Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 117

Trữ Lễ Hàn nhanh chóng buông cô ra sau đó lại mở máy sấy thêm một lần nữa.

Úc Tưởng: ?

Chuyện này không đúng lắm!

Tại sao người đang ngồi trong lòng rồi mà hắn vẫn bình tĩnh như vậy?

Nhưng mà hắn hôn cô rồi, chứng tỏ cô vẫn có sức quyến rũ nha!

Bây giờ hệ thống càng cảm thấy căng thẳng hơn.

Nó thầm mắng to, bây giờ nó đã biết vì sao Úc Tưởng lại chủ động tới tìm Trữ Lễ Hàn rồi. Cô muốn làm chuyện thân mật trong văn phòng phải không? Trước khi “thế giới sụp đổ” cô muốn tạo một kỷ niệm đúng không?

Thế nên lúc này, hệ thống đã kéo filter làm mờ cho mình từ lâu.

Mấy phút đồng hồ sau.

Cuối cùng tóc của Úc Tưởng cũng khô rồi.

Úc Tưởng đau buồn suy nghĩ biết thế đang mang ô theo rồi.

Đợi đến khi Trữ Lễ Hàn đặt máy sấy xuống, hắn ôm cô lên đổi một tư thế khác, khi khóa kéo bị giật mạnh ra thì bụng của Úc Tưởng phát ra tiếng “ùng ục” .

Úc Tưởng: ?

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Có quá nhiều chuyện tồi tệ đến với thế giới này nên thế giới này không muốn để cô yên có phải không?

Trữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt sâu thẳm, hắn giơ tay v**t v* bụng cô rồi hỏi: “Cô chưa ăn cơm à?”

Úc Tưởng suy nghĩ một chút rồi nói: “… Quên rồi.”

Đúng là quên rồi!

Hôm nay nhiều người nhiều chuyện cứ lần lượt đến tìm cô nên cô quên ăn cơm trưa rồi!

Trữ Lễ Hàn nhíu mày lại.

Hắn đỡ lấy eo cô để cô ngồi yên trên chân mình, sau đó hắn giơ tay cầm điện thoại nội bộ trên bàn lên gọi cho thư ký Vương và bảo anh ấy đi chuẩn bị ít đồ ăn.

“Nhanh lên chút.” Trữ Lễ Hàn nói.

Thư ký Vương vẫn còn hơi ngơ ngác.

Ăn tối… thật à?

Ăn uống là nguồn sức mạnh của con người.

Vì để lát nữa bản thân không bị đói đến chết, Úc Tưởng trượt xuống khỏi đầu gối của Trữ Lễ Hàn.

Lúc này Trữ Lễ Hàn mới khẽ hỏi: “Sao không chờ tôi ở Ngự Thái?”

Úc Tưởng: “Hả? Không phải đã nói rồi à? Hôm nay tôi đến để đưa bữa ăn khuya.” Cô quay đầu: “Cậu cả không vui à?”

Trữ Lễ Hàn: “. . .”

Trữ Lễ Hàn: “Vui.”

Giống như một miếng mồi ngon chủ động dâng vào tay kẻ đi săn.

Sự chủ động của cô giống như một chùm pháo hoa xinh đẹp, bất ngờ nổ tung giữa trời đêm mà không để người ta kịp chuẩn bị, sau đó biến thành ánh sáng duy nhất trong đêm tối.

Đúng là một điều ngạc nhiên vui vẻ mà.

Giống như một công tắc làm cho người ta bị nghiện.

Suy nghĩ trong đầu Trữ Lễ Hàn dần dần trở nên rõ ràng hơn.

Hắn muốn Úc Tưởng.

Không phải là Úc Tưởng chỉ thân mật với hắn vài lần trong đêm khuya mà là cả người của Úc Tưởng.

Đúng lúc này thư ký Vương mới cẩn thận gõ cửa: “Căn tin của công ty vẫn chưa tan tầm nên tôi bảo đầu bếp làm mấy món trước. Anh và cô Úc ăn một ít lót dạ được không? Sau đó tôi sẽ đi đặt chỗ ở một nhà hàng món Trung.”

Trữ Lễ Hàn đứng dậy đi mở cửa: ” Ừ, mang đến đây đi.”

Thư ký Vương bày hết tất cả món ăn lên trên bàn sau đó mới rời đi.

Lúc sắp đóng cửa lại, hắn lại nghe thấy tiếng cô Úc nhẹ nhàng oán trách: “Cậu cả, anh làm hỏng khóa kéo trên áo khoác của tôi rồi.”

Trữ Lễ Hàn xé vỏ bọc và đưa chiếc đũa cho cô: “Ngày mai mua cái mới.”

Úc Tưởng thầm nghĩ có lẽ không có ngày mai đâu.

Chúng ta tốc chiến tốc thắng, ăn nhanh xong đi!

Úc Tưởng gắp hai đũa bỏ vào trong miệng.

Có thể vì trưa nay cô không ăn cơm và để bụng đói lâu như vậy nên bây giờ mới ăn nhanh như thế.

“Ọe…” Úc Tưởng bỗng phun hết ra.

Lần này cô nôn nhiều đến mức hơi choáng váng, tay nắm chặt lấy chiếc đũa rồi đờ người tại chỗ.

Ừm, nôn vào lúc này có chết không chứ?

Cô liếc mắt nhìn sang, hay thật đấy mũi giày của cậu cả Trữ bẩn hết rồi.

Úc Tưởng xấu hổ đến mức suýt chút nữa thì kiếm chỗ tự chôn mình luôn.

Trữ Lễ Hàn vội biến sắc mặt, hắn giơ tay lên lấy giấy ăn lau miệng cho cô: “Vương Lịch! Gọi xe cứu thương ngay!”

Lần trước cô đã từng bị bỏ thuốc trong phòng trà nước của tòa nhà, vậy thì lần này lại là cái gì đây?

Sắc mặt của Trữ Lễ Hàn lạnh như băng, thư ký Vương ngẩng đầu thấy hắn như vậy thì không nhịn được mà run rẩy.

Nếu Úc Tưởng có thể biết bây giờ Trữ Lễ Hàn đang nghĩ gì thì cô sẽ nói cho hắn biết rằng hắn đừng nghi ngờ bản thân như vậy, đây chỉ là sức mạnh bí ẩn gắn với ánh hào quang của nữ chính thôi.

Có lẽ hai lần này cũng không phải nhằm vào hắn mà là nhằm vào nữ chính!

Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi.

Xe được trang bị dịch vụ chăm sóc y tế tư nhân cao cấp.

“Đến bệnh viện gần nhất.” Trữ Lễ Hàn nói.

Phía bên kia điều dưỡng đã mời Úc Tưởng nằm xuống, bác sĩ cũng bắt đầu phối hợp hỏi han tình hình của cô.

Úc Tưởng: “Thực ra tôi cảm thấy tôi vẫn ổn, không có vấn đề gì lớn đâu, chẳng qua là do tôi quên ăn cơm trưa thôi.”

Bác sĩ nói: “Có thể là do viêm dạ dày gây ra, cũng có thể do cô đã ăn phải đồ ăn khiến cho cô bị dị ứng nên mới vậy. . . Bây giờ cô có cảm giác gì không? Cổ họng có đau không? Cô có cảm thấy nóng rát họng không? Miệng có vị gì khác thường không?”

Úc Tưởng trả lời từng câu một, điều dưỡng ngồi bên cạnh cũng bắt đầu ghi lại, làm như vậy để khi đến bệnh viện có thể thuận tiện sắp xếp kiểm tra.

Cứ như thế cho đến khi đến bệnh viện.

Thư ký Vương nhanh chóng cung cấp mẫu thức ăn để người ta mang đi làm phân tích, đánh giá xem bên trong có vấn đề gì không.

Sau khi xác nhận Úc Tưởng thật sự không có vấn đề gì đáng lo ngại thì bác sĩ chuyên khoa cũng nhanh chóng đến để chẩn đoán.

“Đã xét nghiệm máu chưa?” Bác sĩ quay đầu hỏi trợ lý: “Đã có kết quả phân tích vật phẩm bên kia chưa?”

Trợ lý nói: “Chưa ạ, cũng không ngửi thấy mùi gì kỳ lạ.”

Úc Tưởng muốn nói cô không có bị trúng độc đâu.

Nếu cô trúng độc chắc chắn hệ thống phải nhắc nhở cô chứ, hệ thống offline nhanh như vậy thì chẳng phải hơi tắc trách quá sao?

Nhưng cô lại sợ quấy rầy đến suy nghĩ của bác sĩ.

“Nói chung là nếu nghi ngờ bị trúng độc thì phải kiểm tra lại chức năng gan và thận. Nếu nghi ngờ viêm dạ dày ruột thì tốt nhất nên nội soi dạ dày nhưng bây giờ tạm thời chưa nội soi được.” Bác sĩ dừng một chút: “Nhưng trước khi làm những kiểm tra này thì tôi xin hỏi lại cô một chút, chu kỳ kinh nguyệt của cô vẫn bình thường chứ? Cô đã từng thử thai chưa?”

Úc Tưởng cố gắng suy nghĩ một lúc lâu.

Hả?

Cô đã đi đến thế giới này bao lâu rồi?

Cô không nhớ rõ nên muốn hỏi lại hệ thống, nhưng hệ thống vẫn đang chặn nên dù có gọi như thế nào thì cũng không có câu trả lời.

Đối với Úc Tưởng mà nói thì mọi người trên thế giới này chỉ là nhân vật trong sách nên cô cũng không có cảm giác chân thật nào.

Nhưng mà cô cũng biết bác sĩ hỏi rõ trước như vậy vì muốn tốt cho cô.

“Vậy thì cứ chờ kết quả xét nghiệm máu trước đi.” Úc Tưởng hơi ngập ngừng rồi hỏi: “Bây giờ tôi có thể ăn cái gì không?”

Hay thật đấy, giày vò một lúc lâu như vậy làm cô càng cảm thấy đói hơn rồi.

Đúng lúc này điều dưỡng cầm báo cáo xét nghiệm máu đi vào, bác sĩ nhìn lướt qua, sau đó nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp nói: “Cô đợi một lát, tôi có mang một ít bánh mì theo, để tôi nhờ người đi lấy cho cô.”

Đúng lúc này có người gõ cửa, Trữ Lễ Hàn đẩy cửa bước vào, anh nói: “Xin lỗi, quấy rầy rồi.”

Bác sĩ vội vàng mỉm cười: “Không có chuyện gì đâu, cậu cả cậu ngồi xuống trước đi.”

“Vấn đề nghiêm trọng không?” Trữ Lễ Hàn hỏi.

Bác sĩ: “Không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhìn qua có vẻ tình trạng cô Úc tương đối tốt. . . Bước đầu suy đoán là do cô Úc không ăn cơm trưa đúng giờ, tiếp theo lại ngồi xe trong một khoảng thời gian dài. Khi ngồi trên xe luôn cúi đầu nên máu không được lưu thông, từ đó gây ra choáng váng đầu, buồn nôn. Bị đói lâu nhưng lại ăn quá nhanh dẫn đến trào ngược axit, co thắt dạ dày, cuối cùng gây nôn mửa.”

Trữ Lễ Hàn: “. . .”

Là do hắn suy nghĩ nhiều rồi à?

“Nhưng mà. . .” Bỗng dưng bác sĩ lại mở miệng nói.

Úc Tưởng: ?

Làm sao cơ? Cô bị bệnh nan y rồi à? Nhưng sao thế được, cô không phải là nữ chính nên không xứng mắc bệnh ung thư bạch cầu đâu!

Khuôn mặt của Trữ Lễ Hàn ở bên cạnh cũng thay đổi, hắn nhìn chằm chằm vào bác sĩ: “Bác sĩ nói đi.”

Lúc này lại có một điều dưỡng chạy vào, nói: “Tôi lấy kết quả từ chỗ bác sĩ Uông.” Sau đó điều dưỡng này đưa tờ giấy cho bác sĩ.

Bác sĩ nhận lấy, sau đó đưa cho Úc Tưởng: “Hai người xem bản báo cáo này trước đi, sau đó nếu hai người cảm thấy chưa chính xác lắm thì có thể dùng cái này.”

Úc Tưởng: ?

Cô cúi đầu xuống thì thấy que thử thai sớm? Hả?

Mẹ kiếp!

Vì vậy con người không thể có quá nhiều niềm vui đúng không?

Trữ Lễ Hàn ngồi ở phía sau nên không hề nhìn thấy cái gì hết, hắn hạ giọng hỏi: “Cái gì thế?”

Đồng thời hắn cũng đứng dậy.

Úc Tưởng nói: “Chờ một chút.”

Cô nói xong câu đó thì vội chạy trốn vào trong nhà vệ sinh.

Úc Tưởng ngồi trong nhà vệ sinh trải qua bảy phút dài đằng đẵng này.

Thế giới này là thật!

Đó không chỉ là thế giới được tạo nên bằng mấy đoạn văn lớn trong truyện gốc!

Trữ Lễ Hàn không chỉ là một nhân vật trong sách mà hắn là một con người sống sờ sờ.

Cô đúng là có thể thay đổi hướng đi của cốt truyện trong cuốn sách này thật…

Thậm chí cô còn có thể tạo ra một sinh mệnh mới.

Tiền của cô là thật, cô ngủ với đàn ông cũng là thật, cô thấy vui vẻ và mọi thứ mà cô có được cũng là thật.

Úc Tưởng ch*m r** v**t v*, cuối cùng cô không nhịn được nữa cúi đầu cười ra tiếng.

Ôi.

Một người chân thật, đây là người thân ruột thịt của cô à?

Úc Tưởng thở nhẹ ra một hơi.

Hệ thống sẽ bị tức chết đúng không? Nhưng thế giới bị sụp đổ thì phải làm sao bây giờ?

Ban đầu Úc Tưởng cũng không để ý lắm, mặc dù cô hơi luyến tiếc một người bạn giường tốt như cậu cả Trữ nhưng dù sao sách cũng chỉ là sách thôi. Cô không có bất cứ vướng bận nào khi ở đây, cô giống như cây lục bình không có rễ, đi đâu cũng có thể lười biếng nằm ngửa như một con cá mặn, như vậy cũng không tệ lắm.

“Thống Thống.”

“Tiểu Viên.”

“Cục cưng. . .”

Úc Tưởng vẫn không thấy ai trả lời.

Hay thật đấy, tự nhiên lại lặn đi đâu lâu thế nhỉ?

Úc Tưởng cúi đầu suy nghĩ một chút, được rồi, mỗi lần cô l*m t*nh với Trữ Lễ Hàn cũng khá là lâu.

Mặt khác, Trữ Lễ Hàn cũng đã lấy được bản báo cáo xét nghiệm máu ở trên bàn của bác sĩ, bên trên đã viết rõ ràng, giá trị gonadotropin trên màng đệm của con người: 31226.

Đằng sau là một loạt giá trị để tham chiếu.

Tuần từ 1-10 của thai kỳ, 201. 54-225000. 00.

Trữ Lễ Hàn nheo mắt, cổ họng nghẹn lại, hắn đứng ở đó giống như đã biến thành một bức tượng.

Úc Tưởng từng nói rất nhiều lần, thậm chí lúc đó Trữ Lễ Hàn cũng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt nhưng khi tình huống này ập đến thì hắn vẫn bị sốc.

Úc Tưởng đến đến tòa nhà Nguy Thịnh tìm hắn, điều ngạc nhiên và mừng rỡ đó đã biến thành một tràng pháo hoa đang nổ tung trong đầu hắn.

“Cậu cả, đã có phân tích báo cáo bên vật phẩm, trong thức ăn không hề có bất kì độc tố nào…” Thư ký Vương ló đầu vào.

Sau đó, Trữ Lễ Hàn mới cử động, hắn đặt lại tờ báo cáo lên trên bàn sau đó xoay người bước nhanh về phía nhà vệ sinh.

Đám người thư ký Vương nhìn mà choáng váng: “Chờ một chút, cậu cả, anh đi nhầm rồi! Bên đó là nhà vệ sinh nữ!”

Trữ Lễ Hàn dừng chân trước cửa, hắn lấy điện thoại ra ấn vào số điện thoại của Úc Tưởng.

Cô yên lặng lẻn vào nhà vệ sinh vì không vui sao? Cô không thể chấp nhận được kết quả như vậy à?

Mặc dù biết với tính cách của Úc Tưởng thì chuyện này không có khả năng xảy ra nhưng bây giờ đầu óc của Trữ Lễ Hàn dường như đang chia thành hai nửa, một nửa thanh tỉnh mà lý trí, một nửa đã nhẹ nhàng bay lên.

Hắn lo lắng Úc Tưởng không chấp nhận được kết quả này mà làm chuyện điên rồ.

Trữ Lễ Hàn khẽ day thái dương.

Thậm chí, hắn còn không rõ đến cùng là trúng vào lúc nào, trên tờ báo cáo đó chỉ đoán được khoảng thời gian mang thai thôi. Nhưng trong khoảng thời gian đó hắn và Úc Tưởng luôn thân mật… Như vậy là có từ lần đầu tiên rồi sao?

Nếu đúng như vậy… thì những lần thân mật của hắn và Úc Tưởng sau đó đúng là hoang đường suýt chút nữa thì xảy ra chuyện.

Trữ Lễ Hàn bấm vào ngón tay một cái thì mới phát hiện ra lòng bàn tay của mình đã ướt đẫm mồ hôi.

“Úc Tưởng, em có nghe thấy không?” Hắn cúi đầu gọi một tiếng.

Bên trong không có tiếng trả lời, điện thoại cũng không gọi được.

Bệnh viện này là của Trữ Lễ Hàn.

Hắn có thể yêu cầu mở cửa, thậm chí còn có thể phá luôn cái nhà vệ sinh này cũng được.

Nhưng có lẽ Úc Tưởng sẽ không thích như vậy nhỉ?

Suy nghĩ này vụt qua trong đầu Trữ Lễ Hàn.

Thư ký Vương theo sau thì phát hiện ra sắc mặt Trữ Lễ Hàn ngày càng khó coi hơn, trái tim của thư ký Vương giống như bị treo lên cao: “Sao rồi ạ? Tình hình của cô Úc…” Có vấn đề gì khác nữa à?





truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn