Lăng Sâm Viễn: “. . .”
Mẹ kiếp, tính sai mất rồi.
Thế nhưng nếu trước đó Lăng Sâm Viễn thực sự muốn làm như vậy thì anh ta cũng không thể làm được. Bởi vì với tính tình của Úc Tưởng thì rất có khả năng cô sẽ dùng một cước đạp bay anh ta ra. Đến lúc đó thì người mất mặt chính là anh ta.
Nếu vậy thì. . . Tại sao Úc Tưởng lại không đạp anh cả của anh ta ra?
Lăng Sâm Viễn có chút ghen tị.
Trữ Lễ Hàn: “À còn cái này nữa.”
Lúc này mọi người mới phát hiện thấy trên tay phải của cậu cả Trữ còn xách một cái túi giấy.
Úc Tưởng nhận lấy nó và mở nó ra, bên trong có đựng. . .
Hả? Băng đĩa trò chơi? Úc Tưởng lên tiếng.
Trữ Lễ Hàn: “Ừ.”
Thực ra Úc Tưởng không có chấp niệm gì với băng đĩa trò chơi, dù sao thì việc chơi trò chơi đối với cô cũng giống như một kiểu bù đắp cho cuộc sống và công việc quá mệt mỏi ở kiếp trước mà thôi.
Bản thân cô cũng không phải là một người nghiện chơi trò chơi.
Nhưng Trữ Lễ Hàn lại cho rằng cô sẽ thích nó.
Cảm ơn anh, em rất thích nó. Lần sau anh hãy mua cả mô hình Garage kit của trò chơi đi. Úc Tưởng vừa bày tỏ niềm yêu thích của bản thân vừa không khách sáo ra yêu cầu.
Có một số mô hình Garage kit đã được trưng bày chán chê rồi, biết đâu khi bán qua tay chúng có thể được tăng giá lần nữa.
Vẫn là cái này phù hợp hơn với sở thích của cô hơn.
Giữa lông mày của Trữ Lễ Hàn có thêm chút dịu dàng: “Được.”
Anh không biết mô hình Garage kit là cái quái gì thế nhưng anh đã nhớ kỹ nó rồi.
Mấy người đàn ông khác ở đây cũng lặng lẽ ghi nhớ lại.
Lần sau muốn lấy lòng Úc Tưởng cứ dùng cái này đi? À còn gì mà hoa hồng Juliet nữa?
Lúc này, Lăng Sâm Viễn không khỏi nhìn vào món quà mà anh ta tặng, cái món quà bị lãng quên đặt trên bàn trà.
Anh ta cảm nhận được một cách mơ hồ rằng có một sự khác biệt về bản chất giữa món quà của anh ta và món quà của Trữ Lễ Hàn. . . Ồ, là sự khác biệt như thế này:
Món quà của anh ta là tặng cả cho Úc Tưởng và đứa trẻ trong bụng cô.
Còn món quà của Trữ Lễ Hàn chỉ dành riêng cho Úc Tưởng mà thôi.
Theo lý mà nói thì không phải anh ta là người chu đáo hơn sao? Anh ta tặng cho Úc Tưởng món quà là thứ trước mắt cô cần nhất.
Lăng Sâm Viễn nghĩ mãi mà không ra.
Sao cậu cả lại tới đây vào giờ này thế? Giọng nói của Úc Tưởng vang lên.
Mọi người nghe câu này xong thì lập tức nghe ra một ý nghĩa khác. Chắc hẳn Úc Tưởng đã sớm hẹn cậu cả Trữ xong xuôi rồi, chẳng qua chính là hẹn ở một thời điểm khác.
Giọng điệu của Trữ Lễ Hàn vẫn thờ ơ bình thản như nước chảy mây trôi: “Hoa vừa được vận chuyển đến bằng đường hàng không, nếu để lâu hơn một phút thì vẻ đẹp của nó sẽ mất đi một phút.”
Mẹ kiếp!
Mấy người quản lý khi nghe xong đều khiếp sợ.
Hóa ra người như cậu cả Trữ lại giỏi nói mấy lời âu yếm đến vậy sao? Những lời này chẳng phải mang nghĩa là hy vọng có thể lưu giữ lại dáng vẻ đẹp nhất của những bông hoa tươi để tặng chúng cho Úc Tưởng ngắm ư? Thế là cậu cả Trữ thực sự đã tự mình ôm những bông hoa đến, chờ lâu hơn phút chốc cũng không được.
Trữ Lễ Hàn ngả người ra sau dựa vào thành ghế sô pha, tư thế thoải mái nhưng lại có cảm giác áp bức mãnh liệt một cách tương phản. Anh hỏi: “Tại sao mấy người lại ở chỗ này?”
Mấy người quản lý thấp thỏm mở miệng.
Nguyên Cảnh Hoán lên tiếng trước: “Chúng tôi đến thăm cô Úc.”
Vì bị sốc trước sự xuất hiện của Trữ Lễ Hàn nên bọn họ tạm thời bỏ qua chuyện Úc Tưởng mang thai.
Mọi người đều nhất trí chống lại Trữ Lễ Hàn.
Dù sao thì từ cái khoảnh khắc người đàn ông này xuất hiện ở cửa, sức uy h**p của anh đã được kéo đầy 100% ngay lập tức.
Chúng tôi đến tìm cô Úc để ăn mừng, có gì sai sao? Sau khi Hề Đình nói xong còn hỏi ngược lại anh một câu, trong ngữ điệu mang theo chút dữ dằn.
Chỉ có Lăng Sâm Viễn là không giống với bọn họ, anh ta không có ý định trả lời Trữ Lễ Hàn mà ngược lại cảm thấy hứng thú với những thứ khác hơn.
Lăng Sâm Viễn hỏi: “Cô Úc vốn muốn hẹn gặp anh cả của tôi vào buổi tối à?”
Trữ Lễ Hàn ngước mắt lên, trong đôi mắt ung dung thản nhiên lại lộ ra chút cảm giác xâm lược.
Nếu lấy Hề Đình ra so với anh thì rõ là anh ta chưa đủ kinh nghiệm.
Trữ Lễ Hàn: “Tôi muốn sửa lại một chút.” Anh chậm rãi nói: “Bọn tôi không phải là gặp mặt mà là hẹn hò.”
Sức nặng của hai từ này đã vượt lên trên tất cả những từ trước đó.
Lăng Sâm Viễn bật thốt lên: “Hẹn hò?”
Lúc này sắc mặt của anh ta có hơi khó coi.
Vị anh cả này của anh ta đúng là ba quý nhờ con, gần quan được ban lộc mà!
Cô Úc và cậu cả Trữ đang. . . Đang yêu nhau à? Quản lý của Hề Đình vô cùng thận trọng hỏi.
Úc Tưởng thoải mái gật đầu, những đóa hoa hồng chỉ xứng làm nền cho cô, so với hoa thì khuôn mặt cô càng xinh đẹp kiều diễm hơn thế.
Nhìn vào khuôn mặt của cô, Hề Đình nhíu mày lại.
Cặp lông mày của Nguyên Cảnh Hoán cũng nhíu càng chặt hơn. Có phải Trữ Lễ Hàn đã uy h**p gì cô không?
Sự ghen tị trong lòng Lăng Sâm Viễn trong nháy mắt gần như đã đạt đến đỉnh điểm.
Úc Tưởng khẽ thở dài một tiếng, hỏi hệ thống: Tại sao mọi người lại không vui vậy?
Hệ thống: [. . . ]
Sẽ không ai vui khi Úc Tưởng thoát độc thân đâu.
Úc Tưởng quyết định cứu vãn bầu không khí đang vô cùng tồi tệ này.
Cô độc thân bao nhiêu năm như vậy, khó khăn mới được nếm thử cảm giác yêu đương một lần, lẽ nào không khí không phải nên mừng vui khắp chốn hay sao?
Nếu mọi người đã sum họp vui vẻ ở đây vào ngày hôm nay. . . Úc Tưởng mở đầu.
Khóe miệng Lăng Sâm Viễn giật giật.
Sum họp vui vẻ chỗ nào vậy?
Thái độ của cô lại thoải mái như thể có thai và không có thai cũng không có gì khác biệt, cô cũng không hề sợ bị người khác biết.
Hôm nay cậu cả muốn về công ty không? Úc Tưởng quay đầu qua hỏi anh.
Trữ Lễ Hàn: “Anh không về nữa.”
Úc Tưởng nhìn về phía Lăng Sâm Viễn.
Lăng Sâm Viễn: “Nếu anh cả đã không đi thì sao tôi dám rời đi được?”
Người quản lý ở bên cạnh thầm nghĩ, có thể thấy bát nước này không được cân bằng cho lắm, có muốn làm Hải Vương cũng không ai dám bắt những chú cá là công tử nhà giàu như Trữ Lễ Hàn với Lăng Sâm Viễn đâu. . .
Ngay khi người quản lý chuẩn bị chủ động đứng dậy nói, nếu không thì chúng tôi đi về trước đi.
Úc Tưởng đã đứng lên: “Nào đến đây, đến đây, đến đây, chúng ta cùng nhau chơi trò chơi tiếp theo! À còn phải đi ra ngoài nướng BBQ nữa, tôi thấy trợ lý của anh Lăng trông rất là khỏe, hay là anh tới nướng đi?”
Vừa hay tôi đang muốn ăn đồ nướng. Úc Tưởng nói.
Người quản lý: ” . . ?”
Trợ lý của Lăng Sâm Viễn sững sờ rồi vội quay đầu nhìn an ta: “Anh Lăng. . .”
Lăng Sâm Viễn gật đầu: “Đi đi.”
Thư ký Vương lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chao ôi, cô Úc không sai bảo anh ấy. Cái này có tính là nhờ cậu cả mà anh ấy được thơm lây hay không? Cái kiểu khiến người khác cảm thấy phiền phức như Lăng Sâm Viễn thì trợ lý của anh ta có vẻ cũng xui xẻo lây. Thư ký Vương lặng lẽ mỉm cười.
Quản lý của Hề Đình thấy vậy thì những lời trong cổ họng mắc nghẹn lại, anh ta nhanh chóng đứng dậy, giúp trợ lý của Lăng Sâm Viễn vận chuyển bếp nướng ra ngoài.
À cái đó. . . Nếu cô Úc mang thai thì cô ấy có thể ăn đồ nướng không? Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán hỏi mà trong lòng kinh hãi.
Người trả lời không phải là Úc Tưởng.
Nếu là đồ nhà làm thì có thể ăn được. Người trả lời lại là Trữ Lễ Hàn.
Úc Tưởng không khỏi quay đầu nhìn anh, sau đó cô đột nhiên nhớ tới những quyển sách chất đống trong phòng làm việc của thư ký Vương.
Cậu cả Trữ sẽ không âm thầm lén lút đọc đi đọc lại rất nhiều lần đấy chứ?
Liệu anh có thuộc nằm lòng hay không vậy?
Trữ Lễ Hàn bắt gặp ánh mắt của Úc Tưởng thì bèn nói: “Anh đã hỏi bác sĩ Đoàn rồi.”
Úc Tưởng biết người anh đang nói đến chính là bác sĩ Đoàn Tĩnh. Bác sĩ Đoàn Tĩnh chính là người cực kỳ giỏi đứng đầu lĩnh vực phụ khoa mà trước đấy anh đã giới thiệu cho cô.
Úc Tưởng mím môi cười.
Ừm, tốt lắm.
Cô ghét nhất là cái kiểu phụ nữ sau khi mang thai thì tất cả mọi người xung quanh đều khuyên món này không nên ăn, món kia phải ăn nhiều vào, cho dù cô có thích hay không thì cũng phải vì con mà làm.
Vậy thì tốt, vậy thì tốt ha ha. Vị quản lý kia cười cười, trong lòng thầm lẩm bẩm.
Hóa ra cậu cả Trữ chu đáo như vậy sao? Ngay cả cái việc nhỏ không đáng kể như này cũng chú ý đến?
Chị Dư, chị mau cắm bó hoa này vào bình đi. Úc Tưởng đưa bó hoa đang cầm trong tay cho Dư Đồng. Cô chỉ vào bình hoa trên chiếc bàn cao cách đó không xa: “Chị cứ c*m v** cái bình hoa đó là được.” Cho dù mở cửa đi vào hay vừa bước xuống tầng thì đều có thể liếc mắt là thấy.
Những bông hoa đó xinh đẹp như vậy, mỗi ngày khi nhìn thấy nó chắc hẳn mọi người đều sẽ thấy phấn khởi hơn.
Dư Đồng làm theo.
Gần mười phút sau.
Trong vườn hoa rộng lớn của Úc Tưởng có một chiếc dù lớn được dựng lên, bàn và ghế sô pha dành cho người lười đã được sắp xếp xong xuôi. Úc Tưởng chính là người duy nhất nằm dài trên chiếc ghế sô pha dành cho người lười.
Sau đó, cô cầm điện thoại di động lên và phân phát gói cài đặt app “Thám tử tài ba” cho mọi người.
Trợ lý của Hề Đình và Nguyên Cảnh Hoán đều nơm nớp lo sợ, trong lòng bọn họ thầm nghĩ mình có tài đức gì mà lại có thể add được tài khoản WeChat của cô Úc vậy.
Sau khi Úc Tưởng gửi gói cài đặt app xong, cô tải một phần mềm phát sóng trực tiếp ngay tại chỗ, sau đó đăng ký một tài khoản mới và chia sẻ nó lên trên Weibo.
Cư dân mạng hóng chuyện lập tức hỏi:
[Nhiễm Chương còn chưa về mà cô Úc quyết định tự mình phát sóng trực tiếp rồi sao? ]
[Tôi tới liền đây! ]
[+1, thật không dám giấu diếm, tôi tới đây chính là muốn hóng hớt thôi. ]
Độ hot của phòng phát sóng trực tiếp của Úc Tưởng lập tức tăng vọt.
Rất nhiều cư dân mạng mới vừa vào phòng phát sóng trực tiếp đã nghe thấy giọng nói của Úc Tưởng.
Úc Tưởng: “Mọi người đã vào hết chưa?”
[Giọng nói êm tai quá! ]
[Anh đến đây, vợ ơi. ]
[? Lầu trên can đảm thật đấy. ]
Tôi tới rồi đây. Đây là trò chơi mà cô đã đầu tư à? Lăng Sâm Viễn là người đầu tiên xông vào phòng chơi và bật mic trong phòng.
[Đây là giọng của ai vậy? ]
[Hóa ra người vợ tôi đợi không phải là chúng tôi. ]
[Đây là trò chơi gì? Cô ấy đang tổ đội với ai vậy? ]
Úc Tưởng: “À.”
Đây là trò chơi mà lần trước anh Đình đã chơi phải không? Quản lý của Hề Đình cũng tiến vào phòng.
[? Giọng nói này có hơi giống giọng quản lý của Hề Đình phải không? ]
[Mẹ kiếp? ]
Hề Đình cũng đã tiến vào phòng, anh ta đáp: “Chính là trò đó đó.”
[Chết tiệt! Đây có phải là giọng nói của Hề Đình không vậy? ]
Thư ký Vương lên tiếng: “Trò chơi này khá thú vị, cô Úc nhất định sẽ kiếm được rất nhiều tiền!”
Dù sao thì lời hay ý đẹp ai mà chẳng thích nghe.
Hiện giờ thư ký Vương rất vui, anh ấy là một thành viên tham gia chơi trò chơi chứ không phải những con người đi lao động. Điều này có nghĩa là gì? Điều này nói lên rằng cô Úc rất coi trọng anh ấy!
[Giọng nói này là của ai vậy? ]
[Nghe không có ra. . . ]
Ấn vào đây để rút thăm nhân vật à? Nguyên Cảnh Hoán hỏi.
Anh ta chưa từng chơi trò này bao giờ.
[Má nó! Tại sao giọng nói này nghe hơi giống. . . thầy Nguyên vậy? ]
[Nếu như có cả giọng nói của quản lý Nguyên Cảnh Hoán xuất hiện thì tôi sẽ tin đây là giọng nói của thầy Nguyên! ]