Tại sao suy nghĩ của chủ tịch Trữ luôn thay đổi xoành xoạch như thế hả? Nếu xảy ra vấn đề thì ông ta cứ đổ lỗi cho thư ký Lưu.
Nhưng thư ký Lưu cũng không còn cách nào khác.
Vì vậy, cậu ấy chỉ có thể thành thật gọi điện thoại với vẻ mặt buồn rười rượi như đưa đám. Thư ký Lưu hy vọng rằng lần này, Hề Đình sẽ không cúp điện thoại của mình một cách ngỗ ngược nữa.
Bây giờ, Hề Đình đang gõ cửa phòng của Úc Tưởng.
Anh ta cảm thấy vô cùng ân hận.
Hề Đình đã không thể lựa chọn một thời cơ thích hợp để tạo ra tình huống “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn*” .
*Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn: Theo đuổi một lợi ích nhỏ trong khi bỏ qua một mối nguy hiểm tiềm tàng lớn hơn, chỉ mải mê cái lợi trước mắt mà quên họa sau lưng.
Cánh cửa mở ra, khuôn mặt của Dư Đồng thò ra ngoài. Cô ấy nhìn Hề Đình rồi nói: “Thật xin lỗi, cô Úc đang bận. Nếu có chuyện gì thì mời anh đợi lát nữa hẵng tới.”
Hề Đình lại càng cảm thấy tiếc nuối hơn.
Anh ta đành phải bế con mèo trở về, vừa đi vừa nghĩ rằng: Không phải vừa rồi tất cả mọi người đều đã rời đi rồi sao? Ai còn ở lại thế? . . . Là cậu cả Trữ, Trữ Lễ Hàn hả?
Chưa đi được mấy bước thì Hề Đình đã nhận được một cuộc điện thoại từ thư ký Lưu.
Thư ký Lưu cảm thấy rất khó mở lời. Lúc thì thế này, lúc thì thế kia, Trữ Sơn đang đùa giỡn người ta như chọc khỉ đấy à?
“Thật ngại quá, anh Hề. Chủ tịch Trữ nhờ tôi chuyển lời với anh rằng: Anh không cần gặp tổng giám đốc Tang và cũng chẳng cần theo đuổi cô Úc nữa. Anh không cần phải làm bất cứ việc gì cả. Những gì chủ tịch Trữ đã hứa với anh sẽ được giao vào tay anh trong vòng ít ngày nữa thôi. . .”
Hề Đình cau mày thật chặt rồi ngắt lời thư ký Lưu: “Anh nói bắt đầu thì phải bắt đầu, nói dừng lại thì tôi phải lập tức dừng lại hả?”
Sau đó, anh ta lại cúp điện thoại của thư ký Lưu.
Thư ký Lưu: “. . .”
Mẹ nó! Hoàn hoàn không có cách nào liên lạc được.
Hề Đình quay đầu lại rồi nhìn thoáng qua căn biệt thự phía sau: “Đã đăng ký lớp học đào tạo đầu bếp rồi, bây giờ anh lại bảo tôi không cần làm gì nữa hả? Xàm xí!”
Trong biệt thự.
Úc Tưởng liếc nhìn về phía Dư Đồng đang đóng cửa lại nhưng cô cũng không hỏi người tới là ai.
Dù sao thì cô cũng chẳng quan tâm nên điều đó không có gì quan trọng.
Úc Tưởng nói: “Phiền cậu cả theo tôi lên lầu.”
Mí mắt lạnh lùng của Trữ Lễ Hàn giật giật. Anh bèn đứng lên.
Đó chỉ là một đoạn đường ngắn ngủi, thế nhưng mỗi khi bước chân của anh giẫm xuống đất, cơ bắp trên người cậu cả Trữ lại càng căng chặt hơn một chút.
Họ đi một mạch lên tầng hai rồi vào phòng.
Úc Tưởng trở tay để đóng cửa lại, sau đó xoay người.
Hình như sự thân mật lúc trước đã trở lại vào thời điểm này.
Sau đó, Úc Tưởng ngẫm nghĩ một thoáng: Hay là cô cứ hỏi về những thắc mắc của mình nhỉ?
Trước đây, Úc Tưởng cảm thấy: Nếu nghe thêm vài câu liên quan tới chuyện trong nhà cậu cả Trữ thì cũng coi như đã phá vỡ ranh giới về cảm giác đúng mực. Điều này có thể khiến cô đánh mất cơ hội hưởng thụ lợi ích từ cậu cả Trữ một cách miễn phí.
Nhưng bây giờ. . . Cô đang mang thai đứa bé này, tựa như đang lái máy ủi đất của hãng Duang Duang để san bằng toàn bộ cảm giác về giới hạn của người ta.
Thế thì không còn gì để bàn luận nữa.
Úc Tưởng thoải mái mở lời: “Thật ra tôi vô cùng tò mò, tại sao sự chú ý của chủ tịch Trữ chỉ quẩn quanh anh và Lăng Sâm Viễn thế? Tôi tưởng rằng ông ta còn có những đứa con ngoài giá thú khác nữa. Hoặc là. . .”
Cô gọi anh lên lầu chỉ để hỏi điều này thôi sao?
Trữ Lễ Hàn: “. . .”
Nhưng anh cũng không cảm thấy mình bị xúc phạm. Ngược lại, khuôn mặt của Trữ Lễ Hàn nhanh chóng trở nên dịu dàng và ôn hòa hơn.
Anh trả lời một cách hết sức bình thản: “Hoặc là, bây giờ ông ta cũng có thể sinh thêm vài đứa con nữa để đào tạo một đứa bé hợp ý ông ta ngay từ đầu, đúng không?”
Úc Tưởng gật đầu rồi hỏi tiếp: “Có phải là vì làm vậy sẽ chọc giận những người bên chỗ mẹ anh không?”
Trữ Lễ Hàn thản nhiên trả lời: “Nếu lo sợ chuyện này thì ông ta đã không đưa đứa con riêng của mình vào Trữ thị rồi.”
Đúng vậy. Úc Tưởng thầm nói câu này.
Đó là lý do khiến cô cảm thấy hơi kỳ lạ.
Thực ra Úc Tưởng hỏi thêm vài câu cũng chẳng có ý đồ nào khác. Chỉ vì sau này, chắc chắn cô còn phải tiếp tục đối phó với Trữ Sơn.
“Năm tôi mười tuổi, vào một đêm khuya, mẹ tôi đã trở về biệt thự của Trữ thị. Bà ấy đánh thức tôi dậy rồi bảo tôi đừng lo lắng, sau này Trữ Sơn sẽ chỉ có mình tôi là con trai mà thôi. Tôi đã hỏi nguyên nhân nhưng bà ấy không nói gì cả. Sau đó, tôi cũng chẳng bao giờ hỏi về vấn đề này nữa. Đó là bí mật của mẹ tôi. Bà ấy có quyền không cho người khác biết những bí mật này.” Trữ Lễ Hàn kể lại với dáng vẻ cực kỳ bình tĩnh.
Móa nó chứ!
Úc Tưởng ngây người.
Có thể suy ra được một lượng thông tin rất lớn từ mấy câu nói trên. . .
Tại sao mẹ của Trữ Lễ Hàn lại chắc chắn như vậy? Nhất định bà ấy đã dùng cách nào đó khiến cho Trữ Sơn không thể sinh thêm con được nữa. Vả lại, phương pháp này cần phải trực tiếp hoàn thành chỉ bằng một bước sao cho thích hợp, dứt khoát, không thể nào có khả năng xoay chuyển được.
Đứa con riêng Lăng Sâm Viễn chỉ là một sự tồn tại ngoài ý muốn. Bởi vì khi đó, ngay cả Trữ Sơn cũng chẳng biết mình có một đứa con ngoài giá thú đang thất lạc ở bên ngoài.
Vì vậy, không phải Trữ Sơn không dám có nhiều con mà là vì ông ta không thể.
Cho nên Trữ Sơn không thể không dẫn theo đứa con riêng bên cạnh mình.
Đó mới là lý do tại sao ông ta lại cố chấp như vậy.
Vì theo quan điểm của Trữ Sơn, ông ta cũng chỉ có hai người con trai này mà thôi.
Vậy tại sao ông ta lại khóc rống lên?
Có lẽ đối với Trữ Sơn, đứa con trong bụng Úc Tưởng cũng chính là người nối dõi tông đường của nhà họ Trữ. Nếu nó không phải là đứa bé của nhà họ Trữ thì ông ta có thể không bực tức được à?
Vậy thì cứ khiến Trữ Sơn tức tối thêm nữa đi.
Mạch suy nghĩ của Úc Tưởng lại xoay chuyển.
Mẹ của cậu cả Trữ quả nhiên đỉnh của chóp!
Khi đó, cậu cả Trữ có thể bình tĩnh tiếp nhận thông tin này khi mới mười tuổi mà thôi – điều này cũng thật ngầu. . .
Có phải vì từ thuở nhỏ, anh đã biết rõ rằng ba mẹ mình cũng chẳng yêu nhau hay không?
Đôi mắt của Úc Tưởng chớp chớp vài lần, cuối cùng dừng lại trên người Trữ Lễ Hàn.
Sau khi Trữ Lễ Hàn vào cửa, anh đã đứng ở nơi khuất sáng kia. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng từ phía sau lưng anh. Khuôn mặt của Trữ Lễ Hàn như đang rơi vào một mảng không gian u tối, xé bỏ dáng vẻ kiêu ngạo và cao quý. Lớp áo ngoài chỉnh tề và bảnh bao bộc lộ sự lạnh lùng ẩn sâu trong anh.
Khi Úc Tưởng đọc tiểu thuyết gốc, góc nhìn hoàn toàn tập trung vào nam, nữ chính.
Ai lại đi suy xét về việc: Tại sao nhân vật trùm phản diện lại là trùm cuối đâu chứ?
Độc giả chỉ cần biết: Trữ Lễ Hàn cũng đủ xuất sắc và tàn nhẫn để đứng ở phe đối lập với nam chính cùng nữ chính – thế là được rồi.
Ánh mắt của Úc Tưởng khẽ động đậy. Sau đó, cô nghe thấy Trữ Lễ Hàn hỏi mình bằng giọng điệu trầm thấp: “Em còn muốn hỏi gì nữa không?”
Nhân vật trùm phản diện đứng ở chỗ ngược sáng. Khi nói chuyện với cô, giọng nói của anh vừa trầm thấp vừa dễ nghe như thể đã được lò sưởi sưởi ấm. Trong chất giọng đó còn ẩn chứa một sự dịu dàng không dễ nhận ra.
Khi ý nghĩ này lướt qua trong đầu Úc Tưởng, cô đã cảm thấy thật sự rất kỳ diệu.
Mẹ nó! Cô lắm mồm quá đấy! Úc Tưởng không còn câu hỏi nào nữa nên đã tiễn Trữ Lễ Hàn đi.
Chẳng mấy chốc đã đến sinh nhật của Cao Học Huy.
Tất nhiên là cư dân mạng không hề biết gia đình giàu sang quyền thế nào sắp tổ chức tiệc mừng sinh nhật vào ngày hôm nay. Bọn họ chỉ đang thảo luận về vấn đề: Gần đây Hề Đình đã trở nên vô cùng kỳ lạ.
[Người hâm mộ có tiếng nói trong fandom đã hỏi dạo này anh ấy đang làm gì, Hề Đình lại trả lời rằng: Anh ấy đang tham gia một lớp học đầu bếp phương Đông kiểu mới. Tôi kiểu: ? ? ? ]
[Haiz, đúng đấy! Các người có biết tin này không? Mặc dù vụ việc của A Z vẫn chưa được giải quyết xong nhưng đội ngũ luật sư của Trữ thị đã giải quyết xong xuôi chuyện Nhiễm Binh xúc phạm Úc Tưởng rồi. Nhiễm Binh đã thừa nhận sai lầm trước tòa án, đồng thời cũng sẽ công khai xin lỗi Úc Tưởng trên các phương tiện truyền thông, còn phải bồi thường chi phí thiệt hại nữa. . . ]
[Dẫu thế, tôi vẫn cảm thấy phê chữ ê kéo dài đấy. ]
[Vậy các người có biết chuyện Úc Tưởng đã quyên góp tiền cho quỹ đầu tư không? ]
[Rốt cuộc thì cô ta lấy nhiều tiền như thế từ đâu ra chứ? ]
[Theo tin tức hành lang thì cô ta thực sự đã đầu tư vào ba loại game. Mọi người không thể xác định số tiền cụ thể mà Úc Tưởng đã đầu tư là bao nhiêu, chỉ biết đó là ba cái tên: “Thám tử tài ba”, “Anh ấy thật quyến rũ” và “Thành phố cô độc” thôi. ]
[Tôi chưa bao giờ nghe nói về chúng trước đây. Mấy cái tên này cũng quá. . . Hừm, không thú vị chút nào. ]
[Vì vậy mọi người không nên sải bước quá xa, nếu không thì sẽ va phải thứ xàm xí và tào lao đấy. ]
Vào thời điểm tìm thấy công ty, các tài liệu đề xuất ba hạng mục kia đều được Úc Tưởng đầu tư khi chúng được đệ trình cho cô. Hợp đồng vẫn được mang tới chỗ luật sư chuyên nghiệp để xem xét và thẩm duyệt, sau đó Úc Tưởng mới ký tên.
Úc Tưởng quá lười nên chẳng muốn bàn luận nhiều, vì vậy cô bèn trực tiếp lựa chọn đầu tư cá nhân.
Mà vào đúng lúc này, người đàn ông đã bất mãn và lên tiếng chế nhạo Úc Tưởng vì đã tìm thấy công ty văn hóa Khải Tinh cùng ngày hôm đó – đang lướt xem các bình luận trên mạng. Khi liên tục nhìn thấy vô số bình luận tiêu cực, anh ta mới có thể nuốt trôi cục tức vốn đang nghẹn ứ ở lồng ngực.
Người đàn ông này không ngờ rằng sau khi anh ta rời đi, tất cả phòng làm việc của cả ba đơn vị còn lại đều nhận được vốn đầu tư từ Úc Tưởng.
Thế mà anh ta lại không có!
Lúc vừa mới biết tin tức này, người đàn ông đã trằn trọc đến mức không thể nào ngủ được.
Tuy nhiên, hiện giờ anh ta đã đỡ hơn nhiều rồi.
Người phụ nữ này chỉ thích hành động theo cảm tính mà thôi. . . Để k*ch th*ch anh ta, cô thà chấp nhận toàn cho ba đơn vị kia vào túi mình chứ không hề suy xét tới tình hình thực tế.
Đến lúc cô rơi vào tình cảnh thua lỗ một cách thảm thương thì những cậu ấm giàu sang quyền thế kia có thể tiếp tục cho cô bao nhiêu tiền nữa?
Người đàn ông rút văn bản đề xuất hạng mục của chính mình ra từ phía dưới xấp tài liệu.
Trò chơi của anh ta có tên là “Lục địa hắc ám” . Đây là một loại webgame có bối cảnh giả tưởng phương Tây. Nhưng cũng đừng đánh giá thấp webgame bởi thứ này mang lại lợi nhuận cực kỳ cao.
Mọi người không thấy rằng: Rất nhiều ngôi sao nổi tiếng ở Hồng Kông và Đài Loan đều quảng cáo cho các loại webgame như vậy sao?
Anh ta đã sao chép lộ trình thành công của những loại webgame đó một cách hoàn hảo, hơn nữa còn tích hợp những thành tựu nổi trội của chúng. Những yếu tố nổi tiếng và thịnh hành nhất hiện nay đều xuất hiện trong văn bản đề xuất hạng mục của anh ta.
Người đàn ông cau mày.
Khi rời đi, anh ta cũng nên mang theo tài liệu đề xuất hạng mục đó, nếu không thì. . . Ngộ nhỡ sau này Úc Tưởng thua lỗ thê thảm và muốn sao chép tài liệu dự án của anh ta để kiếm tiền thì sao?
Người đàn ông lại vì thế mà tiếp tục trăn trở, khó lòng đi vào giấc ngủ.
Tiếp đó, người nọ lại tự an ủi mình rằng: Đến lúc đó, Úc Tưởng cũng sẽ mất hết tiền, thế thì làm sao có thể sao chép tài liệu đề xuất về dự án của anh ta để tạo ra một trò chơi mới được chứ?
“Anh Điền!” Giọng nói của trợ lý đột nhiên truyền vào từ bên ngoài cánh cửa thủy tinh trong suốt.
Trợ lý chính là bạn cùng lớp thời đại học của anh ta, vì vậy cách mở lời cũng vô cùng thân thiết.
“Có chuyện gì vậy? Nếu không có vấn đề gì thì đừng quấy rầy tôi, chúng ta còn phải tìm một nhà đầu tư mới đấy. . .”
“Anh Điền à, có một nhà đầu tư mới đó! Chúng ta đã có rồi!”
Người đàn ông lập tức đứng bật dậy khỏi ghế: “Điện thoại, đưa điện thoại di động cho tôi!”
Sau khi người đàn ông cầm lấy di động, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói của nữ: “Xin chào. Tôi nghe nói các anh đã mang tài liệu đề xuất hạng mục tới chỗ Úc Tưởng để kêu gọi đầu tư nhưng cuối cùng Úc Tưởng lại không chịu rót vốn, đúng chứ?”
Trong lòng người đàn ông cảm thấy ngờ vực. Anh ta thầm nghĩ rằng: Tại sao lại là phụ nữ?
“Đúng vậy. Xin hỏi cô dự định đầu tư bao nhiêu tiền?” Anh Điền vừa mở miệng đã hỏi thẳng vào trọng tâm.
Đầu dây bên kia không có âm thanh đáp lại. Có lẽ là do đối phương cũng không ngờ rằng: Một người tìm kiếm vốn đầu tư từ người khác lại có phong thái nói chuyện ngang nhiên và kiên quyết như vậy.
Nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh tâm lý của mình rồi hỏi dò: “Hai triệu nhân dân tệ được không?”
“Chỉ có hai triệu nhân dân tệ thôi sao?” Người đàn ông buột miệng hỏi mà không thèm suy nghĩ. Sau đó, anh ta vội vàng bổ sung: “Ý của tôi là, đối với những hạng mục như game thì thông thường, vốn đầu tư đều khởi đầu từ con số năm triệu nhân dân tệ. Nếu chỉ có hai triệu nhân dân tệ thì rất khó có thể làm ra một trò chơi hay ho và hấp dẫn.”
“Đúng rồi, tôi nên xưng hô với cô như thế nào nhỉ?” Người đàn ông thầm nghĩ rằng, hai triệu nhân dân tệ cũng là một con số không tồi. Dù sao thì đối phương cũng giàu có hơn anh ta.
“Tôi tên là Ninh Nhạn. Anh có thể gọi tôi là cô Ninh.” Giọng nữ ở đầu dây bên kia trả lời lại.
Ngay từ đầu, Ninh Nhạn đã phát hiện ra việc Úc Tưởng đầu tư vào game từ thông tin trên mạng.
Cô ta vốn dĩ đang ghen ghét và căm giận vì không thể hiểu nổi: Tại sao Úc Tưởng lại có thể trở mình để vượt qua vụ việc của Nhiễm Chương một cách quá dễ dàng như vậy?