Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 124

Sau đó, Ninh Nhạn lại thấy tất cả mọi người đều đang thảo luận về việc: Làm thế nào mà Úc Tưởng lại có nhiều tiền để đầu tư vào game như vậy. . .

Sau đó, cô ta biết được thông tin từ chỗ Ninh Ninh rằng: Có ai đó đã mang theo một tài liệu đề xuất hạng mục tới tìm công ty văn hóa Khải Tinh.

Ninh Ninh nhấn mạnh là người đàn ông này có phong cách nói chuyện rất hèn hạ và bỉ ổi.

Đó là một người đàn ông không hề tôn trọng Úc Tưởng.

Mà thứ Ninh Nhạn cần chính là điều này. . .

Cô ta đã nghe ngóng để tìm hiểu xem trò chơi được viết trong tài liệu đề xuất hạng mục mà người đàn ông từng đưa cho Úc Tưởng là thứ gì. Sau đó, cô ta đã bị dao động.

Dựa vào tin tức trước đó, Ninh Nhạn biết rằng, thì ra Úc Tưởng chỉ cần chơi game mà lại có thể kiếm được nhiều tiền như thế. Chỉ với một đơn hàng từ tập đoàn Huy Quang, cô đã có thể kiếm được số tiền lên đến hàng triệu nhân dân tệ.

Có thể thấy được khoản lợi nhuận khổng lồ đến từ game.

Khi trông thấy dân cư mạng nói rằng: Một game cần có một khoản vốn đầu tư với mức giá cao ngất ngưởng, Ninh Nhạn đã mỉm cười.

So với việc đầu tư vào lĩnh vực điện ảnh và truyền hình, vốn đầu tư vào game chỉ là một hạt cát trong sa mạc mà thôi.

Số tiền riêng của Ninh Nhạn không đủ để đầu tư vào lĩnh vực điện ảnh và truyền hình – khía cạnh có thể mang lại món hời kếch xù hơn nhiều. Nhưng cô ta lại có đủ khả năng để đầu tư vào game.

Vì thế, Ninh Nhạn cũng đã tra cứu vô số tư liệu một cách tỉ mỉ và cẩn thận. Sau khi xác định trò chơi trong tay người đàn ông tên là Điền Lôi này quả thật là một hình thức game cực kỳ thịnh hành hiện nay, đảm bảo có thể kiếm được khoản lãi ổn định thì Ninh Nhạn mới quyết định gọi cuộc điện thoại này.

Cô ta cũng chẳng phải là một kẻ ngu ngốc. Ninh Nhạn không cần phải thâm hụt tiền của mình chỉ vì muốn cạnh tranh với Úc Tưởng.

Cô ta muốn kiếm tiền, tiện thể đạp cho Úc Tưởng một cú thật mạnh.

Cứ thử nghĩ mà xem, Úc Tưởng không muốn đầu tư vào hạng mục này chỉ vì cơn tức giận nhất thời, cuối cùng Ninh Nhạn lại kiếm được rất nhiều tiền từ nó thì đó sẽ là loại cảm giác gì?

Ninh Nhạn vừa cười vừa nói: “Thế này vậy, chúng ta hãy hẹn một ngày để thương lượng một cách kỹ càng đi.”

“Vậy thì hôm nay. . .”

“Hôm nay thì không được. Hôm nay tôi phải tham dự một bữa tiệc rồi.” Ninh Nhạn cúp điện thoại với vẻ kiêu kì. Đúng lúc đó, mẹ cô ta bước vào trong, đặt một chiếc váy lộng lẫy trước mặt con gái rồi lên tiếng: “Mẹ đã đích thân lựa chọn trang phục cho con đấy. Con chắc chắn sẽ là người rực rỡ và cuốn hút nhất trong bữa tiệc hôm nay. Đừng nghĩ tới đứa con trai ngoài giá thú của nhà họ Trữ kia nữa. Nếu con có thể chiếm được sự ưu ái của cậu cả Cao thì nhà họ Ninh cũng có thể vượt qua cửa ải khó khăn này.”

Suy nghĩ của mẹ Ninh cũng thật là hoàn mỹ.

“Một chuyện tốt như vậy, tại sao mẹ lại không để Ninh Ninh tham gia? Ninh Ninh đã chịu nhiều đắng cay khổ sở ở bên ngoài nhiều năm như vậy mà. Con bé nên được hưởng thụ phúc phận này.” Ninh Nhạn vừa cười vừa thốt lên.

Ai chẳng biết rằng Cao Học Huy là một tên ăn hại vô dụng kia chứ?

Thậm chí anh ta còn chẳng sánh bằng một ngón tay của Trữ Lễ Hàn chứ đừng nói tới chuyện so sánh với Lăng Sâm Viễn.

Còn lâu Ninh Nhạn mới thích Cao Học Huy.

Mẹ Ninh lắc đầu rồi trả lời: “Em gái của con đã lưu lạc ở bên ngoài nhiều năm rồi. Cả khí chất lẫn trình độ của Ninh Ninh đều kém xa con. Thế thì làm sao nhà họ Cao có thể thích con bé được chứ?”

Mẹ Ninh có suy nghĩ như vậy. Cậu cả của nhà họ Cao là một cậu ấm sống trong điều kiện giàu sang, quần là áo lượt, không cần phải lo nghĩ bất cứ chuyện gì. Mẹ Ninh biết rõ Ninh Nhạn thông minh và nhạy bén đến nhường nào. Sau này được gả vào nhà họ Cao, chẳng phải Ninh Nhạn có thể nắm chắc nhà họ Cao trong tay mình hay sao? Không phải chuyện này tốt hơn nhiều so với việc cưới đứa con hoang kia à?

Trong lòng Ninh Nhạn cảm thấy thật trào phúng. Khóe môi của cô ta cong lên, để lộ một nụ cười tươi tắn và ôn hòa: “Mẹ đừng nói như vậy. Nếu em gái nghe thấy thì con bé nhất định sẽ đau lòng đấy.”

Bên này, cả hai mẹ con đều ôm những suy nghĩ riêng. Sau đó, Ninh Nhạn nhanh chóng thay váy áo, trang điểm thật đẹp đẽ và khéo léo rồi ngồi lên xe để đến nhà họ Cao.

Ninh Nhạn không muốn kết hôn với Cao Học Huy. Nhưng cô ta cũng hy vọng rằng: Mình sẽ tỏa sáng rực rỡ trong bữa tiệc để lấn át sự nổi bật và sức hấp dẫn của những người khác.

Mà ở phía bên này, Úc Tưởng cũng nhận được ba bộ váy áo hết sức lộng lẫy.

Đúng vậy. Là ba bộ.

Một bộ do bác cả đã chuẩn bị chu đáo cho cô. Một bộ do Lăng Sâm Viễn chuẩn bị cho Úc Tưởng sau khi nghe tin cô sắp tham dự bữa tiệc. Còn bộ cuối cùng được gửi tới bởi thư ký Vương.

Thư ký Vương chỉ vào chiếc hộp rồi nói: “Cậu cả nói là bên trong có một món đồ mà cô Úc đã chờ đợi từ lâu.”

Úc Tưởng vừa nghi ngờ vừa mở chiếc hộp ra.

Đó là một bộ trang sức làm từ kim cương hồng và bạch kim. Những viên kim cương màu hồng nhạt có kích cỡ rất lớn, mặt cắt tinh xảo trở nên vô cùng bắt mắt dưới ánh đèn.

Có ít nhất một cara* bên trong, do chính tay cô đã cắt ra, đúng không nhỉ?

Úc Tưởng thầm nghĩ mà chẳng hề mảy may chột dạ.

Sau đó, cô nhận món quà này trong tâm trạng vui vẻ xen lẫn hớn hở. Bộ váy này hết sức phù hợp với đồ trang sức.

Sau khi thay đồ xong, Úc Tưởng cũng chẳng trang điểm gì nhiều. Cô bảo Dư Đồng lái xe đến địa điểm được viết trên tấm thiệp mời dự tiệc.

Dù sao thì người ta cũng đã tặng cô một hộp trang sức rồi, đúng lúc lại có người gửi thiệp mời nên đương nhiên Úc Tưởng cũng muốn đi.

Trước khi đi, Dư Đồng chỉ vào hai bộ váy còn lại rồi hỏi: “Em có muốn trả lại hay không?”

Úc Tưởng bèn đáp: “Không cần đâu, lần sau em sẽ mặc chúng.”

Hệ thống nghe xong thì nói chẳng nên lời.

Hệ thống: [Cô đúng là một người cần kiệm, biết vun vén cho gia đình mà. ]

Úc Tưởng không hề đỏ mặt hay thẹn thùng chút nào, dõng dạc đáp lại: Đương nhiên rồi, còn phải nói à!

Nơi cậu cả Cao tổ chức tiệc sinh nhật là một khách sạn.

Úc Tưởng đã tới nơi rồi. Vừa quay đầu, cô mới phát hiện nó lại. . . đối diện với khách sạn mà cô vừa đi qua.

Khách sạn này được gọi là khách sạn Phú Lai – một nơi nổi danh, đứng hạng nhất, không đâu sánh kịp ở thành phố Hải.

Bên này, Úc Tưởng vừa nhấc tà váy vừa chậm rãi tiến vào cửa.

Ngoài cửa chợt vang lên vài tiếng “tách tách”, hình như âm thanh này phát ra từ bụi cỏ cạnh cửa.

Úc Tưởng quay đầu lại: “Có mấy tay săn ảnh ở đây sao?”

Dư Đồng biết rõ lý do nên nhỏ nhẹ giải thích: “Trong số những người bạn của cậu cả Cao, có người có bạn gái là một ngôi sao nữ đang nổi tiếng trong giới giải trí.”

“Ồ.” Thảo nào lại có mấy tay săn ảnh ở đây.

Bên này, Úc Tưởng vừa vào cửa thì đã có người nhanh chóng có mặt để thông báo vị trí phòng VIP bên trong.

Trong phòng VIP ở tầng hai của khách sạn.

Cao Học Huy, Trữ Lễ Hàn và hai người ở trang viên lần trước đều đang ngồi cùng một chỗ. Bên cạnh họ còn có một người phụ nữ trung niên, mặc chiếc váy dài màu xanh lam, mái tóc cắt ngắn gọn gàng toát lên vẻ giỏi giang và lão luyện. Các đường nét trên khuôn mặt bà ấy vô cùng đoan trang. Khi nhìn thoáng qua, người ta có thể trông thấy những nếp nhăn thanh mảnh xếp dài nơi khóe mắt của bà ấy.

Người phụ nữ này là mẹ của Cao Học Huy.

Cao Học Huy nghe cấp dưới báo cáo xong thì cũng chẳng dám lớn tiếng hô lên “Cô Úc đến rồi!”

Sợ mẹ mình nghe thấy nên anh ta lập tức quay đầu lại để nói chuyện về mẹ của Trữ Lễ Hàn.

Nếu Cao Học Huy biết chuyện này từ sớm thì anh ta đã không mời cô Úc tới đây rồi.

Cao Học Huy không ngờ mẹ mình sẽ đến đây thì cũng thôi đi. Nhưng anh ta chẳng nghĩ tới chuyện mẹ mình lại mời mẹ của cậu cả Trữ tới cùng! Đây là muốn g**t ch*t anh ta mà!

“Lát nữa, khi mẹ của cậu cả Trữ tới đây, con cũng mời bà ấy tới đây trước đi. Chúng ta cùng nhau nói chuyện, uống vài ly rượu. Trước mắt cứ để những người ở tầng dưới chờ đợi một lát đi.” Mẹ của Cao Học Huy nói chuyện cực kỳ thoải mái.

Rõ ràng là đối với nhà họ Cao, trong số những vị khách tham dự bữa tiệc hôm nay, chẳng có mấy ai có quyền thế hùng mạnh hơn nhà họ Cao.

Người khác còn chưa kịp trả lời bà ấy thì đã có người gõ cửa từ bên ngoài.

“Ai đấy?” Mẹ Cao kêu người ra mở cửa.

Ninh Nhạn và mẹ cô ta đang đứng ở bên ngoài.

Ở phía sau cùng, Ninh Ninh – người không mấy nổi bật – cũng đi theo.

“Các con lại đây chào hỏi bà Cao đi.” Mẹ Ninh vừa cười vừa lên tiếng.

Trước kia, bọn họ từng học chung trường nên cũng có một chút giao tình qua lại. Nhưng nếu nói giao tình đó được bao nhiêu thì thực ra cũng chẳng nhiều nhặn gì.

“Cậu cả Trữ, cậu cả Cao. . . Mọi người đều đang ở đây à!” Mẹ Ninh vừa bước vào cửa vừa lên tiếng.

Cao Học Huy mỉm cười: “Bà đang nói gì thế! Hôm nay là sinh nhật của tôi, nếu tôi không ở đây thì còn ở đâu nữa? Dưới gầm xe hả?”

Trong khi nói chuyện, anh ta lặng lẽ gửi một tin nhắn cho Trữ Lễ Hàn.

Cô Úc đã đến rồi.

Lúc này, mẹ Ninh bèn nở nụ cười gượng gạo rồi giả vờ như không nghe thấy lời lẽ chế nhạo của Cao Học Huy. Sau đó, bà ta tiếp tục nói: “Tôi còn nói với Ninh Nhạn về chuyện này trên đường tới đây đấy. Thật là trùng hợp, không ngờ con bé lại có cùng ngày sinh nhật với cậu cả Cao.”

Mẹ Cao kinh ngạc đáp lại: “Vậy thì trùng hợp thật đấy. Lại đây nào, ngồi xuống đi. Tiểu Kim, mang thêm hai cái ghế tới đây.”

Lúc này, Trữ Lễ Hàn đột nhiên đứng dậy, phá vỡ màn chào hỏi vừa thảo mai vừa cứng nhắc này.

Mẹ Ninh lập tức ân cần hỏi han: “Sao cậu cả đã vội đi rồi?”

Ninh Nhạn ngẩng đầu lên, giọng điệu mang theo sắc thái tò mò: “Có phải cậu cả Trữ định đi đón cô Úc không?”

Trong lòng Cao Học Huy thầm mắng: Mẹ nó! Cô lắm mồm lắm miệng quá đấy! Cưa đứt cái miệng của cô được rồi đấy!

Trữ Lễ Hàn dừng chân, từ trên cao nhìn xuống nhìn Ninh Nhạn một cái.

Ánh mắt này của Trữ Lễ Hàn không nóng cũng không lạnh, kỳ thật thì Trữ Lễ Hàn cũng không bày ra tí cảm xúc nào trên gương mặt của anh.

Nhưng không hiểu tại sao mà Ninh Nhạn bỗng dưng cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.

Ninh Nhạn đợi Trữ Lễ Hàn bình tĩnh lên tiếng: “Hai người có cùng ngày sinh nhật, quả thật rất trùng hợp, vậy thì cậu cả Cao cứ nói chuyện với cô ta đi nhé.”

Cao Học Huy ngây ngẩn cả người. Anh ta ngẩng đầu nhìn bóng lưng rời đi của Trữ Lễ Hàn: “Tôi. . .”

Mình phải nói gì đây chứ?

Tại sao mình phải nói chuyện với cô ta chứ?

Nụ cười trên mặt của Ninh Nhạn cũng hơi mất tự nhiên. Ninh Nhạn túm chặt lấy gấu váy của mình, cô ta cứ luôn cảm thấy mấy lời mà Trữ Lễ Hàn vừa nói là đang muốn ý ám chỉ về chuyện gì đó.

Còn Cao Học Huy khi vừa nghe thấy lời mà Trữ Lễ Hàn nói thì anh ta đã thật sự mở miệng trò chuyện với cô ta, anh ta hỏi: “Nếu hôm nay cũng là sinh nhật của cô Ninh thì sao cô không ở nhà rồi tổ chức cho mình một buổi tiệc sinh nhật riêng thế?”

Ninh Nhạn: “. . .”

Mẹ Ninh: “. . .”

Đến mẹ Cao mà cũng không nhịn được mà ném cho Cao Học Huy một cái liếc mắt.

Nhưng Cao Học Huy lại giả vờ như không hề nhìn thấy cái liếc nhìn ám chỉ của mẹ Cao.

Mẹ Ninh cho rằng nhà họ Cao đang chỉ trích nhà bọn họ có tâm tư muốn bám víu vào nhà họ Cao nên bà ta lập tức mở miệng ngay, bà ta giải thích rõ: “Gần đây bệnh cũ ba của con bé lại tái phát, chúng tôi còn lòng dạ nào để mà tổ chức tiệc sinh nhật rầm rộ trong nhà nữa, người ngoài nhìn vào chẳng phải sẽ thấy rất khó chịu sao? Hôm nay chúng tôi tới chỗ này chia một miếng bánh kem với mọi người cũng coi như là cùng nhau đón sinh nhật rồi.”

Cao Học Huy nói: “Ồ, nếu bệnh cũ của tổng giám đốc Ninh đã tái phát thì đáng lẽ mấy người cũng phải ở nhà để chăm sóc tổng giám đốc Ninh chứ. Để tổng giám đốc Ninh ở nhà một mình thì chẳng phải như vậy chẳng phải sẽ cảm thấy khó chịu hơn sao?”

Mẹ Ninh: “. . .”

Ninh Nhạn: “. . .”

Cao Học Huy đúng là điển hình, tiêu biểu của danh hiệu kẻ hủy diệt đề tài nói chuyện.

Khi Cao Học Huy mở miệng nói chuyện gì thì anh ta lại mang theo vẻ ngây thơ giống hệt như Ninh Ninh. Trớ trêu thay, địa vị của Cao Học Huy lại rất cao cho nên mỗi lần Cao Học Huy mở miệng thì anh ta đều sẽ toát ra vẻ kiêu căng, ngạo mạn, ngay lập tức thành công trong việc khiến người khác nghẹn họng muốn chết.

Mẹ Cao ho khẽ một tiếng: “Con nói chuyện kiểu gì đấy? Người ta tới chúc mừng sinh nhật con mà con còn lý lẽ như vậy hả?”

Cao Học Huy: “Con có nói cái gì sai đâu chứ? Lần trước ba con mắng con nói là ông ấy bị bệnh mà con không biết ở bên giường bệnh chăm sóc cho ông ấy đấy, ông ấy còn mắng là uổng công ba đã nuôi con nữa cơ.”

Bỗng dưng, Mẹ Cao không nói thêm gì nữa.

Mẹ Ninh thì càng cảm thấy lúng túng hơn bởi vì bỗng nhiên bà ta cũng không biết phải tiếp lời như thế nào nữa.

Ninh Nhạn cũng đứng ngồi không yên giống y như mẹ của cô ta vậy.

Cô ta có thể đoán ra được chuyện cậu cả Trữ biết tính cách của Cao Học Huy như thế cho nên anh đã cố ý để Cao Học Huy ở lại đây để khiến cho cô ta mất hết thể diện.

Tại sao cơ chứ? Chỉ bởi vì cô ta đã hỏi một câu “cậu cả Trữ đi đón cô Úc” hay sao? Không lẽ Trữ Lễ Hàn đã nhìn thấu mục đích châm ngòi li gián hai người họ của cô ta rồi sao?

Nhưng đó cũng chỉ là một câu nói rất bình thường thôi mà. . .

Từ trước đến nay, lời nói của Ninh Nhạn luôn luôn mang theo dụng ý.

Ninh Nhạn bực bội xoay đầu, cô ta nhìn thoáng qua, nhìn thấy Ninh Ninh đang ngồi ở sau lưng mình nhưng lại không hề mang đến cảm giác tồn tại gì cả. Mặc dù vậy thì cô ta cũng không có được sự an ủi từ việc cảm thấy thành tựu hơn so với Ninh Ninh.

Ở dưới lầu.

Sau khi Úc Tưởng bước vào, cô còn chưa kịp nhìn thấy những người khác thì cô đã thấy hai cha con Hà Vân Trác trước.

Úc Tưởng và hai cha con Hà Vân Trác chạm mặt nhau, sau đó Hà Khôn Dân cứ thế mà rẽ sang một bên. Hà Khôn Dân vờ như không nhìn thấy Úc Tưởng, ông ta hét lớn: “Tổng giám đốc Lâm!” Sau đó Hà Khôn Dân tiến đến chỗ của một người đàn ông lớn tuổi hói đầu chào hỏi với vẻ hết sức nhiệt tình.

Hà Vân Trác dừng bước, anh ta nhìn Úc Tưởng, trong đáy mắt anh ta thoáng qua sự ngạc nhiên. Hà Vân Trác nói với giọng điệu phức tạp: “Lâu quá không gặp.”

Úc Tưởng không thèm nhìn anh ta dù chỉ là một chút.

Úc Tưởng nhìn về phía Hà Khôn Dân. . . Hửm? Cách thức đe doạ trước kia của Trữ Lễ Hàn có ích đến vậy sao? Chính vì thế mà Hà Khôn Dân vừa nhìn thấy Úc Tưởng thì ông ta đã giống như chuột thấy mèo vậy hả?

Hà Vân Trác quay đầu, anh ta nhìn theo ánh mắt của Úc Tưởng.

Hà Vân Trác cũng có hơi ngạc nhiên.

Mới đây thôi mà ba của anh ta đã bỏ đi rồi sao? Đến chuyện nhìn Úc Tưởng một cái thôi mà ông ấy cũng không dám làm nữa.

Vốn dĩ Hà Vân Trác còn định tán gẫu đôi lời với Úc Tưởng thế nhưng lời đến bên miệng rồi mà anh ta lại đột nhiên đổi thành một câu: “Cô làm bằng cách nào vậy?”

“Anh nói gì cơ?”

“Làm cho ba tôi sợ cô đó.”

“Ồ, chuyện này ấy à. . .” Đương nhiên là Úc Tưởng đã sử dụng kế sách cáo mượn oai hùm và cậy nhờ vào thế lực của cậu cả Trữ rồi. Tuy nhiên, Úc Tưởng không hề nói như vậy mà cô chỉ thuận miệng nói dối với Hà Vân Trác: “Tôi đã đánh cho ông ta một trận đấy.”

Hà Vân Trác bày ra vẻ mặt hoang mang.

Úc Tưởng nghiêng đầu nói: “Chắc là anh sẽ không tức giận về chuyện ông ta bị tôi đánh đâu nhỉ?”

Hà Vân Trác nói với giọng điệu ngập ngừng: “. . . Tôi sẽ không tức giận đâu.” Chỉ là Hà Vân Trác không ngờ rằng biện pháp mà Úc Tưởng dùng để đối phó với ba của anh ta lại đơn giản và thô bạo như vậy.




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn