[Ha ha ha tại sao anh lại khác thế? Hề Đình cũng chỉ mới xứng cào cửa thôi! Sao anh lại có thể đốt đèn tâm sự đêm khuya với góa phụ Lý được? ]
[Những người chơi còn lại tức phát điên. ]
[Quá chọc điên người khác mà. Cậu cả Trữ sẽ không bị xác nhận là hung thủ ngay trong vòng đầu tiên đấy chứ? ]
Tâm sự cái gì thế? Nguyên Cảnh Hoán cất tiếng hỏi.
Trữ Lễ Hàn đủng đỉnh thong thả nói từng chữ một: “Tâm sự về chuyện người ngoài tới sẽ ảnh hưởng gì tới cái thôn này.”
[Chẳng phải điều này rất vô nghĩa sao? ]
[Cười chết, cái này đâu cần phải tâm sự đêm khuya chứ. Kịch bản này có gì đó sai lắm nhé. ]
Bấy giờ Úc Tưởng mới tiếp lời: “Đúng vậy, đã rất nhiều năm rồi không có người ngoài vào thôn. Lần trước có người tới bảo là muốn mua đất ở nơi này của chúng tôi để mở nhà máy nhưng không ai hy vọng nhà máy mở.”
Đến lượt anh Lăng rồi. Nguyên Cảnh Hoán nhìn về phía Lăng Sâm Viễn.
Lăng Sâm Viễn: “. . .”
Nguyên Cảnh Hoán: “Anh Lăng?”
Lăng Sâm Viễn: “Tôi đi nghe lén cả đêm.”
[Há há há há con bà nó, không phải là nhìn thấy ông Vương vào nhà góa phụ Lý nên Tiểu Lý đi nghe lén cả đêm đấy chứ? Kịch bản này thật là không hợp lẽ thường mà. ]
[Tôi là Tiểu Lý, tôi rất tức giận. ]
[Lăng Sâm Viễn đọc kịch bản xong ý muốn giết người cũng nổi lên luôn. ]
[Anh không đụng phải Hề Đình tới cào cửa hả? ]
Những người khác nghe xong cũng không nhịn được mà giật khóe miệng một cái.
Đại khái là bởi vì đã có mở đầu rồi nên Lăng Sâm Viễn đè sự tàn bạo trong lòng xuống, lời tiếp theo cũng có thể nói ra khỏi miệng một cách dễ dàng hơn.
Lăng Sâm Viễn: “Lúc tôi canh cửa có nghe thấy tiếng đập đồ truyền ra từ trong phòng hai thầy trò tới vẽ phong cảnh thực tế kia.”
[Cho nên nhân vật thầy Trâu và nhân vật Tiểu Bao này đang nói láo hả? Sự thật là bọn họ không hề ngủ say đến sáng? ]
Hề Đình không chạm mặt Lăng Sâm Viễn, vậy chứng tỏ là có thể Hề Đình cũng nói láo. Nếu không thì chính là Lăng Sâm Viễn đang nói láo.
[Ôi chao trò chơi này cũng thú vị đấy chứ]
Trong livestream, các khán giả có thể thấy rõ ràng rằng Úc Tưởng đang lướt lia lịa trên màn hình điện thoại, bắt đầu thu gom manh mối.
Cuối cùng tất cả manh mối cũng tụ lại một chỗ:
- Thôn này cứ đến tám giờ tối là ngắt điện và như bị cô lập với thế giới bên ngoài. Lý do là ngày xưa nhà nước cho người tới sửa đường, sửa trạm điện và sửa cột tín hiệu sau đó bị dân làng hung ác đánh đập nên sau này người ta cũng không tới phục vụ nữa;
- Thầy Trâu cũng đã từng là người của thôn này, hơn nữa thầy Trâu và Tiểu Bao có tranh chấp gì đó mà người khác không nhận ra. Thầy Trâu đưa Tiểu Bao tới nơi này là có mục đích;
- Anh trai của A Trâu dùng cái chân què để làm cớ, ngày nào cũng chạy tới nhà goá phụ Lý ăn cơm chùa, trên thực tế là giống như đang giám thị goá phụ Lý và Tiểu Lý vậy;
- Tiểu Lý đề phòng tất cả mọi người, sợ mình có thêm một người cha ghẻ;
- Chỉ có ông Vương cách vách là cực kỳ chất phác không hề màu mè, muốn đối tốt với góa phụ Lý.
[Ai cũng có bí mật riêng, chỉ có ông Vương cách vách và góa phụ Lý là tỏ ra hoàn toàn xa lạ]
[Chỉ có bọn họ đang nghiêm túc với văn học nông thôn và thu hút người hâm mộ thôi. ]
Rất nhanh sau đó, dưới sự dẫn lời của Nguyên Cảnh Hoán, mọi người bắt đầu tiến vào vòng bỏ phiếu đầu tiên.
Nguyên Cảnh Hoán: “Mời trình bày lý do bỏ phiếu của mọi người.”
Lần này Lăng Sâm Viễn lại trở thành người mở miệng đầu tiên. Anh ta nói: “Tôi bỏ phiếu cho Trữ Lễ Hàn.”
Nguyên Cảnh Hoán: “Sửa lại một chút đi, hẳn là chúng ta nên dùng tên nhân vật trong kịch bản để gọi. . . Tại sao lại bỏ phiếu cho anh ta?”
Lăng Sâm Viễn: “Nửa đêm đốt đèn tâm sự, cô nam quả nữ, chẳng phải thứ tốt lành gì.”
[Ha ha ha tỉnh lại đi anh trai, cái này không thể dùng làm lý do được đâu. Anh đang cần bỏ phiếu hung thủ kia mà! ]
Nguyên Cảnh Hoán dứt khoát quay đầu: “Người thứ hai lên tiếng đi.”
Hề Đình: “Tôi bỏ phiếu Tiểu Lý.”
Lăng Sâm Viễn lạnh lùng nhìn anh ta.
Nhưng cứ như là trái tim của người thay thế cướp ngôi sẽ không bao giờ chết vậy, giọng của Hề Đình không khác Lăng Sâm Viễn lắm. Anh ta nói thẳng: “Đêm khuya không ngủ canh ngoài cửa nghe lén chẳng phải thứ tốt lành gì.”
[Tôi đã tưởng tượng ra dáng vẻ của buổi lên tiếng ngày hôm nay rồi. Đại khái là sẽ chỉ trích lẫn nhau không phải thứ tốt lành gì chăng? ]
Nguyên Cảnh Hoán: “. . .”
Người thứ ba lên tiếng đi.
Thư ký Vương hơi do dự. Tất nhiên anh ấy sẽ vững chắc theo sát bước chân cậu cả, giúp cậu cả đánh rụng bớt tình địch rồi. Chẳng qua vấn đề bây giờ là trong tay anh ấy chỉ có một cơ hội bỏ phiếu thôi nhưng tình địch của cậu cả thì hơi nhiều.
Không lên tiếng, vậy người tiếp theo. . .
Chờ một chút, tôi bỏ phiếu Tiểu Lý. Trải qua sự so sánh gian nan, thư ký Vương cảm thấy sức đe dọa của tên tình địch Lăng Viễn Sâm này lớn hơn chút.
Tại sao?
Dù sao thì cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.
Quản lý của Hề Đình: “Tôi bỏ anh trai tôi.” Cũng chính là nhân vật của Hề Đình.
Hết cách rồi, phần lớn người nơi này anh ta không chọc vào nổi, chỉ có bỏ phiếu cho người nhà mình là an toàn thôi.
Tại sao? Nguyên Cảnh Hoán lặp lại câu hỏi này mà không hề cảm thấy phiền chán.
Quản lý của Hề Đình kìm nén mãi rồi mới bứt rứt phun ra một câu: “Đêm hôm khuya khoắt tới cào cửa nhà góa phụ cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.”
Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán lại càng bối rối.
Nguyên Cảnh Hoán đóng vai nhân vật đi điều tra nên không thể bỏ phiếu anh ta được. Những ông lớn khác anh ta cũng không động chạm nổi.
Thế là quản lý của Nguyên Cảnh Hoán dứt khoát vò đã mẻ chẳng sợ sứt nữa mà bỏ phiếu Hề Đình luôn.
[Đừng hỏi tại sao vì đáp án chỉ có một, đó là người ngấp nghé góa phụ Lý đều là thứ chẳng ra gì hết. ]
[Góa phụ Lý, trung tâm vũ trụ. ]
[Dù có phải kẻ giết người hay không thì bỏ phiếu tên tình địch đáng ghét nhất cũng là việc đúng đắn! ]
[Tôi là tài khoản marketing, tôi sẽ lập tức đi viết ngay một thông cáo báo chí nói Nguyên Cảnh Hoán công khai tức giận mắng Hề Đình là đồ chẳng ra gì. Người quản lý của Hề Đình cũng tỏ vẻ đồng ý. ]
[Chị em phía trên à không mời chị tôi thật sự thấy rất không tán thành. ]
Trong phòng livestream bây giờ người hâm mộ của Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình đang vô cùng tức giận, cư dân mạng làm đủ trò, còn có cả quần chúng hóng chuyện thuần tuý chỉ biết ha ha ha nữa. Trong khoảng thời gian ngắn cả phòng vô cùng sôi nổi.
Lúc này đến lượt Trữ Lễ Hàn có quyền lên tiếng.
Trữ Lễ Hàn cụp mí mắt xuống: “Tôi bỏ phiếu thầy Trâu.”
Cũng chính là nhân vật của thư ký Vương.
Mọi người đều sững người ra một chút, hoàn toàn không ngờ tới kết quả này.
[Thế mà cậu cả Trữ lại không bỏ phiếu tình địch của mình? Tui sợ á nha. ]
[Có phải là vì anh ấy không thích Úc Tưởng đến vậy phải không? ]
[Ặc, tui cảm thấy có thể là vì nhiều tình địch quá nên không biết chọn ai. ]
[Kiểu người như cậu cả Trữ rất lý trí và tỉnh táo, chơi trò chơi thì cứ việc chơi thôi, sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự ghen tuông của bất kỳ loại tình cảm nào hết. ]
Cuối cùng Nguyên Cảnh Hoán nhìn về phía Úc Tưởng.
Úc Tưởng: “Tôi uống miếng nước cái đã.”
Cô Úc uống gì? Khán giả có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng động truyền ra từ microphone bên kia.
Sữa bò cũng được. Úc Tưởng vừa dứt lời thì một giọng nói lại vang lên bên cạnh cô: “Lát nữa cô muốn ăn cái gì nướng? Tôi sẽ đi nướng trước.”
[? Đây là đang tụ họp ở đâu đó nướng BBQ ăn hả? ]
[Úc Tưởng, thật sự có cô! Cái ao cá của cô phải tổ chức team building định kỳ à? ]
[À, cũng chỉ có mỗi mình tôi là tò mò Úc Tưởng sẽ bỏ phiếu người nào ư? ]
[Để tôi nhìn xem chị gái hư này sẽ xử lý công bằng như nào để không làm mích lòng những người khác nào. Trong trường hợp này đàn ông sẽ dễ ghen nhất chứ nhỉ? ]
[Nếu trực tiếp dùng máy quay phim phát livestream thì hay rồi. Chỉ nghe thấy mỗi tiếng động thế này khiến sự tò mò trong lòng tôi bị đẩy lên cao vút, rất không thoả mãn! ]
[+1]
Bên này, Úc Tưởng đang uống sữa bò ừng ực ừng ực.
Úc Tưởng: “Tôi bỏ phiếu. . .”
Sự chú ý của Hề Đình và Nguyên Cảnh Hoán ngay lập tức được đề cao. Mọi người đều vô thức thở nhẹ lại.
Chỉ có Lăng Sâm viễn là có dự cảm xấu.
Nếu Úc Tưởng không muốn làm ai mích lòng thì cô sẽ bỏ phiếu Trữ Lễ Hàn. Dù sao thì bây giờ Trữ Lễ Hàn và cô cũng đã đủ gần gũi rồi.
Bỏ phiếu người gần gũi với mình chính là sự lựa chọn tốt nhất.
Nhưng tính cách Úc Tưởng là vậy sao?
Nếu Úc Tưởng sợ làm người khác mích lòng. . . Thì đã không chọc mọi người giận sôi lên rồi.
Ngay lúc suy nghĩ lướt qua đầu Lăng Sâm Viễn. . .
Úc Tưởng: “Tôi bỏ phiếu cho con trai cả của tôi.”
Lăng Sâm Viễn: “. . .”
[Cô nàng bỏ phiếu cho Lăng Sâm Viễn ư? Má ơi. ]
[Cái đó các chị em à, tui chưa làm gái hư bao giờ nên tui muốn hỏi một chút rằng gái hư là làm như này hả? ]
Úc Tưởng lười biếng nói: “Con hư là tại mẹ. Tôi phải dạy dỗ một chút, nhanh chóng tống nó vào tù mới được. Đề nghị mọi người cũng bỏ phiếu nó.”
Lăng Sâm Viễn: “. . .”
[Vì việc nước quên tình nhà là lẽ phải]
[Cô ấy hoàn toàn không muốn xử lý công bằng. . . Thậm chí còn vui vẻ trở thành người mẹ tốt của người đang theo đuổi mình nữa kìa. ]
Livestream của Úc Tưởng bay lên hot search rất nhanh, hơn nữa độ hot cũng luôn duy trì ở mức cao trong thời gian dài.
Ninh Nhạn cũng nhìn thấy.
Gần đây nhà họ Ninh không ổn cho lắm.
Từ sau khi nhận được cuộc điện thoại kia của Ninh Nhạn, Trữ Sơn lập tức không kiêng nể mà ra tay với nhà họ Ninh.
Ông ta không thể nào nắm được Úc Tưởng, con ruột của mình và Tang Tâm Lan trong lòng bàn tay nhưng chẳng lẽ lại không thể nắm được nhà họ Ninh ư? Cuối cùng thì những thủ đoạn mờ ám trong bóng tối của Trữ Sơn cũng có được cơ hội duy nhất để phát huy rồi.
Nhà họ Ninh bất ổn nên Ninh Nhạn cũng khốn khó theo.
Cô ta nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động bằng ánh mắt lạnh như băng. Những sợi tóc rũ xuống cạnh gò má che đi vết thương và vẻ hốc hác trên mặt cô ta.
Em có nhìn thấy không? Lăng Sâm Viễn không nhận điện thoại của em, thậm chí còn kéo chị vào danh sách đen nữa. Thế nhưng anh ấy lại chơi cái trò chơi nhàm chán kia với Úc Tưởng. Anh ấy thích Úc Tưởng nhường nào. . . Ngay cả khi Úc Tưởng nhằm vào anh ấy trước mặt nhiều người như vậy anh ấy cũng không tức giận. Ninh Nhạn chợt quay đầu lại nhìn Ninh Ninh chằm chằm.
Chỉ có như vậy cô ta mới có thể phát tiết cơn đố kỵ và tức giận trong lòng mình ra ngoài.
Nếu không cô ta sẽ ngột ngạt chết mất.
Trữ Lễ Hàn, Hề Đình, Nguyên Cảnh Hoán. . . Cả quản lý và thư ký của bọn họ nữa, tất cả đều đang chơi trò chơi với Úc Tưởng. Úc Tưởng thật là đáng sợ. Em không cảm thấy vậy à?
Tại sao em lại không nói gì? Lăng Sâm Viễn không để ý tới em nữa, em không khí chịu à?
Các hotsearch nổi lên ầm ầm đều là tên của cô ta, người mà mọi người đều đang bàn tán cũng là cô ta.
Cao Học Huy còn đăng bài lên mạng xã hội hỏi tại sao chơi trò chơi mà không gọi anh ta nữa. . .
Tại sao? Tại sao tất cả mọi người đều đối tốt với Úc Tưởng như vậy? Cô ta quá mưu mô. Cô ta cực kỳ âm hiểm! Lăng Sâm Viễn cũng bị cô ta lừa mất từ bên người em. . . Em nói gì đi chứ!
Ninh Nhạn như phát điên cứ nói liên tục không ngừng nghỉ.
Mặc dù ngoài miệng thì nói vậy.
Nhưng giờ phút này nội tâm của Ninh Nhạn đang nổi điên kia lại vô cùng tỉnh táo.
Cô ta phát hiện ra Úc Tưởng hoàn toàn không thèm liếc nhìn Lăng Sâm Viễn dù chỉ là một cái. Thái độ của Úc Tưởng như vậy khiến Ninh Nhạn tức giận và sụp đổ hơn cả việc cô hao hết công mất hết sức cướp Lăng Sâm Viễn về tay.
Người đàn ông mà cô ta bất chấp tất cả, dùng hết mọi thủ đoạn chỉ để có được.
Lại chỉ như một người chơi cùng ở chỗ Úc Tưởng.
Một người chơi cùng mà. . . Thêm một anh ta thì không nhiều hơn, mà bớt một anh ta cũng không hề ít đi.
Ninh Nhạn mất khống chế lao thẳng về phía chiếc bình hoa đặt trong tủ cách đó không xa khiến đầu mình nhuộm đầy máu.