Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 139

Lúc Úc Tưởng thấy những lời bàn tán này thì có lẽ cô cảm thấy rất buồn cười đúng không?

Chính vì buồn cười nên Úc Tưởng mới chưa từng để ý đến lời bàn tán của bọn họ.

Anh gọi điện thoại cho Úc Tưởng, ý đồ muốn ra vẻ anh cho cô mấy thương hiệu lớn tài trợ, có phải trong mắt cô thì anh cũng nực cười lắm đúng không?

Nghĩ đến đây, Lăng Sâm Viễn cũng không xấu hổ hay buồn bực, anh chỉ cảm thấy Úc Tưởng lại cho anh thấy được một mặt khác của cô.

Cô và mẹ của anh là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

Lăng Sâm Viễn không khỏi suy nghĩ, nếu… Tất cả mọi người biết chuyện cô chưa kết hôn đã có thai.

Cô sẽ thế nào đây?

“Anh Lăng.” Giọng của trợ lý bỗng vang lên bên tai anh ta.

Lăng Sâm Viễn quay đầu nhìn lại: “Hả? Có chuyện gì sao?”

“Mấy ngày nay, cô Ninh Ninh đã liên lạc với anh rất nhiều lần, còn có chị của cô Ninh Ninh cũng gọi điện thoại đến công ty. Anh xem…”

“Không cần để ý đến hai người họ. Cho số điện thoại của Ninh Nhạn vào danh sách đen đi.” Lăng Sâm Viễn lạnh lùng vô tình nói hết câu rồi lại lướt đến bài viết khác.

[A a a tối hôm qua có chị em nào nhìn thấy pháo hoa ở thành phố Hải không thế?]

[Có nè, tôi còn tưởng là có hoạt động gì nhưng lúc tôi tìm kiếm thử thì không phải.]

[Không phải có hoạt động, vậy thì là đại gia nào tỏ tình à?]

[Bắn pháo hoa thôi mà, có gì ghê gớm đâu?]

[Không giống với những năm trước đâu, nếu muốn bắn pháo hoa theo quy mô lớn như này trong thành phố Hải thì phải lập hồ sơ, chắc lai lịch của người kia không nhỏ…]

[+1, thật ra có thể nhìn ra được bắn pháo hoa có đắt hay không. Có nhiều hoa văn, nhiều màu sắc, có thể tạo thành hình hoàn chỉnh trên không trung. Nếu có hết tất cả mà còn thêm cả thiết kế sáng tạo nhất định nữa thì tương đương với loại pháo hoa đắt đỏ.]

[Mọi người tưởng pháo hoa rẻ lắm hả? Phổ cập kiến thức cho mọi người đây. Vào dịp tết năm ngoài, giá bắn pháo hoa của đài truyền hình thành phố Hải là năm mươi nghìn tệ một giây đấy. Đúng thế, một giây năm mươi nghìn tệ! Pháo hoa được bắn vào tối hôm qua ở thành phố Hải còn đẹp với đa dạng hơn gấp mấy lần đấy. Tôi không tính xem bắn bao lâu, nhưng ít nhất cũng phải năm phút… Giờ nói xem bắn pháo hoa có oách không?]

[Đậu mé, xin lỗi, là sự nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi.]

[A a a, vậy đến cùng thì anh đại gia nào theo đuổi bạn gái thế? Sao lại không đưa tên cô gái kia lên pháo hoa chứ?]

[Thế thì quê quá… Người được theo đuổi sẽ cảm thấy lúng túng lắm.]

[Nếu làm ra tác phẩm theo đuổi tôi lớn như thế thì tôi sẽ không lúng túng tẹo nào đâu! Buzz.]

[Ha ha, thế nên người ta mới chỉ theo đuổi cô gái kia chứ không theo đuổi chúng ta đấy…]

Bài đăng này làm đại đa số người được tiếp thu thêm kiến thức mới, mãi đến phía sau mới có càng ngày càng nhiều người tò mò xem là ai đang theo đuổi ai.

Lăng Sâm Viễn lướt bài viết, nắm bắt được một từ khoá quan trọng trong đó.

[Pháo hoa ở gần Ngự Thái à? Bên kia toàn là những người siêu giàu đấy.]

Gần Ngự Thái?

Chẳng lẽ là người anh cả kia của anh bắn cho Úc Tưởng xem à?

Từ khi nào mà anh cả của anh còn biết lãng mạn vậy?

Lăng Sâm Viễn đẩy ghế ra đứng lên: “Đến Ngự Thái.”

Trợ lý vội vàng đi theo anh.

Anh nhanh chóng thuận lợi đi vào cổng lớn của Ngự Thái, là Trữ Sơn đưa thẻ ra vào cho anh.

Trữ Sơn nói là muốn giúp anh theo đuổi Úc Tưởng, tất nhiên cũng phải thể hiện ra chút gì đấy.

Sau khi Lăng Sâm Viễn vào cửa, anh đi ngay đến ngoài cửa biệt thự của Úc Tưởng, trợ lý đứng bên cạnh giơ tay nhấn chuông cửa.

Lúc này Úc Tưởng vừa mới xem xong số liệu tổng hợp sau mùa này, bao gồm cả số lần được phát sóng và mức độ phổ biến của các cuộc thảo luận.

Nghe thấy tiếng chuông cửa thì Úc Tưởng nghiêng đầu: “Sao hôm nay đông vui thế?”

“Chị Dư, chị đi xem xem là ai.”

Dư Đồng nghe vậy đi ra mở cửa, chờ khi thấy Lăng Sâm Viễn, cô ấy lớn tiếng nói: “Là anh Lăng!”

Đây là cô ấy ám chỉ Úc Tưởng có muốn cho người vào hay không, nếu không cho vào thì cô ấy có thể đóng cửa lại ngay.

Nhưng Lăng Sâm Viễn cũng nghe ra được ý của Dư Đồng, anh định bước thẳng vào luôn nhưng bị Dư Đồng chặn lại. Dư Đồng làm nghề gì chứ? Cô ấy là vệ sĩ đấy!

Lăng Sâm Viễn khẽ biến sắc, anh nhận ra lực tay của Dư Đồng không hề nhỏ tí nào.

Anh cả của anh tìm người nào thế này?

Lăng Sâm Viễn không muốn ra tay với phụ nữ nên gằn giọng: “Cô Úc, tôi đến đưa cô mấy món đồ.”

Úc Tưởng: “Ai thế, anh Lăng à?”

Thật ra cô thấy chẳng sao cả.

Dù sao đến lúc đó người tức giận cũng chẳng phải cô.

“Anh vào đi.” Úc Tưởng nói.

Lăng Sâm Viễn dịu xuống rồi từ từ bước vào trong, thế rồi biểu cảm ấy chưa duy trì được đến ba phút đã sụp đổ.

Lăng Sâm Viễn: “…”

Chỗ của Úc Tưởng cũng đông đúc thật đấy.

Hề Đình không ngờ mình có thể gặp thẳng mặt chính chủ mà mình đang phải vào thế vai.

“Ngồi xuống đi.” Úc Tưởng nói.

Lăng Sâm Viễn chọn ngồi xuống ghế sô pha dài, bầu không khí dần trở nên kỳ quặc.

Người hoảng loạn nhất không phải ai khác mà là quản lý của Hề Đình, sợ bị chính chủ lao vào đánh.

Lăng Sâm Viễn ngồi xuống rồi từ từ liếc Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình một cái, trong ánh mắt anh không hề che giấu sự kiêu ngạo.

“Bây giờ tôi biết rồi, người này là thế thân của tôi.” Anh ta nhìn Hề Đình nói.

“Đúng không?” Anh ta quay lại hỏi Úc Tưởng.

Úc Tưởng nhún vai.

“Vậy người này…” Lăng Sâm Viễn nhìn Nguyên Cảnh Hoán, lộ vẻ không thể tin nổi: “Chẳng lẽ là thế thân của anh cả tôi sao?”

Lăng Sâm Viễn không ngờ được Trữ Sơn từ bỏ rồi mà hai tên thế thân này vẫn dám lân la trước mặt Úc Tưởng.

Úc Tưởng lười biếng đáp: “Chẳng thế thì gì? Tôi còn phải cảm ơn chủ tịch Trữ đã góp đủ một bàn mạt chược cho tôi ấy.”

Lăng Sâm Viễn: “…”

Cô rộng lượng quá.

“Thế thân với chính chủ thì có khác nhau là bao đâu?” Hề Đình lên tiếng, không cho Lăng Sâm Viễn chút thể diện nào.

Quản lý muốn bịt miệng anh ta lại mà không kịp nữa rồi.

Huống chi là ngay trước mặt Nguyên Cảnh Hoán, bịt miệng Hề Đình như thế cũng hạ thấp người nhà mình quá.

Hề Đình cười: “Chẳng lẽ không phải cô Úc thích ai, có hảo cảm với ai mới là quan trọng sao?”

Nguyên Cảnh Hoán: “Chính xác.”

Những lời này không khác gì đang chế giễu Lăng Sâm Viễn một cách trắng trợn.

Lăng Sâm Viễn thầm cười lạnh, hoàn toàn không thèm để ý đến Hề Đình.

Bọn họ thì biết cái thá gì.

Bọn họ có hiểu Úc Tưởng không? Bọn họ không hề hiểu gì về cô.

Lăng Sâm Viễn bảo trợ lý cầm quà đến rồi đưa cho cô: “Vừa hay hôm nay có việc đi ngang qua, tôi mua ít đồ cho cô.”

Úc Tưởng cúi đầu nhìn thoáng qua.

Trên túi giấy in chữ “đồ dùng cho mẹ và bé”.

Những người khác thấy thế thì sửng sốt.

Nguyên Cảnh Hoán ngơ ngẩn lên tiếng: “Sao anh Lăng lại mang quà kiểu này đến?”

Lăng Sâm Viễn bình tĩnh trả lời: “Sao thế? Hai người không biết Úc Tưởng có em bé à?”

Anh nghĩ rằng có lẽ Úc Tưởng sẽ hưởng thụ chuyện làm “Hải Vương”, vui vẻ khi được mọi người vây quanh. Vậy thì sau khi tin cô mang thai bị lộ ra ngoài thì cô có hốt hoảng không? Có sợ hãi không? Liệu cô có cảm thấy bên cạnh chỉ còn mỗi Trữ Lễ Hàn và anh là giữ được hay không?

Chưa kết hôn đã có bầu.

Đối với người mẹ đã khuất kia của Lăng Sâm Viễn mà nói thì đó là một nỗi tủi hổ khiến bà hoàn toàn suy sụp.

Bà dần héo mòn đi trong sự xấu hổ và dằn vặt.

Nhưng Úc Tưởng thì không hề hoảng loạn, mặt cô chẳng biến sắc chút nào.

Úc Tưởng quay đầu rồi từ từ nói tiếp: “Ừ, bọn họ cũng không biết cả chuyện anh Lăng cứ khăng khăng muốn giành làm ba…”

Lăng Sâm Viễn cười nói: “Tôi đồng ý. Chỉ cần anh cả của tôi chịu giúp một tay để người khác được như ý nguyện…”

“Bây giờ mới mười giờ sáng mà đã bắt đầu nằm mơ rồi à?” Bỗng giọng của Trữ Lễ Hàn vang lên ở cửa.

Hệ thống thấy thế thì sọ não cũng phát đau.

Mới sang ngày thứ hai hẹn hò mà toàn gặp cái quái gì thế này? Mấy người muốn ngồi chơi mạt chược với nhau có đúng không?

Dư Đồng đứng ở cửa sửng sốt, cô ấy quay đầu lại liếc nhìn sắc mặt Úc Tưởng một cái sau đó nghiêng người kêu: “Cậu cả Trữ.”

Trữ Lễ Hàn đang mặc một chiếc áo khoác ngoài Chesterfield màu xám khói, trông anh như vừa mới đến dự một dịp trang trọng nào đó vậy.

Trên tay trái anh đang cầm một bó hoa hồng rất lớn, những bông hồng Juliet to màu hồng và màu be nhạt được bó chặt lại với nhau làm bớt đi phần lạnh lẽo cao quý không thể chạm tới trên người anh.

Trữ Lễ Hàn cứ như vậy bước vào cửa.

Trong khoảnh khắc đó, mọi người đều cảm nhận được sự khác biệt một trời một vực.

Sau đó mới là chút gì đó ghen ghét không miêu tả được thành lời.

Không phải là ghen tị điều gì khác, chủ yếu là lúc cậu cả Trữ bước vào cửa cũng không hề bị nhốt ngoài đợi mười phút, lại càng không bị vệ sĩ của Úc Tưởng chặn lại.

Sự chênh lệch trong cách đối xử nhiều ra phết.

Cậu cả.

Cậu cả Trữ. Lúc này, quản lý với trợ lý của Hề Đình và Nguyên Cảnh Hoán mới lấy lại tinh thần rồi lần lượt mở miệng.

Mời cậu cả ngồi. Bốn chữ này như nghẹn lại trong cổ họng bọn họ vậy.

Bởi vì khi bọn họ quay đầu lại đã phát hiện trong phòng khách có tổng cộng ba bộ ghế sô pha, dường như cả ba bộ ghế sô pha đó đã bị bọn họ ngồi gần hết rồi.

Đây không phải là tiêu rồi sao.

Mấy người quản lý đã toát cả mồ hôi lạnh.

Quản lý của Hề Đình đứng dậy trước, anh ta đang muốn nói là tại sao cậu cả lại không ngồi chỗ này của tôi, thế nhưng khi lời đến môi thì anh ta lại cảm thấy không đúng lắm.

Anh ta đang ngồi cạnh Hề Đình.

Nếu cậu cả thực sự qua đây ngồi thì Hề Đình sẽ không bị đánh chết chứ?

Thế là mọi người đều lần lượt đứng dậy. Bọn họ cứ đứng đó như thể bị phạt vậy nhưng không một ai lại không biết xấu hổ mà nói rằng cậu cả đến chỗ này của tôi ngồi đi.

Đây có được coi là bị cậu cả bắt gian tại trận hay không?

Các quản lý và trợ lý nghĩ trong run rẩy.

Anh cả đến thật là không khéo rồi, tôi thấy hình như nơi này đã không còn chỗ nào cho anh cả ngồi. . . Lăng Sâm Viễn còn chưa thốt ra chữ cuối cùng.

Má nó!

Lăng Sâm Viễn gan quá!

Các quản lý đổ mồ hôi hột như suối, thầm nghĩ chẳng lẽ hôm nay mình lại phải chứng kiến cảnh tranh đấu của chốn thượng lưu hay sao? Bọn họ cũng không dám xem nó đâu. . .

Úc Tưởng đột nhiên hô một tiếng xen ngang vào: “Là tặng cho em à?”

Từ khi đến thế giới này đến giờ, cô mới chỉ nhận được một xe hoa hồng của Hà Vân Trác, sau đó cô lại còn phải bán qua tay hết chỗ hoa đó nữa.

Trữ Lễ Hàn chẳng thèm nhìn những người khác, thậm chí còn chẳng ngó ngàng gì tới hành động khiêu khích của Lăng Sâm Viễn.

Cái thái độ coi khinh này so với việc lên tiếng phản bác mỉa mai thì còn chí mạng hơn nhiều.

Ừ. Trữ Lễ Hàn lên tiếng trả lời, sau đó anh sải đôi chân dài bước tới trước mặt Úc Tưởng và đưa bó hoa trong tay cho cô.

Úc Tưởng ôm bó hoa vào lòng và hỏi: “Đây là loại hoa hồng gì vậy? Nó không giống với mấy loại hoa hồng thường gặp.” Bên trên nó có hương trà thoang thoảng, màu sắc thanh nhã và những cánh hoa được cắt độc đáo trông rất đẹp mắt, như làn váy được trang trí rực rỡ vậy.

Hoa hồng Juliet của David Austin. Trữ Lễ Hàn thản nhiên đáp lại. Anh đột nhiên cúi người xuống ôm lấy Úc Tưởng sau đó đặt cô về phía tay vịn của ghế sô pha một cách vô cùng tự nhiên rồi anh mới ngồi xuống ngay sau đó.

Mọi người: !

Ôi đờ mờ!

Đúng vậy, những chiếc ghế sô pha khác đã không còn chỗ ngồi trống nhưng bên cạnh cô Úc vẫn còn chỗ mà! Chỉ là chưa từng có ai dám nghĩ tới việc ngồi cạnh cô Úc mà thôi! Cậu cả Trữ đúng là khác biệt!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn