Lúc này cả nhà họ Úc cảm thấy như trời đất quay cuồng rồi.
Đờ phắc!
Úc Tưởng có thể khiến người ta yêu thích đến thế sao? Cô lại có năng lực khiến Trữ Sơn chơi lớn như này à? Đây là gia đình vừa có quyền vừa có thế hàng đầu đấy! Úc Tưởng cứ dễ dàng bước vào thế này sao?
Trữ Sơn còn tự mình đến đây lấy hộ khẩu cho cô nữa!
Những người có mặt ở đây lúc này cảm giác như mình đang nằm mơ, tinh thần hốt hoảng rối bời.
Bọn họ sắp… sắp trở thành người thân của nhà họ Trữ rồi sao?
Bác cả Úc quay đầu nhìn vợ chồng Úc Thành Tân, nói: “Chú thím đi tìm thử xem.”
Úc Thành Tân hoang mang đứng dậy đi tìm.
Tìm suốt nửa tiếng, Trữ Sơn ngồi bên ngoài chờ đợi sắp mất kiên nhẫn rồi.
Cuối cùng cũng đợi được Úc Thành Tân quay lại, nhưng bác cả Úc lại vội vàng bước ra đón đầu, ông ta đè tay Úc Thành Tân xuống rồi rút quyển hộ khẩu đút vào túi mình.
Úc Thành Tân biến sắc, đang định chất vấn bác cả Úc thì ông ta đã quay đầu khổ sở nói: “Chủ tịch Trữ, ngại quá, không tìm thấy hộ khẩu của con bé rồi, chắc con bé Úc Tưởng đã cầm đi theo rồi.”
Bác cả Úc đắc chí nghĩ thầm.
Đầu óc bọn họ bị làm cho choáng váng rồi nhưng ông ta thì không.
Trữ Sơn có hai người con trai, ai biết hôm nay ông ta đến lấy hộ khẩu cho người con nào chứ?
Nếu hôm nay đúng là để Trữ Sơn cầm đi chẳng may biến thành Lăng Sâm Viễn kết hôn với Úc Tưởng thì chẳng phải thiệt thòi rồi sao?
Úc Tưởng hẹp hòi lắm đấy!
Kiểu gì cũng ghi cả nhà bọn họ vào sổ đen cho xem.
Trữ Sơn: “…”
Ông ta nhìn bác cả Úc: “Không thấy thật sao?”
Bác cả Úc thật thà đáp: “Đúng là không tìm thấy thật, sao tôi dám lừa ông chứ?”
Trữ Sơn cố nén cục tức trong lòng rồi đứng dậy.
Má nó, để ông ta chờ không công nửa tiếng rồi! Không biết đường nói sớm à!
Bên này, Trữ Sơn vừa bước ra cửa thì thư ký Lưu báo cáo vừa nãy nghe Úc Tưởng nói cô đang đi gặp tổng giám đốc Tang.
Trữ Sơn không biết chuyện xảy ra ở nhà họ Cao hôm đó.
Nhưng Tang Tâm Lan bỗng dưng mời Úc Tưởng đi ăn cơm chắc chắn không phải chuyện tốt.
Huyết áp của Trữ Sơn tăng vèo một phát l*n đ*nh.
Ông ta không dám dừng lại, với tấm lòng của một người “ba chồng tốt”, ông ta vội vàng đi tìm Úc Tưởng.
Lúc này Trữ Lễ Hàn cũng biết chuyện mẹ anh mời Úc Tưởng đi ăn cơm từ miệng Dư Đồng.
Trữ Lễ Hàn hiếm lắm mới có lúc nhàn rỗi ít việc, đang định về ăn tối với Úc Tưởng: “…”
Hắn vội rút điện thoại ra gọi cho mẹ.
“Úc Tưởng đang ở chỗ mẹ sao?” Trữ Lễ Hàn hỏi.
Tổng giám đốc Tang đáp: “Con bé còn chưa đến.”
“””Sao mẹ lại mời cô ấy ăn cơm?””
“Con bé đẹp.” Tổng giám đốc Tang có sở thích sưu tầm các loại đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo.
