Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 118

Thư ký Vương có điều muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi ra miệng.

Lúc này cửa được mở ra.

Úc Tưởng đi ra: “Cậu cả Trữ đã nhìn thấy kết quả xét nghiệm máu rồi đúng không?”

Trữ Lễ Hàn mấp máy môi, hắn còn chưa kịp nói câu nào thì cô đã nói tiếp: “Tôi về Ngự Thái trước đây, tạm thời không làm mấy xét nghiệm còn lại nữa. Đến ngày mai, sau khi tôi đã xác nhận xong thì tôi sẽ gọi điện cho cậu cả Trữ, như vậy có được không?”

Trữ Lễ Hàn nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Lòng bàn tay trống rỗng.

Bây giờ, Úc Tưởng mà hắn luôn muốn có sắp chạy trốn rồi.

“Coi như cậu cả đã đồng ý rồi, ngày mai chúng ta gặp lại. Cậu cả phái vệ sĩ đưa tôi về có được không?” Úc Tưởng quay đầu.

Trữ Lễ Hàn: “Ừm.” Nhìn qua thì có vẻ hắn vẫn bình tĩnh như trước, hắn nhanh chóng gọi điện thoại để vệ sĩ lái xe đến, sau đó lái xe của hắn đưa Úc Tưởng về Ngự Thái.

Thư ký Vương hoàn toàn bối rối.

Đây là đang chơi trò gì thế?

Úc Tưởng: “À đúng rồi. . .” Cô quay đầu lại hỏi vị bác sĩ cùng đi ra ngoài kia: “Bây giờ bác sĩ có thể cho tôi một ít bánh mì được không?”

Bác sĩ nhanh chóng đưa cho cô.

Úc Tưởng bóc vỏ bánh ra, nhai kỹ nuốt chậm, cô vừa ăn vừa đi về phía thang máy.

Trữ Lễ Hàn vẫn yên lặng đứng đó, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô, dường như dưới chân hắn sắp mọc rễ đến nơi.

“Cậu cả?” Thư ký Vương cúi đầu lên tiếng hỏi.

Trữ Lễ Hàn hạ giọng nói: “Bảo người lái chiếc Bentley kia tới đi.”

Thư ký Vương: “Ơ. Vậy thì chúng ta có về công ty không?”

“Không trở về, đến khu biệt thự Ngự Thái.”

Cũng đến Ngự Thái? Vậy hai người chia xe ra ngồi làm gì?

Thư ký Vương cảm thấy rất khó hiểu.

“Không làm việc cho bên nhà Clarence nữa.” Trữ Lễ Hàn nói: “Tích đức.”

Thư ký Vương càng bối rối hơn.

Thế thì hắn đã tích đức ở chỗ nào vậy?

Trữ Lễ Hàn lặng lẽ đi theo sau Úc Tưởng, hắn vẫn luôn dõi mắt nhìn theo đến khi cô về biệt thự cũng không rời đi.

Sau đó, Trữ Lễ Hàn gọi điện thoại cho Dư Đồng, gọi cô ấy đến.

Sau đó…

Sau đó, đêm nay Trữ Lễ Hàn đã mất ngủ.

Úc Tưởng đến nhà hàng trong khu biệt thự ăn bù một bữa, sau đó ngả đầu ngủ thiếp đi.

Đêm nay cô ngủ rất say.

Tâm trạng của cô khá tốt.

Nếu đổi lại là một người khác thì có khi người đó đã chọn tự sát ngay ngày đầu tiên xuyên đến đây rồi.

Sáng hôm sau, Úc Tưởng rời giường, thử thai lần nữa.

Đúng là có thật rồi.

Cuối cùng hệ thống cũng bỏ filter xuống.

Úc Tưởng: Cục cưng, tỉnh lại đi.

Hệ thống: [Hử? Tại sao cô lại trở về rồi?]

Úc Tưởng: Nhìn xem này, con của nhân vật phản diện.

Trong phút chốc, đầu óc của hệ thống vẫn chưa kịp phản ứng: [Tôi đã kéo filter được bảy năm rồi à?]

Úc Tưởng: Không có đâu.

Ai l*m t*nh một lúc đến bảy năm chứ?

Hệ thống: [À, vậy thì tôi yên tâm hơn rồi… Chết tiệt? Vậy thì cũng không đúng! Hai người chỉ làm một đêm mà có thể sinh con tại chỗ luôn á?]

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng đau lòng nói: Có phải ngày nào cũng bế quan đã khiến cho cậu ngày càng ngu ngốc hơn đúng không?

Hệ thống: […]

Nó tỉnh táo lại một chút, cuối cùng nó mới nhìn thấy thứ mà Úc Tưởng đang cầm trong tay.

Sau đó, nó cảm thấy mọi thứ trước mắt tối sầm lại.

Nó chết máy rồi.

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng: Cục cưng? Tiểu Viên? … Đã bảo cậu phải nâng cấp CPU đi mà.

Lúc này, tiếng chuông cửa lại vang lên.

Úc Tưởng quấn chặt bộ đồ ngủ rồi đi qua mở cửa. Người đứng bên ngoài là Hề Đình, Hề Đình đang ôm một con mèo trong lòng.

“Tôi nuôi mèo rồi này.” Hề Đình hỏi: “Cô có muốn sờ một cái không?”

Trên sân thượng của căn biệt thự cách đó không xa, Trữ Lễ Hàn đứng ở đó nhìn chằm chằm bên này.

Còn thư ký Vương thì đứng run rẩy ở bên cạnh: “Sao anh lại không sang đó?”

Trữ Lễ Hàn không lên tiếng.

Hắn đang nghĩ mình phải làm thế nào mới không dọa Úc Tưởng sợ mà chạy mất.

Úc Tưởng đã từng nói như thế này lúc ở trong xe của hắn: “Anh không hiểu đâu, ảo tưởng mới là đẹp nhất. Nếu như lấy được một thứ quá nhanh thì sẽ cảm thấy nó không thú vị nữa.”

Cho nên trước đó hắn “câu” đá thô – Úc Tưởng cũng cực kì kín đáo.

Nhưng bây giờ…

Trữ Lễ Hàn cảm thấy mình đã trở thành thứ mà Úc Tưởng đã có được và sẽ trở thành thứ không có ý nghĩa trong không bao lâu nữa.

Thậm chí khi Úc Tưởng một trò chơi, sau khi chơi một lúc cô phải đổi sang một trò chơi khác để chơi tiếp.

Mà ngoài việc này, còn có rất nhiều vấn đề rắc rối…

Ví dụ như Hà Vân Trác, ví dụ như Lăng Sâm Viễn, còn có người tên A Z, Nguyên Cảnh Hoán và người đàn ông đang đứng trước cửa nhà Úc Tưởng bây giờ nữa…

Lúc trước Úc Tưởng nói mình mang thai thì có lẽ mấy người Hà Vân Trác không biết đó là giả.

Cho dù có như vậy thì Hà Vân Trác vẫn luôn hấp tấp, mong muốn được ở bên cạnh Úc Tưởng.

“Hôm nay không đến công ty.” Trữ Lễ Hàn bỗng lên tiếng: “Chuẩn bị xe, tôi đến nhà họ Tang trước.”

Thư ký Vương sửng sốt lên tiếng trả lời: “Ơ.”

Trữ Lễ Hàn đi ra cửa, vệ sĩ muốn đi theo thì anh lại xua tay: “Đến trước cửa nhà Úc Tưởng canh gác là được. Tháng này tôi sẽ báo bộ phận tài vụ chuyển cho các anh gấp ba lần tiền lương.”

Vệ sĩ vừa nghe thấy vậy thì sốc lại tinh thần ngay, anh ta xoa xoa tay nói: “Vậy anh muốn tôi tẩn cho tên ẻo lả kia một trận hay không?” Như vậy thì mới xứng đáng với số tiền gấp ba lần kia được.

“Tên ẻo lả” Hề Đình bỗng cảm thấy sống lưng hơi lạnh, cho nên anh ta hỏi: “Tôi có thể vào không?”

Úc Tưởng ngáp một cái: “Vào đi.”

Con mèo ở trong lòng anh ta rất đáng yêu, mặt tròn, chân ngắn, màu vàng óng, phù hợp với sở thích của Úc Tưởng.

“Trước đó, anh Hề có nói thích tôi phải không?” Úc Tưởng lười biếng ngồi xuống nhìn chằm chằm anh ta hỏi.

Hề Đình ngơ ngác.

Cô lúc nào cũng nói chuyện thẳng thắn như vậy à?

Hề Đình nở nụ cười: “Đúng vậy.”

Úc Tưởng: “Tôi đói bụng rồi, rẽ trái là phòng bếp đấy, anh làm bữa sáng tình yêu cho tôi ăn trước đi, anh thấy thế nào?”

Hề Đình: ?

Đúng là thời cơ tốt để hiểu rõ về sở thích của cô!

Hề Đình lên tiếng hỏi: “Cô thích ăn cái gì?”

“Mì sợi, đậu phụ, sủi cảo hay bánh bao đều được, tôi không thích bữa sáng kiểu Tây.” Úc Tưởng nói.

Hề Đình gật đầu, anh ta thả con mèo xuống, sau đó đi vào trong phòng bếp.

Khi chiếc tạp dề được đeo trên người thì anh ta mới cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Sức hấp dẫn không nên thể hiện bằng cách này chứ? Chẳng lẽ con gái bây giờ thích kiểu đàn ông tài đức vẹn toàn à?

Úc Tưởng ở bên ngoài cẩn thận sờ mèo.

Cô chưa từng nuôi trẻ con bao giờ.

Hay là cứ nuôi một con mèo trước để bồi dưỡng cảm giác khi nuôi một sinh mạng nhỏ nhỉ?

Bên này Hề Đình tự chụp một tấm ảnh sau đó đăng lên weibo: Học làm bữa sáng.

Khu bình luận bỗng sôi trào.

[Mẹ kiếp! Sao anh trai lại tự làm bữa sáng thế này?]

[Người quản lí để làm gì hả?]

[Không đúng, đây là nhà mới mua à? Nhìn không giống căn nhà lần trước thì phải?]

[Tự dưng lại học làm bữa sáng, không đúng lắm, hừm không phải làm vì ai đó chứ?]

[Muốn ăn bữa sáng anh trai làm quá QAQ]

Hề Đình làm việc trong phòng bếp hơn nửa tiếng, sau đó anh ta bưng một bát mì và một cốc sữa ra.

Lúc này, Úc Tưởng đang lướt weibo, cô cũng lướt đến dòng trạng thái này của Hề Đình.

Hề Đình đi ra nhìn thấy màn hình điện thoại của cô thì mỉm cười. Không ít fan đều hô muốn ăn nhưng anh ta chỉ tự tay nấu cho cô ăn thôi. Điều này có thể khiến cô cảm thấy vui vẻ chứ?

Úc Tưởng cũng biết anh ta nhìn thấy rồi.

Cô thở dài đẩy điện thoại đến: “Nếu biết làm bữa sáng mà anh còn phải học tại chỗ như thế thì thà tôi gọi đồ ăn bên ngoài còn ngon hơn.”

Hề Đình: ? ? ?

Nó khác hoàn toàn với những gì anh ta nghĩ.

Úc Tưởng uống một hớp sữa trước, sau đó cố gắng ăn một đũa mì rồi bắt đầu gọi đồ ăn ngoài ngay trước mặt Hề Đình.

Chờ sau khi làm xong, Úc Tưởng mới lên tiếng nói: “Anh là người chủ tịch Trữ mời đến đúng không?”

Hề Đình không lên tiếng, anh ta nhíu mày kéo ghế ngồi xuống, sau đó lại nhìn Úc Tưởng bằng ánh mắt kinh ngạc.

Hóa ra cô biết tất cả ư?

Trước đó, Úc Tưởng cũng chỉ đoán mà thôi, chủ yếu vì Hề Đình nói cái câu “khuôn mặt của tôi và anh hơi giống nhau đấy” với Lăng Sâm Viễn.

“Trước đó thì đúng là thế.” Hề Đình nói.

“Hả?”

“Có lẽ ngày đó chủ tịch Trữ đã nổi giận và thật sự muốn đuổi việc tôi. Nhưng con người của tôi làm chuyện gì cũng phải đến nơi đến chốn nên tôi cảm thấy rất tò mò về cô Úc.” Hề Đình nói là những lời thật lòng.

Giống như những gì thư ký Lưu đã nói ngày hôm đó, đúng là Hề Đình và Lăng Sâm Viễn khá nổi loạn.

Sau khi anh ta nói xong thì lập tức chằm chằm xem Úc Tưởng có biểu hiện như thế nào.

Cô sẽ thất vọng ư?

Hoặc là anh ta nên nói điều gì đó tử tế hơn, ví dụ như nói thật ra tôi vừa gặp đã yêu cô các kiểu. . . Trong những bộ phim thần tượng kia có rất nhiều lời thoại giống thế, nhặt đại mấy câu thì cũng có thể dùng được.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn