“Cô đánh như thế nào đấy?” Hà Vân Trác hỏi, làm như thể anh ta đang rất nghiêm túc mà đặt câu hỏi về vấn đề này.
Úc Tưởng bày ra vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
Cái tên này, chuyện này mà anh ta cũng cần cô phải dạy cho sao?
Úc Tưởng nhớ lại chuyện lúc trước, cô nhớ lần trước hình như Trữ Lễ Hàn còn chưa động đậy tay chân mà Hà Khôn Dân đã hoảng sợ quỳ xuống rồi.
Úc Tưởng: “Tôi dùng nắm đấm đó. Đương nhiên, việc dùng nắm đấm để đánh người khác thì bản thân mình sẽ hơi bị ê ẩm một chút. Anh cũng có thể chọn mấy công cụ hỗ trợ như gạch, ghế hay chai rượu gì đấy chẳng hạn. . .”
Hệ thống nghe mà choáng váng cả đầu.
Hệ thống: [Cô làm gì đấy? Cô mà còn dạy nam phụ như vậy nữa thì hệ thống có thể đưa ra thông báo về việc cô đã vi phạm tiêu chuẩn pháp luật đạo đức đấy. . . ]
Úc Tưởng hỏi lại với vẻ ngờ vực: Ủa chứ nhân vật nguyên tác làm chuyện xấu thì không vi phạm tiêu chuẩn pháp luật đạo đức sao?
Cô nói bằng chất giọng vô cùng “bánh bèo” : Hệ thống các cậu tiêu chuẩn kép quá ha.
. . . Chuyện này cũng khá. . . khá có lý đấy chứ.
Hệ thống không nói gì thêm nữa.
Nó có một đồng nghiệp cũng tiếp quản một thế giới nguyên tác mà trong đó, sau khi tổng tài bá đạo đã làm hết mọi chuyện cho nữ chính rồi. Sau này, người đó còn phải trả một cái giá gấp đôi cả về tinh thần và thể xác để theo đuổi nữ chính kia nữa, đúng thật là nó cũng chưa thấy nữ chính kia ngồi tù gì hết.
“Cô Úc.” Lúc này có một nhân viên tạp vụ đi tới bên cạnh Úc Tưởng. “Cô có muốn lên phòng riêng trên lầu uống trà và nói chuyện một lúc không?”
Lời đề nghị của người này rất thú vị.
Người nhân viên tạp vụ đó chỉ nói với Úc Tưởng rằng cô có muốn uống trà và nói chuyện phiếm không chứ không hề nhắc đến việc cô sẽ phải uống trà và nói chuyện phiếm với ai.
Úc Tưởng chuyển ánh mắt về phía đằng sau rồi lướt qua một vòng nhưng cô không lướt thấy có người nào đáng nghi cả. Sau đó, khi Úc Tưởng vừa ngẩng đầu lên cô nhìn thấy Trữ Lễ Hàn đang ở đứng trước lan can lầu hai của phòng tiệc.
Anh chàng nhân viên tạp vụ nhìn Hà Vân Trác như thể sợ Úc Tưởng không muốn đi với anh ta, do đó nhanh chóng bổ sung một câu: “Cậu cả Cao và vài người khác cũng ở trên lầu hết đấy ạ.”
Hà Vân Trác và bọn họ đều không phải là người trong cùng một giới.
Bây giờ, Hà Vân Trác đã hiểu rất rõ ràng rằng anh ta không hề có đặc biệt ở trong lòng Úc Tưởng. Nếu nói đến chuyện tặng quà cho Úc Tưởng thì anh ta lại không lấy ra được thứ gì xứng với Úc Tưởng để tặng cho cô, số người xếp hàng theo đuổi Úc Tưởng đã đạt đến một con số rất đáng sợ rồi. . .
Cho nên Hà Vân Trác cũng đã dẹp cái suy nghĩ không biết thân biết phận muốn lên tiếng níu kéo Úc Tưởng.
Chỉ là đến lúc Úc Tưởng vừa xoay người thì Hà Vân Trác lại mở miệng nói với vẻ không cam lòng: “Lần trước cái chuyện mà chú của Nhiễm Chương đã gây xôn xao dư luận ở trên mạng ấy, tôi đã xoá một vài thứ trên mạng rồi.”
Úc Tưởng: “Anh đã xoá thứ gì thế? Mấy lời mà người khác mắng tôi sao?”
Hà Vân Trác: “Ừ, tôi còn xoá cả cái tọa độ kia nữa.”
Úc Tưởng không bao giờ quan tâm đến những lời mà người khác mắng cô.
Nhưng mà đúng là chuyện tọa độ rất quan trọng.
“Thế thì tôi cảm ơn anh Hà nhiều nha.” Úc Tưởng nói xong rồi vẫy tay với anh ta, sau đó cô bước về hướng của chiếc cầu thang.
Thì ra Úc Tưởng cũng sẽ cảm ơn người khác một cách thật lòng thật ý như thế.
Cuối cùng cũng có một câu nói thật lòng phát ra từ cái miệng toàn thốt ra lời nói dối của cô.
Có lẽ là bởi vì rất ít khi Hà Vân Trác nghe thấy mấy lời đẹp đẽ phát ra từ miệng của Úc Tưởng, cho nên khi Hà Vân Trác vừa nghe thấy mấy lời đó thì anh ta đã phải ngẩn người ra đó ngẫm lại một lúc rất lâu.
Đợi đến lúc Úc Tưởng đã đi xa rồi thì Hà Vân Trác mới lấy điện thoại ra xem.
Trong đống tin nhắn trên điện thoại của Hà Vân Trác có tin nhắn của Ninh Nhạn gửi đến.
[Mẹ tôi mong rằng nhà tôi và nhà của anh Cao có thể làm thông gia với nhau nhưng sao tôi có thể làm được chứ? Anh Cao và tôi không hề hợp nhau chút nào nhưng tôi lại không thể làm trái lời của mẹ tôi được. Tôi chỉ đành ngồi ở đây, miễn cưỡng đối phó tình huống này thôi, tôi mệt quá. . . ]
Tin nhắn này đã được gửi tới từ năm phút trước rồi.
Hà Vân Trác trả lời tin nhắn: [Cô xuống đây đi, tôi ngồi với cô một lúc nhé? ]
Ninh Nhạn: [Không cần đâu, anh nói chuyện với tôi một lúc là trong lòng tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều rồi. ]
Ninh Nhạn: [Đúng rồi, sao lần trước tôi tìm anh mà chẳng thấy anh đâu thế? Hai ngày này anh có rảnh không? ]
Hà Vân Trác nghĩ có lẽ anh ta cũng là một người không hề phù hợp ở trong lòng Ninh Nhạn.
Anh ta đã là một người không phù hợp rồi mà cô ta còn phải chịu đựng nữa. Cũng giống việc đối mặt với Cao Học Huy vậy, Ninh Nhạn cũng phải miễn cưỡng, chịu đựng để đối mặt với anh ta.
Làm thế thì có ý nghĩa gì chứ?
Đột nhiên trong đầu Hà Vân Trác xuất hiện một ý nghĩ.
Hà Vân Trác: [Trả lời tin nhắn của tôi nhanh như thế lúc đang ở trước mặt nhiều người thì không lịch sự lắm đâu nhỉ? ]
Ninh Nhạn: [. . . ]
Sau đó Ninh Nhạn lập tức thu hồi tin nhắn.
Thật ra Ninh Nhạn rất ít khi oán trách trước mặt người khác. Lúc ở trước mặt người khác thì Ninh Nhạn luôn luôn giống như một nữ thần hoàn hảo cái gì cũng biết. Nhưng nếu có ai liên tục làm phiền cô ta thì cô ta mới than thở những chuyện này trong tin nhắn.
Trước kia Hà Vân Trác cảm thấy đó là một biểu hiện của sự kiên cường.
Bây giờ Hà Vân Trác mới biết biểu hiện đó của cô ta càng giống với việc nhìn đĩa đặt món* hơn. Ninh Nhạn rất am hiểu về chuyện phải nói chuyện gì với người.
*Nhìn đĩa đặt món: Đặt món ăn đã chuẩn bị xuống bàn theo từng người khác nhau. Câu này thường được dùng với nghĩa ẩn dụ là không thể đối đãi với mọi người như nhau, đối đãi với người khác phải tùy người, với mỗi người khác nhau thì phải đưa ra cách đối đãi khác nhau.
Bây giờ đầu óc của Hà Vân Trác vô cùng tỉnh táo, thậm chí anh ta còn có một cảm giác rất kỳ diệu.
Ninh Nhạn ở bên kia thì đã bỏ điện thoại xuống.
Sao hôm nay người nào người nấy cứ như ăn phải thuốc súng thế nhỉ?
Ngay lúc này, không biết ai là người đã hô lên một tiếng: “Tổng giám đốc Tang tới!”
Nếu như Trữ Lễ Hàn là một người rất ít khi lộ diện thì mẹ của anh càng ít lộ diện ở trước mặt mọi người nhiều hơn.
Rất khó để gặp được bà ở những buổi tiệc rượu của giới thượng lưu như thế này.
Ninh Nhạn ngẩng đầu nhìn lên, cô vừa không nén được nỗi sợ hãi trong lòng vừa cảm thấy vui vẻ khi thấy người khác gặp họa. Có lẽ đây là điều duy nhất khiến cô vui vẻ trong ngày hôm nay.
Lúc này Úc Tưởng vừa rẽ qua chỗ ngoặt ở cầu thang.
Trữ Lễ Hàn vẫn đứng ở chỗ đó, anh rất kiên nhẫn chờ đợi Úc Tưởng.
Khi Úc Tưởng sắp bước đến gần, cơ thể của Trữ Lễ Hàn đột nhiên nhúc nhích.
Trữ Lễ Hàn bước chầm chậm xuống cầu thang, anh đi tới trước mặt cô, yên lặng nhìn vào đôi mắt của cô.
Úc Tưởng của ngày hôm nay phải dùng từ xinh đẹp chói mắt, rực rỡ hơn người để hình dung cho chính xác.
Ánh sáng phản xạ ra từ mặt cắt của kim cương cũng không thể nào so được với vẻ đẹp của Úc Tưởng.
Cho dù có đẹp hơn nữa thì cũng chỉ dùng để làm nền cho Úc Tưởng mà thôi.
Mà chiếc váy xòe bồng bềnh của Úc Tưởng thì lại càng tôn lên thắt lưng tinh tế và thân hình thướt tha của cô, gần như mọi thứ trên người cô đều rất hoàn hảo.
Chiếc vòng cổ đá quý nằm trên làn da trắng nõn trên ngực cô khiến người khác nhất thời không thể phân biệt được giữa làn da cô và chiếc vòng cổ thứ nào xinh đẹp và lóa mắt hơn.
“Cậu cả đang đợi em sao?” Úc Tưởng đột nhiên lên tiếng hỏi.
Trữ Lễ Hàn đáp lại với chất giọng trầm thấp: “Ừ.” Trữ Lễ Hàn rất tự nhiên mà vươn tay cầm lấy chiếc túi xách của Úc Tưởng, sau đó anh lại nhìn về phía Dư Đồng đang ở ngay đằng sau mình: “Cô chờ ở dưới kia đi.”
Dư Đồng không đáp lại lời của Trữ Lễ Hàn ngay mà nhìn vẻ mặt của Úc Tưởng trước.
Úc Tưởng nói mà không cần quay đầu lại: “Chị Dư, chị đi trước đi.”
Dư Đồng gật đầu, cô ấy đi xuống lầu.
Trữ Lễ Hàn cũng không bất mãn về thái độ của Dư Đồng mà hoàn toàn ngược lại. Tuy Dư Đồng là người mà Trữ Lễ Hàn đã giao cho Úc Tưởng nhưng so với việc Dư Đồng chỉ nghe lệnh của anh thì cô ấy lại tôn trọng suy nghĩ của Úc Tưởng hơn, điều đó mới là điều khiến Trữ Lễ Hàn yên tâm.
Trữ Lễ Hàn lại bước một bước xuống bậc thang, sau đó anh và Úc Tưởng cùng sánh vai bước lên với nhau. Trữ Lễ Hàn vừa đi vừa hỏi với vẻ hờ hững: “Em đã nói gì với Hà Vân Trác thế?”
Úc Tưởng: “Em với anh ta nói chuyện về việc làm thế nào để đánh Hà Khôn Dân.”
Trữ Lễ Hàn cạn lời, anh bày ra vẻ mặt khó hiểu.
Bước chân của Trữ Lễ Hàn dừng lại, anh chuyển đề tài nói chuyện: “Mẹ của Cao Học Huy đã tới tham gia bữa tiệc sinh nhật của anh ta.”
Úc Tưởng: “Ừ?” Thế thì sao?
“Mẹ của anh và mẹ của Cao Học Huy là bạn bè.”
“Ồ. . .” Rất nhanh là Úc Tưởng đã phản ứng lại. “Cho nên mẹ của anh cũng sẽ xuất hiện ở chỗ này sao?”
Trữ Lễ Hàn: “Bà ấy sẽ nhìn thấy em.”
Úc Tưởng: “Sau đó bà ấy sẽ mạnh tay cho em năm mươi triệu hả?”
Nếu mà như thế thì cô sẽ cảm thấy rằng thật ra cái thế giới mà cô tiến vào này có tên gọi là “Nhân Đôi Siêu Cấp” .
Trữ Lễ Hàn nhìn cô chằm chằm, đáy mắt anh hiện ra ý cười thoải mái.
“Không có đâu. Mẹ anh không có thói quen như vậy.”
Úc Tưởng: “Thế thì đáng tiếc quá.”
Trữ Lễ Hàn vừa nghe câu này là anh biết được lúc này Úc Tưởng đang rất thư thái, anh không hề cảm nhận được sự căng thẳng nào từ cô.
Sự sợ hãi thì lại càng không có.
Nhưng Trữ Lễ Hàn vẫn thấp giọng nói: “Rất nhiều người đều sợ bà ấy, nếu em không muốn gặp bà ấy thì. . .”
“Cậu cả, anh ở đây à? Ồ, còn có cả cô Úc nữa.” Cao Học Huy đột nhiên thò đầu ra. Anh ta ngừng lại một chút rồi nói: “Tổng giám đốc Tang tới rồi, bà ấy đang nói chuyện với mẹ tôi. Tôi không chịu được bầu không khí bức bối kia nên phải ra đây. . . Ồ, tổng giám đốc Tang chính là mẹ của cậu cả Trữ đấy, hẳn là trước kia cô Úc chưa từng nghe nói đến nhỉ.”
Đến Cao Học Huy mà cũng sợ bà ấy sao?
Úc Tưởng nghiêng đầu.
Bỗng dưng chẳng ai trong số họ tiếp lời Cao Học Huy cả, điều này khiến Cao Học Huy có hơi căng thẳng. Anh ta không kiềm chế được mà mở miệng nói tiếp: “Hay là tôi lấy cớ dụ mẹ tôi với mẹ anh đến đây còn chúng ta thì ra ngoài kia chơi nha?”
Úc Tưởng đã được tấm thiệp mời của Cao Học Huy, nếu để cô đụng phải tổng giám đốc Tang rồi xảy ra chuyện gì thật là anh ta không thể nào thoái thác tội của mình được!
Rốt cuộc mẹ của cậu cả Trữ là người như thế nào? Chi bằng bây giờ anh cứ nói với tôi đi. Úc Tưởng cắt ngang lời nói của Cao Học Huy.
Ầy, thôi được rồi. Thôi để tôi nói với cô vậy, đến bản thân cậu cả Trữ còn không hiểu rõ lắm ấy chứ. Theo bản năng, Cao Học Huy giơ tay ra muốn kéo cánh tay của Úc Tưởng, anh ta muốn kéo cô sang chỗ mình một chút.
Nhưng tay của Cao Học Huy vừa giơ ra một cái là anh ta lại rụt về dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Trữ Lễ Hàn.
Úc Tưởng bày ra vẻ mặt khó hiểu.
Cao Học Huy quay đầu lại nhìn Trữ Lễ Hàn một cái, anh ta nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể nói không thế?”
Trữ Lễ Hàn gật đầu.
Cao Học Huy: “Thế thì được. . . Cách mà tổng giám đốc Tang làm người khác nhục nhã khá là cao siêu, không hề giống với chủ tịch Trữ đâu.”
Úc Tưởng khẽ than: “Thôi anh đừng nói nữa, anh uống trà đi.”
Cao Học Huy bày ra vẻ mặt khó hiểu.
Úc Tưởng: “Dù sao chúng tôi vẫn phải gặp nhau cả mà.”
Cao Học Huy: “Cô nói như vậy cũng không sai nhưng mà. . .”
Cao Học Huy còn chưa dứt lời là Úc Tưởng đã dứt khoát bước về phía trước. Trữ Lễ Hàn cầm chiếc túi xách của cô, vững vàng bước đi theo phía sau cô.
Cao Học Huy nhìn chăm chú vào hai người họ.
Ôi trời ơi, cậu cả Trữ lúc nào cũng được người khác xoay quanh ấy thế mà lúc này cũng có thể đi theo đằng sau người khác. Chuyện này đúng là thật mới mẻ!
Cao Học Huy cũng vội vàng đi lên theo, anh ta hỏi: “Cô không nghe nữa thật à?” Cứ vậy mà tiến lên luôn ấy hả?
Úc Tưởng: “Tôi đứng lâu quá, chân hơi mỏi. Hay là anh đi thử giày cao gót của tôi đi?”
Cao Học Huy bày ra vẻ mặt không thể tin được.
Chỉ bởi vì mỏi chân mà cô tình nguyện đi gặp thẳng mặt tổng giám đốc Tang sao?
Trữ Lễ Hàn nghe thấy thế thì cụp mắt nhìn xuống chân của Úc Tưởng.
Trữ Lễ Hàn tự tay mang lắc chân vàng cho Úc Tưởng, đã vậy anh còn móc nó vào trên cổ chân của cô.
Đang khi nói chuyện, bọn họ đã trở lại trước cửa phòng riêng.
Cao Học Huy vội nghiêng người, anh ta đẩy cửa ra trước. Ở bên trong cánh cửa, mẹ Ninh vừa ngẩng mặt lên thì bà ta đã thấy bộ áo quần của Cao Học Huy, bà ta vội cười nói: “Cậu cả Cao đã về rồi à.”
Cao Học Huy không tiếp lời của bà ta.
Không phải Úc Tưởng đang mỏi chân sao?
Cao Học Huy suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiểu Kim, dọn ra một chiếc ghế sofa trống đi.”
Mẹ Ninh bày ra vẻ mặt khó hiểu.
Vừa rồi họ đến đây anh ta cũng chỉ dọn ra một cái ghế tựa, sao tự dưng lại phải dọn ra thêm một chiếc ghế sofa nữa chứ?
Ngay khi Cao Học Huy vừa nói vậy thì theo bản năng, mọi người đều ngẩng đầu nhìn về phía sau anh ta.
Sau đó, bọn họ đã thấy Cao Học Huy nghiêng người tránh sang một bên để một người bước vào cửa.
Chiếc váy màu hồng khói nhạt dài quét đất, đôi hoa tai kim cương dáng dài nhẹ nhàng lay động theo từng bước chân của Úc Tưởng và chạm vào gò má của cô.
Chiếc áo choàng lông nhân tạo màu trắng nhẹ nhàng vắt hờ trên đầu vai của Úc Tưởng, một đầu khác thì trượt xuống chỗ khuỷu tay để lộ ra một phần da trắng nõn của cô.
Quả là một đóa hoa cao quý, đoan trang và tuyệt đẹp.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía Úc Tưởng.
Đến cái người ngày đó đã bắt bẻ Úc Tưởng ở khu trang viên là Trâu Bành cũng không thể không thừa nhận lúc Úc Tưởng mặc trang phục lộng lẫy đúng là có vẻ đẹp độc nhất vô nhị chốn trần gian.
Sắc mặt của Mẹ Ninh bỗng trở nên khó coi ngay tại chỗ.
Cho dù Ninh Nhạn có xinh đẹp đến mấy thì con bé cũng chỉ là một đoá hoa u lan trong sơn cốc, so sánh Ninh Nhạn với vẻ xinh đẹp rạng ngời của Úc Tưởng thì Ninh Nhạn cũng chỉ đành để bị lép vế mà thôi.
Người này là. . . ? Mẹ Cao là người lên tiếng đầu tiên. “Gương mặt này lạ quá. Học Huy, cô ấy là bạn của con sao?”
Mấy người thuộc tầng lớp như họ không phải ngày nào cũng rảnh để quan tâm đến mấy tin tức của giới giải trí.
Cho nên mẹ Cao cũng không nhận ra được Úc Tưởng là ai.
Úc Tưởng bước vào cửa, cô vẫn lễ phép cúi chào hai người lớn trước.
Ầy, cô ấy không phải là bạn của con. . . Cao Học Huy nói xong thì cảm thấy không đúng. Hay là cứ nói cô ấy là bạn của mình luôn nhỉ?