Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 141

[Vậy là Hề Đình, Nguyên Cảnh Hoán và hai người quản lý của họ cùng Úc Tưởng chơi trò chơi? ]

Hề Đình nói một cách giễu cợt: “Chính là chỗ đó, không cần phải đi hỏi cô Úc nữa đâu.”

Nguyên Cảnh Hoán phớt lờ anh ta: “Tôi hy vọng vận may của tôi sẽ tốt hơn một chút, tôi không muốn rút phải vai anh hay em trai nữa.”

Lần này họ đều đã xem chương trình rồi, sao lại không nhận ra ai với ai được?

[Ngạc nhiên quá trời ơi, đúng là Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình rồi! ]

[Hôm nay tôi lại được thấy bọn họ đánh nhau à? Tôi dời ghế đến đây rồi, ngồi ở hàng trước bán hạt dưa. ]

Úc Tưởng: “Bây giờ hãy thông báo nhân vật mà mọi người đã rút thăm được nào. Tôi là góa phụ Lý đầu thôn.”

Hệ thống: [. . . ]

Đây là đang nguyền rủa chồng cô chết đúng không?

Trong nháy mắt mọi người rơi vào một sự im lặng quỷ dị, ai ấy đều lặng lẽ liếc nhìn về phía Trữ Lễ Hàn.

Ai mà ngờ sắc mặt cậu cả Trữ lại chẳng thay đổi chút nào.

Ngay sau đó, Trữ Lễ Hàn thông báo nhân vật mình vừa rút được một cách bình tĩnh: “Tôi là hàng xóm nhà bên, tôi họ Vương.”

Hệ thống: [. . . ]

Mọi người: “. . .”

Ha ha ha, hệ thống trò chơi này thật là trùng hợp, nó rất biết cách phân chia nhân vật nha.

[Mẹ kiếp đây là giọng nói của ai vậy? Hay quá đi à! ]

[Nghe hơi quen tai nhưng không thể nhớ ra là đã nghe ở đâu rồi. ]

[Góa phụ Lý và ông Vương nhà bên, tình tiết này vip pro đấy. ]

Đã có Trữ Lễ Hàn khởi đầu rồi, những người khác lần lượt lên tiếng.

Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán: “Tôi là học sinh cuối cấp trung học phổ thông lên núi vẽ vật thực, Tiểu Bao.”

[! Đúng là giọng nói của quản lý của Nguyên Cảnh Hoán rồi! ]

Bây giờ tất cả fan của Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình đều đã ùa vào, ngay cả fan của Nhiễm Chương cũng tới xem.

[Thật tiếc là A Z không có ở đây, khổ thân không cơ chứ. ]

[Thương A Z, anh đã bị cướp mất bạn đồng hành phát sóng trực tiếp rồi]

Quản lý của Hề Đình: “Tôi là tên dân làng du thủ du thực mới đi làm về, A Ngưu.”

Thư ký Vương: “Tôi là giáo viên phụ trách dẫn nhóm học sinh đi vẽ vật thực, thầy Trâu.”

Hề Đình: “Tôi là anh trai của A Ngưu. Tôi bị què một chân và đang làm nông ở nhà.”

Nguyên Cảnh Hoán: “Tôi là con ông cháu cha lái xe vào núi giải sầu.”

Chỉ còn mỗi mình Lăng Sâm Viễn là chưa lên tiếng.

Đến lượt anh Lăng rồi đấy. Quản lý của Hề Đình hồi hộp nhắc nhở.

[Anh Lăng? Hay là anh Lâm? Mẹ nó anh Lăng này là ai vậy? Sẽ không phải là cái người đó chứ? ]

[Lăng Sâm Viễn? ]

[Tôi lập tức kích động rồi đây! ]

Lăng Sâm Viễn: “. . .”

Lăng Sâm Viễn: “Nhân vật tôi rút được là. . . Tiểu Lý, con trai của góa phụ Lý.”

Úc Tưởng: “Ha ha ha ha ha!”

Hai người quản lý và thư ký rơi vào trầm tư, không ai dám cười. Cái kịch bản này quá ghê gớm! Quá ghê gớm!

Chỉ có Hề Đình là tỉnh bơ.

Hề Đình: “Ồ, thế chẳng phải là anh sẽ phải gọi cậu cả Trữ là ba sao?”

[! Đòe mòe, tôi vừa nghe thấy cái gì vậy? Chấn động cả nhà tôi rồi đây này! Vậy người được phân vai ông Vương nhà bên chính là cậu cả Trữ? ]

[Thảo nào tôi thấy giọng nói này nghe quen quen. Tôi đã xem đi xem lại video hội nghị y khoa lần trước rất nhiều lần, bài phát biểu của cậu cả Trữ đã khắc sâu vào DNA của tôi rồi! ]

[Cảm ơn tôi đã cười đến phun ra rồi, con mẹ nó đây rốt cuộc là cảnh tượng tranh giành tình cảm ảo ma canada gì vậy? Cô Úc, rốt cuộc phải trâu cỡ nào mà có thể kéo những người này cùng chơi trò chơi với nhau! ]

[Đây có phải là trò chơi có format giống chương trình truyền hình thực tế không? Vậy thì hôm nay tôi muốn xem xem trận chiến mấy anh tranh một cô như vậy ai sẽ là người hút thù hận nhất và ai là người bị bầu thành hung thủ đầu tiên. ]

Hệ thống: [. . . ]

Là do tôi còn quá non trẻ.

Chơi mạt chược với nhau đã là gì? Mẹ nó đây chẳng k*ch th*ch ngút trời thì là gì!

Lăng Sâm Viễn: “. . .”

Trữ Lễ Hàn: “. . .”

Thật ra thì cậu cả Trữ cũng không muốn hời được một thằng con trai như vậy chút nào.

Càng ngày càng nhiều người hâm mộ tràn vào kênh livestream của Úc Tưởng.

Người hâm mộ của Hề Đình vừa mới nghe đến đây đã cảm thấy hết sức hốt hoảng rồi:

[Nói đi nói lại thì thật sự vẫn sợ anh Đình bị đánh chết. ]

Cuối cùng vẫn là Úc Tưởng lên tiếng điều hoà lại bầu không khí: “Ai lấy được thẻ người điều tra thế?”

Nguyên Cảnh Hoán: “Tôi lấy được.”

Lúc này, tất cả mọi người đều mở cốt truyện mới ra.

Thư ký Vương thấp giọng đọc: “Thầy Trâu của lớp đào tạo mỹ thuật dẫn học sinh Tiểu Bao của mình đi vào thôn họ Lưu tìm cảm hứng vẽ phong cảnh thực tế. Thanh niên trai tráng trong thôn họ Lưu năm nào cũng ra ngoài làm việc, người già trong thôn cũng qua đời gần hết rồi. . .”

[Người già: Anh có biết chữ lịch sự viết thế nào không? *]

*Anh có biết chữ lịch sự viết thế nào không? (你礼貌吗? ): Đây là một meme xuất phát từ chương trình truyền hình thực tế về âm nhạc “Singer” (歌手 · 当打之年) của Đài truyền hình Hồ Nam, Trung Quốc. Bạn có thể dùng câu hỏi trên để khi cảm thấy không nói nên lời trước một hành vi hay lời nói nào đó của đối phương, hoặc bạn không hiểu hành vi của đối phương.

[Lớp đào tạo chỉ có một học sinh à? Vậy chẳng phải là thầy Trâu sẽ lỗ to sao? ]

Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán nối tiếp đọc lời dẫn ra: “Lúc vào núi, bọn họ mới đi được nửa đường thì xe bị hỏng, vậy nên đã quá giang xe của cậu ấm. Chờ đến khi mấy người tới được thôn làng thì trời đã tối rồi, chỉ còn lại một nhà là còn sáng đèn nữa thôi. Bọn họ lấy can đảm đi tới gõ cửa. Người ra mở cửa là Tiểu Lý. . .”

Tiếp theo là Lăng Sâm Viễn nghiêm mặt đọc lời thoại của mình: “Hơn nửa đêm còn gõ cửa gì vậy hả?”

Nguyên Cảnh Hoán trong vai cậu ấm mở miệng: “Chúng tôi đi ngang qua nên muốn xin ở nhờ một đêm.”

Lăng Sâm Viễn: “Cút.”

[Má ơi ha ha ha, ý là bảo người ta cút đi à? Sau đó thẳng tiến tới kết cục luôn hả? ]

Nguyên Cảnh Hoán: “Một nghìn đồng ngủ nhờ một đêm có đủ không?”

[Thầy Nguyên quá là triển vọng! Thế mà lại cầm tiền đi đập Lăng Sâm Viễn. ]

Lăng Sâm Viễn: “Cút.”

Nguyên Cảnh Hoán: “Mười nghìn đồng. . .”

Lăng Sâm Viễn: “Cút.”

[Đây là đàn ông khi ghen sao? ]

[Cười xỉu, anh ta là người máy đó hả? ]

Úc Tưởng nghe xong cũng cạn lời.

Cuối cùng, cô trong vai góa phụ Lý đứng ra tỏ vẻ muốn nhận tiền sau đó mời bọn họ vào nhà mình ở.

Lăng Sâm Viễn trong vai Tiểu Lý rất là bất mãn: “Nhìn là biết bọn họ chẳng phải thứ tốt lành gì rồi, mời bọn họ vào nhà làm gì chứ?”

[Nhìn là biết bọn họ chẳng phải thứ tốt lành gì rồi ha ha ha ha. Đây là đang chèn thêm cảm xúc riêng của mình vào đấy à? ]

Úc Tưởng: “Bọn họ có tiền.”

Lúc này, anh trai của A Ngưu ở đầu thôn tới gõ cửa. Giọng của Hề Đình vang lên trong livestream.

[Đậu má há há há, còn phải đọc lời thoại với khuôn mặt không biểu cảm nữa. ]

Hề Đình trong vai người anh trai què chân của A Ngưu đi vào nhà, biết góa phụ Lý cho mấy người ngoài này vào ở thì hết sức tức giận nói: “Tối nay cho bọn họ ăn cứt đi.”

[Hề Đình: Cuối cùng cũng có thể hùng hồn mà bảo Nguyên Cảnh Hoán đi ăn cứt rồi. ]

[Ha ha ha Úc Tưởng: Bà đây mệt quá, còn muốn chơi nữa không hả? ]

[Tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều cảnh éo le lúc bọn họ gặp nhau nhưng chưa từng nghĩ đến việc sẽ hài như này. ]

Cậu ấm nhà giàu Nguyên Cảnh Hoán cũng rất bất mãn: “Thằng què kém sang này từ đâu nhảy ra đây thế?”

[Người hâm mộ nhà Nguyên Cảnh Hoán nở mày nở mặt, có thể cây ngay không sợ chết đứng mà mắng Hề Đình kém sang. ]

Hề Đình: “Cùng một thôn đồng nghĩa với việc là người một nhà. Nhà của góa phụ Lý cũng là nhà tôi. Anh nói xem tôi từ đâu tới?”

[Hề Đình bất chấp việc mất lòng phun toàn những lời chọc giận người ta không hà. ]

[Nói thật đi, cái chân của nhân vật mà Hề Đình đang đóng bị què là do Tiểu Lý đánh phải không? ]

[Ông Vương nhà cách vách đang chạy tới với vận tốc tên lửa. . . ]

Úc Tưởng: “Hay là hai người để điện thoại di động xuống rồi đánh một trận cái đã?”

[? Nghe ý của câu này là thực tế bọn họ cũng đang ngồi chơi trò chơi chung với nhau hả? ]

Hề Đình và Nguyên Cảnh Hoán cùng ngậm miệng lại. Ngay cả Lăng Sâm Viễn cũng không chèn ép nữa.

Úc Tưởng lại làm chủ tình hình rất tốt.

Cốt truyện lại tiếp tục tiến về phía trước.

Lúc này trong nội dung, ông Vương cách vách vội tới tặng gà rừng cho goá phụ Lý.

Nguyên Cảnh Hoán đọc lời dẫn truyện với vẻ mặt không cảm xúc: “Cậu ấm nhà giàu lại móc ra mười nghìn đồng nói muốn húp cháo gà. Mọi người ngồi quây quần một chỗ nhưng góa phụ Lý vừa xoay người đã phát hiện ra không thấy cháo gà đâu nữa.”

[Ai là kẻ trộm cháo gà góa phụ Lý nấu? ]

[Nói thật là tôi cảm thấy tất cả bọn họ đều đáng nghi. ]

[Gà của cậu cả Trữ tặng mà các người xứng được ăn à? Tôi cá một cọng lông là cậu cả Trữ trộm. ]

Nhưng vấn đề căn bản không hề nằm trên cháo gà.

Trong cốt truyện thì một đêm trôi qua rất nhanh, trong chuồng heo nhà goá phụ Lý có một người và một con heo bị chết.

[Người trong thôn vốn đã ít rồi, nay lại còn chết thêm một người nữa ha ha ha. ]

[Tôi chỉ muốn biết là kẻ nào đã giết con heo vậy? Các người có thù gì với heo hả? ]

[Có thể vì đó là heo nhà goá phụ Lý chăng? Đầu chó. jpg]

Người chết là ai vậy? Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán chủ động lên tiếng nhắc tới chương trình.

Nguyên Cảnh Hoán: “Là người dân cùng sống ở đầu thôn.”

Úc Tưởng tiếp lời: “Em trai tôi.”

Rất nhanh sau đó là đến lượt mỗi người lên tiếng trần thuật tối hôm qua sau khi tản ra mình đã làm gì.

Bắt đầu từ thư ký Vương.

Thư ký Vương (thầy Trâu): “Tôi và học sinh Tiểu Bao ở trong phòng ngủ. Thôn làng không có âm thanh ồn ào ầm ĩ của thành phố nên chúng tôi ngủ rất say, cả đêm không hề mơ mộng gì, mãi đến buổi sáng bị tiếng hét chói tai đánh thức.”

Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán (Tiểu Bao) nói: “Đúng vậy, chúng tôi có thể làm chứng cho nhau.”

Quản lý của Hề Đình (A Ngưu): “Bên chỗ chúng tôi thì mới tám giờ tối đã bắt đầu ngắt điện rồi. Buổi tối cũng không có hoạt động giải trí gì. Anh trai tôi bưng cơm về cho tôi, ăn xong chúng tôi đi ngủ luôn.”

Hề Đình (anh trai của A Ngưu): “Đúng thế.”

Quản lý của Hề Đình: “Chỉ là lúc nửa đêm bình nước tôi đặt trong chăn để sưởi ấm chân đột nhiên phát nổ. Chân trái của tôi bị thương. Sau đó tôi bò dậy mới phát hiện ra anh trai không có trong phòng.”

[Ha ha ha ha, sao anh lại đào hố cây rụng tiền của mình vậy hả? ]

[Hề Đình: Tiền thưởng của anh bay rồi]

Nguyên Cảnh Hoán lên tiếng hỏi: “Thế nên anh trai của A Ngưu đã làm gì? ]

Hề Đình nói một cách đơn giản và lưu loát: “Đi cào cửa nhà góa phụ.”

Mọi người: “. . .”

[Đầu quá cứng, quá là cứng! Tui thật sự rất sợ anh bị đánh chết đó anh trai! ]

[Tui không khỏi đưa ra nghi vấn. Đây là nội dung kịch bản hay do Hề Định tự bịa ra vậy? ]

Cuối cùng quyền phát biểu cũng chạy tới chỗ Trữ Lễ Hàn.

Trữ Lễ Hàn nói: “Tối hôm qua tôi và góa phụ Lý đốt đèn tâm sự đêm khuya. Chúng tôi có thể làm chứng cho đối phương.”

Giọng của anh mang lại cảm giác cực kỳ sang quý. Ba chữ “goá phụ Lý” quê mùa nhưng phát ra từ miệng anh lại khiến người nghe có cảm giác rất cao sang.

Con người kỳ quái vậy đấy. Thứ gì càng cấm cản thì lại càng muốn có. Chỉ là một giọng nói bình thản thôi mà bọn họ lại cảm thấy nó đầy gợi cảm.

[A a a sức hấp dẫn của ông Vương cách vách tuyệt quá đi mất! Sao trước kia cậu cả Trữ không thường xuất hiện trước mặt công chúng chứ! Tôi phải về nghe đi nghe lại đoạn phát biểu đỉnh cao trong cuộc họp thượng đỉnh y học này mới được! ]




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn