Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 134

Lúc này tổng giám đốc Tang mới cẩn thận lấy món quà của mình ra.

Một chiếc bút ký tên.

Tổng giám đốc Tang ngước mắt lên nhìn Trữ Lễ Hàn.

Bà cảm thấy mình thoáng nhìn thấy một nét dịu dàng xuất hiện trên gương mặt vốn thờ ơ đó.

Bà không biết phải làm thế nào để trở thành một người mẹ tốt.

May mà từ trước tới nay, hắn chưa bao giờ chê trách bà.

Bà chưa bao giờ tìm thấy một chút dịu dàng nào trong cuộc đời mình, nhưng con trai bà đã tìm được rồi.

Tổng giám đốc Tang nở nụ cười chân thành, bà nói: “Tôi cũng rất thích nó.”

Bà lại quay đầu nhìn Úc Tưởng, cũng thấy thích cô.

Bầu không khí như vậy đúng là rất tuyệt.

Vì thế nên tổng giám đốc Tang đã tự tay múc cho Úc Tưởng một bát canh, bởi vì lượng thức ăn không nhiều nên gần như bà đã múc tất cả canh cho Úc Tưởng.

Úc Tưởng cũng không từ chối mà vươn tay nhận lấy.

“Muốn ăn không?” Trữ Lễ Hàn bên cạnh cầm đũa lên rồi gắp cho Úc Tưởng một miếng cá nhỏ.

Úc Tưởng: “Có.”

Nhìn cảnh này, hệ thống tê liệt hoàn toàn.

Vẫn chưa kết hôn, vẫn chưa sinh em bé mà Úc Tưởng này đã được hai người phục vụ cùng lúc à? Bà mẹ chồng giàu có của cô sao có thể không ra oai phủ đầu mà còn múc canh cho cô?

Cô không có tay sao?

Làm như vậy sẽ khiến cô có lí do chính đáng để làm cá mặn đấy, mấy người có biết không?

Chuyện này đến nữ chính truyện tổng giám đốc bá đạo nhìn thấy cũng phải tức giận!

Hệ thống thầm nghĩ trong phẫn nộ.

Khi Úc Tưởng đang cắn vịt gạo nếp, nước miếng tiết ra không ngừng thì Trữ Sơn vừa mới đến nhà hàng cao cấp này.

May mà ông ta biết Tang Tâm Lan thích đến nhà hàng nào, nếu không ông ta cũng không thể đến đây.

“Chủ tịch Trữ?” Phục vụ đứng canh cửa nhìn thấy ông ta thì sửng sốt.

“Hôm nay tổng giám đốc Tang có mời ai ăn tối ở đây không?” Trữ Sơn hỏi.

“Có… Nhưng ông không được vào đâu ạ!” Người phục vụ lúng túng ngăn ông ta lại.

Trữ Sơn: “… Tôi và khách bên trong là người một nhà, tôi không thể vào sao?”

Nhân viên phục vụ càng thêm xấu hổ, cúi đầu khẽ nói: “Lần trước tổng giám đốc Tang gọi một mình ông chủ của chúng tôi đến và nói rằng ông không thể tới ăn ở đây.”

Trữ Sơn bỗng dưng cảm thấy xấu hổ.

Thư ký Lưu ở phía sau đã cầm luôn viên thuốc trợ tim có tác dụng ngay để sẵn sàng chiến đấu.

Trữ Sơn nín thở hồi lâu, cuối cùng nói: “Nếu mấy người không chịu tiếp khách, tôi có thể đến 12315 để khiếu nại về nhà hàng của mấy người!”

Nhân viên phục vụ: !

Sau một hồi khó xử, nhân viên phục vụ cuối cùng cũng tìm đường lui: “Nếu như tổng giám đốc Tang nổi giận…”

Trữ Sơn mất kiên nhẫn nói: “Yên tâm đi, không liên quan gì đến mấy người! Mấy người thì biết cái gì, tôi đây là tới cứu con dâu của tôi.”

Nhân viên phục vụ: ?

Ông ta đang nói về cô Úc sao?

Nhưng… Cô Úc và tổng giám đốc Tang ở cạnh nhau rất hoà thuận, nhất là sau khi cậu cả Trữ đến thì lại càng hòa thuận hơn. Cô ấy cần giải cứu chỗ nào?

Nhân viên phục vụ không hiểu ra sao.

Trữ Sơn bước vào trong với tâm trạng rối bời.

Ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày nếu ông ta muốn vào một nhà hàng lại phải dựa vào luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng quốc gia!

“Chủ tịch Trữ, khoan đã…” Trữ Sơn hùng hổ đi về phía trước, nhưng còn chưa tới gần thì thư ký Lưu đã nắm lấy cánh tay ông ta.

Trữ Sơn không vui quay đầu lại: “Cậu làm cái quái gì vậy?”

Thư ký Lưu nói: “Ngài có muốn ngồi đây nhìn một chút không? Tôi thấy không ổn…”

“Cái gì không ổn?”

“Tôi nghĩ cô Úc có vẻ… Rất hòa thuận với tổng giám đốc Tang!”

Trữ Sơn: ?

Trữ Sơn: “Không thể nào!”

Thư ký Lưu nói: “Chờ một chút, để tôi tìm hiểu giúp ngài trước. Đừng để chúng ta tự mình đa tình, như vậy không phải làm mất hết mặt mũi của ngài sao?”

Trữ Sơn cau mày, nhưng ông ta đúng là không muốn mất mặt thật, vậy nên ông ta bèn ngồi xuống phía sau bức bình phong, không nhúc nhích.

Sau đó thư ký Lưu bắt đầu ‘nhìn hình nói chuyện’ : “Cô Úc vừa uống canh xong, cậu cả cắt cho cô ấy một miếng bánh ngọt tráng miệng. Tổng giám đốc Tang gắp cho cô Úc một miếng măng tây. Bây giờ cậu cả đang đút cho cô Úc một muỗng canh trứng. Tổng giám đốc Tang bóc hạt cho cô Úc…

Trữ Sơn: ?

Sao có thể?

Trữ Sơn không nghe nổi nữa.

Đây là phát sóng trực tiếp cho ông ta xem toàn cảnh làm sao Úc Tưởng lại được vợ và con trai vốn luôn tỏ ra quyền cao chức trọng xa rời con người của ông ta lại hạ mình phục vụ bữa tối cho cô à?

Ông ta là chồng của Tang Tâm Lan, là ba của Trữ Lễ Hàn.

Nhưng ông ta chưa bao giờ được hưởng đãi ngộ như vậy trước đây!

Trữ Sơn lại có chút ngạt thở.

Trong một khoảnh khắc, ông ta thậm chí còn nghi ngờ rằng một người như Úc Tưởng vốn được sinh ra để đánh bại ông ta.

Thư ký Lưu im lặng, nhìn thấy sắc mặt của ông ta không tốt thì vội vàng an ủi: “Dù sao thì cô Úc đang có thai, tổng giám đốc Tang chắc cũng biết chuyện này.”

Trữ Sơn đứng lên, nói với giọng điệu kỳ quái: “Bọn họ là người một nhà, tôi lại trở thành người ngoài.”

Trữ Sơn quay người rời đi, không nói mình tới cứu Úc Tưởng nữa.

Ở lại đó để làm gì đâu? Ghen hơn, giận hơn, nhục hơn sao?

Khi Trữ Sơn còn trẻ, có lẽ ông ta chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ có ngày hôm nay.

Ông ta lê từng bước nặng trịch lên xe, cơn đau do gãy xương khiến ông ta rùng mình.

Con mẹ nó.

Rõ ràng ông ta có hai người con trai, tuy tình nhân đã chết, nhưng người vợ đầu tiên vẫn còn khoẻ mạnh.

Ông ta lại như ông già goá vợ!

Trái tim ngập tràn sự đố kỵ của Trữ Sơn bị giày vò.

Úc Tưởng cũng chán lắm rồi.

“No rồi hả?” Trữ Lễ Hàn hỏi.

Úc Tưởng gật đầu: “Món này ăn khá ngon.”

“Khi nào em muốn ăn thì nói Dư Đồng lái xe chở em đến. Em chỉ cần để hóa đơn ở quầy lễ tân là được.”

Úc Tưởng lắc đầu nói: “Thôi đi, cách Ngự Thái hơi xa.”

Trữ Lễ Hàn gật đầu, thầm nghĩ trong lòng, lúc về phải bảo thư ký Vương tìm thêm những quán ăn ngon gần Ngự Thái mới được.

“Cô sống ở Ngự Thái à?” Tổng giám đốc Tang ngắt lời, hỏi.

“Dạ, nhà chủ tịch Trữ tặng cháu ở Ngự Thái.” Úc Tưởng vừa lau tay vừa đáp.

Tổng giám đốc Tang đứng dậy: “Vậy đi thôi, tôi và Trữ Lễ Hàn sẽ đưa cô về.”

Úc Tưởng gật đầu, với lấy chiếc áo khoác ngoài vừa cởi ra. Nhưng Trữ Lễ Hàn đã lấy nó nhanh hơn, khoác nó vào người cô.

Úc Tưởng luồn cánh tay của mình vào, tự kéo khóa.

Cả ba cùng nhau bước ra ngoài.

Trữ Lễ Hàn rất tự nhiên đi bên trái cô, tổng giám đốc Tang thì đi bên phải.

Úc Tưởng bị hai sếp lớn kẹp ở giữa.

Ai không biết sẽ phải thắc mắc, sao cô có đủ tiền để thuê hai người này làm vệ sĩ nhỉ?

Úc Tưởng chậc lưỡi.

Chờ đi ra ngoài.

Hai người này cao hơn cô, họ có thể cản gió thật này!

Úc Tưởng vẫn quay đầu, hỏi bậc tiền bối mang tính tượng trưng: “Tổng giám đốc Tang, bác có lạnh không?”

Giọng nói của tổng giám đốc Tang lạnh lùng như thời tiết lúc này: “Tôi không lạnh, cô lạnh à?”

Úc Tưởng: “Cháu vẫn ổn.”

Trữ Lễ Hàn nhướng mi: “Chúng tôi cản gió có tốt không?”

Có thể nói hắn rất hiểu Úc Tưởng.

Úc Tưởng vô tội chớp chớp mắt, không trả lời.

Tổng giám đốc Tang quay đầu nhìn chằm chằm Úc Tưởng.

Nhiệt độ bên trong với bên ngoài chênh lệch rất lớn, sau khi ra ngoài, chóp mũi của Úc Tưởng hơi đỏ lên vì lạnh. Có điều cũng còn may là khi gió thổi đến, chỉ sượt qua ngọn tóc của Úc Tưởng, sau đó thì cuốn đi.

Giống như bà và Trữ Lễ Hàn chắn gió cho Úc Tưởng thật.

Tổng giám đốc Tang cảm thấy rất thú vị.

Bà và Trữ Lễ Hàn cùng làm chung một chuyện là chặn gió lạnh cho một cô gái nhìn qua thì xinh đẹp, tinh xảo lại dễ vỡ.

Giống như là một hoạt động thân thiết của mẹ con giữa bà với Trữ Lễ Hàn đã ngừng lại từ rất nhiều năm trước.

Từ khi ra khỏi cửa hàng, đến khi vào trong xe, rồi lại trở lại Ngự Thái, Úc Tưởng không hề bị gió tuyết chạm vào dù chỉ một chút suốt dọc đường.

“Tổng giám đốc Tang có muốn vào uống ly trà hay không?” Úc Tưởng lễ phép hỏi.

“Không cần đâu, lát nữa tôi còn có việc.” Tổng giám đốc Tang từ chối.

Hai mẹ con nhà này luôn bận bịu.

Úc Tưởng cũng không tiếp tục khuyên nhủ, cô nói tạm biệt với bọn họ rồi lên lầu thay áo ngủ với cả người ấm áp.

Úc Tưởng đã ăn uống no say mệt mỏi ngã xuống sô pha, lúc này mới lấy điện thoại ra chơi trò chơi.

Sau khi chơi xong, cô mới lên Weibo lướt xem tin tức.

Lúc này tin nóng trên Weibo đã bị một bài đăng của diễn đàn buôn chuyện khác chiếm lĩnh.

@Giải trí Hime: Nếu bạn chưa xem bài đăng này, tôi khuyên bạn nên xem thử, có tin đồn tiết lộ về nhà giàu sang quyền thế!

Úc Tưởng vừa thấy tin tức thì bỗng thấy hưng phấn.

Cô thích hóng chuyện nhất!

Úc Tưởng nhấn vào bài đăng thì liếc một cái đã thấy hai chữ ‘Úc Tưởng’.

Úc Tưởng: ?

Sao lại là tự mình hóng chuyện của mình thế này?

Quên đi, nhấn cũng nhấn vào rồi.

Úc Tưởng chăm chú xem kỹ.

[Tôi là nhân viên trong trung tâm thương mại Toàn Á, mấy ngày nay, quyền sở hữu của trung tâm thương mại xảy ra vài biến động. Đối với loại tôm tép như chúng tôi thì chuyện này vốn cũng không phải chuyện to tát. Dù sao quanh năm suốt tháng cũng không gặp được ông chủ lớn mấy lần. Nhưng điều quan trọng ở đây là… chủ bài đăng tình cờ biết được rằng, người đứng ra mua lại trung tâm thương mại này là Lương Quán. Lương Quán là ai, bây giờ mọi người có thể tìm kiếm thông tin của anh ta. Anh ta là người của Trữ thị. Tin tức nội bộ nói rằng vị tổng giám đốc Lương này tự nói là muốn mua để tặng người. Thu nhập mỗi năm của Lương Quán rất cao nhưng cũng không mạnh bạo đến nỗi mua trung tâm thương mại tặng cho người khác chứ…]

1L: “Vì thế… là cậu cả Trữ muốn mua để tặng người? Tặng cho ai? Tặng cho Úc Tưởng sao?”

2L: “Mẹ nó? Mẹ nó! Mấy hôm trước tôi còn nói Úc Tưởng có thể có bao nhiêu tiền chứ. Nếu như đúng là tặng cho Úc Tưởng thì thật xin lỗi tôi tự vả vào mặt mình!”

LZ: “Không phải đâu, mấy người đoán sai rồi. Lương Quán là cánh tay đắc lực của chủ tịch Trữ. Lúc chủ tịch Trữ còn nắm quyền quyết định trong tay thì rất nhiều hạng mục được giao cho Lương Quán.”

778L: “Ồ, vậy trung tâm thương mại là do Trữ Sơn mua ư?”

1100L: “Tôi cũng từng nghe chuyện này rồi, không cần phải nghi ngờ gì nữa, trung tâm thương mại là do Trữ Sơn mua tặng cho Úc Tưởng. Một vài người trong giới kinh doanh cũng biết rồi, gần đây Trữ Sơn mua đồ để tặng cho con dâu tương lai.”

1101L: “Tôi hâm mộ chết đi được! Như vậy Úc Tưởng không cần phải gả vào gia đình giàu sang quyền thế, bố chồng giàu có đã bắt đầu tặng quà cho cô rồi à? Trước đây còn có người nói, Úc Tưởng thiếu tiền nên vội vàng gả cho gia đình giàu có, còn chưa chắc chắn có thể gả vào hay chưa… Chuyện này… có tính là bị vả mặt không? Vốn dĩ Úc Tưởng đâu cần phải vội vàng chứ!”

1102L: “Bây giờ tôi đúng là điên cuồng muốn biết, đến cùng thì Úc Tưởng này có sức quyến rũ lớn như thế nào. Cô ta có thứ gì khiến bao nhiêu phải người yêu thích như vậy? Còn chưa kết hôn đã bắt được lòng bố chồng tương lai.”

Úc Tưởng chỉ xem đến đây.

Là sự quyến rũ của lười biếng sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn