.
[Thư ký Vương, Hà Khôn Dân đóng đinh cửa lại rồi. ]
Hà Khôn Dân? Ba chữ này đúng không nhỉ? Lúc nãy cô nghe thấy Trữ Lễ Hàn gọi tên lão Hà như vậy.
Úc Tưởng lại gõ thêm một câu: [Tôi đói bụng.]
Ấy, không đúng.
Cô sửa thành: [Úc Tưởng đói bụng.]
Nhưng lại cảm thấy hình như trước và sau không quá ăn khớp với nhau.
Thôi mặc kệ đi, rối quá. Úc Tưởng gửi tin nhắn luôn.
Bên kia, thư ký Vương nhận được tin nhắn, đọc xong thì biến sắc mặt.
Chẳng trách… Lúc ấy lão Hà lại gọi nữ giúp việc rồi dặn người đó đi đóng đinh cửa phòng lại. Ông ta nghĩ gì vậy? Không sợ nhốt khách quý ở bên trong sao?
Thư ký Vương vừa đi vừa vội vàng lấy điện thoại di động ra nhìn lần nữa.
Giọng điệu của tin nhắn này… hơi lạ nhỉ.
Không phải cô Úc đang lấy điện thoại của cậu cả để soạn tin đấy chứ?
Thư ký Vương nheo mắt lại, cảm thấy dường như bản thân đã phát hiện ra chuyện gì đó rất khó lường.
Chắc hẳn chuyện cửa bị đóng đinh không phải là chuyện bây giờ mới xảy ra… Thư ký Vương cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ.
Cậu cả và cô Úc đã vào trong được khoảng nửa tiếng rồi. Mà lão Hà kia thì giống như gái hạng sang dẫn con trai của ông ta đi làm quen khắp nơi, không biết đã nhận được bao nhiêu người rồi… Trữ Sơn chống gậy không đứng nổi nên đã dẫn theo Lăng Sâm Viễn ngồi xuống một bên từ lâu rồi…
Suốt nửa tiếng qua không hề gọi anh ấy.
Chẳng lẽ cái gì đến thì đến không đến thì thôi, họ đã chiến xong một hiệp rồi nhỉ?
Thư ký Vương không nhịn nổi bèn gọi một cuộc điện thoại.
“Điện thoại của thư ký Vương.” Bên này, Úc Tưởng đưa điện thoại cho Trữ Lễ Hàn.
“A lô.” Trữ Lễ Hàn bắt máy.
Thư ký Vương nghe thấy giọng của hắn thì căng thẳng ngay: “Cậu cả, anh và cô Úc không có việc gì chứ? Tôi tự qua đó hay là dẫn theo vệ sĩ, hay là…”
Trữ Lễ Hàn ngắt lời anh ấy: “Anh đi tìm Hà Khôn Dân.”
Thư ký Vương nghe tới đó đã hiểu rõ.
Không chừng đã xảy ra chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi…
Thư ký Vương ngắt điện thoại xong thì đi tìm Hà Khôn Dân ngay. Mặt anh ấy tối sầm lại, chỉ nghiêm mặt thôi khiến người ta sợ rồi. Không những thế anh ấy còn là người thường xuyên làm việc cạnh Trữ Lễ Hàn, chỉ với chức vụ ấy đã có lực uy h**p rất lớn rồi.
“Cậu cả nhà chúng tôi không thấy đâu.” Thư ký Vương vừa bước tới đã nói.
Lão Hà vừa nghe thấy thì tái mặt ngay, bởi ông ta cũng gánh nổi tội này. Thế là ông ta vội vàng kéo thư ký Vương sang một góc: “Sao lại thế? Bây, bây giờ tôi sẽ sai người đi trích xuất camera giám sát.”
Nếu trích xuất camera thì thà rằng không xem.
Bấy giờ mặt mũi của lão Hà đã trắng bệch, mồ hôi lớn bằng hạt đậu túa ra trên tán ông ta. Ông ta dường như không có đủ dũng cảm để thừ nhận, dường như câu cả… bị ông ta… nhốt lại trong căn phòng bị đóng đinh ấy.
“Anh ấy mất tích trên tầng, chắc là tổng giám đốc Hà cũng biết hậu quả của chuyện này nhỉ?” Thư ký Vương lạnh lùng lên tiếng.
Lão Hà không dám giấu diếm, vội vàng nói: “Bây giờ tôi dẫn anh đi xung quanh tìm kiếm thử xem…”
Thư ký Vương gật đầu rồi gọi mấy vệ sĩ đi cùng.
Lão Hà bị kẹp ở giữa thì có thể tưởng tượng được áp lực tới mức nào.
Nhà họ Hà cũng có vệ sĩ nhưng ông ta dám gọi sao?
Ông ta không dám.
Cuối cùng, khi lão Hà đi đến trước cánh cửa bị đóng đinh kia, ông ta vội vàng run rẩy sai người làm vườn đưa đồ tới để… cạy cửa.
“Ý của ông là cậu cả bị ông nhốt trong đó sao?” Thư ký Vương nhếch miệng, ngoài cười nhưng trong thì không.
“Căn phòng này vốn luôn được khóa lại, nhưng người giúp việc ngu ngốc cũng không biết hỏi xem có người bên trong không đã bắt đầu đóng đinh cửa lại rồi. Cậu cả bị mất tích lâu như vậy thì khả năng lớn là ở trong này…” Ông ta vội giải thích.
Đương nhiên ông ta sẽ không nói rằng ông ta định nhốt người trong đó tới khi tiệc rượu kết thúc mới từ từ hỏi tội.
Nếu như là Úc Tưởng trốn vào trong thì rất dễ xử lý. Đó đúng là cơ hội thuận lợi để giữ người ở lại đây qua đêm.
Bây giờ thì hay rồi…
Người mà ông ta nhốt lại là cậu cả Trữ.
Tim ông ta đập như trống dồn.
Tiếng gỡ đinh leng keng cũng vọng từ ngoài vào trong.
Trữ Lễ Hàn ở trong đó cũng vươn tay sang Úc Tưởng: “Lại đây.”
Hả?
Úc Tưởng không hề nghi ngờ gì, cô đứng dậy đi đến bên cạnh hắn.
Trữ Lễ Hàn vươn tay ra ôm choàng lấy thắt lưng cô, ung dung kéo cô vào trong lòng mình.
Hơi thở của người đàn ông trưởng thành bao trọn cô.
Căn phòng vốn đã kín mít không có gió thôi dường như càng khiến cho người ta không thở nổi hơn.
Trữ Lễ Hàn siết chặt tay ghì lấy eo cô, không hề có ý định thả lỏng ra chút nào.
Úc Tưởng há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.
Ồ, hành động này là để hù dọa lão Hà đúng không? Được thôi, hôm nay cô cũng phải chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng*. À không, sao cô lại tự mắng mình là chó nhỉ?
*ỷ vào thế có lợi của mình mà hung hăng, bắt nạt người.
Phải là cáo mượn oai hùm mới đúng.
Úc Tưởng rất phối hợp, thậm chí cô còn nhiệt tình dịch mông xuống, gác nhẹ một chân sang. Sau đó cô rất tự nhiên thay đổi tư thế thành ngồi mặt đối mặt trên đùi Trữ Lễ Hàn.
Sao cô lại giống yêu tinh nhỏ đi quyến rũ con người thế nhỉ?
Là kiểu khiến người ta có thể giận dữ vì người đẹp ngay tức thì.
Trữ Lễ Hàn thoáng cứng người, gần như không ai có thể phát hiện được. Đồng thời trong đôi mắt của hắn cũng lóe lên tia sáng tăm tối, hắn giơ một tay khác lên đỡ lấy gáy Úc Tưởng,
Úc Tưởng: ?
Ngay sau đó, Trữ Lễ Hàn đã đè gáy cô lại rồi hôn lên giữa cổ cô.
Úc Tưởng đơ người rồi bỗng nín thở trong vô thức.