Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 135

Hệ thống không nói gì.

Là sự quyến rũ của làm xiếc đi trên dây rồi nhảy lên nhảy xuống trêu chọc một ông lão sao?

Úc Tưởng cất điện thoại, nhỏ giọng thầm thì: “Thật là kỳ lạ, tôi cũng chưa được cầm hợp đồng, không ký tên, cũng chưa đi xem cái trung tâm thương mại đó. Buổi tối hôm nay tôi mới biết chuyện này từ thư ký Lưu… mà trên mạng lại có người biết chuyện để phanh phui nhanh như thế à?”

Hệ thống: [Có người muốn hại cô sao?]

Úc Tưởng không thèm quan tâm đến hệ thống thiếu thông minh này.

Suy nghĩ trong đầu cô quẹo một đường cong, chẳng bao lâu sau cô đã biết đây là tác phẩm của ai.

Trữ Sơn còn mua thủy quân để tâng bốc mình đối xử với con dâu tương lai tốt như thế nào… Thật là thú vị. Úc Tưởng bật cười.

Hệ thống: ?

Là Trữ Sơn làm ư?

Hệ thống cạn lời.

Nhớ lúc trước khi thế lực của Trữ Sơn còn hùng mạnh, ông ta ngồi trước mặt Úc Tưởng mở miệng hỏi cô phải bao nhiêu tiền thì mới rời khỏi Trữ Lễ Hàn. Dường như đó là chuyện của thế kỷ trước rồi, cũng không thể nào quay trở về như trước được nữa.

Khí thế muốn dạy cho Úc Tưởng một bài học lúc đó giờ còn đâu?

Kết quả là bị Úc Tưởng chỉnh lại thì lại làm những chuyện khó tin như vậy.

Trên mạng bàn tán sôi nổi, Ninh Nhạn cũng nhìn thấy.

Cô ta ghen tị đến phát điên.

Mới qua mấy ngày mà trông Ninh Nhạn đã tiều tụy đi nhiều.

Bị giày vò về cả tâm lý và sinh lý khiến cho cô ta hoàn toàn không còn được như trước nữa.

Ba Ninh không gặp được cậu cả Trữ nên không có cách nào để xin lỗi được, trở về thì ông ta lại trút giận trên người cô ta.

Ninh Nhạn không có cách nào, chỉ có thể thúc giục Ninh Ninh đi tìm Lăng Sâm Viễn.

Nhưng có cố gắng như thế nào cũng không liên lạc được với Lăng Sâm Viễn.

Ninh Nhạn hoàn toàn không thể tiếp nhận được kết quả này, cô ta thô lỗ nắm lấy vai của Ninh Ninh, gào to chất vấn cô ấy, tại sao Lăng Sâm Viễn không thích cô ta, không phải Lăng Sâm Viễn thích cô ấy sao.

Cô ta khiến Ninh Ninh hoảng sợ, nhìn thấy cô ta thì sợ hãi.

Giờ phút này, Ninh Nhạn chỉ có thể đưa ra ý kiến cuối cùng cho ba Ninh: “Gọi điện thoại cho chủ tịch Trữ…”

Cô ta kể với ba Ninh về cuộc nói chuyện mà cô ta nghe lén được, còn nói bây giờ cậu cả Trữ ở bên cạnh Úc Tưởng chỉ để trút giận mà thôi.

Bọn họ có thể để chủ tịch Trữ che chở họ.

“Bây giờ chủ tịch Trữ tặng trung tâm thương mại cho cô ta, nếu như chủ tịch Trữ biết mình bị lừa thì ông ta sẽ tức giận gấp bội. Lại nghĩ tới chuyện cậu cả Trữ và Úc Tưởng hợp tác với nhau để lừa ông ta, ông ta sẽ càng tức giận hơn nữa.” Ninh Nhạn cúi thấp đầu, cất giọng nặng nề.

Ba Ninh không chút nghĩ ngợi mà tóm ngay lấy cọng rơm cứu mạng này.

Ông ta tìm số điện thoại của thư ký Trữ Sơn.

Đầu dây bên kia, thư ký Lưu nhận điện thoại rồi đưa cho Trữ Sơn: “Có cô Ninh nói có việc muốn nói với ông. Chuyện này có liên quan đến cô Úc.”

Vừa nghe đến cô Úc thì bấy giờ Trữ Sơn mới chịu nhận điện thoại.

“Nói.” Trữ Sơn lạnh lùng nói.

Ninh Nhạn bỗng rùng mình một cái nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói: “Chủ tịch Trữ, hôm nay tôi muốn nói với ông một chuyện. Ông có biết không? Ông đã bị Úc Tưởng lừa, cô ta ăn gan hùm mật gấu dám giở trò với với ông…”

Trữ Sơn đặt điện thoại xuống kêu ‘đùng’ một tiếng, ông ta lạnh lùng nhìn thẳng vào thư ký Lưu: “Việc tôi kêu cậu tìm người thay thế cho Úc Tưởng thì trừ cậu và hai người thay thế kia, còn có ai biết hay không?”

Thư ký Lưu: “Không, không có người nào biết nữa…”

Trữ Sơn nhíu mày lại, vẻ mặt âm u khó coi.

Vậy tại sao cô Ninh kia lại biết được chuyện mất mặt của ông ta chứ?

Trữ Sơn lại cầm điện thoại lên, ông ta vốn chẳng nghe gì Ninh Nhạn nói sau đó.

Lúc này Ninh Nhạn đã trình bày xong ‘Tội ác tày trời’ của Úc Tưởng nhưng Ninh Nhạn không nghe thấy tiếng ở đầu dây bên kia, áp lực trong lòng cô ta ngày càng lớn. Cô ta lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục cất lời: “Chủ tịch Trữ, tôi hy vọng ông có thể nhìn thấu bộ mặt thật của cô ta…”

Không cần phải nhìn nữa.

Đã đủ nát lắm rồi.

Sắc mặt Trữ Sơn ngày càng khó coi.

Chuyện ông ta bị Úc Tưởng giở trò vốn không có người ở ngoài biết được.

Người này muốn làm cái gì? Muốn lấy chuyện này để uy h**p ông ta sao? Muốn để cho tất cả mọi người thấy rằng ông ta đã già yếu không làm gì được nữa hay sao?

Trữ Sơn cười lạnh một tiếng: “Cô tên là gì?”

“Ninh, Ninh Nhạn.”

Trữ Sơn: “Tôi nhớ kỹ rồi.”

Cái gì?

Ninh Nhạn sửng sốt, đầu dây bên kia điện thoại đã tắt máy.

Ba Ninh vội vàng hỏi cô ta chuyện như thế nào rồi nhưng cô ta lại không nói ra được kết quả.

Trữ Sơn chỉ hỏi tên của cô ta…

Ông ta không có ý muốn nói tiếp tục nói chuyện với cô.

Thậm chí… Thậm chí lúc ông ta hỏi tên cô ta, cô ta cảm thấy giọng nói của ông ta hơi đáng sợ.

Ninh Nhạn rùng mình một cái.

“Đi điều tra số điện thoại này và người tên là Ninh Nhạn kia.” Bên kia Trữ Sơn lạnh lùng ra lệnh.

Cô ta cho rằng cô ta là ai chứ?

Không phải ai cũng là người con gái mà con trai của ông ta yêu sâu sắc!

Ông ta không thể giải quyết Úc Tưởng này nhưng ông ta có thể giải quyết người không thiết chuyện sống chết, dám nhắc chuyện này trước mặt ông ta để mỉa mai, uy h**p ông ta!

Một bên khác, tổng giám đốc Tang theo chân Trữ Lễ Hàn từ từ đi vào cửa lớn của biệt thự.

Tổng giám đốc Tang nhìn qua một vòng, nói: “Đã nhiều năm không tới đây rồi.”

Trữ Lễ Hàn rót cho bà cốc nước.

Sau khi tổng giám đốc Tang uống nước xong mới hỏi: “Con rất thích cô Úc phải không?”

Trữ Lễ Hàn nhẹ nhàng rung động: “Vâng.”

Tổng giám đốc Tang: “Cô Úc đó…”

“Cô ấy nói hôn nhân là chuyện thiêng liêng, muốn suy nghĩ cẩn thận.” Trữ Lễ Hàn hạ giọng nói.

Tổng giám đốc Tang: “…”

Tổng giám đốc Tang: “Con có bao giờ nghĩ đến quan hệ giữa các con chưa. Có lẽ không phải chỉ có mỗi cách là bước vào hôn nhân?”

Trữ Lễ Hàn: ?

Tình nhân bí mật?

Đó chỉ là một cái cớ cho chuyện thân mật của họ trước đây.

Tất nhiên bây giờ đã không còn thích hợp nữa.

Tổng giám đốc Tang: “Các con có thể yêu đương mà.”

Trữ Lễ Hàn: “?”

Hắn sững sờ một lúc như thể một cánh cửa đến thế giới mới bỗng dưng mở ra.

Từ nhỏ Trữ Lễ Hàn đã rất thông minh và khá độc lập.

Trong vấn đề ăn, mặc, ở, đi lại của hắn, tổng giám đốc Tang rất ít khi xen vào.

Sau khi hắn lớn lên thì càng không cần phải nói, hắn ra tay cũng rất mạnh mẽ. Trong giới kinh doanh, hắn cũng không cần bà mở miệng chỉ dạy.

Đây là lần đầu tiên tổng giám đốc Tang có cảm giác là một phụ huynh chỉ bảo cho con trai, thậm chí là quan tâm cảm giác của con trai mình.

“Cô Úc còn nói với con chuyện gì nữa không?”

“Cô ấy… Nói con rất tốt.”

“Con bé phát cho con thẻ người tốt* sao?” Tổng giám đốc Tang sửng sốt.

*Thẻ người tốt: Được sử dụng để mô tả mối quan hệ giữa một người đàn ông và một người phụ nữ không chấp nhận ý định của bên kia và thể hiện sự từ chối.

Có điều bà vội dùng kiến thức hạn hẹp về tình cảm của mình phân tích cho Trữ Lễ Hàn: “Không, không phải là thẻ người tốt. Kết hợp lời nói trước và sau của con bé, con bé nói hôn nhân là thiêng liêng, chứng tỏ con bé đang nghiêm túc suy nghĩ chuyện kết hôn với con.”

Người trong cuộc còn không rõ.

Trữ Lễ Hàn nghe thấy những lời này thì cũng hiểu ngay ý nghĩa trong đó.

Nếu đổi thành một người khác thì có lẽ cô cũng chẳng cần suy nghĩ.

Ngón tay của Trữ Lễ Hàn cuộn chặt lại, dưới vỏ bọc bình tĩnh tự tin là cảm xúc sôi trào cuồn cuộn, gần như hắn không thể nào kìm chế được.

Tổng giám đốc Tang lại hạ giọng nói mấy câu. Dù sao với mảnh đất tình cảm cằn cỗi đến nỗi khô hạn của bà thì đúng là bây giờ cũng không thể nói nhiều hơn được nữa.

Nhưng hôm nay tổng giám đốc Tang cảm thấy bầu không khí rất tốt, bà muốn nói chuyện nhiều hơn với Trữ Lễ Hàn.

“Hôm nay con bé rất ngoan.” Tổng giám đốc Tang mở đầu.

Trữ Lễ Hàn hơi bất ngờ: “Hả?”

Úc Tưởng. . . Ngoan ư?

Có lẽ lúc cô rúc vào trong ngực hắn là ngoan, lúc cô ngủ say là ngoan, lúc ánh mắt tha thiết nhìn chằm chằm vào đá quý cũng rất ngoan.

Trữ Lễ Hàn nghĩ đến đây thì cảm thấy d*c v*ng tích cóp trong lòng đang chuyển động.

Tổng giám đốc Tang lạnh mặt nghiêm túc mà nói: “Con bé còn có chung sở thích với mẹ nữa.”

Trữ Lễ Hàn không có nói cho bà biết chuyện nhìn có vẻ là hai người có cùng sở thích.

Nhưng trên thực tế… Úc Tưởng thích giá trị đằng sau đồ vật hơn.

Người thích Úc Tưởng rất nhiều.

Nhưng có lẽ dường như chỉ có hắn nhìn thấy một Úc Tưởng hoàn chỉnh tất cả các mặt như vậy.

Khi suy nghĩ này thoáng lướt trong đầu Trữ Lễ Hàn, đầu lưỡi hắn như tiết ra vị ngọt ngào.

Từ trước đến nay, nói chuyện về sở thích chung luôn là cách kéo gần khoảng cách hai bên và cũng là một cách để khuấy động không khí.

Mà hôm nay, bọn họ ngồi với nhau nói về Úc Tưởng.

Tổng giám đốc Tang và Trữ Lễ Hàn đếm ưu điểm của Úc Tưởng.

Hai thư ký của bọn họ thì đứng một bên nghe.

Thư ký Vương nghe đến nỗi đầu ngơ ngác.

Người mà tổng giám đốc Tang đang nói là cô Úc thật ư?

Nếu cô Úc có một đám fans để khen ngợi cô thì fan không có não nhất và đứng đầu bảng đang ngồi ở đây!

Sáng sớm ngày hôm sau, Úc Tưởng còn chưa tỉnh ngủ đã nhận được cuộc gọi của Hề Đình.

Cô xoay người trong cái chăn ấm áp, cố gắng mở mí mắt ra, tiện tay kéo Hề Đình vào danh sách đen.

Giấc ngủ này của Úc Tưởng kéo dài một mạch đến mười một giờ sáng. Cô từ từ ngồi dậy, lúc này cô mới thấy trên WeChat có mười mấy tin nhắn do Hề Đình gửi đến.

Cô cầm điện thoại di động lên nhìn.

[Em có ở nhà không?]

[Đã đàm phán xong rồi, có ekip sản xuất nhận rồi nhưng không đủ tài chính.]

[Em vẫn chưa dậy à?]

Hề Đình không hề hỏi vì sao cô lại cho anh ta vào danh sách đen.

Úc Tưởng ấn cái chuông trên đầu giường, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm. Vừa đi cô vừa không nhịn được ngáp dài.

Hình như càng ngày mình càng thấy buồn ngủ. Úc Tưởng nghĩ bụng.

Chờ đến khi cô rửa mặt xong đi ra, đúng lúc Dư Đồng gõ cửa bước vào, bê cho cô một cốc nước ấm.

Úc Tưởng nói “Cảm ơn”, cô nhận lấy nước ấm uống hai ngụm rồi mới gọi điện lại cho Hề Đình.

Ở đầu bên kia điện thoại.

Quản lý của Hề Đình đang nói với giọng điệu khá rối rắm: “Cô Úc này cũng yếu ớt mong manh thật đấy, cậu gọi điện thôi mà cô ta cũng chặn cậu nữa? Chẳng phải chuyện này là do cô ta nhờ cậu làm sao? Giờ đã mấy giờ rồi mà sao cô ta còn chưa dậy?”

Sau đó điện thoại của Hề Đình vang lên.

Quản lý nghe thấy tiếng bèn vội ngậm miệng lại.

Bọn họ nhanh chóng hẹn địa điểm gặp mặt thông qua điện thoại.

Hề Đình cúp điện thoại, quay đầu nhìn về phía quản lý: “Anh không cảm thấy thái độ của mấy nhà sản xuất kia thay đổi quá nhanh à?”

Quản lý: “Cái gì cơ?”

Hề Đình: “Anh không xem tin tức à? Bây giờ mạng xã hội đang bàn tán xôn xao về chuyện Trữ Sơn tặng nguyên cho cô Úc một toà trung tâm thương mại đấy.”

Quản lý không phải kẻ ngốc, anh ta lập tức nhận ra: “… Đám người này đúng là gió chiều nào thì theo chiều ấy, bọn họ vừa mới thấy tin này cái đã quay xe đồng ý sản xuất chương trình này với cậu à? Nhưng mà tôi nói thật, chương trình này chưa chắc đã dễ kiếm nhà đầu tư đâu.”

Hề Đình: “Tôi đầu tư một nửa.”

Trả giá bằng tiền tươi thóc thật thì tất nhiên không đơn giản chỉ vì Úc Tưởng thích tiền, mà giờ Hề Đình cũng đang gặp khó khăn trong thời kỳ thay đổi hình tượng, vốn đang rất hoang mang rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn