Lúc này Úc Tưởng mới hoàn hồn lại: “Ồ, mọi người muốn nhận vốn đầu tư à?”
“Đúng vậy, chúng tôi muốn mời cô xem qua mấy dự án của chúng tôi một chút…”
“Đưa hết cho tôi đi, sau đó mọi người có thể trở về trước. Dù sao thì nơi này cũng không phải là công ty đầu tư của tôi.” Úc Tưởng nói.
Sắc mặt của một người trong số đó thay đổi. Người đó nhỏ giọng lầm bầm nói mấy câu: “Như này là đuổi chúng tôi đi ư? Chúng tôi đã đợi ở đây bao nhiêu lâu rồi… Đến cùng thì, ai mà biết được cô cầm nhiều đề xuất dự án như thế rồi có xem hay không cơ chứ…”
Nhân viên lễ tân không nhịn được bèn nói một câu: “Không thể nói như vậy được, tiền ở trong túi của Úc Tưởng, anh muốn lấy từ túi cô ấy ra thì không phải việc tôn trọng nhau một chút là điều nên làm sao?”
Người kia không khỏi kích động mà mắng một câu: “Thôi bỏ đi, coi như tôi mất công đến đi. Cô ta có thể móc ra được bao nhiêu tiền chứ? Chẳng phải cũng là móc tiền từ túi đàn ông ra hay sao?”
Úc Tưởng đang định lên tiếng.
Tổng giám đốc Thẩm còn tức giận hơn cô. Anh ta nắm tay cầm của máy hút bụi đi ra: “Này, nói gì không sạch sẽ đấy? Anh cần tìm người ta bàn chuyện làm ăn mà còn định làm bố người ta luôn à?”
Sau đó nhân viên lễ tân cũng cầm lấy cốc nước rồi hắt thẳng vào mặt người kia.
Các nhân viên khác nghe thấy có tiếng động cũng lần lượt đi ra.
Lúc này cả đám người đông đúc khiến người kia bị doạ đến mức mặt mày tái mét, vội vàng bỏ đi. Vừa đi, người đó còn vừa mắng chửi: “Cái công ty khỉ gì chứ? Tác phong thế này mà có thể tốt được hay sao?”
Mắng chửi xong, có lẽ là vì sợ bị đánh nên người đó chuyển từ đi bộ sang chạy luôn.
“Con rùa rụt đầu khốn kiếp ở đâu ra vậy? Chạy nhanh phết đấy chứ.” Liêu Giai Phỉ mắng một câu.
Những người xin đầu tư khác cùng đến thì vội vàng xin lỗi Úc Tưởng và nói: “Chúng tôi không cùng hội với người đó đâu, chúng tôi rất tôn trọng cô Úc. Cô Úc cứ từ từ xem rồi khi nào có thời gian rảnh rỗi thì tìm chúng tôi.”
“Đúng thế, tôi có để danh thiếp của tôi bên trong đấy ạ.”
Úc Tưởng quay đầu nhìn các đồng nghiệp trước.
Những đồng nghiệp sẽ đứng cùng cô trên một chiến tuyến, là người thật, chân thật đến mức có máu có thịt.
Úc Tưởng l**m l**m môi dưới, không hề tức giận mà trên khuôn mặt của cô còn lộ vẻ tươi cười. Cô quay đầu lại nói: “Các anh tự nhặt đề xuất dự án của mình ra đi, đừng để lẫn lộn thành một mớ. Kế hoạch viết không ra gì thì không đáng để tôi liếc mắt nhìn dù chỉ một lần.”
“Vâng vâng.” Mọi người vội vàng nhốn nháo cả lên.
Trong lòng thầm nói xem ra cô Úc này không phải là người dễ bắt nạt thật.
Lúc này Ninh Ninh đứng dậy, chủ động giúp Úc Tưởng ôm hết những bản đề xuất dự án kia đến nơi làm việc. Cũng chẳng ai bàn tán về việc cô xem mấy thứ này ở công ty thì không được phù hợp cho lắm.
Dựa vào người khác để làm giàu đúng là vô nghĩa biết bao.
Như thế không phải là có bệnh à?
Tổng cộng có ba bản đề xuất dự án.
Một cái là trò chơi giải mật mã, một cái là trò chơi sưu tập còn một cái là trò chơi hệ thống chữa lành.
Sau khi xem xong, Úc Tưởng cất vào ngăn tủ rồi khoá lại trước.
Sau đó, cô nhận được cuộc gọi đến từ Trữ Lễ Hàn.
“Khi nào thì quay về khu biệt thự Ngự Thái?” Giọng điệu của Trữ Lễ Hàn vẫn bình tĩnh như cũ, so với trong quá khứ thì không nghe ra có chút khác biệt nào.
“Về ngay đây.” Úc Tưởng thầm nghĩ hẳn là Trữ Lễ Hàn đã làm xong công việc rồi, cũng vừa đúng lúc, bọn họ có thể ngồi xuống nói chuyện.
Úc Tưởng để Dư Đồng lái xe trở về Ngự Thái, lái thẳng vào khu dân cư, sau đó dừng xe trước cổng biệt thự.
Nhưng ở cổng đã có người đang đợi sẵn rồi.
Lúc này, Trữ Lễ Hàn cũng từ toà nhà bên cạnh đi đến.
Trữ Lễ Hàn chạm nhẹ vào túi áo khoác, bên trong có sổ hộ khẩu của hắn.
Đây là chuyện đặc biệt mà hắn phải đi một chuyến về nhà họ Tang để làm.
Tuy là Trữ Lễ Hàn biết rất rõ rằng với tính cách của Úc Tưởng thì không có chuyện cô sẽ gật đầu ngay lập tức. Thế nhưng Trữ Lễ Hàn vẫn mang nó theo.
Hắn chăm chú nhìn thật kỹ hình dáng của Úc Tưởng. Ánh mắt hắn thâm tình đến nỗi nhất thời bỏ qua người và cảnh vật bên cạnh.
Đến khi hắn đi đến trước mặt Úc Tưởng.
“Anh cả cũng ở đây sao?” Giọng nói của Lăng Sâm Viễn vang lên.
Trữ Lễ Hàn quay đầu sang thì chỉ thấy Lăng Sâm Viễn đã đang đứng đợi ở cổng từ trước đó rồi.
Ánh mắt hai bên giao nhau, trong không khí tràn ngập mùi thuốc súng nhàn nhạt.
Hệ thống nhìn thấy thế thì muốn ngất xỉu: [Cô không ngăn cản một chút à? Trong quá khứ, Trữ Lễ Hàn chỉ muốn băm chết nam chính thôi. Bây giờ… bây giờ thì ý định băm chết nam chính đã tăng lên gấp đôi luôn rồi đấy!]
Hệ thống không có cảm xúc của con người.
Nhưng nó đã nhìn thấy thế giới động vật.
Mấy con thú dữ cướp vợ rất hung tàn.
Cuộc đối đầu giữa trùm phản diện và nam chính lại hoàn toàn hội tụ đủ mấy yếu tố đó rồi.
Ở phía bên kia, Hề Đình ôm con mèo chuẩn bị chạy đến nói với Úc Tưởng là anh ta đã đăng ký một lớp dạy nấu ăn, vừa kịp lúc dừng bước lại để mà quan sát tình hình bên này.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của anh ta vang lên.
“Thư ký Lưu?”
“Anh không cần giả vờ theo đuổi cô Úc nữa đâu.”
“Tôi đâu có giả vờ, tôi đang theo đuổi cô ấy rất nghiêm túc đấy chứ.”
“. . .” Thư ký Lưu nghẹn họng, nói: “Nói tóm lại là bây giờ anh không cần phải theo đuổi cô Úc bằng được nữa. Bây giờ anh đi làm một việc khác ngay. Ngày mai là tiệc mừng sinh nhật của cậu cả Cao Học Huy của nhà họ Cao. Tổng giám đốc Tang, anh có biết không? Bà ấy sẽ tham dự bữa tiệc này. Anh chỉ cần giả vờ là anh rất yêu Úc Tưởng trước mặt bà ấy thôi là được. Anh hy vọng Úc Tưởng quay lại bên cạnh anh. Cho nên anh cần phải “nói toạc móng heo” ra với bà ấy, nói cả đến hành vi của cậu cả Trữ và cậu Lăng nữa. Hy vọng bà ấy có thể quản cậu cả Trữ.”
Hề Đình cúp máy ngay lập tức.
Thư ký Lưu tức giận gọi lại: “Anh cúp điện thoại làm gì? Tôi nói cho anh biết, hiện giờ con đường theo đuổi Úc Tưởng mà anh đi đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi. Làm xong chuyện tổng giám đốc Tang thì anh có thể nói lời tạm biệt với công việc này.”
“Tại sao chứ?” Hề Đình hỏi.
“Tại sao cái gì hả?”
“Tại sao anh lại nói Úc Tưởng không thể nào thích tôi được?”
“Anh đẹp trai, anh nổi tiếng, anh có người hâm mộ. Là tôi nghĩ sai rồi. Kiểu người như anh, quá khứ không cần phải theo đuổi ai mà là có cả đống người theo đuổi anh đúng không? Vậy thì sao anh lại có kinh nghiệm trong việc theo đuổi người ta được? Không phải là anh nghĩ rằng chỉ với khuôn mặt đẹp trai ngời ngời, chỉ tặng ít hoa, chỉ làm chút bữa sáng tình yêu là có thể tán đổ Úc Tưởng đấy chứ?” Thư ký Lưu bất mãn nói.
Hề Đình lẩm bẩm nói: “Cũng có chút đạo lý. . . Tôi hiểu rồi.”
Thư ký Lưu nghe không rõ nên vẫn tiếp tục nói: “Bảo anh sắm vai cậu Lăng, anh lại cứ làm theo ý bản thân. Bây giờ thì làm ra cái việc gì rồi? Đến rắm cũng chẳng đánh ra được một cái.”
“Sắm vai cậu Lăng là được chứ gì?”
“Đương nhiên là thế rồi.”
“Nhưng mà tôi thấy cô Úc cũng chẳng yêu thích gì con người thật của cậu Lăng đâu.”
Thư ký Lưu nghẹn lời: “Anh thì biết cái gì chứ?”
Hề Đình: “Thì tôi thấy cậu Lăng nói là anh ta đến để đưa đồ cho cô Úc. Cậu cả Trữ nói cút đi. Cô Úc nói hay là hai người các anh đánh nhau một trận đi rồi hãy vào nói chuyện sau.”
Thư ký Lưu sợ hãi đến mức ngẩn cả người ra. Cậu ấy càng cao giọng lên mà nói: “Anh còn không lên đi à? Sao có thể để cậu cả Trữ và cậu Lăng anh em tương tàn được chứ?”
Hề Đình: “Tôi đang đợi bọn họ đánh nhau xong thì mới chạy đến an ủi cô Úc bị bọn họ làm cho sợ hãi, đồng thời báo cho cô ấy vài tin tức tốt lành. Cái này gọi là ngư ông đắc lợi đấy.”
Thư ký Lưu: “…”
Tôi đã tìm cái thứ gì về thế này?
Thư ký Lưu có cảm giác là mình đã phạm phải tội ác sâu sắc.
Lúc này, Trữ Sơn từ giường bệnh bước xuống rồi cầm gậy chống lên: “Còn đứng ngốc ra đấy làm cái gì nữa? Chuẩn bị xe đi! Đi đến Ngự Thái!”
Ở bên này Lăng Sâm Viễn nhìn chằm chằm Úc Tưởng với sắc mặt u ám và bình tĩnh. Anh cười nói: “Không phải cô Úc đang hy vọng anh trai tôi đánh tôi một trận đấy chứ?”
Úc Tưởng chớp chớp mắt: “Làm gì có chuyện đó chứ? Chỉ có điều cậu Lăng đến không đúng lúc thật rồi. Tôi và cậu cả đang có chuyện muốn thương lượng, đàm phán với nhau.”
“Có chuyện gì? Tôi không thể nghe được sao?” Lăng Sâm Viễn giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt, thờ ơ của Trữ Lễ Hàn.
Úc Tưởng thành thật, hết sức thoải mái mà nói: “Là vấn đề liên quan đến đứa bé trong bụng tôi. Sao nào? Cậu Lăng muốn tham dự vào làm cha nuôi sao?”
Lăng Sâm Viễn sững người: “Cô có thai thật sao?”
Úc Tưởng khẽ gật đầu: “Ừm.”
Khuôn mặt Lăng Sâm Viễn lộ ra ý cười: “Cô lừa tôi, kiếm đâu ra chuyện trùng hợp như thế cơ chứ? Tôi vừa mới cầu hôn cô thì cô đã có thai rồi ư?”
Lông mày của Trữ Lễ Hàn nhíu chặt lại. Hắn nhìn Lăng Sâm Viễn với ánh mắt đã nhuốm đầy sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Cầu hôn?
Chuyện xảy ra lúc nào vậy?
Úc Tưởng cũng không lên tiếng.
Lúc cô ba hoa bốc phét thì cái gì bọn họ cũng tin hết mà lúc cô nói thật thì tại sao lại không tin?
Úc Tưởng đi về phía trước, mở cửa ra rồi quay đầu hỏi bằng giọng nhẹ bẫng: “Có muốn chiêm ngưỡng que thử thai của tôi không?”
Sắc mặt Lăng Sâm Viễn thay đổi, có thật sao? Không, anh phải tận mắt trông thấy mới được!
Lăng Sâm Viễn bước một bước lên bậc thềm.
Anh giành đi vào trong nhà trước.
Ánh mắt Trữ Lễ Hàn lạnh như băng. Hắn cũng chẳng thèm hơn thua với Lăng Sâm Viễn.
Trữ Lễ Hàn đi đằng sau. Đợi đến khi cũng đã bước lên bậc thang, Trữ Lễ Hàn mới ung dung thong thả giơ tay lên ấn vào cửa sau đó lại giơ chân lên đá cho Lăng Sâm Viễn một phát.
Lăng Sâm Viễn ngã đùng xuống đất.
“Cmn!”
Lăng Sâm Viễn từ dưới đất đứng dậy, sắc mặt sa sầm mà xoay người lại.
Còn Trữ Lễ Hàn thì đang tháo khuy áo khoác, cởi áo ra xong lại rất tự nhiên treo áo lên mắc áo ở bên cạnh.
Rõ ràng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc đánh Lăng Sâm Viễn một trận.
Lăng Sâm Viễn kìm lại cơn giận muốn đánh nhau. Anh đi đến bên bàn trước.
Lúc này Úc Tưởng đã đặt chiếc que thử thai kia lên mặt bàn.
Lăng Sâm Viễn cũng không phải là kẻ ngốc, tất nhiên chỉ cần nhìn một cái là anh đã có thể nhận ra như thế này có nghĩa là có thai rồi.
Anh lớn giọng hỏi: “Là của ai vậy?”
Khoảnh khắc này anh lại nghĩ đến người mẹ không chồng mà mang thai.
“Bỗng dưng ngay cả con ngươi của anh cũng trở nên đỏ ngầu.
Trữ Lễ Hàn nói: “Của tôi.”
Lăng Sâm Viễn sững lại một lúc rồi cười khẩy.
Anh đúng là ghen tị với Trữ Lễ Hàn.
Trữ Lễ Hàn có tất cả mọi thứ…
Bây giờ đến cả con cũng có rồi sao?
Một người khó chơi như Úc Tưởng mà lại có thể mang thai đứa con của Trữ Lễ Hàn ư?
Bây giờ thì Lăng Sâm Viễn đã biết sao hạng người điềm tĩnh và biết kiềm chế bản thân, lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, chỉnh tề, ăn trên ngồi trước như Trữ Lễ Hàn lại có thể mất bình tĩnh mà đá anh một phát như thế.
Lăng Sâm Viễn đến gần ghế sofa rồi ngồi xuống, sau đó ngẩng đầu lên nói: “Ai thèm làm cha nuôi? Có muốn thì cũng phải làm cha đẻ.”
Trữ Sơn vội vội vàng vàng chạy tới một chuyến, trên đường vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ. Cuối cùng, ông ta vẫn phải lấy thẻ ra vào cửa của một người bạn làm ăn rồi quẹt thẻ mở cổng Ngự Thái, sau đó dừng lại bên ngoài cổng nhà Úc Tưởng.
Thư ký Lưu vội vàng bước tới gõ cửa.
Dư Đồng bước tới mở cửa ra, thấy người bên ngoài thì rất sửng sốt.
Trữ Sơn không thèm để ý mà chống gậy xông thẳng vào trong nhà: “Hai đứa làm cái gì vậy? Hả? Sao lại anh em tương tàn như thế chứ? Hai đứa…”
Giọng nói của Trữ Sơn đột ngột dừng lại.
Lăng Sâm Viễn thì đang ngồi bên phải Úc Tưởng còn Trữ Lễ Hàn thì đang đứng bên trái Úc Tưởng.
Bầu không khí trì trệ và ngột ngạt như thể chỉ một giây sau đó là mũi tên trên dây cung kéo căng sẽ bay vút ra rồi xé nát sự yên bình vào lúc này.
Nhưng lại chẳng có ai ra tay.
Hoặc có thể nói rằng có khả năng là vẫn chưa kịp ra tay.
Trữ Sơn cảm thấy không chấp nhận được nên cuối cùng trên mặt lại biến thành có chút xấu hổ.
Nhưng sau đó ông ta vội nhận ra, ông ta xấu hổ làm gì?
Sau lưng ông ta, Úc Tưởng cùng lúc gặp mặt hai đứa chúng nó thì người xấu hổ phải là Úc Tưởng chứ.