“Hơi ngốc nghếch.” Tổng giám đốc Tang bổ sung.
Trữ Lễ Hàn: “. . .”
“Con bé khen mẹ dịu dàng.” Bà lạnh lùng nói tiếp: “Con bé thật đáng yêu.”
Trữ Lễ Hàn mím môi.
Hơi chua.
Hình như tổng giám đốc Tang cảm giác được cái gì, bà động viên con trai bằng chất giọng lạnh băng: “Vợ con thật đáng yêu.”
Nói xong dường như cảm thấy còn chưa đủ nghiêm túc nên bà vội sửa lời: “Vợ tương lai của con thật đáng yêu.”
Tương lai thì cũng có nghĩa là bây giờ còn không phải.
Cậu cả Trữ bỗng dưng bị mẹ ruột của mình thọc một phát rất đau.
Lúc Úc Tưởng đến nơi thì tổng giám đốc Tang vừa nói chuyện điện thoại với con trai mình xong.
Trợ lý của tổng giám đốc Tang vội bước đến, kéo ghế cho Úc Tưởng, đồng thời cũng đưa thực đơn cho cô.
Úc Tưởng hỏi: “Tổng giám đốc Tang đã gọi món chưa?”
“Vẫn chưa ạ, bà ấy định xem cô Úc muốn ăn gì.” Trợ lý đáp.
Úc Tưởng gật đầu, không hề ngượng ngùng mà tự nhiên lật xem thực đơn.
Cô đã nhiều lần ăn ở các nhà hàng cao cấp có lớn có nhỏ với Trữ Lễ Hàn, Úc Tưởng bây giờ chẳng còn là chó bản địa chính gốc nữa.
Món măng tây này, món súp cà chua này…
Hầu hết các món ăn trong nhà hàng cao cấp khá ít nên Úc Tưởng gọi nhiều hơn hai món cũng không bị lãng phí.
Úc Tưởng gọi món rồi đẩy chúng về phía tổng giám đốc Tang, sau đó cô mới nghe thấy tổng giám đốc Tang nói: “Trữ Lễ Hàn vừa trở về sau chuyến công tác đến nơi khác.”
Úc Tưởng cúi đầu uống một ngụm nước trong ly trước, sau đó mới ngẩng đầu lên: “Dạ?”
“Ba chúng ta cùng ăn cơm nhé?” Tổng giám đốc Tang hỏi.
“Tất nhiên là được rồi ạ, bác mới là chủ nhà, bác không cần hỏi cháu.” Úc Tưởng khẽ chớp mắt.
Tổng giám đốc Tang nhìn chằm chằm vào hàng mi đang run run của cô và nghĩ.
Hừm, con bé không chỉ đẹp như đồ thủ công mỹ nghệ mà còn rất ngoan.
Trữ Sơn nói Tang Tâm Lan bị điên cũng có lý.
Không chỉ bởi vì Tang Tâm Lan đã cắt đứt hoàn toàn con đường làm ba của ông ta một lần nữa, mà còn bởi vì tổng giám đốc Tang có h*m m**n kiểm soát rất dữ dội trên một số phương diện.
Ngoại lệ duy nhất đối với tổng giám đốc Tang là con trai của bà.
Không còn cách nào khác, cả hai đều có h*m m**n kiểm soát rất mạnh nên khi va vào nhau, tất nhiên họ sẽ ngầm nhường chỗ cho nhau.
Tổng giám đốc Tang không nghĩ nữa mà khẽ nói: “Nhưng cô là người tôi muốn mở tiệc tiếp đãi, tất nhiên tôi muốn lắng nghe ý kiến của cô.”
Úc Tưởng cười cười, buột miệng nói: “Về điểm này, bác và cậu cả Trữ rất giống nhau.”
Tổng giám đốc Tang kinh ngạc: “Hả?”
Úc Tưởng lại không nói thêm gì nữa.
Cô chỉ cảm thấy rằng tổng giám đốc Tang đang hỏi ý cô một cách cụ thể rất giống với cậu cả Trữ, người chưa bao giờ hỏi bí mật của mẹ mình khi còn nhỏ.
Tổng giám đốc Tang không hỏi lại, nhưng mỗi câu này thôi cũng đủ khiến bà thấy vui.
Dường như sợi dây tình thân mẹ con mong manh của họ đã được kéo lại gần hơn một cách vô hình.
Lúc này tổng giám đốc Tang mới gọi điện thoại cho Trữ Lễ Hàn.
Trong khi chờ đợi các món ăn được đem ra, Trữ Lễ Hàn cũng vừa lúc tới nhà hàng. Hắn đến rồi đặt hai túi giấy lên bàn trước.
“Đây là quà.” Trữ Lễ Hàn nói: “Cái này là của cô Úc, còn cái này là của mẹ.”
Điều này khác hẳn với nhà họ Ninh.
Đây là một món quà đúng nghĩa.
Úc Tưởng không cảm thấy kỳ lạ.
Lần trước cậu cả Trữ từ nước ngoài trở về cũng mang cho cô một món quà. Món quà đó vẫn còn được đeo trên cổ chân của cô.
Tổng giám đốc Tang thì khác.
Bà ngạc nhiên nhìn Trữ Lễ Hàn.
Hai mẹ con không hề có thói quen tặng quà cho nhau.
Tóm lại, cả hai dường như đã mất đi nhu cầu tình cảm, nhu cầu xã giao của những người bình thường. Khi có một liên minh mạnh trên thị trường thì đó đã là món quà lớn nhất cho bên kia rồi.
Nhưng bây giờ Trữ Lễ Hàn lại có thêm một thói quen mới.
Hắn sẽ tự mình chọn quà, còn tặng chúng đi.
Tổng giám đốc Tang vẫn còn chưa hết sang chấn tâm lý.
Úc Tưởng đã sớm lấy cái hộp ra khỏi túi giấy rồi vội mở ra.
Bên trong có một chiếc trâm cài áo, vừa mở nắp ra đã thấy ánh sáng lấp lánh lung linh rực rỡ chiếu vào mắt.
Đây là một chiếc trâm cài áo làm bằng chất liệu đặc biệt, xoay hộp để thay đổi góc độ, dưới ánh sáng sẽ hiện ra những màu sắc khác nhau. Mỗi một màu như hồng nhạt, tím nhạt, xanh bạc hà… như cùng được bọc trong sắc vàng của nắng chiều, giao hoà rồi chiếu sáng cho nhau, lung linh khó tả.
“Cái này… Làm bằng vỏ sò sao?” Úc Tưởng kinh ngạc thốt lên.
Nhân viên phục vụ bên cạnh vẫn còn phân vân không biết nên kéo chiếc ghế nào nên Trữ Lễ Hàn đã tự làm, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Úc Tưởng.
“Ừm, cái này gọi là chạm khắc vỏ sò.” Trữ Lễ Hàn nói.
Úc Tưởng đã từng nghe qua về nó.
Tuy nhiên, chạm khắc vỏ sò thường thấy chỉ hay chạm khắc hình của các loài chim, phong cảnh và những thứ tương tự.
Vì tính chất đặc thù của vỏ sò nên khi nó trở thành hàng thủ công xuất hiện trước mắt mọi người, dường như những gì tinh túy nhất sẽ hội tụ thành một.
Đây là một vẻ đẹp hoàn toàn khác với đá quý và ngọc bích.
Úc Tưởng lấy chiếc trâm cài áo ra.
Thứ này đặt trong lòng bàn tay trông rất nhỏ nhưng những đường nét khắc trên đó lại sống động như thật. Hoa văn rất mảnh, còn không to bằng hạt gạo.
“Cái này được chạm khắc từ vỏ ngọc trai.” Trữ Lễ Hàn vừa nói vừa nhận khăn từ nhân viên phục vụ để lau tay.
Úc Tưởng chỉ vào thứ còn lại trong hộp, hỏi: “Đây là cái gì?”
Dưới chiếc trâm cài áo còn có những thứ hình chữ nhật, bầu dục trông như đồ mỹ nghệ. Chúng rất mỏng. Một số chúng trông giống tiền. Có chạm khắc hoa, chim bồ câu và đình đài lầu các vô cùng tinh xảo.
Úc Tưởng hỏi: “Cái này cũng được chạm khắc từ vỏ ngọc trai sao?”
Trữ Lễ Hàn: “Không phải. Cái này là tiền xu khảm trai.”
Tiền xu?
Úc Tưởng cầm một cái lên thử ước lượng.
Hèn chi trông giống tiền.
Tổng giám đốc Tang là một người có kiến thức sâu rộng, bà lên tiếng: “Đây là một bộ sưu tập bản siêu nhỏ. Trong những năm gần đây, chúng không còn xuất hiện nhiều ở các cuộc đấu giá nữa. Bởi vì luôn có một vài người nước ngoài không hiểu tại sao hơn hai trăm năm trước, thợ thủ công của Trung Quốc lại chạm khắc ra được những hoa văn đẹp tuyệt vời, sống động như thật trên một diện tích nhỏ và còn có thể tăng thêm độ bóng cho vỏ sò đến như thế. Nhiều nhà sưu tập cho rằng đây là điều mà chỉ có máy móc mới có thể làm được.”
Lúc này Trữ Lễ Hàn mới nói thêm: “Vào thời nhà Thanh, loại tiền xu này được bán ra nước ngoài thông qua mười ba nơi tiêu thụ. Phần lớn chúng được một số gia tộc có quyền có thế ở nước ngoài dùng như tiền riêng. Em có thể thấy một số hình khắc con dấu của gia tộc trên tiền xu và xác định chúng đến từ đâu.”
Trữ Lễ Hàn dừng một lát, sau đó tiếp tục kể về phần đáng giá nhất của thứ này: “Tại cuộc đấu giá từ thiện năm 2014, một tiền xu khảm trai đã được bán đấu giá với giá hai triệu bảng Anh.”
Úc Tưởng bị sốc rồi.
Nó vừa đẹp vừa có giá trị thẩm mỹ và giá trị sưu tầm.
So với việc cô đưa cho Cao Học Huy một tấm thẻ hội viên của thư viện trực tuyến quốc gia, món quà này của cậu cả Trữ mới đúng là dành trọn cả tấm lòng.
Úc Tưởng nắm chạm khắc vỏ sò và tiền xu trong lòng bàn tay, thích mê.
Thứ này hoàn toàn đánh trúng tâm tư cô gái nhỏ của cô và cả tình yêu tiền của cô nữa, à không phải.
Úc Tưởng l**m l**m môi dưới, nói với hệ thống: Hình như tôi càng thích cậu cả Trữ hơn rồi.
Hệ thống: […]
Làm ơn nghĩ cho hệ thống độc thân này chút đi!
Nó vẫn tiếp tục lừa cô thì hơn!
“Tôi rất thích, cảm ơn cậu cả Trữ!” Úc Tưởng cất đồ vào trong hộp, lúc này cô mới nhận ra vấn đề – những đồng xu bên trong hộp có hình dạng khác nhau: “Những món này được lấy từ nhiều gia tộc khác nhau sao?”
Trữ Lễ Hàn thản nhiên gật đầu: “Ừm, ở đây có tổng cộng bốn bộ.”
Khá lắm!
Cô cảm thấy rằng mình sắp bị Trữ Lễ Hàn làm sa đoạ hoàn toàn bằng mùi tiền!
Úc Tưởng không khỏi ngước mắt nhìn tổng giám đốc Tang.
Tổng giám đốc Tang không hề phản đối việc con trai mình tuỳ tiện tặng đồ có giá trị cao cho người khác.
Bà thấy Úc Tưởng rất thích, bèn hỏi: “Cô rất thích sao?”
Úc Tưởng khẽ gật đầu.
Tổng giám đốc Tang: “Tôi cũng rất thích sưu tập những món như thế này.”
Trữ Lễ Hàn bình tĩnh bổ sung thêm: “Ừm, mẹ tôi có một nhà kho chuyên cất giữ đồ sưu tầm.”
Chỉ cần nghe thôi, Úc Tưởng cũng có thể hình dung ra nhà kho chuyên chứa đồ sưu tầm đó quý giá cỡ nào.
Đúng là sự bần cùng ngày xưa đã hạn chế sức tưởng tượng của cô…