Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 129

Cô trốn ở chỗ của giám đốc Tang làm cái gì? Mẹ Cao tò mò xen lời vào.

Úc Tưởng: “Bởi vì trông tổng giám đốc Tang rất lợi hại.”

Mẹ Cao bật cười: “Cô gái nhỏ rất biết nói chuyện đó.”

Tổng giám đốc Tang: “Vậy phải nhớ kỹ số điện thoại của tôi đấy.”

Úc Tưởng lấy điện thoại ra: “Vâng, bác đọc đi ạ.”

Tổng giám đốc Tang đọc ra một dãy số.

Mẹ Cao như rơi vào sương mù, cho thật luôn sao?

Dù sao thì Trữ Sơn cũng là ba của Trữ Lễ Hàn. Nếu ông ta thật sự làm gì đó thì không phù hợp cách đối xử với con cái. Còn tôi sẽ không giống vậy. Tổng giám đốc Tang thản nhiên tự thuật.

Úc Tưởng không ngờ tới tham gia một buổi tiệc sinh nhật thôi lại kiếm được thêm một cái đùi vàng. Từ nay về sau sẽ giúp cho địa vị không gì sánh được của cô càng chắc chắn hơn.

Tâm trạng Úc Tưởng trở nên tốt đẹp hơn, cũng nhanh mồm khen tặng tổng giám đốc Tang một câu: “Bác thật là dịu dàng.”

Tổng giám đốc Tang sửng sốt.

Mẹ Cao lại bật cười trước tiên: “Ha ha, bà ấy dịu dàng sao?”

Úc Tưởng gật đầu: “Vâng.”

Mẹ Cao không nhịn được quay đầu mắng Cao Học Huy: “Con nhìn xem người ta kìa, con chỉ có lớn tuổi hơn thôi chứ chả làm được gì? Chỉ nói thêm mấy câu với dì Tang mà cũng rụt rè? Vậy mà người ta đã trò chuyện với dì cả buổi trời rồi kìa.”

Cao Học Huy: “Sao có thể giống nhau được hả mẹ? Cô Úc là một người mạnh mẽ, còn dám ở bên cạnh cậu cả Trữ nữa mà!” Còn anh ta thì không dám làm gì cả.

Cao Học Huy vừa nói câu này xong.

Anh ta cũng khép chặt miệng.

Mẹ nó, có phải anh ta lại nói hớ nữa rồi không?

Quan hệ giữa cô với Trữ Lễ Hàn là chuyện riêng của hai người, tôi sẽ không nhúng tay vào. Tổng giám đốc Tang giải quyết dứt khoát.

Úc Tưởng gật đầu: “Được ạ.”

Tổng giám đốc Tang nói xong lại nhíu mày: “Nhưng tiền của Trữ Sơn thì rất bẩn.”

Úc Tưởng lắc đầu: “Bẩn là con người chứ tiền bẩn chỗ nào ạ? Tiền tuyệt đến cỡ nào! Nó là thứ duy nhất trên thế giới này có thể kề vai sát cánh với chân tình đó.”

. . . Cô nói đúng. Tổng giám đốc Tang hơi khựng lại, dường như tâm trạng cũng tốt hơn vì thế bà lại mở miệng nói: “Muốn đùa bỡn Trữ Sơn cũng không phải chuyện dễ dàng gì. Trong khoảng thời gian này chắc là vất vả lắm hả?”

Úc Tưởng: ?

Chỉ dùng miệng để lừa gạt cũng được xem là vất vả sao?

Cô chẳng làm cái gì cả, còn chuyện nâng giá đều do Lăng Sâm Viễn cùng với Trữ Lễ Hàn tự tăng lên ào ào đó chứ.

Tổng giám đốc Tang không đợi Úc Tưởng mở miệng đã hỏi tiếp: “Cô có muốn cái gì không?”

Bác hỏi vậy là muốn thưởng cho cháu sao?

Đúng vậy.

Úc Tưởng không hề há mồm báo cái giá năm triệu, tám triệu mà là nghĩ một lúc rồi mới nói: “Thật sự có chuyện này. Chắc là bác cùng với bà Cao cũng có quen biết một ít quỹ từ thiện phải không?”

Mẹ Cao cảm thấy hứng thú hỏi: “Làm sao vậy?”

Cháu muốn làm tổ chức một cái quỹ từ thiện nhưng không tìm thấy hội quỹ đáng tin cậy. Úc Tưởng nhíu cái mũi nói: “Con người của cháu rất keo kiệt bủn xỉn, nếu ai lừa tiền của cháu thì cháu sẽ rất tức giận.”

Mẹ Cao cười: “Vậy cháu tìm tổng giám đốc Tang đi.”

Nhưng tổng giám đốc Tang mở miệng hỏi trước: “Dùng tiền của Trữ Sơn để đầu tư sao?”

Úc Tưởng gật đầu.

Tổng giám đốc Tang: “Vậy chẳng phải là lợi cho ông ta quá sao? Cho dù là lấy danh nghĩa của cô để quyên góp cũng vô hình trung tích đức cho ông ta rồi.”

Úc Tưởng hơi chớp chớp mắt.

Nói vậy hình như cũng có lý.

Dùng tiền của ông ta làm cái gì cũng được nhưng không được đem đi quyên góp. Nếu cô muốn tổ chức quỹ từ thiện thì thứ tư đến trụ sở công ty Tang thị ở đường Song Tích, tôi sẽ sắp người đến hỗ trợ cô. Vừa đúng lúc, tôi còn giữ tiền lì xì trước mười tuổi của Trữ Lễ Hàn còn chưa dùng tới.

Tuyệt quá!

Tốt đến vậy sao?

Cứ vậy mà đưa tiền mừng tuổi của cậu cả Trữ cho mình sao?

Úc Tưởng đương nhiên không có lý do từ chối, cô gật đầu đồng ý ngay.

Nhưng mà sau khi đồng ý, cô lại không nhịn được nghĩ tới. . .

Cô không hủy bỏ kế hoạch quyên góp này là muốn tích đức cho con trai tương lai của mình. Nhưng tiền bây giờ lại biến thành của cậu cả Trữ. . . Thế thì cái này là tính tích đức hay là thất đức đây?

Chắc không thất đức đâu.

Bởi vì cậu cả Trữ chính là ba ruột của đứa bé mà!

Úc Tưởng suy nghĩ đúng lý hợp tình.

Cô không đi sao? Đột nhiên tổng giám đốc Tang lên tiếng.

Dạ? Nói chuyện xong rồi sao? Xong rồi thì cháu xin phép đi đây. Úc Tưởng nói.

Tôi cho rằng cô sẽ vội vàng bỏ đi. Bởi vì nói chuyện với tôi là một chuyện vô cùng áp lực.

Cũng không đến độ đó đâu ạ.

Nếu như vừa bước vào thế giới này đã phải đối đầu với người như tổng giám đốc Tang, Úc Tưởng hẳn sẽ cảm thấy sợ hãi.

Nhưng Úc Tưởng cũng đã dũng mãnh không sợ hãi lăn qua lộn lại, ngủ với nhân vật phản diện vài lần rồi. Cô cảm thấy bản thân dần có được một lá gan vô cùng to lớn.

Vậy thì tôi sẽ hỏi cô thêm vài câu nữa.

Dạ, được thôi. Nhưng mà bên ngoài này có chút lạnh. Úc Tưởng rụt bả vai lại vô cùng đáng thương nhìn tổng giám đốc Tang.

Làn da trắng của cô.

Phía dưới chiếc áo khoác lông để lộ ra một đoạn cổ tay khiến người ta cảm thấy lóa cả mắt.

Trữ Lễ Hàn ở một nơi khác. Anh ngồi ở một vị trí vô cùng bị chú ý trong sảnh tổ chức tiệc nhưng lại không có bao nhiêu người dám đi đến bắt chuyện với anh cả.

Cậu cả Trữ. Người nhà họ Kim vòng tới vòng lui vài vòng mới thật sự nhịn không nổi đi tới trò chuyện với Trữ Lễ Hàn.

Vụ đấu thầu lần trước. . . Đối phương mới vừa gợi lên câu chuyện.

Trữ Lễ Hàn đang ngắm nghía chiếc ly rượu trống rỗng bỗng dưng quay đầu nhìn lại.

Ánh mắt anh vô cùng lạnh lẽo.

Lực tay không nhẹ không mạnh nhưng tựa như sắp bóp nát cái ly vậy.

Người này vô thức sợ run cả người, sau đó mới chợt nhận ra bây giờ không phải là thời cơ thích hợp để bắt chuyện với cậu cả Trữ. Vì thế, anh ta lùi về phía sau nửa bước nói: “Lúc nào anh rảnh, tôi sẽ đến tìm anh.”

Anh ta gượng cười vài tiếng rồi mới rời đi.

Trữ Lễ Hàn thu hồi ánh mắt về. Đồng thời cảm thấy sự nôn nóng như có như không trong lòng chưa từng được giảm bớt.

Mẹ của anh hoàn toàn không giống Trữ Sơn.

Mà Úc Tưởng cũng không hề giống với những người khác.

Nhưng họ đã đi rất lâu rồi. . .

Trữ Lễ Hàn cúi đầu nhìn lướt qua mặt đồng hồ.

Đã sắp hơn mười phút rồi.

Anh không thể nghĩ ra được mẹ anh lại có nhiều lời để nói với người khác đến vậy.

Ngay tại lúc cậu cả Trữ dần dần bị sự nôn nóng gấp bội thiêu đốt, anh vô thức ngẩng đầu lên lập tức nhìn thấy mẹ anh đã dẫn theo Úc Tưởng trở về trong sảnh tổ chức tiệc rồi.

Mà phía sau còn có Cao Huy Học và mẹ Cao đi theo.

Chuyện này không quan trọng.

Quan trọng là. . .

Trên người Úc Tưởng đang khoác thêm một chiếc áo khoác dài kiểu nữ.

Trữ Lễ Hàn: “. . . ?”

Anh thấy mẹ mình đang dẫn Úc Tưởng lên lầu tựa như còn có chuyện gì đó còn phải nói tiếp nữa. Mà quay trở về đây cũng chỉ là bởi vì. . . Ngoài trời quá lạnh lẽo mà thôi?

Hai người họ trở về tới gian ghế trước đó.

Bên trong dãy ghế còn dư lại Trâu Bành cùng với một người khác đang trò chuyện với nhau. Khi nhìn thấy tổng giám đốc Tang đã trở lại, hai người họ đều sửng sốt.

Mà giám đốc Tang cũng không hề khách sáo lên tiếng: “Mấy người trẻ tuổi các cậu đi xuống dưới chơi đi.”

Trâu Bành chưa kịp hiểu gì đã đi ra ngoài.

Đợi khi đi tới cửa rồi, anh ta còn có thể nghe thấy tiếng tổng giám đốc Tang hỏi: “Cô vẫn uống nước ép lựu sao?”

Sau đó, Úc Tưởng trả lời: “Cháu muốn đổi khẩu vị, nước ép nho đi.”

Vì thế, lần này người được giao cho nhiệm vụ đi lấy nước ép trái cây đổi thành giám đốc Tang.

Mấy người Trâu Bành nghe thấy vậy sửng sốt.

Không phải chứ, sao lại thành ra thế này? Không phải lúc nãy đi xuống lầu là để giám đốc Tang dạy dỗ Úc Tưởng sao? Sao bây giờ quay trở về lại còn gọi một ly nước trái cây nữa cho cô vậy.

Mà bên kia Úc Tưởng còn nói: “Ừm, tôi thấy cũng hơi đói. Anh tiện thể. . . Có thể lấy giúp tôi chút gì đó ăn được không?”

Trợ lý sửng sốt, hỏi: “Lấy cái gì?”

Chỉ cần không phải đồ lạnh là được.

. . . Được rồi.

Úc Tưởng cũng không hề khách sáo. Đợi tới khi trợ lý đem đồ ăn tới, cô vừa ăn vừa câu được câu không trả lời những vấn đề của giám đốc Tang.

Tuổi gì, làm công việc gì, Úc Tưởng đều trả lời.

Mẹ Cao ngồi bên cạnh nghe một lúc, xen vào một câu: “Cháu cũng có hợp tác với tập đoàn Huy Quang nữa à?”

Làm sao có thể gọi là hợp tác được ạ? Cháu chỉ tiếp nhận đơn hàng của Huy Quang thôi. Úc Tưởng trả lời.

Mẹ Cao: “Chẳng trách sao cháu có thể tán dóc trên trời dưới đất với Học Huy. Thì ra là hoạt động của Huy Quang sao?”

Úc Tưởng gật đầu.

Rốt cuộc Cao Học Huy đã tìm được cơ hội nói chêm vào: “Chắc cô không biết đâu nhỉ? Vị trí của mẹ tôi ở Huy Quang còn cao hơn tôi nữa. Tôi chỉ là giám đốc trên danh nghĩa thôi, còn mẹ tôi mới là chủ tịch đứng đầu công ty.”

Úc Tưởng ngẩng đầu hỏi mẹ Cao: “Bác họ gì ạ?”

Mẹ Cao: “Họ Tạ.”

Úc Tưởng gật đầu: “Vâng, vậy thì là tổng giám đốc Tạ.”

Mẹ Cao nhếch miệng cười: “Ừm.”

Từ sau khi bà ấy và ba của Cao Học Huy không còn tình cảm với nhau nữa, thì xưng hô bà Cao này nghe rất không lọt tai.

Có người muốn làm bà Cao, cũng có người không thấy hiếm lạ gì.

Úc Tưởng đặt cái thìa xuống, khẽ nấc một tiếng, trong miệng còn mang theo mùi sữa.

Cô thấp giọng nói: “Giám đốc Tang cũng hỏi tên cháu rồi, vậy cháu có thể hỏi tên giám đốc Tang được không?”

Cô lại bắt đầu hỏi ngược lại.

Bà ấy tên là Tang Tâm Lan, bác tên là Tạ Xảo Hoa. Mẹ của Cao Học Huy, tổng giám đốc Tạ nhanh chóng tiếp lời: “Tên của bà ấy rất khó viết.”

Bên này mới nói tới đây thì cửa phòng đã bị gõ vang lên.

Trữ Lễ Hàn đi đến. Anh nhìn mọi người xung quanh một vòng rồi mới hỏi: “Mọi người trò chuyện xong rồi chứ?”

Cũng nói chuyện được một lúc rồi, cậu cả Trữ tới đón người sao? Tạ Xảo Hoa cười nói.

Trữ Lễ Hàn gật đầu.

Cô Úc có chơi mạt chược không? Không thì chúng ta cùng nhau chơi mạt chược đi? Tạ Xảo Hoa chủ động hỏi.

Úc Tưởng xua tay: “Không được đâu. Cháu rất keo kiệt, không thể bị thua được.”

Cao Học Huy chen lời: “Đúng vậy. Cô ấy cũng chỉ hợp chơi với tay thối như con thôi. . .”

Tạ Xảo Hoa tiếc nuối nói: “Thôi được rồi, vậy mấy người trẻ tuổi tụi con tự chơi đi.”

Úc Tưởng uống sạch nước ép nho, không lãng phí một chút nào. Sau đó mới đứng dậy đi tới bên cạnh Trữ Lễ Hàn, cùng anh đi ra cửa.

Sao rồi? Trữ Lễ Hàn hỏi.

Úc Tưởng: “Mẹ anh thật là xinh đẹp.”

Trữ Lễ Hàn: “. . . ?”

Úc Tưởng: “Rất mạnh mẽ, cũng rất dịu dàng, tính cách tốt lắm, cũng khá là dễ nói chuyện, mà ra tay cũng vô cùng hào phóng. . .”

Trữ Lễ Hàn: “. . . ?”

Nhưng chẳng bao lâu sau Trữ Lễ Hàn đã xua tan nghi hoặc trong lòng.

Có lẽ mỗi người trong mắt Úc Tưởng đều là không giống nhau.

Đối với người khác, Trữ Sơn là người nắm quyền Trữ thị có quyền có thế, không thể từ chối.

Mà đối với Úc Tưởng lại là túi tiền có nhiều công dụng khác.




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn