Không, mình ngồi ngay cạnh Úc Tưởng, chắc sẽ bị cắt bay nửa cái mông.
Đậu má!
Thư ký Lưu bị trí tưởng tượng phong phú của chính mình dọa sợ.
Nhưng thực tế Trữ Lễ Hàn căn bản không thèm liếc nhìn cậu ấy lấy một cái, chỉ đi thẳng đến trước mặt Úc Tưởng.
“Úc Tưởng.” Anh cất giọng trầm trầm.
Bởi vì khi đứng trước mặt người của Trữ Sơn, anh sẽ không gọi là “Cô Úc” nữa.
Úc Tưởng ngẩng đầu lên, đáy mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Chẳng phải Trữ Sơn đã nói anh phải tham gia một hoạt động vô cùng quan trọng sao? Thế nên Trữ Sơn mới chọn đúng lúc này để tìm đến cô. Vậy cớ sao anh. . .
Trữ Lễ Hàn khom lưng xuống ôm eo Úc Tưởng, kéo cô đứng lên khỏi băng ghế dài lạnh lẽo của bệnh viện.
“Cô bị thương à?” Trữ Lễ Hàn hỏi xong, cũng cảm thấy có gì đó sai sai.
Nếu Úc Tưởng bị thương, cô sẽ không ngồi ngay ngắn ở chỗ này, mà lẽ ra phải nằm trong phòng bệnh, hoặc là trong phòng khám bệnh.
Suy nghĩ trong đầu Trữ Lễ Hàn xoay chuyển một vòng, nhanh chóng nghĩ ra kết quả có khả năng xảy ra nhất. . .
Chính bản thân anh cũng không phát hiện ra, sắc mặt căng thẳng của anh đột nhiên đã được thả lỏng ra.
Sau đó anh cúi đầu tựa sát vào người Úc Tưởng, khẽ hỏi bên tai cô: “Ừm, có phải là cô chọc Trữ Sơn nổi giận đến mức phải vào bệnh viện không?”
Úc Tưởng tỏ ra hết sức vô tội: “Tôi chỉ chọc giận ông ấy một chút xíu thôi mà.”
Trữ Lễ Hàn cụp mắt xuống, anh bất giác đưa tay ra kéo kéo cổ chiếc áo khoác trên người cô lên, che kín cần cổ trắng nõn của cô.
Úc Tưởng không ngờ anh sẽ làm ra động tác này, ánh mắt cô lại lộ ra vẻ kinh ngạc nhiều hơn.
Đồng thời, cô cũng không nhịn nổi mà khẽ rụt đầu lại.
Ưm, có cảm giác hơi ngứa ngứa.
Thật giống như có một phần hơi ấm trên tay anh đang truyền đến cổ của cô vậy.
Úc Tưởng chầm rãi chớp mắt một cái, nhìn lướt qua thư ký Lưu đang lặng lẽ nằm nhoài người ở cửa phòng bệnh, cô cất giọng khẽ khàng hỏi: “Anh có muốn hôn tôi một lần không?”
Đôi mắt của Trữ Lễ Hàn bỗng dưng co lại.
Tay anh còn đang đặt ở bên thắt lưng Úc Tưởng, bàn tay anh nóng bừng như lửa nhưng dường như da thịt bên dưới lớp vải cô mặc cũng đang truyền lại hơi ấm cho anh.
“Thư ký Lưu đang nhìn lén chúng ta đấy.” Úc Tưởng nhìn anh đăm đăm, dịu dàng nói: “Xin anh, nhất định phải dốc hết sức lực, thô bạo mà, ừm, hôn môi tôi.”
Úc Tưởng vừa mới nói dứt câu.
Cô đã bị đè lên trên tường.
Bàn tay đang giúp cô kéo cổ áo của Trữ Lễ Hàn đổi thành đỡ lấy phía sau gáy của cô. Cô có thể cảm nhận được một cách vô cùng chân thật rằng ngón tay của Trữ Lễ Hàn đang khẽ v**t v* ở phía sau gáy cô, hơn nữa còn dịu dàng chạm vào làn da phía sau lỗ tai cô.
Trái ngược với động tác rất mập mờ mà nhẹ nhàng của hắn là hành động cúi người đặt một nụ hôn lên môi cô.
Hắn cạy mở môi và răng cô tiến thẳng một mạch vào trong.
Mạnh hơn, thô bạo hơn, tựa như muốn vò nát cả người cô ra giống hệt như cô đã miêu tả.
Cả thân mình cao lớn của hắn gần như giam giữ cả người cô vào trong đó.
Úc Tưởng cảm thấy mình như chìm vào con sóng lớn màu xanh lam xinh đẹp, rồi lại bị những cơn gió to thổi bay đi.
Hàng mi Úc Tưởng khẽ run run, cô chạm mắt với đôi mắt sâu lắng của Trữ Lễ Hàn.
Giờ phút này, hắn nhìn cô chằm chằm giống như thợ săn chính gốc đang nhìn con mồi của mình.
Đúng lúc này, thư ký Lưu không nén nổi tò mò mà duỗi cổ ra.
… Cậu cả đưa lưng về phía cậu ấy nên cậu ấy không thể nhìn được gì! Chỉ có thể nương theo bóng dáng và động tác của hắn mà ngầm đoán ra được Trữ Lễ Hàn đang hôn Úc Tưởng.
Có lẽ vì không nhìn thấy rõ lắm mà nhân vật quần chúng như thư ký Lưu lại cảm thấy trái tim mình đập thình thịnh, suy nghĩ bay cao bay xa đến nói không nên lời.
Vậy thì ai là người có thể nhìn thấy rõ ràng nhất đây?
Thám tử tư còn ngồi trên băng ghế dài vừa quay đầu đã nhìn thấy cảnh tượng này thì sốc ngay lập tức, sốc đến nỗi trợn mắt, há hốc mồm ra.
Tiếp sau đó là thư ký Vương và vệ sĩ ung dung đến muộn cũng phải dừng chân lại, họ cũng cảm thấy hơi khiếp sợ.
Đây là ở bên ngoài phòng bệnh… đúng không?
Thư ký Vương không dám khẳng định mà chỉ thầm nghĩ.
Trong thoáng chốc không ai dám lên tiếng.
Sự phấn khích vọt lên trên vỏ đại não.
Úc Tưởng bị hôn đến nỗi hít thở không thông.
Cô vô thức vươn tay túm lấy bả vai Trữ Lễ Hàn, cả cơ thể trở nên mềm oặt dựa trong lòng ngực hắn.
Thôi xong, thôi xong.
Chỉ nói là mạnh hơn và thô bạo hơn, chứ đâu có nói phải hôn cuồng nhiệt đến vậy chứ…
Dường như Trữ Lễ Hàn cũng cảm nhận được, hắn chớp mắt vài cái rồi sau đó thả lỏng lực tay ra một chút.
Không khí lại lần nữa đi vào trong miệng Úc Tưởng.
Đôi môi Úc Tưởng khẽ hé mở ra giống như sau khi bị hôn đến thần trí đảo điên, không thể khép lại được vậy. Đôi môi tựa cánh hoa của cô ngày càng sưng hơn, đỏ bừng. Cho dù chất lượng ánh sáng cực kì tồi tệ ở trong phòng bệnh chiếu xuống vẫn không thể làm thay đổi màu sắc tươi đẹp của cánh môi cô.
Sụ thâm thúy trong đôi mắt Trữ Lễ Hàn cũng không hề biến mất. Hắn duỗi tay đè lên đôi môi của cô rồi lại v**t v* qua lại hai ba lần. Tựa như chỉ có làm thế mới có thể đè ép được h*m m**n mãnh liệt đang cuồn cuộn trong lồng ngực hắn.
Úc Tưởng bị một loạt động tác của hắn buộc phải ngẩng đầu lên, chạm mắt với hắn lần nữa.
Ngay trong giây phút hai người chạm mắt nhau thì Trữ Lễ Hàn khẽ cúi đầu xuống hôn lên cằm cô. Nụ hôn này ẩn chứa sự kìm nén không nói nên lời và sự lưu luyến không dễ nhận ra.
Úc Tưởng thấy với ánh mắt và động tác của Trữ Lễ Hàn thì ngớ người ra.
Là do cậu cả Trữ diễn tốt quá à?
Trong nháy mắt đó cô lại nảy sinh ra cảm giác người đàn ông này muốn chiếm lấy cô thật.
Cũng có lẽ là do cô đọc nhiều truyện ngôn tình tổng tài bá đạo quá.
Úc Tưởng vội vàng tự kiểm điểm bản thân.
“Cậu cả…” Cuối cùng vẫn là thư ký Vương lên tiếng trước.
Anh nói nửa giờ sau sẽ quay lại hội nghị. Vậy mà anh lại tiêu tốn mất mười phút trên xe, đến nơi này hôn một cái cũng sắp mất mười phút rồi. Anh chạy tới đây chỉ để hôn một cái thôi sao? Thư ký Vương chết lặng nghĩ thầm.
Giọng nói của thư ký Vương bỗng đánh vỡ bầu không khí yên tĩnh, cũng đánh thức Úc Tưởng còn đang chìm đắm trong vai diễn.
Trữ Lễ Hàn đã diễn tốt như thế thì bây giờ cô nên diễn kém hơn chút nhỉ.
Úc Tưởng vội đẩy Trữ Lễ Hàn ra.
Cô còn không quên cùng trao đổi và thảo luận với hệ thống: Haiz, đừng nói nữa. Hình như kỹ thuật hôn môi của nhân vật phản diện ngày càng tốt lên rồi. Có phải anh ta lén tôi đi luyện tập thêm ở bên ngoài không?
Hệ thống: […]
Đừng nói nữa, nó không muốn nghe!
Nhưng cuối cùng nó cũng không thể quản được miệng mình: [Trừ cô ra, còn có ai có thể động tới anh ta được?]
Không biết vì sao khi Úc Tưởng nghe thấy những lời này thì cô chợt ngẩn người ra.
Tuy rằng cũng biết là hai người bọn họ cùng lắm cũng chỉ làm chuyện thân mật nhất với đối phương thôi, nhưng khi nghe được từ miệng người khác lại cảm thấy rất khác.
Úc Tưởng ngước mắt lên thì phát hiện cậu cả Trữ vẫn còn đang nhìn mình.
Trên mặt hắn không có chút biểu cảm nào nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự kìm nén rất dữ dội. Hắn đang quan sát cơ thể cô rất kỹ càng, tựa như hắn còn chưa được thỏa mãn, còn muốn ăn sạch cô luôn.
Úc Tưởng chợt trở nên căng thẳng, da đầu bỗng cảm thấy tê dại. Nhưng tất cả cũng chỉ xuất phát từ bản năng thôi…
Ừm, cô cảm thấy khá k*ch th*ch.
Chỉ trong chốc lát mặt đối mặt đó, thư ký Lưu cũng đã cảm thấy sợ hãi.
Quả thật những gì Nguyên Cảnh Hoán nói về Úc Tưởng cũng sai… h*m m**n khống chế và h*m m**n chiếm hữu của cậu cả Trữ rất mạnh mẽ.
Chỉ cần nhìn cảnh cậu cả vừa tới, không thèm nhìn bất kỳ thứ gì mà đã muốn giam Úc Tưởng vào trong ngực trước là sẽ hiểu ngay.
Con mẹ nó! Chuyện này là chuyện có thể tìm người thay thế để giải quyết được hay sao?
Tất nhiên không có khả năng.
Thư ký Lưu sợ sệt cúi đầu rồi mới bắt chước mọi người chào hỏi: “Cậu cả.”
Yết hầu của Trữ Lễ Hàn trượt lên trượt xuống một vòng, hắn quay đầu sang nhìn thư ký Lưu. Nhưng chẳng mấy chốc, hắn lại đảo mắt sang người thám tử tư kia: “Anh ta là ai?”
Mỗi lần thư ký Lưu nhìn thấy Trữ Lễ Hàn thì giống như chuột nhìn thấy mèo vậy. Cậu ấy vừa há miệng đã nói lắp bắp: “Là, là người chủ tịch Trữ mời tới.”
Thư ký Vương cười nói: “Ai mà chẳng biết anh ta là người chủ tịch Trữ mời tới chứ? Ý của cậu cả là anh ta tới làm gì?”
Thư ký Lưu chợt đổ mồ hôi ròng ròng.
Anh chàng thám tử tư kia cũng không khỏi dịch mông sang bên cạnh một chút nhằm để kéo dài khoảng cách với Trữ Lễ Hàn.
Trữ Sơn đang nằm trong phòng bệnh không nghe rõ được bao nhiêu nhưng cũng suy đoán được tình hình lúc này ở bên ngoài.
Ông ta thầm mắng một câu đồ vô dụng, không được chuyện gì.
Sau đó ông ta mới ngẩng đầu: “Con tới rồi sao? Vậy mau đi vào đây nói chuyện với ba đi.”
Trữ Lễ Hàn sải bước vào phòng bệnh.
Trái tim Trữ Sơn trĩu nặng.
Đứa con trai cả của ông ta đúng là rất để ý tới Úc Tưởng. Nếu như ông ta nghĩ cách g**t ch*t Úc Tưởng thì có lẽ ngay sau đó con trai cả của ông ta đã có thể nghĩ cách khiến ông ta sống không bằng chết rồi.
Trữ Sơn không hề nghi ngờ điều này chút nào. Bởi vì Trữ Lễ Hàn di truyền “sự điên cuồng” từ mẹ hắn.
Trữ Sơn gắng gượng bình tĩnh lại, nở một nụ cười: “Con tới thăm ba đó à? Ba không sao cả. Chỉ là đột nhiên máu không lưu thông lên não thôi.”
Trước đây, ông ta còn dám ở trước mặt Trữ Lễ Hàn mượn danh nghĩa gần đây bị bệnh để viện cớ.
Nhưng bây giờ khi cơ thể có bệnh thật thì ông ta lại không dám để Trữ Lễ Hàn biết rõ về tình trạng của mình.
Ông ta lại càng không dám nhắc tới chuyện về Úc Tưởng.
Ông ta chỉ có thể giả vờ như bí mật này vẫn chưa lộ. Bằng không một khi ông ta vừa mở miệng hỏi câu “Con đến đây vì Úc Tưởng sao?” thì sau đó mọi chuyện sẽ bị vạch trần hết.
Bên kia, Trữ Lễ Hàn không hề nhìn ông ta mà chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn bình tĩnh hỏi: “Sao cô còn chưa đi vào?”
Trữ Sơn vừa nghe đã biết hắn đang nói chuyện với Úc Tưởng.
Với tư cách là một người cha, vừa nghe thấy giọng điệu này thì ông ta đã thấy sởn cả tóc gáy rồi. Chẳng trách sao Úc Tưởng nói muốn nhận thêm tiền…
Đến lúc này tiếng bước chân vang lên.
Tiếng bước chân đó lộ vẻ hơi do dự. Rõ ràng có thể nghe ra được chủ nhân của nó không hề tình nguyện chút nào.
Úc Tưởng phải mất chừng nửa phút mới bước vào cửa.
Trữ Lễ Hàn cũng đứng yên tại chỗ, rất kiên nhẫn chờ đợi cô.
Đợi tới khi Úc Tưởng dừng lại.
“Tại sao Úc Tưởng lại ở trong này?” Trữ Lễ Hàn hỏi thẳng Trữ Sơn.
Trữ Sơn: “Ha ha ha, ba chỉ muốn hỏi con bé về tình hình gần đây của mẹ và con thôi. Vừa đúng lúc ba cảm thấy không được khỏe nên ba đã đi cùng con bé đến bệnh viện.”
Trữ Lễ Hàn đáp lại một tiếng: “Ừm.” Hắn cũng không định tra hỏi đến cùng.
Lúc này Trữ Sơn bỗng dưng chú ý tới một chi tiết.
Ông ta có hơi lãng tai nhưng mắt vẫn chưa mờ. Ông ta có thể nhìn thấy rõ ràng, trên cần cổ trắng nõn của Úc Tưởng có một dấu vết lưu lại do bị ngón tay nhéo chặt.
Dấu vết đó rất mờ, có thể lát nữa sẽ biến mất.
Nhưng bấy nhiêu đó cũng đã đủ khiến Trữ Sơn tưởng tượng tới vừa rồi bên ngoài cửa phòng bệnh của ông ta, con trai cả của ông ta đã nắm lấy cần cổ Úc Tưởng rồi đặt một nụ hôn với ý trừng phạt lên đó như thế nào.
Có phải từ giây phút đó, Trữ Lễ Hàn đã bắt đầu âm thầm tính sổ với ông ta rồi không?
Trữ Sơn cảm thấy cổ họng mình bỗng trở nên khô khốc.
Ông ta cảm thấy có lẽ mình còn đánh giá thấp “sự điên cuồng” của Trữ Lễ Hàn.
Trữ Lễ Hàn đứng yên ở đó không hề có ý định bước gần tới giường bệnh.
Hắn rất ung dung giơ tay lên khoác sau cổ Úc Tưởng.
Đây là một hành động đánh dấu chủ quyền rất rõ ràng.
Hắn nói với giọng lạnh lùng không cảm xúc: “Tôi còn có việc. Hay là để tôi bảo thư ký Vương gọi điện thoại cho Lăng Sâm Viễn bảo cậu ta tới đây với ba?”
Hắn vừa nói vừa thản nhiên v**t v* sau lỗ tai và làn da ở trên gáy Úc Tưởng.
Úc Tưởng nhận thấy ánh mắt của Trữ Sơn và đám người thư ký Lưu bên cạnh. Cô cảm thấy sau lưng hơi rùng mình.
Đó là kiểu rùng mình do sự sảng khoái k*ch th*ch khẽ lướt qua mang lại.
Là kiểu rùng mình khiến người ta không thể nhịn được mà muốn chơi đùa cậu cả Trữ thêm chút nữa.