Anh ta đã đi theo Lăng Sâm Viễn từ rất lâu rồi, từ nước ngoài đến trong nước.
Anh ta là người hâm mộ trung thành của Lăng Sâm Viễn.
Vì thế anh ta hiểu rõ tất cả mọi thứ. Mấy năm nay, Lăng Sâm Viễn trải qua cuộc sống áp lực đến cỡ nào, chỉ có thể tự mình cạnh tranh với những nguy cơ đến từ xung quanh mới được như bây giờ.
Chỉ có những lúc anh nghĩ đến hoặc là im hơi lặng tiếng đi gặp cô Ninh Ninh mới có thể cảm nhận được chút vui vẻ từ Lăng Sâm Viễn.
Nhưng bây giờ chút vui vẻ đó dường như đã vội vã rời khỏi anh.
Trợ lý nghĩ đến đây thì biểu cảm trở nên kỳ lạ hơn.
Gần đây… Mỗi lần cậu Lăng hỏi tới cô Úc thì lúc tức giận, lúc lại cười.
“Vẫn đi Ngự Thái phải không ạ?” Trợ lý hỏi.
“… Đi thôi.” Lăng Sâm Viễn không lên tiếng nữa, anh nhanh chóng rơi vào trạng thái thất thần.
Con người là loài sinh vật rất kỳ lạ.
Anh từng thích vẻ ngây thơ đơn thuần, không lệ thuộc vào tiền của Ninh Ninh. Ninh Ninh càng ngây ngô, anh càng muốn che chở sự tốt đẹp của cô ấy trong thế giới này. Vì thế dù anh lén lút làm nhiều chuyện cỡ nào cũng sẽ không nói cho Ninh Ninh biết. Đó là một góc khuất bên trong tâm lý của anh.
Mà ở một góc khác… Ở nước ngoài, anh trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng mất đi mẹ. Anh không có người nhà, ngoại trừ giao dịch đổi chác lạnh lẽo trên thương trường thì anh cũng không có được cảm giác được quan tâm. Sau đó, anh lại chìm đắm trong sự báo thù đầy đau khổ, anh lại một lần nữa ký thác tình cảm của mình vào Ninh Ninh. Ninh Ninh yếu đuối như vậy, đơn thuần như vậy. Cô ấy cần anh, hơn nữa cô ấy sẽ không bao giờ bị nhuộm đen nên anh có thể yên tâm nâng niu tình cảm của mình.
Bây giờ sự cố chấp trong lòng anh đã dần bình ổn lại.
Sự từ chối hết lần này tới lần khác của Ninh Ninh càng khiến anh thêm mất mát. Anh cũng không lặng lẽ hy sinh mà không cần báo đáp nữa rồi.
Thậm chí… Anh càng ganh tị với anh cả của mình hơn.
Lăng Sâm Viễn ngồi đợi trước cửa lớn của khu biệt thự Ngự Thái khoảng ba tiếng đồng hồ.
Hội nghị vừa kết thúc, Trữ Lễ Hàn tự mình đưa Úc Tưởng về nhà.
Trước khi Úc Tưởng xuống xe, Trữ Lễ Hàn cúi đầu nói với cô: “Cô Úc còn nợ tôi một bữa cơm phải không?”
Úc Tưởng: “Đúng là có chuyện đó.” Cô khẽ chớp mắt: “Tối nay anh có muốn tới ăn một bữa khuya không?”
“Muốn.” Trữ Lễ Hàn hạ giọng nói.
Úc Tưởng nở nụ cười rồi bước nhanh về phía cổng lớn.
Trong xe, Lăng Sâm Viễn gằn giọng nói: “Thì ra là anh cả của tôi đưa cô ấy về.”
Trợ lý không tiếp lời vì không biết phải đáp lại như thế nào.
Lời nói này nghe giống như đang ghen…
Lăng Sâm Viễn ngồi yên trong xe, không có bất kỳ hành động nào.
Đợi xe của Trữ Lễ Hàn quay đầu đi xa thì anh mới đẩy cửa xe ra. Mà lúc này Úc Tưởng đang bước nhanh vào cổng lớn lại nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người cao ngất đang khoác một chiếc áo khoác dài màu nâu, dẫn theo một cục lông màu vàng bước chậm về phía Úc Tưởng.
Úc Tưởng đối chiếu gương mặt người đàn ông này với ảnh chụp trên Baidu.
Gương mặt tuấn tú nhưng giữa hai hàng lông mày là vẻ ngạo mạn ngông cuồng.
“Cô Úc vừa về nhà sao? Vừa đúng lúc, tôi đang dẫn chó đi dạo ở quanh đây.” Người đàn ông nói.
Bảo vệ ở cửa không biết nói gì hơn.
Đúng lúc cái quần què á, ở đấy mà đúng lúc? Đi dạo qua cổng ba mươi mốt vòng, người không biết còn tưởng là khu dân cư chúng tôi chỉ có một cái cửa này.
Úc Tưởng nói: “Hề Đình?”
“Cô Úc biết tên của tôi sao?” Người đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Tôi nhìn thấy anh trên hotsearch của Weibo.” Úc Tưởng nói.
Vậy mà cô còn không tương tác với tôi trên Weibo?
Hề Đình không hiểu được.
“Cô Úc có nuôi thú cưng không?” Hề Đình lại tìm đề tài mới.
Úc Tưởng đứng trước cửa nghiêng đầu. Hả? Anh ta muốn làm gì?
“Tôi không nuôi.” Úc Tưởng khẽ trả lời. Đúng là rất giống kiểu người tẻ nhạt, muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
Nếu Lăng Sâm Viễn mà tới gần nghe được câu này sẽ cảm thán một câu, không phải ai cũng có tư cách khiến Úc Tưởng mở miệng nói chuyện qua lại.
Hề Đình: “Ồ, vậy thì đáng tiếc quá. Chó con rất đáng yêu, sống một mình có thể giữ nhà. Mỗi ngày dẫn nó đi dạo cũng khiến tâm trạng tốt hơn. Bé chó tôi đang nuôi rất ngoan, cô Úc có muốn thử sờ một cái không?”
Đa số con gái sẽ thích cục lông màu vàng vừa ngoan vừa thích đi theo người này.
Nhưng Úc Tưởng đã lên tiếng: “Tôi thích mèo.”
Hề Đình: “…”
Tính sai mất rồi.
Lúc này cuối cùng Lăng Sâm Viễn cũng đã đến gần. Anh yên lặng quan sát Hề Đình, thầm nói người này lại chui từ đâu ra thế?
Thậm chí lúc Lăng Sâm Viễn nhìn thấy đối phương thì trong lòng còn có cảm giác kỳ lạ. Nhưng một lúc sau anh cũng không thể giải thích được rõ cảm giác kỳ lạ này từ đâu ra.
Lăng Sâm Viễn dừng chân: “Cô Úc.”
Úc Tưởng sửng sốt quay đầu lại.
Không phải lúc này Lăng Sâm Viễn nên ở bệnh viện sao?
“Muốn gặp cô Úc một lần đúng là khó quá nên tôi chỉ có thể đến nhà thôi.” Lăng Sâm Viễn tạm dừng bước: “Tôi có một vụ làm ăn lớn muốn trao đổi với cô Úc.”
Hề Đình vừa nhìn thấy Lăng Sâm Viễn thì nheo mắt lại ngay.
Tính cách của anh ta không giống Nguyên Cảnh Hoán.
Người thế thân Hề Đình còn chưa kịp tuyên bố chính thức vào việc. Anh ta đã thấy khó chịu với Lăng Sâm Viễn này trước rồi.
Lúc này, Úc Tưởng khẽ nhăn mày: “Tôi cũng không dám gặp cậu Lăng nữa. Tôi đã nhận đồ từ chủ tịch Trữ thì nói được thì làm được. Nếu không, chủ tịch Trữ sẽ tới tìm tôi tính sổ như hôm nay vậy.”
Lăng Sâm Viễn nhướng mày.
Trữ Sơn tìm cô tính sổ, cô lại bình yên không xảy ra chuyện gì, vậy mà còn có mặt mũi đứng đây nói nhảm với anh.
Úc Tưởng đúng là rất đáng gờm.
“Vậy cô gặp anh cả của tôi mỗi ngày thì sao?” Lăng Sâm Viễn cười nhạo ra tiếng.
“Đâu phải là do tôi đi gặp đâu, là anh cả của anh bắt tôi đi mà.” Úc Tưởng hùng hồn nói.
Lăng Sâm Viễn: “Được rồi. Tôi còn không biết cô sao? Tôi bàn chuyện làm ăn này với cô còn có giá trị hơn rất nhiều so với số tiền ba tôi lấy ra. Cô Úc chắc rằng mình không có hứng thú sao?”
Úc Tưởng nghĩ: “Anh ra giá trước đi?”
“Không cần phải ra giá.” Lăng Sâm Viễn tỏ vẻ rối rắm nhưng gần như lại chứa đựng vẻ hào hứng. Anh nói: “Tất cả Trữ thị.”
Úc Tưởng: ?
Hệ thống: ?
Hệ thống: [Chắc không phải anh ta điên rồi chứ?]
Dù Lăng Sâm Viễn không điên, hệ thống cũng cảm thấy nó cũng sắp điên tới nơi rồi.
Úc Tưởng: “Đến đây đi, vào nhà rồi nói chuyện.”
Lăng Sâm Viễn sải bước vào nhà, đi ngay phía sau Úc Tưởng.
Hề Đình lên tiếng: “Cô Úc vào nhà luôn hả?”
Úc Tưởng: “Ừm? Chứ không thì sao?”
Hề Đình nghĩ rằng mình phải làm chút chuyện gì đó. Anh ta nhìn chằm chằm Lăng Sâm Viễn nói: “Anh trai đây nhìn có hơi giống tôi nhỉ.”
Lúc này Úc Tưởng mới thấy có chút hứng thú đáp lời. Cô quay đầu hỏi: “Vậy trong hai người các anh thì ai là ba của người đối diện?”
Hề Đình: “…”
Lăng Sâm Viễn: “…”
Lúc này, nhân viên lái xe đi trên cỏ chơi golf tới. Úc Tưởng ngồi lên: “Đi thôi?”
Lăng Sâm Viễn bước lên rồi ngồi lên trên, quay đầu nhìn thoáng qua Hề Đình bị bỏ lại.
Lúc này, tâm trạng anh rất tốt.
Khi có người để so sánh, anh đương nhiên sẽ cảm thấy đãi ngộ của mình cao hơn nhiều.
Tâm trạng Lăng Sâm Viễn lúc này cũng giống như Hà Vân Trác trước đây.
Hề Đinh còn đứng tại chỗ dắt một con chó: “…”
Anh ta cảm thấy mình dường như không cần phải phán đoán suy luận nữa.
Tiền đúng là có sức hút hơn anh ta.
Mất công trò chuyện với người này cả buổi trời.
Hề Đình kéo con chó: “Đi thôi, về nhà, ngày mai lại tới đi dạo.”
Tốt nhất là anh ta sẽ lặng lẽ đi theo sau xem thử Úc Tưởng ở tòa nào, ngày mai sẽ đi dạo tới trước cửa tòa nhà cô ở.
Nhưng bé chó bị dẫn đi tới đi lui ở một chỗ mấy chục vòng cũng trở nên nóng nảy. Nó phịch mông ngồi xuống, không chịu động đậy nữa.
Mà chú chó này rất nặng. Hề Đình gắng gượng kéo nó đứng lên cũng rất mất mặt.
Hề Đình ngồi xổm xuống, trò chuyện với nó: “Mày là lông vàng hiểu chưa? Mày rất ngoan ngoãn hiểu chưa?”
Chó con cũng không thèm động đậy.
Hề Đình: “…” Hỏi sao cô ấy không thích mày, không muốn sờ mày chút nào.
Đúng là không nên nuôi con chó vô dụng này.
Lúc này, lông vàng dẩu mông lên, chân cong lên phóng nước tiểu lên chân anh ta.
Theo kế hoạch ngày đầu tiên của mình, Hề Đình vứt luôn một đôi giày.
Lăng Sâm Viễn đi theo Úc Tưởng vào nhà, anh nhìn xung quanh một vòng rồi nói: “Đã trang trí xong nhanh như vậy sao? Bài trí cũng không tệ.”
Úc Tưởng hào phóng nói: “Đây là nhờ người anh cả tốt của anh.”
Sắc mặt Lăng Sâm Viễn thay đổi: “Anh ta làm?”
Úc Tưởng gật đầu: “Cậu cả Trữ rất hào phóng giới thiệu cho tôi một công ty vệ sinh.”
Tâm trạng của Lăng Sâm Viễn rất rối rắm, anh hơi ghen tị. Không phải ghen tị vì điều gì khác, chỉ là dựa vào đâu mà Trữ Lễ Hàn có thể có được nhiều thứ như vậy?
Anh hỏi: “Từ khi nào cô lại thân thiết với anh ta như vậy?”
Úc Tưởng: “Từ khi cậu cả Trữ hào phóng giới thiệu cho tôi công ty vệ sinh.”
Lăng Sâm Viễn : “. . .”
Câu trả lời này có khác gì không trả lời đâu.
“Ba tôi đến bây giờ vẫn cho rằng tôi và anh cả của tôi cùng thích cô, luôn dây dưa với cô. Nhưng không ngờ. . . Hóa ra cô Úc lại bên trọng bên khinh như thế?” Lăng Sâm Viễn nhẹ nhàng chế giễu.
Anh nhìn Úc Tưởng.
Cô không xấu hổ, mặt không hề đỏ, thậm chí còn gật đầu nói: “Đúng vậy, anh và cậu cả Trữ cùng thích tôi, anh xem, là do anh không đủ hào phòng đó.”
Lăng Sâm Viễn : “?”
Lăng Sâm Viễn tức đến nỗi bật cười: “Sao cuối cùng lại là do tôi không đủ hào phóng chứ? Đơn hàng của Lợi Uy Nam không phải là tôi đã đứng ra giúp công ty các cô sao?”
Úc Tưởng: “Cũng chỉ có mỗi một Lợi Uy Nam mà thôi.”
Tham vọng cũng rất lớn đấy.
Lăng Sâm Viễn nhìn cô chằm chằm, lại nghĩ đến Ninh Ninh không chịu nhận bất cứ thứ gì, tâm trạng của Lăng Sâm Viễn lại càng trở nên rối bời hơn.
Lăng Sâm Viễn đi đến ghế sofa ngồi xuống, ngẩng đầu lên hỏi: “Cô cũng nói chuyện với anh cả của tôi như vậy sao?”
Anh chỉ nói vậy thôi mà Úc Tưởng đúng là ngồi ngẫm nghĩ lại hồi lâu.
Trước mặt Trữ Lễ Hàn, khát vọng sống sót của cô mạnh mẽ hơn thật. Nhưng sau khi hai người thân mật lần thứ hai rồi thứ ba, khát vọng sống sót của Úc Tưởng cũng biến mất hoàn toàn không thấy đâu.
Úc Tưởng bỗng hỏi hệ thống: Này, cậu nói xem có phải Trữ Lễ Hàn rất thích tôi…
Hệ thống nâng cao cảnh giác, nó cảm thấy căng thẳng, nó không dám nghĩ đến đâu!
Úc Tưởng hổn hển nói nốt nửa câu sau: … Ngực của tôi.
Hệ thống:?
Hệ thống nghẹn lời, thậm chí nó còn thấy bối rối.
Nói thật thì đúng là nó hơi nghi ngờ rằng Trữ Lễ Hàn đã yêu Úc Tưởng. Nhưng dù sao thì đó cũng là trùm phản diện nên cũng không dễ để đoán ra được suy nghĩ của hắn. Bây giờ nghe thấy Úc Tưởng hổn hển nói, hệ thống không khỏi trợn tròn mắt.
Nếu Trữ Lễ Hàn thích cô thật thì cũng sẽ bị cô làm cho tức chết.
Úc Tưởng muốn nói: Tôi thì rất thích, cho nên lúc mà tôi nhìn thấy cậu cả Trữ lại luôn luôn quên mất thân phận là trùm phản diện của hắn.
Hệ thống không dám hỏi, cái chuyện thích mà cô nói, là chỉ ngực của cô, hay là cái gì trên người trùm phản diện.
Sao lại không nói gì rồi?
Lăng Sâm Viễn lại nhìn chằm chằm vào Úc Tưởng, đang định mở miệng.
Cuối cùng, Úc Tưởng cũng lên tiếng: “Chắc vậy đó.”
“Cô cứ nói muốn thứ gì với anh cả của tôi thì anh sẽ cho cô à?” Lăng Sâm Viễn không tin.
Úc Tưởng gật đầu, đi lấy cho mình một cốc nước: “Cho chứ.” Cô dừng lại, suy nghĩ miên man, nói: “Không cần đòi, anh ấy cũng cho.”