Đúng là rất kỳ lạ.
Tại sao sau khi rời khỏi giường, cậu cả Trữ lại rất tự nhiên, mập mờ v**t v*, động tác v**t v* lại càng khiến cảm xúc của cô thêm dữ dội hơn…
Úc Tưởng chìm đắm trong suy nghĩ sâu xa.
Mà bên kia, Trữ Sơn sững sờ, kinh ngạc nhìn động tác của hai người.
Thậm chí trong lúc đó đã quên luôn phải chú ý nghe Trữ Lễ Hàn đang nói cái gì.
Trữ Lễ Hàn không nghe thấy câu trả lời từ Trữ Sơn, hắn cũng không tức giận mà rất kiên nhẫn lặp lại câu nói kia.
“Tôi bảo Lăng Sâm Viễn tới đây ở với ba nhé?”
Trữ Lễ Hàn bỗng dưng lại dễ nói chuyện như vậy khiến Trữ Sơn nghe xong lại cảm thấy sau lưng khá lạnh lẽo.
Không xong rồi…
Ba chữ này vọt tới cổ họng ông ta.
Mà Trữ Lễ Hàn đã quay đầu đi: “Thư ký Lưu còn đứng đờ ra đó làm gì? Mau gọi điện thoại cho Lăng Sâm Viễn đi.”
Thư ký Lưu lúng túng nhìn thoáng qua Trữ Sơn, chậm chạp lấy điện thoại ra gọi điện cho Lăng Sâm Viễn.
“Chủ tịch Trữ… Chủ tịch Trữ bị bệnh rồi.” Thư ký Lưu gắng gượng chống lại áp lực rất lớn rồi nói.
Bên kia đầu dây vang lên một giọng nói: “Bệnh có nặng không?”
“Không, không nặng.”
“À, vậy đợi tôi giải quyết xong công việc sẽ tới ngay.”
Thư ký Lưu cũng không dám kể lại những lời này cho Trữ Sơn nghe.
Trữ Lễ Hàn cười khẽ một tiếng rồi nói: “Bảo với cậu ta là ba mắc bệnh rất nặng.”
Thư ký Lưu nhìn Trữ Sơn rồi lại nhìn Trữ Lễ Hàn. Sau đó, cậu ấy chỉ đành phải lặp lại những lời này cho Lăng Sâm Viễn nghe.
“Bệnh nặng cỡ nào?” Lăng Sâm Viễn bên kia đầu dây đặt bút ký tên trong tay xuống.
Thư ký Lưu bất chấp nói bừa: “Đã, hôn mê rồi.”
Lăng Sâm Viễn lại hỏi: “Sao lại hôn mê?”
Cho dù thư ký Lưu có ngốc cũng biết Lăng Sâm Viễn vốn không hề quan tâm đến sức khỏe và sự an nguy của Trữ Sơn.
Mấy câu hỏi của Lăng Sâm Viễn như đang trông chờ để nghe được một câu “Ông ấy bệnh sắp chết rồi”.
Nhưng cuộc gọi này vẫn phải tiếp tục.
Thư ký Lưu nhìn thoáng qua Trữ Lễ Hàn, chắc không phải cậu cả cố ý đấy chứ?
Sau đó, thư ký Lưu mới nói tiếp: “Do tức giận quá mức nên thành ra vậy.”
Lăng Sâm Viễn nói: “Vậy thì bây giờ tôi sẽ tới ngay đó xem ông già thế nào.”
“Cậu Lăng nói sẽ tới ngay…” Thư ký Lưu ngắt điện thoại.
Đến tận giờ phút này, thư ký Lưu mới chợt cảm thấy mình đồng cảm với Úc Tưởng. Cậu ấy chỉ mới đứng trước mặt cậu cả, nghe giọng nói của cậu Lăng đã cảm thấy rất khó nói chuyện tiếp, có lẽ cũng không sống được tới ngày mai.
Vậy thì Úc Tưởng bị cậu cả và cậu Lăng tranh giành sẽ phải đau khổ tới mức nào nhỉ?
“Đi thôi.” Trữ Lễ Hàn cong ngón tay gõ nhẹ lên phía sau cổ Úc Tưởng, rõ ràng hắn muốn dẫn Úc Tưởng rời đi.
Trữ Sơn có thể nói gì nữa?
Trữ Sơn không thể nói gì được.
Trữ Lễ Hàn vừa kéo Úc Tưởng đi ra ngoài, vừa thấp giọng hỏi: “Trông cô Úc có vẻ không hề sợ hãi chút nào nhỉ?”
Úc Tưởng l**m môi dưới.
Đôi môi cô bị mới bị hôn rất thô bạo còn để lại dấu vết rất rõ ràng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Cô thản nhiên trả lời: “Kinh sợ mà cậu cả Trữ mang tới cho tôi còn nhiều hơn đấy…”
“Hửm?” Trữ Lễ Hàn chợt dừng bước, hắn bình tĩnh hỏi lại: “Là tôi hôn không đủ mạnh? Hay là không đủ thô bạo?”
Thư ký Vương nghe thế thì suýt nữa bị sặc nước miếng.
Con mẹ nó!
Cậu cả bắt đầu học nói những lời này từ bao giờ vậy? Học theo cô Úc sao?
Úc Tưởng cũng bị sặc.
Cuối cùng cô cũng đã cảm nhận được mỗi lúc mình “nói xằng nói xiên” thì người khác sẽ cảm thấy như thế nào rồi.
Úc Tưởng hắng giọng vài cái rồi mới nói: “Là do tôi không nghĩ tới cậu cả Trữ sẽ đến làm anh hùng cứu mỹ nhân. Tôi cho rằng lúc cậu cả chuẩn bị dây xích vàng cho tôi thì cũng đã tâm ý tương thông với tôi, cũng đã chuẩn bị sẵn đường lui cho tôi rồi chứ.”
Trữ Lễ Hàn thoáng khựng lại nhưng dường như chẳng ai nhận ra.
Hắn hạ thấp giọng nói: “Đã chuẩn bị riêng.” Hắn bỗng hỏi lại: “Không phải cô thích như vậy sao?”
Úc Tưởng: “Tôi thích cái gì thì cậu cả Trữ cũng sẽ tặng cho tôi à?”
Thật ra lời nói này là phong cách trước giờ của Úc Tưởng.
Bởi vì cô vĩnh viễn sẽ là người đi đầu trong việc chơi xong quay đầu chạy.
Nhưng hôm nay sau khi thốt ra, Úc Tưởng bỗng cảm thấy lời mình nói hơi kỳ lạ.
Giống như cô đang đi từng bước để thăm dò điểm mấu chốt không thể nhìn thấy nào đó của Trữ Lễ Hàn vậy.
Sắc mặt của Trữ Lễ Hàn chợt thay đổi một cách khó có thể thấy được.
Không đợi được Trữ Lễ Hàn mở miệng thì Úc Tưởng đã vô thức siết chặt đầu ngón tay.
Điều này rất không ổn.
Vượt quá giới hạn đúng là không ổn… Nếu như vì chuyện này mà cậu cả Trữ nảy sinh cảnh giác, cho là cô muốn bám víu lấy hắn thật thì từ nay về sau cô sẽ mất đi đối tượng có thể chơi xong không cần trả tiền. Vậy thì sẽ đáng tiếc đến cỡ nào chứ?
Cô cảm thấy mình còn có thể ngủ với cậu cả Trữ thêm mười tám lần nữa mà không chán.
Cuối cùng ngay lúc suy nghĩ của Úc Tưởng sắp bay đi xa, Trữ Lễ Hàn cũng mở miệng. Hắn thản nhiên nói: “Vậy thì phải xem lúc cô Úc bị tranh giành sẽ biểu hiện như thế nào.”
Úc Tưởng thở phào nhẹ nhõm cười: “Tôi diễn ngày càng có tâm hơn rồi. Anh cứ yên tâm đi, lần sau lúc vật lộn tôi chắc chắn sẽ cắn thêm hai cái trên người cậu cả.”
Lúc này Trữ Lễ Hàn mới dừng lại bước chân, kéo cửa xe ra: “Lên xe đi.”
Úc Tưởng không hề khách sáo ngồi vào, sau đó mới hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”
Trữ Lễ Hàn: “Một hội nghị của các chuyên gia về y học.”
Úc Tưởng thầm nghĩ đó chắn hẳn chính là hoạt động quan trọng mà Trữ Lễ Hàn phải tham gia.
“Anh dẫn tôi tới đó hả?”
“Ừ, đợi hội nghị kết thúc sẽ đưa cô về.”
“Hay là tôi tự đi về nhé?” Úc Tưởng vừa hỏi vừa nghĩ. Hoạt động này vừa nghe đã thấy rất chuyên nghiệp rồi, ấy vậy mà hắn lại vắng mặt chạy tới tham dự chuyện không có ý nghĩa ở đây, đúng là không có vấn đề gì chứ?
Trữ Lễ Hàn quay đầu nhìn cô rồi nói: “Món đồ mà tôi tự mình đoạt được thì ắt phải giấu cẩn thận trong lòng bàn tay để tránh bị hư hỏng chứ.”
Trái tim Úc Tưởng đánh rơi một nhịp.
Đậu má.
Cho dù chỉ là lời nói suông thì ít nhiều hắn cũng có thể làm nhân vật nam chính trong quyển tiểu thuyết nào đó rồi. Làm nhân vật phản diện rất ghê gớm nhưng dựa theo cốt truyện gốc thì hắn chỉ tập trung xây dựng sự nghiệp, độc thân tới chết, thế thì có lãng phí quá không? Cô thấy hắn nói chuyện yêu đương rất chuyên nghiệp.
Bầu không khí của ghế tài xế đằng trước khác hoàn toàn với hàng ghế sau.
Tài xế sợ không tới kịp hoạt động cuối của hội nghị nên vội vàng giẫm chân ga lao về trước.
Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn vừa mới rời đi thì Lăng Sâm Viễn đã nối gót tới sau.
Lăng Sâm Viễn nhìn Trữ Sơn khỏe mạnh nằm trên giường.
Anh hơi thất vọng.
Anh kéo ghế dựa ra ngồi xuống hỏi: “Ba tức ai vậy?”
Trước mặt Lăng Sâm Viễn, Trữ Sơn sẽ không kiêng dè quá nhiều. Lúc này, ông ta nghiêm mặt nói: “Úc Tưởng.”
Lăng Sâm Viễn khựng lại, nắm được một trọng điểm mà đáng nhẽ ra anh không nên để ý: “Vừa rồi Úc Tưởng ở đây sao?”
Trữ Sơn do dự không biết có nên nói tiếp những lời này hay không. Ông ta nói sang chuyện khác: “Cô gái tên Úc Tưởng này rất gian trá, quá tham tiền, còn không tôn trọng ba… Từ trên xuống dưới chỉ toàn là tật xấu thôi.”
Lăng Sâm Viễn khẽ nhướng mày.
Trong mắt Lăng Sâm Viễn, những điều Trữ Sơn liệt kê ra này đúng là có thể hợp thành một Úc Tưởng hoàn hảo.
“Sao cô ấy lại chọc ba tức giận? Ba nói con nghe nào.” Lăng Sâm Viễn bắt chéo chân, hơi ngả lưng ra sau.
Trữ Sơn: “…”
Bảo là cô muốn tăng thêm tiền.
Ông ta có thể nói chuyện này ra sao?
Trữ Sơn thở dài: “Dù sao thì nếu như cô ta còn ở lại Trung Quốc thì sớm muộn gì sẽ khiến ba tức chết thôi.”
Thiếu chút nữa Lăng Sâm Viễn đã cười ra thành tiếng.
Sớm hay muộn?
Không cần sớm hay muộn.
Nếu như có thể khiến ông tức chết trong hai ngày thì tôi sẽ tự tặng tiền thưởng cho cô ấy.
Lăng Sâm Viễn: “Ba còn chưa nói vừa rồi Úc Tưởng cũng ở nơi này phải không?”
Trữ Sơn cũng nhìn ra được một số chuyện.
Trong lòng hai anh em nhà này, người làm ba đây cũng không bằng một người phụ nữ là Úc Tưởng đúng không?
Trữ Lễ Hàn là vậy, ngay cả con cũng vậy sao?
Trên mặt Trữ Sơn lộ vẻ tức giận, gằn giọng nói: “Có ở đây thì làm sao hả?”
“Thế cô ấy đâu rồi?”
Bác sĩ đến kiểm tra phòng bệnh cũng không hề biết đến sự rối bời ở trong lòng của Trữ Sơn, chỉ lễ phép trả lời: “Mới vừa cùng cậu cả đi rồi.”
Lăng Sâm Viễn cười lạnh: “À, ba gọi tôi đến đây là để nghe chuyện này phải không? Nói xấu Úc Tưởng nhiều như vậy với tôi chắc không phải muốn tôi tặng người cho anh cả chứ? Tại sao anh cả có thể dẫn người đi? Là bởi vì sự thiên vị buồn cười của ba sao?”
Lăng Sâm Viễn thể hiện sự tức giận ra mặt, cũng không thèm cho Trữ Sơn cơ hội trả lời thì đã đứng dậy rời đi, còn đóng sập cửa một cái rầm.
Thật là quá sung sướng.
Anh không muốn dựa vào tên tuổi của mẹ để mắng chửi Trữ Sơn.
Anh còn muốn khiến Trữ Sơn lầm tưởng rằng anh là người vì chịu tổn thương nên mới căm hận ba mình như thế.
Vì thế anh mới mượn Úc Tưởng, đứng ở chỗ ưu thế phê bình Trữ Sơn mới sảng khoái làm sao!
Thậm chí bởi vì anh và Trữ Lễ Hàn cùng vừa ý một cô gái nên Trữ Sơn mới không thể lựa chọn.
Hoặc là trở mặt với hai đứa con, hoặc là cùng dỗ dành hai đứa con cùng lúc.
Lăng Sâm Viễn nhếch miệng cười mỉa một cái, trong mắt ngập tràn sự lạnh lẽo.
Anh phát hiện gần đây mình rất ít khi nóng nảy hay rơi vào trạng thái không khống chế được cảm xúc… Có lẽ là vì sự đau khổ của Trữ Sơn đã giúp tâm trạng anh trở nên tốt hơn.
Lăng Sâm Viễn khẽ đảo mắt.
Anh đúng là… không muốn nhường Úc Tưởng cho Trữ Lễ Hàn.
Không phải Úc Tưởng thích tiền sao?
Chờ Trữ Sơn quyết định đưa Trữ thị vào trong tài sản thừa kế, cũng viết tên anh vào đó thì anh có thể sang tên, đưa khối tài sản khổng lồ này lại cho Úc Tưởng.
Khi đó vẻ mặt của Trữ Sơn chắc là sẽ đặc sắc lắm nhỉ?
Lăng Sâm Viễn chỉ vừa âm thầm suy nghĩ một chút cũng đã nóng vội đến nỗi không thể chờ đợi được.
Anh quay trở lại xe.
Trợ lý quay đầu nhìn Lăng Sâm Viễn, phát hiện trên gương mặt lạnh lùng khắc nghiệt của anh chợt thoáng có ý cười.
“Chúng ta quay trở về công ty sao?” Trợ lý hỏi.
Lăng Sâm Viễn: “Không, đến khu biệt thự Ngự Thái.”
Trợ lý: ?
Hôm nay tâm trạng anh rất tốt, anh có thể chủ động đến khu biệt thự Ngự Thái đợi Úc Tưởng.
Đợi ba tiếng cũng được, không, năm tiếng cũng được.
Trợ lý: “Được, vâng. Phải rồi, quà sinh nhật tặng cho cô Ninh Ninh đã bị trả về rồi.”
Ý cười trên mặt Lăng Sâm Viễn thoáng chốc biến mất, anh khẽ day huyệt thái dương hỏi: “Cậu không nói với cô ấy là mấy món đồ đó không hề đắt tiền chút nào sao?”
“Tôi có nói nhưng cô Ninh Ninh cảm thấy mười ngàn tệ cũng đã xem là đắt tiền rồi.”
Lăng Sâm Viễn nhíu mày lại.
Đến khi nào Ninh Ninh mới có thể giống Úc Tưởng không thèm chớp mắt mà nhận lấy đồ anh tặng chứ?
Trợ lý nhìn thấy ý cười trên mặt Lăng Sâm Viễn đã biến mất hoàn toàn, anh ta cũng không khỏi thở dài.