Cô hỏi: “Anh có muốn xem phim không?”
Trữ Lễ Hàn: ?
Nhưng hắn vẫn gật đầu: “Xem.”
Trữ Lễ Hàn mất tự nhiên đứng lên, quần tây phẳng phiu biến thành nhàu nhĩ.
Hề Đình ở chỗ khác gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại cho Úc Tưởng nhưng không nối máy được.
Quản lý không nhịn được hỏi: “Vẫn còn sớm mà? Cô ta lại ngủ rồi à? Cô ta không quan tâm đến dự án cô ta đầu tư ư?”
Sau một lúc lâu, quản lý lẩm bẩm nói: “Thôi vậy, cô này cũng thả cửa mặc kệ thật, tư bản gì mà lạ.”
Mà phía bên kia, nửa tiếng sau.
Trữ Lễ Hàn ôm Úc Tưởng như thể người yêu không có chân đến rạp chiếu phim gia đình, hắn bật máy chiếu lên.
Úc Tưởng chọn một bộ phim kinh dị.
Hệ thống cũng thấy tiếc hận bèn chỉnh đốn lại: [Ngày đầu tiên hẹn hò mà xem cái này á?]
Nó là hệ thống độc toàn thân mà còn biết nhiều hơn cô.
Úc Tưởng thở dài: Cậu thì biết gì, cái này hạ hỏa mới nhanh nè.
Hệ thống: ?
Thấy xúc phạm nhau rồi đó nha.
Ai bảo nghiêm túc xem phim kinh dị nào?
Thế nên Úc Tưởng chọn đại một cái tên vừa nghe đã thấy sợ, tên là “bức tranh thi thể người phụ nữ được trưng bày trên hành lang”.
Ai mà biết mẹ nó phim này nát bét như vậy.
Úc Tưởng xem được một lúc đã gật gà gật gù.
Chờ đến khi dậy cô đã nằm trên giường rồi.
Khỏi nghĩ cũng biết có lẽ sau khi cô ngủ thì Trữ Lễ Hàn đã bế cô lên tầng.
Úc Tưởng mặc áo choàng tắm đứng dậy và đi dạo quanh phòng nhưng vẫn không thấy Trữ Lễ Hàn đâu, chắc là tối hôm qua hắn đã tự về nhà của mình rồi.
“Cô Úc dậy rồi à?’ Dư Đồng nhanh chóng bê cho cô một cốc nước ấm: “Sao cô không gọi trước cho tôi thế? Như vậy thì tôi đã mang lên cho cô rồi.”
Úc Tưởng vẫy vẫy tay đáp: “Tự tôi đi xuống dưới cũng được.” Sau đó cô nhìn chăm chú vào bàn trà.
Trên bàn trà có để một lọ thủy tinh nhỏ.
Trong lọ thủy tinh là con đom đóm từ đêm hôm qua… Hay lắm, sau đấy nó còn bị người ta bắt lại lần nữa.
Úc Tưởng ngồi xổm xuống bắt đầu ngắm nhìn nó say sưa.
Có lẽ vì đang là ban ngày nên ánh sáng trên người con đom đóm rất yếu ớt.
Nhưng tuổi thọ của đom đóm cũng không dài, có thể sống tạm đến tận lúc này đã không dễ dàng gì rồi.
“Hôm nay anh Hề kia chưa đến đưa bữa sáng.” Dư Đồng nói.
Úc Tưởng không thèm để ý bảo: “Ừm, chắc anh ta đang ở phòng làm việc của mình rồi. Chị Dư rán cho tôi quả trứng là được.”
Dư Đồng đáp lại cô rồi xoay người đi vào phòng bếp, lúc này Úc Tưởng mới mở điện thoại lên gọi điện lại cho Nguyên Cảnh Hoán trước.
Còn tại sao lại không gọi cho Hề Đình trước á?
Ồ, đấy đương nhiên là vì lần trước tiết mục “cướp người mạnh mẽ” kia đã dọa Nguyên Cảnh Hoán, nếu so sánh như vậy thì Nguyên Cảnh Hoán còn thảm hơn Hề Đình.
Hơn nữa cô phát hiện trong vườn hoa của cô mọc ra một cái khuy áo bằng đá quý.
Tất nhiên là đất không thể mọc ra đá quý được.
Vậy có lẽ cái đấy là của Nguyên Cảnh Hoán.
Nguyên Cảnh Hoán nhanh chóng bắt máy.
Giọng nói ôn hoà lịch sự của Nguyên Cảnh Hoán vang lên từ đầu bên kia: “Cô Úc.” Anh ta dừng lại một lúc rồi vẫn hỏi: “Tối hôm qua cô không xảy ra chuyện gì chứ?”
Úc Tưởng nghe ra được sự quan tâm chân thành từ giọng nói của anh ta, cô thoáng ngạc nhiên.
Trong tưởng tượng của Nguyên Cảnh Hoán, có phải tối hôm qua cô không nhận điện thoại là do đã bị đại ma vương Trữ Lễ Hàn lăn qua lộn lại trăm lần không?
“Không có chuyện gì đâu.”
“Vậy tôi… Tôi đến thăm cô Úc liệu có tiện không?” Đầu bên kia uyển chuyển hỏi.
Hay lắm.
Dùng đến cả từ “thăm” luôn rồi.
Úc Tưởng gật đầu: “Được chứ.” Tuy cô vừa lười vừa có lòng dạ đen tối nhưng nếu đã từng lợi dụng ngược lại Nguyên Cảnh Hoán một lần thì cái khuy áo đá quý kia cũng nên trả lại cho người ta.
Đá quý đắt lắm nha.
Làm công thôi không cần thiết phải trả thù lao lớn thế.
Nguyên Cảnh Hoán ở đầu bên kia nghe thấy câu trả lời chắc chắn của cô thì mừng quýnh, anh ta nói: “Tôi đến chỗ cô ngay đây.”
Úc Tưởng cúp điện thoại rồi mới gọi lại cho Hề Đình.
Hề Đình: “Có chút việc muốn tìm em.” Anh ta nói xong nhưng không nghe thấy câu trả lời của Úc Tưởng, nghĩ rồi lại bổ sung thêm: “Tôi vừa mới học món cá thái hạt lựu xào cay từ đầu bếp, tôi mang đến cho em nhé?”
Lúc này Úc Tưởng mới gật đầu: “Được thôi.”
Hai người ở đầu bên kia gần như cùng dẫn quản lý và trợ lý đi ra khỏi phòng nghỉ cùng lúc.
Bọn họ không nhìn đối phương mà cứ thế lên xe của mình. Nhưng càng nhìn càng thấy hướng tài xế lái xe có gì đấy sai sai…
Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán không nhịn được lên tiếng trước: “Hề Đình cũng muốn đi tìm cô Úc à?”
Fans hai người này đấu đá lẫn nhau, quản lý rất đồng cảm như thể bản thân cũng bị, bởi vì anh ta chỉ nghĩ đến có khả năng Hề Đình thân thiết với cô Úc hơn với Nguyên Cảnh Hoán là lại cảm thấy khó chịu hết cả người.
Đừng nói đến số fans còn chưa rõ thắng thua kia.
“Hay là lái nhanh lên đi? Chúng ta sẽ là người đầu tiên vào nhà!” Quản lý nói.
Nguyên Cảnh Hoán: “… Thôi đi.”
Quản lý: “Thôi đi?”
Nguyên Cảnh Hoán: “Đua xe trong thành phố là phạm pháp đấy.”
Quản lý: “…” Cũng đúng ha.
Cuối cùng xe của hai người cùng dừng lại trước cổng lớn của Ngự Thái.
Hề Đình từ từ hạ cửa kính xe xuống: “Đến tìm cô Úc à?”
Nguyên Cảnh Hoán lạnh lùng hất mặt: “Chẳng phải anh cũng thế sao?”
Hề Đình cười ha hả rồi quẹt thẻ ngay trước mặt bọn họ, lái xe vào trong trước: “Mấy người cứ từ từ chờ đi.”
Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán: ?
“Sao anh ta lại vào thẳng được thế?”
Quản lý của Hề Đình cười nói: “Ngại quá, anh Đình là người sống ở đây.”
Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán: “…”
Cuối cùng Úc Tưởng gọi điện thoại cho bảo vệ và nhờ nhân viên của bọn họ hỗ trợ dẫn Nguyên Cảnh Hoán vào.
Mà cùng lúc, Hề Đình cũng đã đợi ngoài cửa nhà Úc Tưởng được mấy phút.
Quản lý của Nguyên Cảnh Hoán vừa thấy thế thì móc mỉa: “Ồ, có vào trước thì cũng vẫn vậy ha. Vẫn phải cùng chờ cô Úc ra mở cửa à?”
Quản lý của Hề Đình nghe vậy thì im miệng.
Trong lòng quản lý của Nguyên Cảnh Hoán lại rất hả hê.
Anh ta thầm nghĩ cô Úc này đúng là người tuyệt vời, người ta xử lý công việc công bằng, trái cho một quả táo ngọt thì phải sẽ cho một cái kẹo. Cô xử lý công việc công bằng nên cả hai cùng như nhau, chẳng được ai trái ngọt nào.
Bọn họ đợi ngoài cửa thêm hai phút thì Dư Đồng mới đến mở cửa.
Quản lý của Hề Đình không nhịn được hỏi: “Sao cô ra mở cửa lâu vậy?”
Úc Tưởng ngồi bên bàn ăn, hơi nghiêng người nhìn về phía cửa.
Cô mặc bộ quần áo ở nhà màu trắng, mái tóc mềm mại xõa trên vai, lên tiếng với tư thế lười biếng: “Lỡ như mấy người vào rồi lại đánh nhau làm ảnh hưởng đến tâm trạng ăn sáng của tôi thì sao?”
Quản lý của Hề Đình: “…”
Không cãi lại đươc.
Không chừng bọn họ khịa nhau cái là lao vào đánh nhau liền cũng nên.
Dư Đồng bê trà ra mời bọn họ ngồi xuống bàn.
Úc Tưởng bê một cái bát nhỏ lên hớp xong ngụm canh cuối cùng, sau đó cô mới đứng dậy đi đến ngồi xuống vị trí chủ nhà.
“Tối hôm qua cô Úc có xem chương trình không?” Hề Đình sốt ruột hỏi cô.
Úc Tưởng: “Tôi chỉ xem một đoạn.”
Hề Đình lộ rõ vẻ thất vọng: “Em chỉ xem một đoạn thôi à?” Thế chẳng phải mất công diễn rồi sao.
Hề Đình nói ngắn gọn, đơn giản và rõ ràng: “Chương trình rất nổi tiếng.”
Úc Tưởng không hề thấy bất ngờ tý nào.
Lọt vào trong mắt quản lý và trợ lý lại khiến bọn họ không khỏi lẩm bẩm, cô Úc này đúng là người từng trải, bình tĩnh ghê.
Trước khi Hề Đình kịp tiếp tục cất lời, Úc Tưởng đã gọi Dư Đồng lấy một cái hộp ra để lên mặt bàn.
Úc Tưởng mở nắp hộp ra: “Đây là đồ của anh Nguyên đúng không?”
Nguyên Cảnh Hoán cúi đầu xuống nhìn.
Đó là khuy măng sét bằng đá quý đã bị Trữ Lễ Hàn vứt đi.
Nguyên Cảnh Hoán có hơi xấu hổ, nói: “Cô Úc cứ giữ lại đi.”
Úc Tưởng lắc đầu: “Thứ này đắt lắm.” Tuy nó không đắt bằng cái lúc trước Trữ Lễ Hàn cho cô, Úc Tưởng nói: “Hơn nữa tôi cũng không thiếu cái này.”
Nguyên Cảnh Hoán sững sờ một lúc.
Úc Tưởng không hề nhắc đến chuyện cô có được viên đá quý này thế nào trước mặt mấy người Hề Đình, vì sao lại ở trong tay cô… Có thể nói là cô đã giữ thể diện cho anh ta lắm rồi.
“Được rồi, vậy tôi lấy lại.” Nguyên Cảnh Hoán cầm lấy hộp và nhìn Úc Tưởng nói: “Sau này nếu cô Úc có chuyện gì cần đến tôi thì chắc chắn tôi sẽ hết lòng giúp đỡ.” Anh ta bày tỏ hết sức chân thành.
“Tiếp tục quay mùa thứ hai của chương trình hả?” Úc Tưởng nghiêng đầu hỏi.
Nguyên Cảnh Hoán nghẹn họng: “… Cũng có thể.”
Coi như lúc anh ta và Hề Đình quay xong mùa đầu tiên thì hai bên chưa từng nói với nhau là nếu còn tiếp tục quay chương trình với anh thì tôi là đồ ngu.
Hề Đình ngắt lời: “Cô Úc có muốn xem độ nổi tiếng của chương trình trước không?”
Úc Tưởng: “Hả?”
Hề Đình nhận lấy máy tính bảng từ tay quản lý của mình, đưa đến trước mặt Úc Tưởng.
Cùng lúc đó.
Lăng Sâm Viễn đang ngồi trong văn phòng cũng đang xem cuộc thảo luận sôi nổi có liên quan đến chương trình này ở trên mạng.
Độ nổi tiếng của mùa đầu tiên của chương trình tăng vọt.
Chuyện này không thể không kể đến công của Úc Tưởng thiếu đạo đức… Vì sao ư? Bởi vì lúc cô bảo tổ chương trình lên kịch bản, cô đã quyết định cho thân phận của hai người Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình là anh em.
Thế thân à, thế này chẳng phải càng giống hơn sao?
Để hai đối thủ một mất một còn cùng nghiến răng nghiến lợi trước màn ảnh, đóng vai anh em thân thiết tôn trọng lẫn nhau. Có thể nói đây là một chuyện rất kịch tính, khiến độ hot của mùa đầu tiên tăng mạnh.
Ba cái hotsearch đầu tiên cùng một chủ đề.
Trên diễn đàn tám nhảm còn cả đống bình luận dài dằng dặc… “Bàn đôi chút về người phụ nữ đã đổ thêm dầu vào lửa sau lưng hai người Nguyên và Hề”.
Bài viết vừa được đăng lên, bình luận bên dưới đã tăng một cách chóng mặt.
[Không cần phải nói tôi cũng biết, lại đến lúc phải bàn đến Úc Tưởng.]
[+1, tuy lúc trước hai người sẽ cùng tham gia một hoạt động nhưng đấy cũng là đến bước đường cùng thôi, làm gì có ai không tham gia lễ trao giải? Nhưng chưa từng có nhà sản xuất nào có thể khiến hai người họ xuất hiện trong cùng một chương trình. Tuyệt vời! Tôi chỉ muốn hét lên một câu, Úc Tưởng đỉnh của chóp!]
[Thật không dám giấu giếm, từ rất lâu tôi đã muốn xem hai người bọn họ xuất hiện trong cùng một chương trình trông sẽ ra sao rồi, cảm ơn cô Úc đã biến ước mơ của tôi thành hiện thực.]
[Chắc là không có ai không biết nhỉ? Chương trình này cũng là cô ấy đầu tư.]
[Đậu mé? Cô ấy là phú bà thật đấy à? Vậy cô ấy sẽ kiếm được một khoản lớn… Rất xin lỗi, tôi đã sai khi lúc trước nói cô nghèo rớt, mong được gả vào nhà giàu.]
[Đâu chỉ là một mình cô ấy kiếm được, thương hiệu tài trợ cũng được hời đấy. Mấy thương hiệu kia lúc trước còn chưa nghe tên bao giờ… Thực phẩm bình dân bán đến nỗi chỉ còn mỗi mặt hàng là nước cốt lẩu thôi.]
[Phòng phát sóng trực tiếp của thương hiệu Túc Thấm cũng nổi tiếng, streamer không dám bật mic trong mười tiếng.]
[Nhưng chiết khấu nhiều thật. Lúc trước tôi không hề biết hàng hoá trong nước lại có giá tốt như vậy đâu!]
[Làn sóng này gọi là làn sóng gì ấy nhỉ? Làn sóng này tên là tất cả mọi người cùng thắng!]
Ai ai cũng đang bàn tán về Úc Tưởng.
Đám người gió chiều nào theo chiều đó hâm mộ và khát khao sự giàu có của Úc Tưởng, thậm chí còn có mấy kẻ lúc trước mắng chửi Úc Tưởng là Hải Vương*, chẳng ma nào thèm, bây giờ lại lật mặt thành phú bà nhìn tôi đi.
*Hải Vương (tiếng lóng) ý chỉ kẻ lăng nhăng, không phải bắt cá hai tay nữa mà có cả ao cá.