Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 131

Trong đó còn có nhật ký trò chuyện, nhật ký chuyển khoản.

Bút ghi âm có cái gì thì không cần nghĩ cũng biết.

Chắc chắn là “chứng cứ” mà vị kia nói đến.

“Nói đi, con kết thù với ai?” Ba Ninh hỏi.

Đây là điều ba Ninh sợ hãi nhất, bởi vì ông ta không biết đến cùng thì mình đã đắc tội với ai.

Ninh Nhạn há mồm muốn giải thích cho mình.

Nhưng lần này không có Hà Vân Trác, cô ta đã dễ bị bị bại lộ. Nhưng cho dù thế nào thì cô ta cũng luôn dùng acc clone.

Không chờ cô ta giải thích, ba Ninh đã nói tiếp: “Nếu bây giờ con đang nghĩ đến việc nói dối ba thì không cần. Ba hiểu con hơn mẹ con. Con muốn làm gì, ba cũng mặc kệ. Nhưng làm việc phải thông minh…”

Ninh Nhạn đành từ bỏ giải thích: “Chỉ là chuyện này, cũng không lớn…”

“Mọi việc sẽ có hậu quả. Nếu chỉ đưa những thứ này của con đến chỗ ba thì ba sẽ tức giận như vậy sao?” Ba Ninh nhìn về một cái hộp khác. Đây mới là thứ khiến cho ông ta thật sự sợ hãi. Ninh Nhạn cũng nhìn về cái hộp kia, đối phương đang nhắc nhở cô ta đã đắc tội với ai.

“Nếu chúng ta không hòa giải được với những người đằng sau, tuần sau chú Khuất Giang của con có thể ra tù rồi. Con còn nhớ lúc chú Khuất Giang vào tù, nói với nhà chúng ta như thế nào chứ?” Ba Ninh lạnh lùng hỏi.

Khuất Giang này là người bạn thời niên thiếu của ba Ninh, cũng là người đã kéo ông ta xuống cầu thang khiến ông ta tàn tật. Ba Ninh có tiền nên đã mời một nhóm luật sư tài giỏi, áp ngay cho đối phương tội danh cố ý giết người không thành, bị kết án 10 năm tù.

Khi đó Ninh Nhạn còn nhỏ nên nghe thấy câu nói đó cũng không cảm thấy sao.

Nhà họ Ninh có tiền như thế thì sao có thể để cho một tội phạm lao động cải tạo uy h**p được?

Nhưng mẹ Ninh lại run lên cầm cập.

“Khi đó Khuất Giang nói, ông ta không sợ ngồi tù, chờ đến ngày ông ta ra tù thì sẽ giết cả nhà chúng ta…” Mẹ Ninh tái mặt, nhớ lại mà nói.

“Chẳng lẽ những thứ này là Khuất Giang đưa đến? Nhưng ông ta ở trong tù, nhiều năm như vậy thì có lẽ đã sớm không còn ai nhớ đến ông ta…” Mẹ Ninh lẩm bẩm nói.

Ba Ninh tức giận nói: “Não bà là óc heo à? Không ai nhớ đến ông ta từ lâu rồi nên người có thể đào ra được chuyện này mới đáng sợ. Đây là đang cảnh cáo chúng ta! Ninh Nhạn chắc chắn đã đắc tội chết với người ta rồi!”

Sắc mặt mẹ Ninh thay đổi.

Lúc này Ninh Nhạn đã không kịp cản lại rồi, mẹ Ninh buột miệng thốt lên: “Chẳng lẽ là cậu cả Trữ?”

Bà ta vừa nói xong thì sắc mặt ba Ninh trở nên rất khó nhìn.

“Mấy ngày gần đầy con cũng không cần ra ngoài, chờ khi nào giải quyết xong chuyện này thì mới được ra ngoài.” Ba Ninh hạn chế ngay tự do của Ninh Nhạn.

Sao Ninh Nhạn có thể đồng ý ở ở yên được?

Cô ta còn chưa nói chuyện xong với phòng làm việc trò chơi kia! Cô ta còn đang chờ nhìn thấy sự hối hận và đau khổ của Úc Tưởng khi mất tiền còn cô ta thì kiếm được gấp bội đấy?

Cả người Ninh Nhạn ướt sũng mồ hôi lạnh, cô ta nhìn chằm chằm cái hộp thứ hai kia, hỏi: “Trong đó là đồ của Khuất Giang sao?”

Sắc mặt ba Ninh không được tự nhiên.

Ông ta không thể nói trước mặt nhiều người như vậy rằng bên trong là bằng chứng năm đó ông ta thiết kế từng bước để cướp đi cổ phần trong tay bạn bè, lừa đến mức đối phương nhà tan cửa nát.

Ba Ninh lạnh lùng nói: “Con chỉ cần biết, nếu Khuất Giang ra tù, đó không phải chuyện có thể báo cảnh sát là giải quyết được. Cho dù ông ta không giết chúng ta thì một khi thứ trong hộp tuồn ra ngoài, nhà họ Ninh sẽ tiêu tùng. Đừng tưởng rằng ba đang nói chuyện dọa con.”

Mẹ Ninh bị lời này dọa cho choáng váng: “Vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Đi xin lỗi cậu cả Trữ? Hay là cầu xin nhà họ Cao giúp đỡ?”

Tim Ninh Nhạn đập rất nhanh, môi run lên, cô ta không nói nổi một câu nào.

Chỉ có cô ta hiểu rõ.

Xin lỗi là vô dụng.

Thái độ của nhà họ Cao hôm nay đã quá rõ ràng, một khi biết cô ta đắc tội với cậu cả Trữ đến mức này thì đừng nói là giúp đỡ, không bỏ đá xuống giếng với nhà họ Ninh đã là tốt lắm rồi.

Ninh Nhạn vẫn còn trẻ tuổi, cho rằng có thể trêu đùa Ninh Ninh và Hà Vân Trác thì sẽ nắm mọi chuyện trong tay.

Lúc ấy cô ta nghĩ rằng, cho dù cậu cả Trữ có muốn ra tay trừng phạt nhà họ Ninh thì hắn cũng không thể nào phá hủy nhà họ Ninh nhanh đến vậy được.

Nhưng hiện giờ chỉ dựa vào cái tên “Khuất Giang” đã khiến ba cô ta sợ đến mức này rồi.

Có lẽ ba Ninh cũng biết trước mắt không có cách nào giải quyết nên ông ta vừa tức giận vừa hốt hoảng, tát mạnh Ninh Nhạn một cái: “Con có quỳ xuống cầu xin cũng phải giải quyết được chuyện này.”

Ninh Nhạn bị ăn một cái tát khiến đầu ong ong choáng váng.

Đúng lúc này Ninh Ninh tự đi xe ngoài trở về, vừa vào cửa nhà đã thấy cảnh này thì hoảng sợ.

“Xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Ninh Nhạn không muốn mình sẽ xấu mặt trước mặt Ninh Ninh, nhưng lúc này cô ta không rảnh để ý nhiều như vậy, cô ta nắm lấy tay Ninh Ninh, nói: “Em có thể giúp nhà chúng ta không? Chị biết quan hệ của em với anh Lăng rất thân thiết.”

Ba Ninh chọn lọc mà kể lại hoàn cảnh khó khăn trong nhà bây giờ cho Ninh Ninh.

Nửa tiếng sau.

Ninh Ninh gọi cho Lăng Sâm Viễn ở trước mặt mọi người.

Sau một hồi chuông tút tút chờ đợi vang lên… Đầu kia không trả lời.

Hai lần, ba lần, gọi bao nhiêu cuộc cũng như vậy. Giống như dãy số điện thoại kia đã trở thành một dãy số mãi mãi không gọi được.

“Tại sao lại như vậy? Không phải anh ta thích em sao? Không phải anh ta yêu em nhất sao?” Ninh Nhạn không thể tin được mà giữ chặt bả vai Ninh Ninh.

Từ trước đến nay Ninh Ninh chưa từng thấy Ninh Nhạn thất thố như vậy bao giờ, nỗi mất mát và hổ thẹn trong lòng cô ấy vì sự thất thố của Ninh Nhạn cũng vơi đi phần nào.

Ninh Nhạn vừa tức giận vừa hoảng hốt, cô ta gần như không dám nhìn vào ánh mắt ba Ninh.

“Úc Tưởng, Úc Tưởng…” Cô ta nghiến răng nghiến lợi lặp đi lặp lại cái tên này: “Cô giỏi lắm!”

Lúc này Úc Tưởng vừa trở lại biệt thự.

Khi Trữ Lễ Hàn đưa cô lên tầng thì hắn hạ giọng nói: “Ninh Nhạn định đầu tư vào một trò chơi tên là “Lục địa hắc ám”, người phụ trách trò chơi kia đã từng đến Khải Tinh tìm em.”

Hắn dừng lại rồi nói tiếp: “Anh không phái người theo dõi em, chỉ là khi điều tra Ninh Nhạn thì trùng hợp tra ra được chuyện này.”

Úc Tưởng vốn không quan tâm đến việc hắn có theo dõi cô không.

Cô hỏi: “Ừm, là người ngày hôm đó nói chuyện th* t*c, nói xong lại sợ bị đánh nên bỏ chạy.”

“th* t*c?”

“Cũng không có gì, khi mọi người đến đưa đề xuất dự án thì em bảo bọn họ cứ để đó, khi nào rảnh em sẽ xem. Anh ta lại nóng nảy, châm chọc em mấy câu…” Úc Tưởng bình thản kể lại thì bỗng im bặt.

Cô đang đi mách hắn rằng người ta bắt nạt cô đấy à?

“Anh biết rồi.” Trữ Lễ Hàn không có cảm xúc gì đáp một tiếng khiến người khác không đoán ra tâm trạng của hắn.

“Anh cũng không cần ra tay can thiệp vào chuyện hợp tác của bọn họ.” Úc Tưởng nói: “Dù sao em cũng chướng mắt dự án kia, trên thị trường có cả một đống, nhưng ai theo đuổi cũng sẽ cảm thấy nó nhàm chán.”

Trữ Lễ Hàn đồng ý: “Ừm.”

Úc Tưởng: “Vậy, tạm biệt nhé?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừm.”

Úc Tưởng đóng cửa lại, Trữ Lễ Hàn đứng ở ngoài cửa một lát mới rời đi.

Chờ đến thứ tư, Úc Tưởng lười biếng đứng dậy, nghĩ rằng còn phải ngồi xe đến Tang thị thì thấy hơi mệt.

Nhưng nghĩ đến sự đáng tin của Tang thị có thể làm cho cô tránh được rất nhiều rắc rối và sau ngày hôm nay, cô có thể nằm yên không cần quan tâm đến chuyện này nữa, ngay cả tiền cô cũng không cần phải bỏ ra…

Úc Tưởng nâng cao tinh thần, nói: “Chị Dư, chúng ta đi thôi.”

Vừa mở cửa cô đã nhìn thấy Hề Đình trước.

Hôm nay anh ta không ôm mèo, cũng không dắt chó, thấy Úc Tưởng thì sửng sốt: “Em ra ngoài sao?”

Úc Tưởng gật đầu: “Anh Hề tới không đúng lúc rồi.”

Hề Đình nói: “Tôi đã tham gia một lớp dạy đầu bếp trong hai ngày, đây là bữa sáng tôi mới làm.”

Hề Đình nói rồi đưa cặp lồng trong tay cho Úc Tưởng.

“Tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, người đại diện của tôi cũng đã chuẩn bị đăng ký cho tôi tham gia chương trình nấu ăn để tôi đi thể hiện tài năng. Em có biết chương trình nấu ăn không? Là lên chương trình truyền hình thực tế về nấu ăn đó.”

Úc Tưởng: ?

Đến cả Dư Đồng cũng hiện dấu hỏi chấm trên đầu.

Anh ta cũng thầm nhủ trong lòng rằng đây là con đường mà từ trước tới nay anh ta chưa từng tưởng tượng ra.

Hề Đình cảm thấy thật ra mình cũng không tồi.

Trước đây anh ta còn cảm thấy chuyện nấu ăn này quá phá hoại, nhưng sau này lại phát hiện không có mấy nghệ sĩ nam biết nấu ăn. Anh ta tập tành như này không phải tương đương với việc có được kỹ năng đặc biệt sao?

“Chờ sau khi chương trình phát sóng, nếu em muốn ăn đồ ăn gì trong chương trình thì có thể gọi món với tôi.” Sau hai ngày huấn luyện, Hề Đình nói chuyện đã khác trước.

Lòng kính nghiệp này khiến Úc Tưởng không nhịn được muốn khen ngợi anh ta.

“Chủ tịch Trữ còn phát lương cho anh sao?” Úc Tưởng hỏi.

Hề Đình: “Cô Úc đang sỉ nhục tôi sao?”

Úc Tưởng nhíu mày.

“Trước đây cô Úc nói rằng, tôi chắc chắn sẽ bị chủ tịch Trữ sa thải không phải là lời nói dối. Trên thực tế, mấy hôm trước thư ký của chủ tịch Trữ cũng đã gọi điện cho tôi, bảo tôi không cần tiếp tục làm nữa. Cho nên những gì hôm nay tôi làm chỉ xuất phát từ thật lòng.”

Hề Đình này nói chuyện cũng rất có nghệ thuật.

Úc Tưởng tin tưởng tấm lòng của anh ta.

Nhưng nếu không phải thật lòng thì đúng là chẳng còn gì để nói.

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì em còn một vlog quảng cáo của Huy Quang chưa quay nhỉ?” Hề Đình chuyển ngay sang một chủ đề khác.

Anh ta đã bỏ tiền ra rồi.

Anh ta phải để ảnh chụp của Úc Tưởng đăng lên mạng mới được!

Úc Tưởng cũng không khách sáo, cô cắt ngang lời anh ta, hỏi: “Trước tiên đừng nói chuyện này. Nếu anh Hề có rảnh thì không bằng tham gia một chương trình giải trí đi.”

Hề Đình: “Vừa rồi không phải tôi đã nói tôi sẽ tham gia một chương trình nấu ăn mới sao?”

“Không phải như vậy. Mà là… trong giới các anh có loại chương trình nào giống như điều tra trinh thám không?”

Hề Đình: “Điều tra trinh thám? Đây không phải thể loại phim trinh thám sao? Sao lại làm thành chương trình giải trí?”

Trong lòng Úc Tưởng nói tất nhiên là làm được.

Trong thế giới kiếp trước của cô có một chương trình thể loại trinh thám như vậy.

Hề Đình hỏi cô: “Em hy vọng tôi tham gia chương trình như vậy sao?”

Úc Tưởng nói với vẻ rất giả dối: “Ừ, tôi tin vào sức hấp dẫn của anh Hề, có lẽ sẽ phát huy xuất sắc tài năng của anh ở chương trình như vậy.”

Hề Đình cũng không vội đồng ý ngay: “Chương trình mà em nói với tôi đến cùng là như thế nào?”

Úc Tưởng: “Hay là trước tiên tôi giúp anh tải một trò chơi tên là [thám tử tài ba] để anh chơi thử một chút?”

Hề Đình vội lấy điện thoại ra nhưng lại không tìm ra trò chơi này.

Úc Tưởng nói: “Có lẽ vẫn còn trong quá trình thử nghiệm, lát nữa tôi sẽ gửi gói cài đặt cho anh.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn