Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 119

Nhưng trên khuôn mặt của Úc Tưởng chẳng có chút biểu cảm nào hết, cô lười biếng nói: “Tôi đề nghị anh vẫn nên đi đăng kí học một lớp học nấu ăn trước đi.”

Hề Đình: “?”

Lúc này hệ thống đã chết máy lâu lắm rồi cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nó phát ra một câu hỏi nhưng bị chậm nửa nhịp: [Cô mang thai thật à, lỡ như nhà họ Trữ và nhà họ Tang ép cô phá thai thì phải làm sao bây giờ? Một nhân vật phản diện giống như Trữ Lễ Hàn sẽ lạnh lùng vô tình đến mức nào chứ, hắn ta có thể chơi đùa nhưng chắc chắn hắn ta sẽ không đồng ý tùy tiện để một người lạ sinh con rồi kế thừa di sản của hắn ta đâu.]

[Đợi chút, người này là ai thế? Sao người này lại ở trong nhà cô?]

Úc Tưởng rất bình tĩnh, từ tốn trao đổi với nó bằng sóng điện não: Đầu bếp tự dâng tới cửa.

Hệ thống: [?]

Hệ thống điều chỉnh lại tâm trạng: [Quên đi không nói đến người này nữa, cô không sợ thật à?]

Úc Tưởng: Sợ cái gì chứ? Sợ bản thân là một phú bà độc thân sống lâu trăm tuổi có con, có nhà, có xe à?

Hệ thống: [?]

Úc Tưởng phân tích cho nó hiểu: Trong cốt truyện gốc, vì Lăng Sâm Viễn mà tôi chết đúng không? Nhưng cậu nhìn xem, nếu bây giờ Lăng Sâm Viễn dám động đến tôi thì Trữ Lễ Hàn có thể lôi thù mới hận cũ ra đánh cho anh ta què chân đúng không? Cậu nhìn Trữ Sơn kìa ông ta còn mời cho tôi một đầu bếp, thêm mấy người Nguyên Cảnh Hoán và Nhiễm Chương làm việc cho tôi nữa. Nếu không đủ tiền đầu tư tôi có thể lấy thêm tiền từ chỗ Trữ Sơn nha. Còn Hà Vân Trác, mà thôi quên đi anh ta không quan trọng lắm. Cứ nghĩ như vậy thì tôi có cảm giác bản thân là thiên hạ vô địch rồi.

Hệ thống: [?]

Hệ thống cũng đã chán nản đến cùng cực.

Đúng vậy, chỉ bằng một câu nói là Úc Tưởng có thể buông thả đến mức bay lên luôn rồi. Bây giờ biến thành thật thì Úc Tưởng có thể lên trời luôn ấy chứ? Tại sao cô lại sợ hãi chứ? Người sợ chỉ có nó và cái thế giới này thôi!

Điện thoại của Úc Tưởng vang lên làm gián đoạn cuộc trò chuyện của cô với hệ thống và cũng phá vỡ luôn bầu không khí trì trệ khi phải đối mặt với Hề Đình.

Úc Tưởng và Hề Đình gần như cùng lúc nhìn xuống điện thoại.

Hề Đình nghiêm mặt nói: “Đồ ăn đặt bên ngoài giao đến rồi sao?”

Úc Tưởng nhìn anh ta: “Ừm.” Cô ngừng lại một chút rồi lại lên tiếng: “Nếu như bây giờ anh Hề rảnh. . .”

Hề Đình nói hộ nửa câu sau của cô: “Thì ra lấy đồ ăn giúp cô đúng không?”

Úc Tưởng nhẹ nhàng gật đầu.

Một phút sau, Hề Đình đi ra ngoài, đứng trong gió lạnh phía ngoài cánh cửa thì anh ta không khỏi suy nghĩ miên man.

Làm sao mà cô lại bắt đầu sai khiến anh ta một cách hợp tình hợp lý như vậy chứ?

Hầy, bắt đầu từ lúc anh ta thừa nhận rằng anh ta được Trữ Sơn thuê phải không?

Tuy rằng nếu muốn theo đuổi Úc Tưởng thì ắt hẳn phải làm những việc này nhưng khi Úc Tưởng đoạt lấy quyền chủ động, tất cả mọi việc do cô tự nói ra thì cảm giác đó lại trở nên rất kỳ cục.

Trong kế hoạch mà Hề Đình đã suy nghĩ thì cô Úc được chúng tinh phủng nguyệt* này, được người người tài giỏi theo đuổi sẽ từ chối anh ta như thế nào, muốn đến gần cô ấy thì khó khăn ra sao..

*Chúng tinh phủng nguyệt: là một thành ngữ được dùng ở Trung Quốc, có nghĩa là nhiều ngôi sao mọc trên mặt trăng. Ở đây, thành ngữ này được dùng như một phép ẩn dụ để chỉ việc mọi người luôn ủng hộ một người mà họ tôn trọng và yêu mến.

Sau đó anh ta đã suy tính kỹ càng từng cách để đối phó.

Kết quả là không hề có chuyện từ chối, cũng chẳng có khó khăn nào.

Dường như anh ta đã thành công tiến dần từng bước ngay sau khi quen biết rồi.

. . . Dù thế nào đi nữa thì cuối cùng kế hoạch của anh ta cũng đã rối tung lên hết.

Lại một cơn gió lạnh nữa thổi qua làm Hề Đình tỉnh táo lại một chút, anh ta bước xuống bậc thang sau đó vênh mặt lên nhìn thẳng vào mấy người vệ sĩ.

“Các anh là ai?” Hề Đình cảnh giác hỏi.

“Vệ sĩ.”

“Vệ sĩ của cô Úc há?”

“Đúng, bây giờ thì đúng là thế.”

Bây giờ thì đúng là cái kiểu gì vậy?

Hề Đình nhanh chóng đoán được ra rằng có khả năng lớn rằng bọn họ là vệ sĩ của Trữ Lễ Hàn hoặc của Lăng Sâm Viễn. Tại sao lại điều động vệ sĩ đến cho Úc Tưởng nhỉ? Lẽ nào là để giám sát xem có người đàn ông nào khác ở xung quanh cô ấy ư?

Đây đúng là công việc khó khăn giống như địa ngục mà.

Vậy thì chằng phải công việc này ngày càng có tính thách thức cao sao?

Hề Đình đi ngang qua bọn họ mà sắc mặt không hề thay đổi, đi không được bao xa thì gặp Dư Đồng.

Anh ta không biết Dư Đồng nhưng Dư Đồng lại biết anh ta.

“Đi lấy đồ ăn đặt bên ngoài cho cô Úc đấy à?” Dư Đồng ước lượng độ nặng nhẹ của món đồ đang cầm trong tay.

Hề Đình: “Đúng. . .”

Dư Đồng: “Tôi lấy về rồi đây. Anh không cần phải đi nữa. Chờ anh đi thì đồ ăn đã nguội ngắt cả rồi.”

Hề Đình: “. . .”

Từ trước đến giờ, anh ta chưa từng bị chê bai ghét bỏ như thế này.

Dư Đồng đi về phía trước, Hề Đình bèn hạ thấp giọng xuống rồi hỏi: “Tôi có thể hỏi cô là gì của cô Úc không?”

“Là vệ sĩ kiêm trợ lý hỗ trợ sinh hoạt hằng ngày của cô Úc.” Dư Đồng nói mà mắt không hề nhìn sang chỗ khác.

Hề Đình im lặng mất một lúc lâu.

Điều đó có nghĩa là thực ra, đến việc bưng trà rót nước cũng có người xếp hàng phục vụ đúng không?

Hề Đình theo Dư Đồng quay trở vào trong biệt thự thì phát hiện những người vệ sĩ kia đang canh gác ở bên ngoài chứ không hề có ý định đi vào.

Anh ta tiện tay chụp một bức ảnh rồi gửi cho thư ký Lưu.

Thư ký Lưu còn tưởng là công việc này sắp kết thúc rồi, kết quả là Hề Đình vẫn đang làm việc sao? Nhìn góc độ này thì…

Thư ký Lưu hoảng loạn kêu lên một tiếng: “Hề Đình đang ở trong nhà Úc Tưởng!”

Hôm nay Trữ Sơn vừa mới bình tĩnh trở lại, nghe thấy hai tiếng “Úc Tưởng” thì lại cảm thấy hơi đau đầu nhưng ông ta lại không thể không nghe.

Ông ta nói: “Ở nhà thì có cái tác dụng gì chứ? Lúc trước, không phải là Nguyên Cảnh Hoán kia cũng đã đến tận cửa rồi hay sao?”

Thư ký Lưu vội vàng đưa bức ảnh cho ông ta xem: “Những người này là vệ sĩ của cậu cả Trữ phải không ạ?”

“Lực lượng nhiều đến thế này cơ à. . .” Mặt Trữ Sơn sa sầm lại. “Đúng là Nguyên Cảnh Hoán nói không sai, như thế này là nó thực sự lo Úc Tưởng chạy đi mất nên mới giữ chặt người ta lại.”

“Hay là nói chuyện này cho tổng giám đốc Tang, để tổng giám đốc Tang đến xử lý?”

“Không được.” Trữ Sơn thà đối phó với Úc Tưởng còn hơn. Ông ta nói với vẻ mặt phức tạp: “Bà ta là một…” Mụ điên.

Trữ Sơn nuốt ngược nửa câu đánh giá còn lại của ông ta về mẹ ruột của Trữ Lễ Hàn vào bụng.

Thư ký Lưu trong lòng ngầm hiểu ra: “Ý ngài là người khác nói chuyện này cho tổng giám đốc Tang, vậy thì sẽ chẳng có vấn đề gì nữa đúng không?”

Đến lúc này, sắc mặt Trữ Sơn mới dễ nhìn hơn một chút. Ông ta cười nói: “Lưu Thanh Phong à, cậu con mẹ nó chứ, thật đúng là nhân tài.”

Ở bên này, Hề Đình cất điện thoại đi rồi ngồi xuống một góc bàn. Lúc này, anh ta mới lại bưng bát mì kia lên rồi nói: “Khó ăn đến thế thật à? Đến một miếng cũng không ăn nổi sao?”

Úc Tưởng: “Sao thế? Anh còn muốn tự nếm một miếng à?”

Hề Đình bóc một đôi đũa mới ra rồi gắp mì lên thật.

Cũng may là vừa rồi Úc Tưởng gắp mì ra bát nhỏ ăn, nếu không thì bây giờ nhìn Hề Đình nếm chỗ mì mà cô ăn thừa kia thì cảm thấy rất kỳ cục.

“… Cũng không khó ăn lắm.” Hề Đình nói: “Nhưng đúng là là cũng có chút khó ăn thật.”

Anh ta đưa văn học mâu thuẫn vào đây đấy à?

Úc Tưởng liếc mắt nhìn anh ta rồi không nói gì thêm.

Đợi đến khi ăn sáng xong, Úc Tưởng cũng chuẩn bị ra ngoài.

“Cô đi làm à? Để tôi đưa cô nhé.” Hề Đình hỏi.

Dư Đồng lên tiếng: “Thật là ngại quá! Tài xế của cô Úc là tôi.”

Hề Đình: “Quay quảng cáo cô cũng có thể quay phải không?”

Dư Đồng: “Không phải là còn có anh Nguyên Cảnh Hoán nữa sao? Không vội.”

Hề Đình: “. . .”

Bởi vì Úc Tưởng muốn đi nên dù là Hề Đình không muốn đi chăng nữa thì anh ta cũng chỉ đành phải ôm lấy con mèo của mình và quay về nhà.

Sau khi về nhà, anh ta bèn gọi điện thoại cho trợ lý: “Tìm giúp tôi một…”

“Một cái gì cơ?”

Hề Đình rất khó chịu phun ra mấy chữ kia: “Một lớp dạy nấu ăn.”

Hề Đình không giống với Nguyên Cảnh Hoán. Nguyên Cảnh Hoán chỉ nghiền ngẫm học hai việc là làm thần tượng và diễn xuất. Cuộc sống của Hề Đình lại đa dạng hơn nhiều. Đua xe, đánh bóng, anh ta chơi khá giỏi, và những hoạt động này lại vừa đúng là những hoạt động có thể phô bày sự hoàn hảo, quyến rũ của đàn ông.

. . . Sau đó anh ta bị đánh bại bởi kỹ năng nấu nướng.

Sau khi cúp điện thoại, Hề Đình lại đăng một tin lên Weibo.

Fans của anh ta cũng đã quen với việc anh ta coi Weibo là vòng bạn bè mà đăng tải rồi nên cũng không quá bất ngờ mà chỉ xem qua nội dung thôi. . .

@Hề Đình: [Ảnh] Lần đầu tiên học làm bữa sáng. Có lẽ là chỉ có chó mới chịu ăn thôi.

[Sao anh Hề lại yêu cầu cao với bản thân mình thế chứ?]

[Đến cùng thì anh làm cho ai vậy?]

Hề Đình lướt lướt đọc bình luận, nghĩ đến việc cuối cùng lại là tự mình ăn chỗ mì kia.

Thế này không phải là tự chửi chính mình rồi sao?

Hề Đình lại nhanh chóng xoá Weibo đi.

Sau đó anh ta gọi thêm mấy cuộc điện thoại nữa, giống như Nguyên Cảnh Hoán, anh ta cũng thành lập một ekip quay chụp quảng cáo cho Úc Tưởng.

Anh ta muốn chơi trội hơn Nguyên Cảnh Hoán.

Ở bên này, Úc Tưởng vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu thì đã nhận được cuộc gọi từ nhà họ Úc.

“Có một tấm thiệp mời được gửi đến nhà họ Úc.” Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia hơi kích động.

“Là thiệp gửi cho tôi sao?” Úc Tưởng thầm đoán.

Chứ nếu mà không phải thì e là nhà họ Úc cũng sẽ không tự nhiên gọi điện thoại đến cho cô.

“Đúng thế.” Người ở đầu dây bên kia nói, giọng điệu của người đó có chút cảm thán nói: “Là tiệc mừng sinh nhật của cậu cả nhà họ Cao, đặc biệt gửi thiệp mời đến, mời cháu đến tham dự bữa tiệc.”

Từ tận đáy lòng, bác cả Úc cũng không nhịn được mà khen mình thông minh.

Lúc Trữ Sơn yêu cầu phải chịu trách nhiệm, ông ta đã đúng khi bảo vệ Úc Tưởng. Đến ngày hôm nay cũng vẫn chưa thấy Trữ Sơn dùng biện pháp gì với Úc Tưởng nữa. Không chỉ có thế, vị cậu cả Cao này lại còn tự gửi thiệp mời đến, lại chỉ gửi cho mỗi Úc Tưởng!

Bác cả Úc nói: “Khi nào thì cháu có ở nhà? Bác cho người mang thiệp đến cho cháu.”

“Buổi tối đi ạ.”

“Được.” Bác cả nhà họ Úc nói xong thì dừng lại một chút sau đó mới khéo léo, uyển chuyển cất giọng: “Cháu… Cháu cũng đừng kén cá chọn canh quá.”

Úc Tưởng: ?

Cô cúp điện thoại.

Kén cá chọn canh sao? Hả? Không cần kén chọn nha. Rõ ràng là mọi người đã được phân công rất rõ ràng rồi!

Bác cả Úc ở đầu dây bên kia cúp điện thoại xong thì không nhịn được mà thở dài trong lòng lần nữa.

Nhớ lại lần trước, lúc Úc Tưởng chỉ vào Lăng Sâm Viễn và cậu cả Trữ để bọn họ chọn một trong hai người, bọn họ khi đó còn sốc lên sốc xuống rồi tức giận đùng đùng trách mắng Úc Tưởng.

Bây giờ nghĩ lại thì lúc đó đúng là bọn họ giống như chưa từng trải sự đời.

“Chỉ có một mình Úc Tưởng được đi sao?” Bên cạnh có người không bằng lòng cất giọng hỏi.

“Đúng thế, chứ nếu không thì còn định kéo cả gia đình đi à? Đây không phải là làm trò cười cho người ta sao?” Bác cả hỏi ngược lại.

“Trong nhà có một người được lên mây thì đến cả gà chó cũng được hưởng ké kia kìa…”

“Con thì biết cái gì chứ? Bây giờ vị trí của Úc Tưởng cũng vẫn chưa vững chắc.” Bác cả Úc nói xong thì cũng cảm thấy hơi lo lắng trong lòng.

Úc Tưởng đi gặp người quản lý quỹ đầu tư đầu tiên nhưng lại không hài lòng với cách thức quản lý tiền vốn của đối phương nên chỉ đành phải ra về trong tiếc nuối.

Dù sao thì bây giờ cũng có thêm một đám người phục vụ nên cô cũng không vội vàng thu xếp những chuyện này.

Cô quay đầu đi đến công ty.

Vừa vào cửa đã thấy mấy người ngồi quây quanh bàn trà, ai nấy cũng bưng một tách trà trên tay nhưng không ai có tâm trạng uống mà trên mặt lại hiện rõ vẻ lo lắng.

“Úc Tưởng, cô đến rồi! Ừm, mọi người ở đây đang chờ cô đấy.” Nhân viên lễ tân chỉ chỉ vào những người bên cạnh bàn trà.

Úc Tưởng ngoảnh đầu nhìn sang.

Mấy người kia vội vã đứng lên: “Thật xin lỗi cô, cô Úc. Có thể là vì tin nhắn trên Weibo của cô nhiều quá, chúng tôi lại không có cách nào liên hệ được với cô nên đành phải tìm đến công ty của cô.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn