Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 130

Mà đối với những người khác, mẹ anh là một người độc tài lạnh lùng vô tình, thậm chí có chút điên cuồng.

Nhưng đối với Úc Tưởng mà nói, là một người đẹp mạnh mẽ lại dịu dàng.

Ánh sáng trong mắt Trữ Lễ Hàn khẽ xao động.

Vậy đối với với Úc Tưởng thì anh là dạng người gì?

A, em quên trả áo lại rồi. Úc Tưởng đột nhiên khựng lại bước chân.

Trữ Lễ Hàn rũ mắt. Tầm nhìn dừng trên chiếc áo khoác dài kiểu nữ khoác bên ngoài quần áo của Úc Tưởng.

Một chiếc áo khoác màu tím nhạt.

Trữ Lễ Hàn rất nhanh đã đoán ra được: “Của mẹ anh à?”

Úc Tưởng gật đầu: “Cho nên mới nói giám đốc Tang thật là khách sáo. Em nói lạnh, bà ấy lập tức bảo trợ lý đưa cho em.”

Trữ Lễ Hàn dừng lại bước chân, xoay người lại.

Anh duỗi tay gom chiếc áo khoác dài trên người Úc Tưởng lại. Còn cúi đầu cài một chiếc cúc áo cho cô, rồi nói: “Em không cần trả lại, cứ giữ đi.”

Chỉ một thoáng đã khiến Úc Tưởng nhớ tới cảnh tượng lúc anh giúp cô mang giày.

Cậu cả Trữ như vậy thật sự quá quyến rũ.

Úc Tưởng khẽ l**m đôi môi hơi khô khốc của mình.

Rõ ràng vừa rồi mới vừa uống nước ép nho xong, tại sao mới đó đã cảm thấy khát khô rồi chứ? Úc Tưởng thầm nghĩ.

Cánh tay Trữ Lễ Hàn giơ lên càng cao một ít để chỉnh lại mái tóc cho Úc Tưởng, sau đó đặt lên phía sau cổ cô như là đang cảm nhận thử xem cô còn lạnh hay không.

Ngay sau đó.

Anh đè lại phía sau cổ cô, cúi người hôn lên đôi môi cô.

Nụ hôn này cũng không kéo dài quá lâu.

Vừa hôn đã rời đi.

Như là muốn dựa vào nụ hôn này để đè nén h*m m**n đang gào thét trong lòng anh.

Trữ Lễ Hàn hạ thấp giọng nói: “Bà ấy rất thích em.”

Không có ai là có thể không thích Úc Tưởng.

Trữ Lễ Hàn nhìn cô, thầm nghĩ.

Úc Tưởng bị hôn đến nỗi tim đập nhanh liên tục.

Nào nào.

Trái tim người mang thai mà không thể tĩnh lặng như nước được sao?

Úc Tưởng ngước mắt hỏi: “Ngọt không?”

Cổ họng Trữ Lễ Hàn trở nên căng chặt. Ngọt. Rất ngọt.

Úc Tưởng: “À, ban nãy em vừa ăn một miếng bánh kem. Ngọt nhỉ?”

Trữ Lễ Hàn: “. . .”

Cô còn ngọt hơn bánh kem nữa.

Trữ Lễ Hàn nhướng mắt lên. Lúc này mới nhìn về phía sau lưng Úc Tưởng: “Nhìn đủ rồi chứ?”

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng vội vàng quay đầu lại nhìn xem, chỉ thấy Ninh Nhạn và Ninh Ninh vô cùng khiếp sợ đứng nơi đó.

Thậm chí trên vẻ mặt Ninh Nhạn còn lộ chút hoảng hốt, như là gặp phải k*ch th*ch nghiêm trọng gì vậy.

Sao cô Ninh lại thích nghe lén người khác nói chuyện vậy hả? Úc Tưởng không hề khách sáo mở miệng.

Ây da, bởi vì bây giờ bên cạnh cô có Trữ Lễ Hàn cho nên cô là người có thể hoành hành ngang dọc nhất trong tất cả mọi người có mặt ở đây.

Ninh Nhạn là cố ý tới tìm Úc Tưởng.

Nhưng cô ta không ngờ tới Trữ Lễ Hàn cũng có mặt. Sau đó cô ta lại nhìn thấy một màn như vừa rồi. . .

Ninh Nhạn bị đả kích vô cùng nghiêm trọng.

Thì ra người như Trữ Lễ Hàn lúc cúi xuống hôn một người khác là như vậy. . .

Không phải anh chỉ cùng Úc Tưởng diễn trò chọc tức Trữ Sơn thôi sao?

Không phải chỉ là diễn trò thôi sao?

Ninh Nhạn lập tức rơi vào trong tự hoài nghi bản thân.

Cô ta phát hiện bản thân hoàn toàn không thể hiểu được mọi chuyện. . . Ngay cả mối quan hệ giữa Trữ Lễ Hàn và Úc Tưởng rốt cuộc là thật hay là giả, cô ta cũng không thể suy đoán ra được.

Qua một hồi lâu, Ninh Nhạn vẫn chưa lên tiếng.

Bởi vì cô ta không biết phải giải thích như thế nào ở trước mặt Trữ Lễ Hàn mới là có tác dụng. Mà sẽ không càng khiến Trữ Lễ Hàn thêm tức giận. . .

Cuối cùng, Ninh Ninh run rẩy mở miệng: “Đàn, đàn chị, chúc, chúc chị và cậu cả Trữ hạnh phúc.”

Những lời này có thể xem như động tới được nội tâm của Trữ Lễ Hàn.

Trữ Lễ Hàn thản nhiên nói: “Hai người đi đi.”

Ninh Ninh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ghì lấy cánh tay Ninh Nhạn đi rồi.

Ninh Ninh vừa đi ra ngoài vừa cảm thấy xấu hổ muốn chết.

Ai ở trong hoàn cảnh này. . .

Đều sẽ xấu hổ thôi.

Em còn muốn ăn cái gì không? Trữ Lễ Hàn quay đầu hỏi Úc Tưởng.

Không ăn nữa, em no rồi. Còn ăn nữa sẽ ói ra. Úc Tưởng không hề suy nghĩ mà buột miệng nói ra.

Sau đó, Trữ Lễ Hàn bỗng dưng im lặng.

Úc Tưởng nhìn anh, thoáng cái cũng im lặng theo.

Haiz, có phải lần trước cô cũng nói bậy nói bạ như thế lúc trên giường không?

Úc Tưởng ho nhẹ một tiếng, vội nói sang chuyện khác: “Đến bao giờ cậu cả Cao mới cắt bánh kem vậy? Quà em chuẩn bị còn nằm trong túi này.”

Em mua quà cho cậu ta à? Giọng điệu Trữ Lễ Hàn vô cùng bình tĩnh nhưng một câu hỏi như vậy lại làm cho người ta cảm nhận được có gì đó là lạ.

Úc Tưởng: “Đúng vậy, đi dự tiệc sinh nhật thì phải mua quà sinh nhật chứ?”

Trữ Lễ Hàn: “Em mua cái gì?”

Úc Tưởng thấy dù nói cho anh biết cũng không có sao, vì thế vô cùng thản nhiên nói: “Một chiếc thẻ thành viên online của Thư viện quốc gia.”

Khóe miệng Trữ Lễ Hàn khẽ cong lên, suýt chút đã cười ra thành tiếng.

Úc Tưởng: ?

Nhân vật phản diện vừa rồi là nở nụ cười sao? Là thật sự cười sao?

Trữ Lễ Hàn dẫn cô xuống lầu đợi Cao Học Huy trong chốc lát.

Cao Học Huy đương nhiên sẽ không nán lại trước mặt mẹ anh ta và Tang Tâm Lan quá lâu. Chẳng bao lâu sau đã đi xuống lầu.

Mau mau, mau cắt bánh kem đi, tôi phải cầu nguyện sang năm đừng có xúi quẩy như vậy nữa. Cao Học Huy thúc giục nói.

Bên trong sảnh tổ chức tiệc chẳng mấy chốc đã yên tĩnh lại, chỉ còn Cao Học Huy đứng trên sân khấu phát biểu về sinh nhật của mình.

Đợi tới khi diễn thuyết xong, Cao Học Huy thổi ngọn nến cầu nguyện. Cắt một miếng bánh đầu tiên, anh ta dặn người đem lên trên lầu. Miếng thứ hai thì đưa tới bên Trữ Lễ Hàn.

Sau khi chia bánh kem xong, đám bạn bè của cậu ta còn là các gia tộc có qua lại thân thiết với nhà họ Cao bắt đầu đem quà sinh nhật lên tặng.

Mà bên Trữ Lễ Hàn, anh lấy quà từ trong túi xách của Úc Tưởng ra đưa cho Cao Học Huy: “Quà sinh nhật Úc Tưởng muốn tặng cho cậu.”

Cao Học Huy nhận lấy: “Thật là ngượng ngùng, cảm ơn cô Úc nha.” Anh ta ngứa mồm hỏi thêm một câu: “Cậu cả Trữ từng nhận được quà từ cô Úc chưa?”

Cậu cả Trữ: “Cậu mở ra trước đi.”

Cao Học Huy nghe ra được hơi lạnh từ trong giọng điệu của anh tỏa ra, thầm nói chắc không phải quà của tôi là món độc nhất đó chứ? Cao Học Huy càng cảm thấy mừng rỡ hơn. Đương nhiên còn có chút sợ hãi, sợ một lúc nữa Trữ Lễ Hàn sẽ đánh anh ta.

Cao Học Huy mở gói quà ra.

Cao Học Huy: ?

Cao Học Huy: “Đây là cái gì?”

Những vị khách khác cũng sững người lại.

Chỉ có cái này?

Đây là quà sinh nhật sao?

Trữ Lễ Hàn chậm rãi nói: “Tri thức, chính là tài sản quý giá nhất. Món quà này vô cùng phù hợp với cậu cả Cao.”

Cao Học Huy: “. . .”

Là đang thầm mắng anh ta không được thông minh sao? Đúng là anh ta có chút phá của nhưng anh ta thật sự không được thông minh sao?

Cao Học Huy vô cùng đau khổ nói: “Đúng là rất phù hợp. Nó là món quà đáng giá nhất. Tri thức là quà tặng vô giá!”

Chẳng trách sao cậu cả Trữ không đánh anh ta ngay tại chỗ.

Úc Tưởng: “Đúng là rất quý giá. Thành viên trong mười năm, tốn mất chừng mười ngàn tệ còn tặng thêm 188 ngày nữa.”

Trữ Lễ Hàn: “. . .”

Mười ngàn tệ.

Nhiều vậy sao?

Giá trị của Cao Học Huy cao như vậy sao?

Cao Học Huy hoảng sợ nhảy dựng lên: “Cái thứ này quý giá đến vậy sao?” Anh ta không có hứng thú với sách vở.

Với anh ta, tiêu tốn dù một xu nào vào những thứ mình không cảm thấy hứng thú đều gọi là quý giá!

Hay là cậu cả Cao cho tôi đi. Trữ Lễ Hàn vô cùng bình tĩnh vươn tay.

Một khi có người tranh giành thì thứ này lập tức trở nên có giá trị hơn.

Cao Học Huy đầu đá nói: “Không không không, tôi thấy nó rất có ích. Ngày mai tôi sẽ bắt đầu hăng hái học tập, tranh thủ mười năm sau vận dụng tri thức kinh doanh phong phú của mình lật đổ ba tôi, để trở thành người nắm quyền mới của Cao thị!”

Trữ Lễ Hàn: “. . .”

Cũng không có gì.

Lúc này Trữ Lễ Hàn cũng không cảm thấy ganh tị.

Chỉ là ý định giết người chợt nhen nhóm lên mà thôi.

Mãi cho đến khi tiệc sinh nhật của Cao Học Huy kết thúc, Ninh Nhạn cũng không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Úc Tưởng.

Nhà họ Ninh gọi điện thoại tới, gọi Ninh Nhạn và mẹ Ninh trở về.

Ninh Nhạn quay đầu lại, hơi không cam lòng nhìn thoáng qua khách sạn ở phía sau rồi hạ giọng hỏi mẹ Ninh: “Ba bỗng dưng gọi chúng ta trở về có nói là chuyện gì không?”

Mẹ Ninh lắc đầu: “Này, em gái con đâu? Sao lại không theo kịp?”

“Con bé và Úc Tưởng là quan hệ đàn em đàn chị, chắc là còn chưa nỡ đi.” Ninh Nhạn thuận miệng nói.

Mẹ Ninh khẽ nhíu mày: “Kệ đi.”

Cũng không hỏi đến Ninh Ninh nữa, dù sao trong người cũng có tiền, lát nữa tự mình gọi xe về nhà cũng được.

Bên này mẹ con Ninh Nhạn về đến nhà, vừa vào cửa đã thấy ngay ba Ninh ngồi trên sofa.

Mẹ Ninh vội nói: “Sao lại ra đây? Không phải bác sĩ nói phải nằm nghỉ ngơi sao?”

Ba Ninh đúng là bị bệnh.

Khi còn trẻ, ông ta làm ăn, ra tay với bạn bè quá tàn nhẫn, lúc gây gổ, bạn ông ta đỏ mắt túm cổ áo ông ta kéo xuống, ba Ninh ngã xuống cầu thang, suýt chút nữa thì ngã liệt nửa người.

Mặc dù sau này đã khỏe hơn nhưng vẫn để lại vài di chứng. Nhiều khi ông ta đau đến mức không thể ra khỏi giường.

“Còn nằm cái gì?” Sắc mặt ba Ninh khó coi nói.

Mẹ Ninh: “Sao lại…”

Mẹ Ninh vừa nói một câu đã bị ngắt lời, ba Ninh nhìn vệ sĩ: “Mang đồ lại đây.”

Vệ sĩ vội mang hai cái hộp được đóng gói đẹp mắt đến, bên ngoài có một dải ruy băng màu hồng thắt nơ.

Nhìn không có gì kỳ lạ, giống như quà sinh nhật…

Quà. . .

Ninh Nhạn cứng đờ, cô ta bỗng nhớ đến lời nói của Trữ Lễ Hàn.

Đây là quà cậu cả Trữ tặng cho cô ta?

Hắn nói thật sao?

Ninh Nhạn cho rằng lúc ấy thấy hắn và Úc Tưởng hôn môi, cậu cả Trữ lên tiếng để cô ta và Ninh Ninh rời đi là tha cho cô ta.

Cậu cả Trữ làm như vậy vì Úc Tưởng thật sao?

Ninh Nhạn lấy lại bình tĩnh, giả vờ không biết, nói: “Đây là gì thế? Ba chuẩn bị quà cho con sao?”

“Con không biết chuyện này là thế nào thật sao?” Ba Ninh giơ tay đập xuống đất, sợi ruy băng vốn đã buộc không chặt tuột ra, nắp đậy cũng bay ra theo, thứ bên trong đổ rải rác ra ngoài.

Một chồng giấy A4 rất dày, bên trên in rất nhiều hình ảnh. Ngoài ra bên cạnh còn có một cây bút ghi âm.

Ninh Nhạn cúi đầu nhìn qua.

Không ngờ bên trên lại là ghi chép lịch sử trò chuyện cô ta dùng acc clone tự mình đàm phán điều kiện với phòng làm việc thủy quân kia.




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn