Mọi người sợ hãi Trữ Lễ Hàn đều là có lý do cả.
Cô ta trước giờ chưa từng tiếp xúc trực tiếp với anh, đây cũng là lần đầu tiên.
Bởi vì quá căng thẳng nên Ninh Nhạn còn cảm thấy hơi hoa mắt.
Đầu óc của cô ta chỉ còn một nửa tỉnh táo để suy nghĩ được rằng – khi có mặt Úc Tưởng và không có mặt Úc Tưởng, Trữ Lễ Hàn sẽ có hai dáng vẻ hoàn toàn khác nhau.
Nếu như hôm nay đã là sinh nhật của cô Ninh vậy thì cô Ninh cũng sẽ nhận được quà sinh nhật. Trữ Lễ Hàn cũng không có ý định lãng phí thời gian với cô ta nữa.
Cô ta vẫn chưa có đủ tư cách.
Trữ Lễ Hàn bước ra ngoài, lướt qua người Ninh Nhạn.
Tôi hy vọng rằng sau này mỗi một dịp sinh nhật của cô Ninh đều có thể vui vẻ như ngày hôm nay.
Ninh Nhạn chớp chớp mắt, cô ta cố gắng thoát khỏi cảm giác chóng mặt này.
Nhưng điều này hoàn toàn phí công vô ích.
Những lời nói thoáng qua nghe có vẻ bình thường của Trữ Lễ Hàn, nếu ngẫm nghĩ kĩ từng từ một thì sẽ cảm nhận được nó đáng sợ đến mức nào.
Đến khi tiếng bước chân của Trữ Lễ Hàn biến mất sau lưng cô ta.
Mẹ Ninh mới hỏi cô ta bằng giọng run lẩy bẩy: “Chuyện gì xảy ra vậy con? Anh hùng bàn phím gì cơ?”
Lúc này, Ninh Ninh cũng lên tiếng: “Chị, sao sắc mặt chị lại tái nhợt như vậy?”
Hai chân Ninh Nhạn mềm nhũn. Cô ta ngồi phịch xuống đất, nói: “Con cũng không biết. . . có thể là, có thể là cậu cả Trữ hiểu lầm con chuyện gì đó rồi.”
Cô ta thấp giọng nói, thở hổn hển, trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Là sai lầm của cô ta.
Cô ta đã tính sai vị trí của Úc Tưởng trong lòng cậu cả Trữ. . .
Úc Tưởng không hề nói dối.
Cho dù cô có nhận tiền của chủ tịch Trữ thì cả Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn đều yêu cô yêu đến mức không thể kìm chế được. Bọn họ đã cố gắng hết sức, dùng hết mọi thứ của bản thân để giữ Úc Tưởng ở lại bên người.
Thế nhưng tại sao?
Úc Tưởng có đáng để thích không? Không chỉ có Lăng Sâm Viễn mà ngay cả cậu cả Trữ cũng thực sự khom lưng cúi đầu vì cô. . .
Cảnh tưởng Trữ Lễ Hàn đi giày cho Úc Tưởng vẫn còn hiện lên trong tâm trí của Ninh Nhạn.
Ninh Nhạn: “Dìu chị với. . au dìu chị, chị, chị phải đi xem thử. . .”
Ninh Ninh vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô ấy vô cùng lo lắng hỏi: “Chị muốn đi xem cái gì vậy?”
Ninh Nhạn: “Đi xuống tầng.”
Cô ta còn chưa từ bỏ ý định.
Cô ta muốn xem thử tổng giám đốc Tang sẽ chỉnh đốn Úc Tưởng như thế nào. Chẳng lẽ trên đời này, không ai có thể làm gì được Úc Tưởng hay sao? Cô ta không tin.
Nhưng sắc mặt của chị khó coi như vậy. . .
Con giải thích rõ cho mẹ trước đã, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy hả?
Em còn chưa nghe rõ hay sao? Mau đỡ chị! Đi xuống tầng! Chị muốn đi xem. . . đi xem tổng giám đốc Tang. Đây là lần đầu tiên Ninh Nhạn mất bình tĩnh như vậy.
Ở tầng dưới.
Mẹ Cao dừng bước lại ở phía trước, đứng cùng một chỗ với Cao Học Huy.
Tổng giám đốc Tang thì vẫn đi ở đằng trước, Úc Tưởng cũng tiếp tục đi về phía trước.
Mẹ Cao hỏi nhỏ: “Nói thật đi, con cũng không hề thích cô Úc đó phải không?”
Cao Học Huy lắc đầu thật mạnh: “Con nào dám chứ! Thật ra cô ấy chính là người mà cậu cả Trữ thích.”
Mẹ Cao khinh bỉ nói: “Cái này còn cần con nói hay sao? Hôm nay ai mà không nhìn ra cơ chứ?”
Cao Học Huy: “Vậy sao mẹ còn hỏi con. . .”
Mẹ Cao: “Không phải con bé đã nói rồi sao? Con bé nói có rất nhiều người thích con bé cho nên mẹ mới nghi ngờ trong đó có cả thằng nhóc là con đấy. Thôi được rồi, nếu con không thích con bé thì không có vấn đề gì.”
Cao Học Huy không kìm được mà hỏi lại: “Tại sao lại vậy ạ? Mẹ cũng không chào đón cô Úc sao?”
Mẹ Cao: “Làm gì có. Mẹ cảm thấy cô bé này nói chuyện rất có kiến giải của riêng mình. Ý của mẹ chính là, con đấu không lại cậu cả Trữ đâu, nếu con có tâm tư này thì tốt nhất nên tắm rửa đi ngủ sớm đi thôi.”
Cao Học Huy: ?
Mẹ Cao nói xong thì im lặng nửa phút mới nói tiếp: “Mấy năm trước con đều ở nước ngoài, không ngờ năm nay trở về đã biết nói mấy câu hoa mỹ rồi đấy nhỉ.”
Mẹ Ninh Nhạn cứ luôn miệng nói cái gì mà phụ nữ phải khiêm tốn đoan trang mới là đức tính tốt, những lời này đúng là hại người. Con đã biết đứng lên mắng lại bà ta, điều này đã khiến mẹ cảm thấy được an ủi phần nào rồi. Thế nào? Cái này là con học được ở nước ngoài sao?
Cao Học Huy sững sờ.
Anh ta học nó ở đâu? Anh ta cũng không biết nữa. Anh ta cũng chỉ tiếp lời của cô Úc và cậu cả Trữ thôi mà.
Mẹ Cao lại lộ vẻ xúc động nói: “Ép buộc phụ nữ phải theo một khuôn mẫu sẽ chính là biến người sống thành một cái khuôn chết. Cho dù người phụ nữ này có giàu có hay thành đạt đến đâu đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ bị dập khuôn này hại chết mà thôi. Con có thể nói những lời phản đối như vậy. . . vậy thì mẹ đã có thể yên tâm nói chuyện này với con rồi.”
Tim Cao Học Huy đập lỡ một nhịp: “Cái gì vậy? Mẹ không chịu nổi ba con nên muốn ly hôn với ba con rồi à?”
Mẹ Cao xua tay: “Không phải, đâu dễ dàng cho ông ta như vậy được? Tài sản của ông ta mẹ và con vẫn phải nhận được chứ.”
Cao Học Huy: ?
Mẹ Cao: “À thì là như này, thằng bé mà lần trước con gặp ở nhà ấy gần đây mẹ khá là thích nó. Cho nên, lần sau con đừng có ngu ngốc giới thiệu thằng bé đấy cho em họ của của con nữa.”
Cao Học Huy sau khi nghe xong thì cảm thấy cực kỳ sốc.
Ở bên này, tổng giám đốc Tang cũng lên tiếng: “Trữ Sơn đã cho cô một khoản tiền để cô rời khỏi Lăng Sâm Viễn và Trữ Lễ Hàn đúng không?”
Úc Tưởng có chút kinh ngạc.
Làm sao bà ấy biết được?
Tổng giám đốc Tang lại nói: “Thế nhưng theo những lời mà cô vừa nói lúc nãy thì cô vốn không hề thích Lăng Sâm Viễn, cũng không có quan hệ gì với thằng bé cả. Cho nên. . . cô đang “chơi” Trữ Sơn đấy à?”
Úc Tưởng nói khẽ: “. . . Cháu chẳng qua chỉ là muốn đùa giỡn ông ta một chút thôi mà.”
“Chuyện này cũng cần phải cảm ơn sự phối hợp hoàn hảo từ cậu cả Trữ.” Úc Tưởng lúc này lại trở nên “khiêm tốn” .
Chỉ là phối hợp thôi sao? Tổng giám đốc Tang hỏi.
Hả?
Úc Tưởng tạm khựng lại. Cô thầm nghĩ, cháu đây cũng không thể nói thẳng ra ngoại trừ phối hợp thì cháu còn biết thời biết thế ngủ với con bác rồi à?
Cô và Trữ Lễ Hàn đang yêu đương sao? Tổng giám đốc Tang lại hỏi.
Câu hỏi này càng không dễ trả lời.
Úc Tưởng đang tự hỏi phải hình dung mối quan hệ giữa mình và cậu cả Trữ như thế nào. . .
Tính cách của cô không giống như đang yêu đương với nó. Chưa đợi Úc Tưởng trả lời, tổng giám đốc Tang đã tự mình mở miệng trước.
Úc Tưởng khẽ chớp mắt. Hả? Chẳng tốn bao nhiêu thời gian mà tổng giám đốc Tang đã nhìn ra tính cách của cô rồi sao?
Tổng giám đốc Tang nhíu mày như là hoàn toàn không thể đoán được mối quan hệ giữa hai người họ. Bà lạnh nhạt mở miệng nói: “Nhưng mà hôm đó nó trở về nhà họ Tang lấy sổ hộ khẩu đi.”
Úc Tưởng: ?
Úc Tưởng: ! ! !
Con mẹ nó! Cho nên ngày hôm đó cô hỏi Trữ Lễ Hàn nói muốn chịu trách nhiệm chính là bao gồm cả kết hôn sao? Nếu như lúc đó cô gật đầu thì có phải đã ngay lập tức bị kéo tới Cục dân chính đóng dấu rồi không?
Nhân vật phản diện xúc động. . . Đến vậy sao?
Cô bị hành động của anh làm cho cảm động, thậm chí anh còn làm cho Úc Tưởng cảm nhận được một chút. . . Đáng yêu. . . Trái ngược với con người anh?
Tổng giám đốc Tang bỗng nhiên dừng bước chân lại, quay đầu lại nhìn Úc Tưởng.
Bà đứng trên đôi giày cao gót cho nên cao hơn Úc Tưởng một chút. Trữ Lễ Hàn có một điểm rất giống bà, chính là lúc thản nhiên nhìn thẳng vào người khác thật sự có thể khiến cho người ta cảm thấy áp lực như bị nhìn từ trên cao xuống.
Cô không sợ tôi sao? Tổng giám đốc Tang hỏi.
Sợ bác cũng giống như chủ tịch Trữ vung tay tặng cho cháu một cái hợp đồng trị giá hơn hai trăm triệu sao? Úc Tưởng hỏi ngược lại.
Tổng giám đốc Tang: “. . .” Vẻ mặt bà có trong nháy mắt lộ ra một biểu cảm vô cùng đặc sắc nhưng sau đó lại trở về với vẻ mặt không cảm xúc thường ngày.
Trữ Sơn mà có thể cho cô nhiều tiền như vậy sao?
Một người khi có gì yêu cầu, chỉ cần không mâu thuẫn với mục đích của họ thì sẽ trả giá một lần so một lần càng nhiều hơn.
Cô có biết Trữ Sơn muốn cái gì không?
Người có tuổi hẳn là muốn tình thân rồi. Ông ấy không những cần tình thân mà còn hy vọng con cái có thể chung sống hòa thuận, hy vọng bản thân có thể có một gia đình vui vẻ đầm ấm.
Nhưng thật đáng tiếc.
Dù đến chết, Trữ Sơn cũng chưa có cách nào có được điều đó.
Tổng giám đốc Tang nhíu mày lại.
Cô không sợ Trữ Sơn biết cô chơi ông ta, sau đó bị chọc giận rồi làm ra chuyện quá đáng gì sao? Tổng giám đốc Tang hỏi.
Cô Ninh, bà Ninh, sao hai người lại ở trong này thế? Trong một góc nơi hành lang gấp khúc đột nhiên vang lên tiếng nói của mẹ Cao.
Tổng giám đốc Tang thoáng quay đầu, lạnh lùng nhìn về phía bên đó.
Sắc mặt Ninh Nhạn trắng bệch, cúi đầu né tránh ánh mắt của tổng giám đốc Tang. Cô ta nói: “Đột nhiên tôi thấy không thoải mái, mẹ tôi mới dìu tôi xuống dưới hít thở không khí trong lành. . .”
Mẹ Cao nhìn cô rồi cười: “Ôi trời, sao lại tới nơi này hít thở không khí trong lành chứ? Tôi thấy con đường bên ngoài khách sạn rộng rãi hơn đó.”
Ninh Nhạn nghẹn lời, không thể tiếp lời được nữa.
Thật ra cô ta chỉ có thể dùng một ít chiêu trò này để đối phó Ninh Ninh, hoặc là với một người đàn ông như Hà Vân Trác thôi. Nhưng đến trong mắt mẹ Cao thì nó thật sự vẫn còn non nớt lắm.
Hai người còn đứng đây làm gì? Tổng giám đốc Tang đang tản bộ bên kia, đừng quấy rầy. Hay là để tôi tự mình đưa hai người đi? Nét cười trên mặt mẹ Cao không hề giảm đi.
Không, không cần làm phiền bà Cao. Mẹ Ninh vội vàng dìu Ninh Nhạn quay đầu bước đi, sợ đi chậm một bước thôi là sẽ gặp phải rắc rối.
Đợi hai người đi xa, mẹ Ninh mới không nhịn được nữa mà trách cứ: “Con xem con đi, đang yên đang lành chạy tới chỗ này làm cái gì?”
Ninh Nhạn không trả lời, cô ta cúi đầu thở hổn hển.
Đến bây giờ cô ta đã biết được vì sao Úc Tưởng không sợ tổng giám đốc Tang rồi. . .
Ninh Nhạn không nghĩ tới chính mình sẽ nghe được một bí mật động trời như vậy!
Úc Tưởng chỉ là công cụ để cậu cả Trữ dùng để chọc giận Trữ Sơn mà thôi?
Vậy có khi nào Lăng Sâm Viễn cũng là như vậy không?
Cô ta đã nói mà! Rõ ràng người mà Lăng Sâm Viễn thích chính là Ninh Ninh, làm sao lại đột nhiên thay đổi thành Úc Tưởng chứ?
Câu tổng giám đốc Tang hỏi rất đúng.
Úc Tưởng sẽ không sợ Trữ Sơn biết chuyện mình đang đùa bỡn ông ta sao?
Ninh Nhạn ôm trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, tự cho rằng bản thân đã tìm được cơ hội trở mình rồi.
Hôm nay cậu cả Trữ nói như vậy rất có thể là muốn ra tay dạy dỗ cô ta. Chắc chắn là cô ta không dám lấy bí mật vừa mới nghe được ra uy h**p cậu cả Trữ nhưng cô ta có thể đi uy h**p Úc Tưởng!
Ném khốn cảnh bản thân sắp gặp phải lại cho Úc Tưởng giải quyết!
Ninh Nhạn nghĩ đến đây lại càng thêm tức giận.
Nếu không phải bởi vì ngày đó Hà Vân Trác không trả lời tin nhắn của cô ta, cô ta đã có thể tự mình đi thuê thủy quân rồi. Thì làm sao sẽ bại lộ ra trước mắt cậu cả Trữ chứ?
Tuy rằng Ninh Nhạn xem thường nhà họ Hà nhưng cô ta không thể không thừa nhận kỹ thuật hacker của Hà Vân Trác thật sự rất đáng gờm.
Vẫn phải nghĩ biện pháp lôi kéo người này mới được. . .
Ninh Nhạn đẩy tay mẹ Ninh ra: “Mẹ đừng lo lắng, hôm nay không có chuyện gì đâu.”
Cô ta xoay người đi tìm bóng dáng của Hà Vân Trác, còn cúi đầu gửi một đoạn tin nhắn cho Hà Vân Trác nữa: [Tôi xuống dưới rồi, anh đang ở đâu vậy? ]
Vài phút sau, cô ta tìm được Hà Vân Trác đang nói chuyện với người khác.
Nhưng người đàn ông này không có cúi đầu lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn của cô ta, càng không hề quay đầu nhìn cô ta dù chỉ một cái.
Bên cạnh dòng suối chảy vây quanh hành lang gấp khúc.
Người nhà họ Ninh này đúng là rất thích tự cho là đúng. Mẹ Cao mất hứng nói.
Cao Học Huy: “Đúng vậy.”
Tổng giám đốc Tang quay đầu nhìn về phía Úc Tưởng. Đến lúc này Úc Tưởng mới trả lời câu hỏi của bà.
Tuy rằng khách quan mà nói, với tuổi tác của chủ tịch Trữ sẽ không thể nào liều lĩnh làm ra chuyện gì đó. Nhưng nếu như ngộ nhỡ có một ngày ông ta thật sự nghĩ không thông muốn ra tay với cháu. . . Úc Tưởng giương mắt, trong mắt chứa đầy ánh nước lấp lánh.
Cô nhìn tổng giám đốc Tang: “Cháu đây cũng chỉ có thể trốn ở chỗ của bác thôi.”
Tổng giám đốc Tang sững sờ ra tại chỗ. Bà hoàn toàn không nghĩ tới Úc Tưởng sẽ trả lời như vậy.