Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 126

Lúc này, Trữ Lễ Hàn từ đằng sau Úc Tưởng mà đi lên. Cơ thể anh cao lớn, cho dù anh có mặc một bộ đồ vest màu xám khói, màu sắc có khiêm tốn đến thế nào thì cũng vẫn không thể che giấu được hào quang của anh.

Trữ Lễ Hàn gọi một tiếng với chất giọng trầm thấp: “Mẹ.”

Mọi người đều ngây người ra, sau đó họ mới phản ứng kịp. . . Cậu cả Trữ đi ở phía sau Úc Tưởng ư?

Gì thế cậu cả Trữ mà lại đi ở đằng sau Úc Tưởng hả?

Vừa rồi Cao Học Huy cũng mở cửa cho cô nhỉ?

Cháu tên là Úc Tưởng. Úc Tưởng còn chưa đợi Trữ Lễ Hàn lên tiếng là cô đã mở miệng nói trước.

Mẹ Ninh thì đã từng nghe thấy cái tên này, bà ta bỗng dưng thay đổi sắc mặt: “Ồ. . . Cô là. . . cô là cô Úc kia sao?”

Tiểu Kim, vẫn chưa dọn sofa tới đây sao? . . . Thôi. Cao Học Huy đá vào chỗ mà Trâu Bành ngồi: “Anh nhường một chút trước đi”. Chỗ này ở sát phía ngoài nhất, Úc Tưởng ngồi ở đây thì sẽ an toàn hơn.

Trâu Bành ôm một bụng đầy những từ chửi thề không biết có nên nói hay không.

Sao tôi lại. . . Sao tôi lại phải nhường cho cô ấy chứ?

Trâu Bành còn chưa dứt lời, anh ta ngẩng đầu nhìn Trữ Lễ Hàn một cái, sau đó nhẫn nhịn mà đứng lên một cách im hơi lặng tiếng.

Cao Học Huy cúi người sờ lên mặt ngoài của chiếc sofa một chút rồi ngẩng đầu mắng: “Trâu Bành, cái mông của anh được làm từ bàn ủi hả? Sao mới ngồi có tí mà đã nóng ghê thế?”

Trâu Bành bày ra vẻ mặt hết nói nổi.

Cả một bụng đầy mấy từ chửi thề của anh ta đã sắp tràn ra ngoài rồi.

Mẹ Cao nhìn mà ngạc nhiên hết sức. Bà ấy không kiềm chế được mà liếc mắt nhìn qua người Úc Tưởng, như thể bà ấy đang muốn phân biệt quan hệ giữa cô và Cao Học Huy từ trên người cô vậy.

Sắc mặt của Mẹ Ninh lại càng phức tạp hơn.

Bà ta cũng biết cô Úc này nhưng cũng không đến mức. . ấy người này phải đối đãi ân cần với cô như vậy chứ?

Mẹ Ninh vừa nghĩ đến đây thì Trữ Lễ Hàn đã cởi bỏ cúc áo bằng một tay. Anh cởi áo khoác ra, sau đó ném lên trên chiếc sofa.

Anh nói: “Em ngồi đi.”

Úc Tưởng nhìn hai người họ một cái.

Trữ Lễ Hàn nhàn nhạt lên tiếng: “Không phải áo khoác của anh là để em cầm lấy che chân sao? Em ngồi đi.”

Mọi người đều không thể tin nổi.

Cao Học Huy cũng thầm nói một câu “đậu má” trong lòng.

Mình đã bao giờ nghe câu này đâu? ! Ghê gớm đến vậy sao?

Ở bên này, Úc Tưởng muốn đè tà váy xoè của mình xuống rồi cô phủ chiếc áo vest của Trữ Lễ Hàn lên trên rồi ngồi xuống.

Cao Học Huy tò mò muốn chết nhưng anh ta lại không dám hỏi ở ngay trước mặt tổng giám đốc Tang.

Anh ta cúi người rót ly trà nóng, tiện tay đưa cho Úc Tưởng, anh ta nói: “Ầy, hôm nay tôi là chủ nhà, tôi vẫn khách sáo lắm nha.”

Chỉ là Úc Tưởng còn chưa đáp lại thì Trữ Lễ Hàn đã nói trước: “Anh rót nước ấm đi, đừng rót trà.” “Hoặc là uống thứ gì khác không?” Câu nói này là Trữ Lễ Hàn nói với Úc Tưởng.

Úc Tưởng: “Nước trái cây thì sao?”

Cao Học Huy cảm thấy có gì đó là lạ nhưng lại không nói ra được chỗ lạ là ở chỗ nào.

Anh ta lên tiếng nói trước: “Có, nước trái cây thì có đó. Có nước ép lựu, nước chanh, nước nho thì sao?”

Cuối cùng Úc Tưởng chọn nước ép lựu.

Cao Học Huy cũng gọi người đi lấy ép nước lựu thật.

Cảnh tượng này khiến mẹ Ninh nhìn mà hoảng hốt.

Cô Úc này ra vẻ đến vậy sao?

Đợi đến khi Cao Học Huy sắp xếp xong cho Úc Tưởng rồi thì anh ta mới xoay người hít sâu một hơi, xoay người lại mặt dày la lên: “Dì Tang.”

Úc Tưởng dựa vào tay vịn sô pha, lúc này cô mới ngẩng đầu nhìn sang tổng giám đốc Tang ở phía bên kia.

Tổng giám đốc Tang mặc một chiếc váy màu tím nhạt, bà không hề đeo bất kì món trang sức nào trên người mà chỉ mang một đôi khuyên tai ngọc bích. Khí chất của bà vô cùng cao quý, mặt mũi bà thuộc vẻ đẹp tiêu chuẩn của Hoa Quốc. Bất cứ ai khi nhìn bà thì luôn luôn bỏ qua tuổi tác của bà.

Có cảm giác như thể dấu ấn tuổi tác đã dừng lại trên gương mặt bà.

. . . Thế này mà đáng sợ sao?

Úc Tưởng nói với hệ thống: Tôi thích phụ nữ xinh đẹp.

Hệ thống câm nín.

Hệ thống: [Cô đứng đắn một chút đi! ]

Tổng giám đốc Tang cũng đang nhìn cô như thể bà đang cảm thấy khó hiểu về thân phận của cô.

Có điều rất nhanh là tổng giám đốc Tang đã dời ánh mắt đi. Bà nhìn về phía Cao Học Huy và hỏi: “Gần đây cháu làm việc ở tập đoàn Huy Quang hả? Cháu làm việc thế nào rồi?”

Cao Học Huy bỗng cảm thấy áp lực rất lớn.

Úc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt. Hửm? Bà ấy hỏi Cao Học Huy mà không hỏi cậu cả Trữ sao?

Ánh mắt của Úc Tưởng vừa nhìn qua thôi mà cô đã có thể cảm nhận được mối quan hệ nhạt nhẽo của Trữ Lễ Hàn và mẹ của anh.

Dạ cũng. . . cũng được ạ. . . Cao Học Huy lên tiếng một cách cứng nhắc.

Đâu phải chỉ có mỗi Cao Học Huy là người duy nhất mất tự nhiên chứ?

Còn có cả Ninh Nhạn nữa.

Đặc biệt là khi Tiểu Kim đưa nước ép lựu lên thì cảm giác bức bối, khó chịu của Ninh Nhạn bỗng dưng lên đến đỉnh điểm.

Làm sao bây giờ?

Ninh Nhạn quay đầu nhìn Ninh Ninh, Ninh Ninh không nói một lời nào, cô ấy vẫn còn ngơ ngác nhìn chằm chằm Úc Tưởng giống như thể đã nhập tâm vô vậy.

Đồ vô dụng. Ninh Nhạn thầm mắng, biết ngay là không thể trông cậy vào Ninh Ninh để làm tiêu tan sự bực bội trong lòng mà.

Bên này, vì để né tránh câu hỏi của tổng giám đốc Tang mà Cao Học Huy đã quay đầu ân cần hỏi Úc Tưởng: “Thế nào? Có ngon không? Không ngon thì để tôi đổi ly khác cho cô nha.”

Trong lòng, Cao Học Huy cảm thấy hết sức phiền muộn.

Cô Úc trông tự tại hết sức nhưng sao tự nhiên mình lại thảm như vậy cơ chứ?

Ninh Nhạn đột nhiên thì thầm nói với mẹ Ninh: “Mẹ, cậu cả Cao thích cô Úc.”

Mẹ Ninh bất ngờ.

Hả? Mẹ có hỏi gì con đâu?

Cao Học Huy cũng ngây người ra.

Hả?

Cô nói cái gì thế? Sao tôi dám chứ? Chúng ta đang ở ngay trước mặt cậu cả Trữ đấy! Cô muốn tôi chết sao?

Đừng nói bậy nha. Tôi. . . tôi không liên quan gì đến cô Úc hết. Cao Học Huy nhanh chóng phủi sạch quan hệ, anh ta sợ tới mức nói cà lăm.

Hả? Vậy sao? Xin lỗi nhé, có thể là tôi đã nhầm lẫn với mấy tin đồn kia rồi. Ninh Nhạn nhíu mày lại, trên mặt cô ta hiện lên vẻ hối lỗi. “Lần trước có phóng viên chụp được ảnh hai người nói chuyện với nhau trong hoạt động của tập đoàn Huy Quang. Tôi cứ nghĩ là. . . Xin lỗi. . .”

Ninh Ninh bỗng nhiên sốt ruột, cô ấy lên tiếng nói: “Chị à, chị đừng nói bậy. . .”

Suýt chút nữa là Ninh Nhạn đã cười ra tiếng.

Cô ta biết ngay với tính cách của Ninh Ninh thì chắc chắn Ninh Ninh sẽ nói thay cho Úc Tưởng nhưng với cái năng lực giải thích kia của Ninh Ninh thì chỉ cần Ninh Ninh mở miệng một cái là sẽ khiến mọi chuyện càng đi càng xa.

Cao Học Huy: “Cô đừng nói bừa nha. Lúc ấy tôi chỉ đang nói chuyện phiếm với cô Úc thôi, đó là bởi vì cậu cả Trữ. . .”

Đậu má.

Cao Học Huy nói tới đây thì anh ta không dám nói gì nữa.

Cô Úc là. . . Người tôi thích.

Trữ Lễ Hàn nói chen vào với giọng nhàn nhạt nhưng anh chỉ mới nói được có một nửa là anh đã bị Úc Tưởng ngắt lời.

Úc Tưởng nhấp một ngụm nước ép lựu, giọt nước còn vương lại nhuộm cánh môi của cô trông càng xinh đẹp hơn.

Cô cười nói: “Người thích tôi nhiều như thế, trong đó còn có cậu cả Cao sao?”

Ninh Nhạn nói quanh co lòng vòng mệt biết bao nhiêu.

Cô đành giúp Ninh Nhạn một tay vậy.

Có Hà Vân Trác nè, Lăng Sâm Viễn nè. . . Úc Tưởng tự mình đếm giúp cô ta.

Tổng giám đốc Tang vừa nghe thấy ba chữ “Lăng Sâm Viễn” thì ngay lập tức bà quay đầu nhìn cô.

Có điều tôi nghe nói lúc trước Hà Vân Trác cũng từng thích cô Ninh có đúng không? Úc Tưởng đột nhiên chuyển đề tài.

Đương nhiên là Ninh Nhạn không muốn thừa nhận.

Một khi thừa nhận là tất cả mọi người sẽ biết bây giờ Hà Vân Trác không còn thích cô ta nữa mà thích Úc Tưởng.

Nhưng lúc này vấn đề đã không còn là Ninh Nhạn có thừa nhận hay không nữa rồi.

Úc Tưởng “chậc” một tiếng: “Tôi không thích người mà trong lòng họ đã từng có người con gái khác, người đó không đủ sạch sẽ.”

Tổng giám đốc Tang nghe thế thì ánh mắt bà nhìn cô đã có sự thay đổi.

Ninh Nhạn: “. . .”

Cô nghĩ cô sạch sẽ lắm hay sao? ? ?

Úc Tưởng: “Còn về Lăng Sâm Viễn ấy mà, nghe nói cô Ninh rất thích anh ta hả?”

Bỗng dưng, Ninh Nhạn toát ra mồ hôi lạnh.

Ở trước mặt tổng giám đốc Tang, đương nhiên, cô ta không thể thừa nhận việc bản thân mình thích Lăng Sâm Viễn được.

Nhưng Úc Tưởng lại không đợi Ninh Nhạn mở miệng giải thích.

Úc Tưởng: “Cô thích anh ta thì tôi càng coi thường anh ta.”

Dường như Ninh Nhạn đã bị Úc Tưởng làm cho tức điên lên nhưng cô ta vẫn cố gắng giữ dáng vẻ đoan trang: “Cô Úc cho rằng cô đang chọn đồ vật sao? Không biết cô Úc thích kiểu nào nhỉ? Kiểu người nào mới có thể lọt được vào mắt của cô Úc đây?”

Ninh Nhạn cười khẩy ở trong lòng. Để tôi xem cô dám nói như thế nào ở trước mặt cậu cả Trữ.

Cô muốn làm vua biển cả thì đừng có vì bất cẩn mà khiến cả ao cá của mình nổ tung. *

*Câu đầy đủ: Cứ tưởng đã bơi vào ao cá của bạn nhưng chẳng ngờ bạn lại là vua biển. Đây là một câu nói phổ biến trên mạng mang ý nghĩa cứ tưởng đã có được tình yêu của một người nhưng không ngờ người đó lại là một tên lừa tình, vua biển cả ở đây được ám chỉ là một người có nhiều mối quan hệ tình cảm mập mờ.

Ở bên này, Úc Tưởng thong thả đáp trả, cô lại bắt đầu nói nhảm giống như bình thường cô hay nói: “Thế thì đương nhiên là phải để anh ấy xem tôi như đôi mắt của anh ấy rồi? Anh ấy phải nâng tôi như trứng hứng như hoa cô có hiểu không? Phải nâng niu tôi trong lòng bàn tay như thể sợ tôi bị tổn thương, cô có hiểu không? Tôi nói đông là anh ấy không dám đi hướng tây. Ghê gớm đến vậy đó, còn phải thuộc kiểu hễ cứ mở miệng ra là lại muốn giao mạng sống cho tôi đó, hiểu không?”

Mẹ Cao và tổng giám đốc Tang – những người phụ nữ giàu có đều yên lặng, thầm bày tỏ sự đồng tình với cô từ tận đáy lòng.

Cô bé này mới có hai mươi mấy tuổi mà đã có kinh nghiệm đúc kết của tuổi bốn mươi rồi!

Cao Học Huy: Ái chà chà, đúng là đội vợ lên đầu! Ninh Nhạn: “. . .”

Úc Tưởng nói mạnh miệng như vậy không sợ ê ẩm đầu lưỡi hay sao?

Yêu cầu của cô Úc cao thật đấy. . . Ninh Nhạn suýt chút nữa thì thốt ra câu cô mơ đẹp thật đấy.

Cao Học Huy nghe vậy thì vô cùng sửng sốt. Anh ta thầm nghĩ: “Ái chà chà, đúng là đội vợ lên đầu! Nhưng những điều này hoàn toàn không hề liên quan gì đến cậu cả mà?

Tôi yêu cầu cao sao? Úc Tưởng nghiêng đầu, đôi hoa tai kim cương đeo ở hai bên tai cô cũng lắc lư theo.

Tôi xinh đẹp như thế này, không những giàu có mà còn tài giỏi nữa, người thích tôi không phải nên trả giá nhiều hơn một chút sao? Úc Tưởng nói vô cùng thẳng thắn và hùng hồn, nói đến đây cô lại bưng cốc nước ép lựu lên uống một ngụm.

Ninh Nhạn: “. . .”

Cô ta cực kì am hiểu cái suy nghĩ này của Úc Tưởng.

Úc Tưởng nói những lời như vậy chính là cố ý nói cho cậu cả Trữ nghe. Cô muốn k*ch th*ch để cậu cả Trữ đối xử với cô tốt hơn. Thế nhưng, Úc Tưởng đã chọn nhầm đường rồi.

Những người phụ nữ đó luôn so sánh bạn trai mình với bạn trai của người khác để k*ch th*ch lòng háo thắng của đàn ông. Úc Tưởng muốn người khác vì cô mà trả giá nhiều như vậy một cách đương nhiên thì cậu cả Trữ sẽ chỉ cảm thấy giống như cô không biết thân biết phận.

Sợ là trên đời này loại đàn ông mà cô Úc thích không tồn tại rồi.

Lời Ninh Nhạn muốn nói đã đến miệng.

Thì ngay sau đó Úc Tưởng lại lên tiếng, cô hỏi Ninh Nhạn: “Lẽ nào cô Ninh không nghĩ như vậy sao?”

Làm gì có ai suy nghĩ như cô Úc vậy chứ? Ninh Nhạn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Úc Tưởng mà chuyển ý thành câu hỏi rồi ném trả lại cho cô.

Úc Tưởng: “Ồ, nghe cũng có vẻ đúng đấy nhỉ. Cô Ninh không xinh đẹp bằng tôi, thậm chí cũng chưa chắc giàu bằng tôi. Cô Ninh có sự nghiệp riêng của mình chưa nhỉ? Hình như tôi chưa từng nghe nói đến đấy. Chắc có lẽ chính vì vậy mà cô Ninh sẽ có yêu cầu thấp hơn tôi rồi!”

Mí mắt Ninh Nhạn giật giật, trong lòng thầm biết là không ổn rồi.

Cô ta đã rơi vào cạm bẫy ngôn từ của Úc Tưởng.

Đương nhiên là Ninh Nhạn cũng rất đẹp nhưng so với vẻ đẹp rực rỡ và lóa mắt của Úc Tưởng thì hoàn toàn không giống.

Úc Tưởng có thể giàu tới mức nào đây?

Đợi đến khi trò chơi cô đầu tư thua lỗ triệt để thì muốn khóc cũng không kịp nữa rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn