Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 122

Úc Tưởng đã nhìn thấy cách phân biệt đối xử của Trữ Sơn, cũng như lòng tốt giả tạo cùng sự ích kỷ trắng trợn lẫn đê hèn của ông ta. Cô tức giận thay cho Trữ Lễ Hàn, hơn nữa cô còn muốn giày vò Trữ Sơn thêm một chút nữa khi tới thời điểm phù hợp – mà tất cả đều là vì cậu cả Trữ.

Trữ Lễ Hàn trả lời với chất giọng trầm trầm: “Ừm, ông ta không quan trọng.”

Úc Tưởng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Trữ Lễ Hàn đã hỏi Úc Tưởng rằng: Tại sao cô lại không để cho anh lên tiếng?

Vậy thì. . . Tại sao Trữ Lễ Hàn lại muốn tiết lộ chuyện này? Vừa rồi, Lăng Sâm Viễn đã biết rốt cuộc đứa bé này là con của ai rồi mà. Nhưng anh ta cũng đâu có nói ra.

Úc Tưởng ngẩng mặt lên, khẽ mỉm cười: “Cậu cả Trữ đang giúp tôi giữ gìn thanh danh của mình hả?”

Trữ Lễ Hàn nhìn Úc Tưởng một cách chăm chú, cố gắng giải mã thêm nhiều thông điệp được cất giấu trong nụ cười tươi tắn của cô.

Anh đáp lại bằng một tiếng thật trầm: “Ừ.”

Trong lòng cậu cả Trữ, thanh danh của Úc Tưởng còn hệ trọng hơn cả việc tra tấn Trữ Sơn ư?

Trong nháy mắt, trái tim của Úc Tưởng bỗng dưng đập thình thịch và loạn nhịp.

“Hơn nữa. . .” Trữ Lễ Hàn tiếp tục lên tiếng.

Còn cái gì nữa?

Úc Tưởng nhìn anh.

“Tôi hy vọng cô Úc biết rằng, tôi đã gây ra chuyện này nên tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.” Câu nói này đã được Trữ Lễ Hàn cân nhắc đắn đo hàng trăm nghìn lần ở trong đầu mình.

Trữ Lễ Hàn không nói rằng: Đây là sai lầm do tôi gây ra.

Anh nên nhận sai. Nhưng Trữ Lễ Hàn lại không muốn Úc Tưởng hiểu nhầm ý tứ của anh bằng cách dùng từ như vậy. Anh không muốn cô nghĩ rằng: Việc đứa bé này xuất hiện đột ngột là một sai lầm, hay việc bọn họ xảy ra quan hệ thân mật khi dây dưa với nhau là một lỗi lầm.

Trữ Lễ Hàn muốn nói cho Úc Tưởng biết rằng: Khi cô đến tòa nhà Nguy Thịnh tìm anh rồi ngả vào vòng tay anh thì Trữ Lễ Hàn đã thực sự khát khao, mong muốn có được cô.

Nhưng nếu anh nói ra những lời đó vào thời điểm này thì có thể Trữ Lễ Hàn sẽ khiến Úc Tưởng lầm tưởng rằng: Anh làm vậy chỉ vì sự xuất hiện của đứa bé mà thôi.

Nhìn nhận từ góc độ của Trữ Lễ Hàn thì. . .

Nó chỉ là một bào thai thôi.

Chính vì bào thai này nằm trong bụng Úc Tưởng nên nó mới có ý nghĩa, đồng thời cũng có năng lực khiến người ta vui vẻ và hạnh phúc.

Vì vậy, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng hết lần này tới lần khác thì Trữ Lễ Hàn chỉ đề cập đến hai chữ “trách nhiệm” thôi.

Hai chữ này biểu đạt ý tứ rằng: Trữ Lễ Hàn có thể dung túng và nuông chiều Úc Tưởng để cô tùy ý làm mọi thứ theo ý mình. Từ đó, Úc Tưởng có thể xóa bỏ tất cả nỗi muộn phiền hay lo lắng về sau.

Với tính cách của Úc Tưởng thì. . . Đối với cô, đây có lẽ là những lời lẽ dễ nghe và êm tai nhất vào lúc này.

Nghe vậy, Úc Tưởng khá kinh ngạc.

. . . Này, anh đường đường là một trùm phản diện cơ mà!

Đáng lẽ Trữ Lễ Hàn nên ném một tấm thẻ xuống đất với vẻ thô bạo và gắt gỏng, đồng thời nói rằng: Tôi muốn đứa bé kia, còn chuyện kết hôn thì cô đừng nghĩ tới. Tôi có thể cho cô rất nhiều tiền nhưng cô tuyệt đối đừng ôm ảo tưởng hão huyền với vị trí bà chủ của gia đình giàu sang quyền thế. Có đúng không?

Hoặc là càng tàn nhẫn hơn nữa, Trữ Lễ Hàn nên nói rằng: Nếu cô chịu bỏ đứa bé thì chúng ta vẫn còn có thể tiếp tục đóng vai người tình bí mật.

Nhưng lúc này, khi Úc Tưởng muốn hình dung ra cảnh tượng đó, cô lại phát hiện mình hoàn toàn không thể tưởng tượng ra được. . .

Trữ Lễ Hàn là một người cao quý và lạnh lùng. Khi đối phó với Lăng Sâm Viễn trong nguyên tác, anh ra tay cực kỳ tàn nhẫn, thậm chí còn có thể khiến Úc Tưởng sợ hãi. Lần đó, khi Nguyên Cảnh Hoán diễn kịch trước mặt Trữ Lễ Hàn, dáng vẻ giận dữ tới mức tím mặt của anh thực sự đáng sợ.

Nhưng Úc Tưởng lại chẳng thể đặt những cảnh kia của tổng tài bá đạo lên trên người Trữ Lễ Hàn. . .

Bởi vì một lúc lâu vẫn chưa nhận được phản hồi của Úc Tưởng nên Trữ Lễ Hàn gập ngón tay lại, do anh dồn sức quá mạnh nên khớp xương ngón tay siết chặt đến nỗi có thể nhìn thấy màu trắng bệch trên mu bàn tay.

“Nếu như cô Úc có ý kiến khác thì em cũng có thể nói cho tôi biết. Tôi sẽ tôn trọng tất cả ý kiến của em.”

Nếu Úc Tưởng không muốn có con thì. . .

Cô nghiêng đầu rồi hỏi vặn: “Cậu cả Trữ nói rằng anh sẽ gánh vác toàn bộ trách nhiệm hả? Hừm. . . Bao gồm cả việc kết hôn à?”

Trái tim của Trữ Lễ Hàn đập dồn như trống.

Khóe môi của anh cứng đơ, trên mặt anh không có chút biểu cảm nào nhưng ánh mắt đã thay đổi rồi. Trữ Lễ Hàn trả lời: “Đương nhiên rồi, cô Úc.”

Trữ Lễ Hàn thả lỏng những ngón tay đang nắm chặt của mình ra, sau đó chạm vào cuốn sổ hộ khẩu trong túi.

Lúc này là mấy giờ rồi?

Một ý nghĩ bất chợt lướt qua tâm trí của Trữ Lễ Hàn: Cục dân chính đã hết giờ làm việc chưa?

Còn ở bên kia, Úc Tưởng lại đang hỏi hệ thống: Cậu nhìn xem, tôi đã nói cậu cả Trữ là một người cực kỳ tốt mà, đúng không?

Hệ thống: [. . . ]

Một nhân vật trùm phản diện nhẫn tâm ra tay với cả ba ruột và anh em của mình, sử dụng mọi thủ đoạn tàn nhẫn để dồn ép nam chính tài hoa bạc mệnh rơi vào kết cục cực kỳ bi thảm. Nếu như cô cứ nhất quyết dựa vào hai người để chứng minh rằng anh ta là người tốt thì tôi đây cũng đành chịu thôi.

Úc Tưởng dựa người vào ghế sô pha, lúc này cô mới hoàn toàn cảm thấy thoải mái.

Từ câu trả lời của Trữ Lễ Hàn, cô đã nắm được thông tin quan trọng nhất, đồng thời cũng đã thăm dò được điểm mấu chốt của Trữ Lễ Hàn.

Cô thực sự có thể vượt qua thế giới này.

Có thể nói rằng, một nhân vật phản diện xuất chúng và cool ngầu như anh, lại còn có được điều kiện và xuất thân ưu việt như vậy. Cơ thể của Trữ Lễ Hàn cũng cực kỳ khỏe mạnh và tráng kiện, dáng người cũng quá tuyệt. Trời đất ơi, không được. Úc Tưởng phải loại bỏ mấy từ này ra khỏi đầu mình. . . Tóm lại, nếu Trữ Lễ Hàn muốn có con thì anh thực sự có thể có rất nhiều con, phải không nhỉ?

Mạch suy nghĩ của Úc Tưởng nhẹ nhàng phiêu dạt lung tung.

Trữ Lễ Hàn không ngờ cô lại giữ im lặng.

Anh vân vê cuốn sổ hộ khẩu rồi khẽ hỏi: “Em muốn kết hôn à?”

Úc Tưởng đáp: “Tôi chỉ muốn hỏi thử một chút thôi. . .”

Trữ Lễ Hàn: . . .

Hệ thống: ?

Dường như nó đã nhìn thấy một chút thất vọng trên khuôn mặt của nhân vật trùm cuối? Tại sao lại thế?

Úc Tưởng vừa cười vừa nói: “Hôn nhân là một chuyện vô cùng thiêng liêng và trọng đại, không thể làm bừa được đâu.”

Tuy rằng cô cũng là một người rất càn quấy nhưng Úc Tưởng lại cho rằng cậu cả Trữ là người tốt.

Úc Tưởng thật lòng thật dạ nghĩ như vậy.

Sau khi thế giới này đã trở nên chân thực với cô, anh không còn đơn thuần là một nhân vật trùm phản diện trong nguyên tác nữa.

Anh chính là Trữ Lễ Hàn mà cô quen biết.

Cũng chính vì điều này mà Úc Tưởng càng không thể làm chuyện bậy bạ. Chỉ cần đổi thành người khác thì cô nhất định sẽ nằm yên một chỗ mà chẳng lo nghĩ gì, khi ly hôn còn vui vẻ chia cho người ta một nửa tài sản.

“Tôi hiểu rồi.” Sự thâm trầm và kín đáo trong đáy mắt Trữ Lễ Hàn đã biến mất.

“Hơn nữa, cậu cả Trữ cũng không cần giúp tôi giữ gìn thanh danh đâu. Chưa bàn tới việc tôi và bọn họ hoàn toàn chẳng có quan hệ gì cả, cho dù có liên quan tới nhau thì sao nào? Khi tôi chẳng cần giữ mình trong sạch hay tuân thủ đạo đức thì không ai có thể sử dụng xiềng xích để trói buộc tôi cả.” Úc Tưởng nhún vai nói một cách hờ hững.

Bây giờ cô đã bắt đầu yêu thích thế giới này rồi.

Có lẽ là vì nơi này đan xen giữa thực và ảo nên Úc Tưởng có thể làm tất cả những gì mình mong muốn ở kiếp trước mà không hề phải mang bất kì gánh nặng gì, lại còn đạt được niềm sung sướng và hạnh phúc thực sự.

“Chỉ có điều, cậu cả Trữ có cảm thấy phiền phức không? Khi những người khác bàn tán về tôi thì chắc chắn bọn họ cũng sẽ thảo luận về cậu cả Trữ đấy.” Úc Tưởng hỏi Trữ Lễ Hàn.

“Phiền phức cái gì? Hầu hết mọi người luôn sử dụng kiến thức hạn hẹp của mình để đánh giá và bình phẩm người khác một cách tùy tiện. Tôi cần phải quan tâm đến bọn họ sao?” Giọng điệu của Trữ Lễ Hàn vô cùng kiêu kì, hời hợt.

Những gì người khác nói không bao giờ nằm trong phạm vi cân nhắc của Trữ Lễ Hàn.

Anh chỉ muốn một mình chiếm hữu Úc Tưởng vì tình cảm kín đáo và ích kỉ của mình.

Vẻ mặt của Úc Tưởng đầy hứng thú. Cô gật đầu rồi đáp: “Đúng vậy. Thì ra tôi và cậu cả Trữ đều có suy nghĩ giống nhau. Khi tôi để tâm đến ý kiến hay thái độ của người khác, mong đợi được người khác khen ngợi và yêu thích thì tôi phải giao cho đối phương những quyền lợi đã được thiết lập. Nếu đối phương nói cái nào tốt thì tôi nhất định cũng phải trở thành cái đó. Chỉ cần người nọ mong muốn thì kẻ đó có thể lợi dụng những quy tắc mà mình đặt ra để tìm cách giết tôi. . .”

Trữ Lễ Hàn lẳng lặng nhìn vào khuôn mặt rạng rỡ và tỏa sáng của cô, không hề lên tiếng nữa.

Chỉ có điều, ý nghĩ muốn chiếm hữu Úc Tưởng lại càng sâu sắc hơn một chút.

“Vì vậy. . . Chúng ta vẫn nên gài bẫy chủ tịch Trữ đến cùng đi.” Úc Tưởng mím môi rồi nhẹ nhàng cười rộ lên: “Nếu không gài bẫy ông ta thì chúng ta đã phí công lừa gạt rồi nhỉ? Anh nói xem có đúng không.”

Nếu làm vậy thì chẳng phải cô thì có thể lừa tiền, còn anh cũng sẽ cảm thấy vui vẻ hay sao?

Cái này gọi là gì nhỉ?

Cái này gọi là song kiếm hợp bích, ăn khớp với nhau, có đúng không?

Trữ Lễ Hàn nhìn Úc Tưởng chăm chú với vẻ mặt chân thành như thể anh muốn cất giấu cô vào trong đôi mắt mình.

Anh đáp: “Ừm.”

Đầu bên kia, Trữ Sơn lên xe rồi trầm giọng hỏi: “Tiểu Viễn, con hãy nói thật cho ba biết, mối quan hệ giữa con và Úc Tưởng. . . Hay là, đứa bé kia có thể là của con?”

Lăng Sâm Viễn không phủ nhận câu hỏi này.

Tại sao anh ta phải phủ nhận nó chứ?

Lăng Sâm Viễn muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ và xoắn xuýt của Trữ Sơn.

Hai ba con nhìn nhau khoảng nửa phút, cuối cùng Lăng Sâm Viễn vẫn là người lên tiếng trước. Anh ta nói: “Tôi muốn kết hôn với Úc Tưởng.”

Lời này vừa dứt thì Trữ Sơn đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Bây giờ, ông ta hy vọng hơn bất kỳ ai khác rằng: Đứa bé là con của Trữ Lễ Hàn hoặc là Lăng Sâm Viễn. Cho dù nó không phải là con của một trong hai người này thì ông ta cũng phải khiến điều này thành sự thật. Ít nhất thì ông ta muốn mọi người đều nghĩ rằng: Đó là cháu trai của Trữ Sơn.

Bằng cách này, ông ta mới có thể nắm được một cọng rơm cuối cùng. Sau đó, Trữ Sơn hoàn toàn có thể kiểm soát hai đứa con trai của mình thông qua đứa bé này.

Sau một lúc lâu, Trữ Sơn mới nặng nề thở dài rồi nói: “Ba sẽ giúp con. Tốt nhất thì đứa bé này nên là con của anh cả con. Như vậy thì nó sẽ có đứa bé, còn con thì có Úc Tưởng.”

Khóe môi của Lăng Sâm Viễn cong lên, kìm nén biểu cảm chế giễu rồi trả lời: “Được thôi.” Anh ta hỏi: “Nhưng mà lúc trước, ba đã đưa tiền và nhà cho Úc Tưởng rồi. . .”

Vừa nhắc đến điều này thì huyết áp của Trữ Sơn lại bất ngờ tăng lên một chút. Nhưng ông ta vẫn cố gắng hết sức để đóng vai một người ba hiền hậu hết lòng hết dạ vì con cái. Trữ Sơn lên tiếng: “Thôi bỏ đi. Xem như đó là một món quà gặp mặt mà ba tặng trước cho con dâu của mình vậy.”

Lăng Sâm Viễn vẫn còn nhớ rõ những lời Úc Tưởng từng nói: Anh ta vẫn chưa phối hợp hết sức với Trữ Lễ Hàn.

Vậy thì bây giờ, tôi sẽ hợp tác với anh nhiều hơn một chút.

Ý nghĩ trong đầu Lăng Sâm Viễn xoay chuyển.

“Còn món quà cho đứa bé thì sao?” Lăng Sâm Viễn hỏi.

Trữ Sơn: “. . .”

Chết tiệt! Đứa bé có phải là con của con hay không? Sao con lại tích cực như thế hả?

Trữ Sơn nuốt một ngụm máu cũ xuống, sau đó đáp: “Đúng là ba nên chuẩn bị một ít quà tặng cho nó.”

Trữ Sơn đã nói xong câu đó nhưng Lăng Sâm Viễn vẫn cảm thấy ông ta thật chướng mắt.

Suy nghĩ của Lăng Sâm Viễn thoáng chốc trở nên mông lung, sau đó anh ta lại nghĩ đến mẹ mình.

“Ba làm vậy thì chắc hẳn con đã vui vẻ rồi chứ?” Trữ Sơn bất đắc dĩ hỏi: “Ba thật sự chỉ mong các con được hạnh phúc mà thôi.”

Lăng Sâm Viễn ngước mắt lên rồi tiếp lời: “Tôi đang nghĩ tới trong suốt thời gian mang thai, mẹ tôi đã trải qua như thế nào.”

Những lời này lập tức đánh vào sự chột dạ ở trong lòng Trữ Sơn.

Có lẽ là do tuổi tác ông ta đã cao. Nếu không có những bức ảnh đặt trên bàn làm việc thì thi thoảng, Trữ Sơn cũng chẳng thể nhớ ra hình dáng của người phụ nữ mà mình từng yêu thương. Trong tâm trí ông ta, bóng dáng của bà ấy càng lúc càng trở nên diễm lệ và trở thành một ấn tượng đẹp đẽ, như một dấu ấn.

Bà ấy đã qua đời rất nhiều năm rồi.

Trữ Sơn cảm thấy hơi khó chịu. Nhưng ông ta cũng biết rằng mình không thể nào bù đắp được. Cho dù Trữ Sơn có cho Lăng Sâm Viễn nhiều thứ đến đâu thì cũng vô ích. Dựa vào thái độ của Lăng Sâm Viễn ngày hôm nay là có thể thấy được điều này.

. . . Chi bằng Trữ Sơn nên đối xử với Úc Tưởng tốt hơn một chút.

Ông ta phải cho Lăng Sâm Viễn biết rằng, nếu như lúc trước hai mẹ con họ ở bên cạnh mình thì ông ta cũng sẽ đối xử với họ y hệt như thế.

Trữ Sơn đã nói là làm: “Thư ký Lưu, cậu hãy tìm một đội ngũ y tế riêng cho cô Úc đi, nhất định phải đảm bảo sức khỏe cho cô Úc. Còn vệ sĩ nữa, vệ sĩ cũng không được thiếu. Chẳng phải Greyley đến từ nước Anh vừa mới đến ở trung tâm thương mại Toàn Á sao? Cậu hãy đi truyền đạt ý kiến của tôi, yêu cầu Lương Quán thảo luận với tổng giám đốc Ngô của trung tâm thương mại Toàn Á về việc chuyển nhượng đi.”

Lương Quán là một cấp dưới trung thành, cực kì thân cận của Trữ Sơn.

Trữ Sơn vừa dứt lời thì đã nhìn Lăng Sâm Viễn bằng ánh mắt đong đầy trìu mến: “Con không biết đó thôi. Khi mẹ của anh cả con đang bàn chuyện làm ăn ở nước ngoài thì nước ối đột nhiên bị vỡ, sau đó anh cả của con đã được sinh ra ở một bệnh viện nước ngoài, mấy tháng sau ba vẫn chưa nhìn thấy mặt mũi thằng bé. Con lại càng chưa bao giờ ở bên cạnh ba. Ba thực sự rất muốn quay về quá khứ. . . Quay ngược thời gian để tham gia vào quá trình mẹ con mang thai, sinh con ra và nuôi con lớn khôn. Nhưng đáng tiếc là dòng thời gian chẳng thể nào chảy ngược. . . Nếu như hiện giờ có chuyện gì mà ba làm không tốt, con hãy nói cho ba biết. Nếu con thích Úc Tưởng thì ba sẽ đối xử tốt với con bé.”

Bản thân Trữ Sơn cũng tự cảm thấy bùi ngùi, xúc động khi nghe thấy những lời mình vừa thốt ra.

Huống chi là một người thiếu thốn tình thương của ba trong suốt nhiều năm qua như Lăng Sâm Viễn chứ? Trữ Sơn thầm nghĩ.

Sau đó, ông ta dần dần bình tĩnh lại.

Đứa bé này xuất hiện thật đúng lúc.

Có thể nó sẽ trở thành một bước ngoặt lớn. . .

Lăng Sâm Viễn chìm vào im lặng.

Trong thời khắc này, so với Trữ Sơn, anh ta càng muốn được mặt đối mặt với Úc Tưởng hơn. Cho dù vài ba câu nói của cô có thể chọc Lăng Sâm Viễn tức chết nhưng Úc Tưởng cũng chẳng khiến anh ta cảm thấy ghê tởm như giờ phút này.

Cả ba lẫn con đều ôm trong lòng những suy nghĩ riêng.

Xe chầm chậm chạy ra tuyến đường lớn.

Cuối cùng, kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy Trữ Sơn đã bị gãy xương mức độ nhẹ.

Sau khi nghe xong, biểu cảm của ông ta suýt chút nữa đã rạn nứt.

Nhưng Trữ Sơn còn có thể làm gì khác?

Ông ta chỉ có thể tiếp tục nhập viện, sau đó nhờ thư ký Lưu nói với Hề Đình rằng: Tuyệt đối đừng đi tìm tổng giám đốc Tang.

Mẹ của Trữ Lễ Hàn thực sự là một người điên đấy. . .

Ngộ nhỡ bà giết Úc Tưởng thì phải làm sao bây giờ? Trong tay ông ta đã chẳng còn lợi thế gì rồi.

Thư ký Lưu nghe xong thì cảm thấy cạn lời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn