Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 114

Lăng Sâm Viễn : ?

Cô có chắc là cô đang nói Trữ Lễ Hàn không?

“Tôi biết mục đích của anh và cậu cả Trữ là gì.” Úc Tưởng nhẹ giọng nói.

Lăng Sâm Viễn đảo mắt nói: “Mục đích gì?”

Úc Tưởng: “Chủ tịch Trữ càng đau khổ thì các anh lại càng vui vẻ, không phải sao?”

Hóa ra cô lại tỉnh táo đến vậy… Chẳng trách cô lại nhận tiền mà không hề khách sáo.

Lăng Sâm Viễn không thừa nhận mấy lời cô nói, tránh để một ngày cô biết được suy đoán của cô là chính xác, Úc Tưởng vốn đã kiêu ngạo rồi, nếu thì thì chẳng phải đuôi sẽ vểnh lên tận trời sao?

Chỉ số tức giận tăng vọt lên hơn một nghìn.

“Anh nhìn xem, cậu cả phối hợp tốt thế cơ mà, những người không biết thì luôn cảm thấy cậu cả Trữ rất yêu thương tôi, yêu tôi đến tận xương tủy.” Úc Tưởng cầm ly nước lên uống một ngụm.

Lăng Sâm Viễn hỏi: “Anh ta cho cô cái gì?”

Úc Tưởng: “Tôi đã quẹt thẻ của anh ta, điện thoại của anh ta thì tôi đã dùng, đến cả mấy viên ngọc thạch anh ta cũng cho tôi…” Tôi còn ngủ với anh ta nữa đó.

Úc Tưởng tính toán, có thế nào đi chăng nữa cũng cảm thấy trùm phản diện giống như đang làm từ thiện.

Lăng Sâm Viễn nghe xong cũng cảm thấy không đúng.

Anh ta cũng biết đôi chút về tính cách của Trữ Lễ Hàn.

Anh cả của anh ta trông rất nho nhã, lễ độ nhưng thực chất lại kiêu ngạo từ tận xương tủy. Nếu mà nói hắn không thèm quan tâm đến bất kỳ ai thì cũng chẳng hề quá đáng. Có lẽ Trữ Lễ Hàn có cùng mục đích với anh nhưng thực sự có thể chỉ vì một mục đích đó mà làm đến mức này sao?

Cô Úc Tưởng này phiền đến mức nào, anh biết rất rõ.

Lăng Sâm Viễn bỗng nhớ đến bức ảnh mà anh lấy được từ trong tay của một hot girl mạng.

Trong ảnh, Úc Tưởng ngồi xổm trên mặt đất, Trữ Lễ Hàn cởi áo khoác của mình che cho cô.

Chẳng lẽ… ngay từ đầu Trữ Lễ Hàn đã có ý gì với Úc Tưởng à?

Lăng Sâm Viễn nói với vẻ mặt kỳ lạ, “Ồ, hóa ra là do tôi vẫn chưa đủ hào phóng.”

Anh không phủ nhận mấy lời của Úc Tưởng nữa, lại càng đừng nói đến việc nói cho Úc Tưởng biết sự thật về việc cuối cùng thì Trữ Lễ Hàn là người như thế nào.

Lăng Sâm Viễn đè những suy nghĩ đó xuống, anh hạ giọng nói: “Tôi có thể cho cô nhiều hơn anh ta.”

Úc Tưởng: “Cái gì?”

“Tôi và Trữ thị.”

Úc Tưởng: ?

Hệ thống:?

Nam chính tổng giám đốc bá đạo trước đây là như thế này sao?

Úc Tưởng: “Anh?”

Lăng Sâm Viễn càng nghĩ càng cảm thấy rằng ý tưởng này thật tuyệt vời.

Anh nói: “Ừ, chúng ta kết hôn đi. Sau này tôi tiếp quản Trữ thị, đợi khi chúng ta ly hôn, tôi sẽ chia toàn bộ cho cô.”

Úc Tưởng hét lên: ôi vãi chưởng.

Úc Tưởng: Anh ta không cần nữ chính của anh ta nữa sao?

Hệ thống tê liệt: [Làm sao tôi biết được?]

Nó đã không thể biết được cốt truyện gốc từ tám trăm năm trước rồi.

Úc Tưởng nhớ lại mấy tình tiết trong truyện gốc, trong đó Lăng Sâm Viễn có một vị hôn thê do Trữ Sơn sắp đặt, hy vọng rằng họ có thể có một cuộc hôn nhân thương mại. Từ đó lợi dụng điều này để củng cố địa vị của Lăng Sâm Viễn trong Trữ thị, để Lăng Sâm Viễn càng dễ kiểm soát được Trữ thị.

Nhưng Lăng Sâm Viễn vốn rất tài giỏi, vì vậy nhân vật này cũng chỉ được dùng để thúc đẩy mối quan hệ giữa nam chính và nữ chính.

Chuyện gì vậy? Một nhân vật phụ như tôi còn phải gánh vác hai phần việc sao?

Tôi chấp nhận chuyện này được.

“Bị dọa cho sợ rồi à?” Lăng Sâm Viễn khẽ nói.

Lúc này anh mới chú ý tới vẻ mặt của Úc Tưởng, không hề vui vẻ như anh tưởng tượng.

Không phải ai đến cô cũng sẽ không từ chối sao?

Lợi ích lớn như vậy bày ra trước mặt cô mà cô không muốn sao?

“Không phải, chỉ là tôi đang nghĩ… Làm sao anh có thể chắc chắn rằng Trữ thị sẽ nằm gọn trong tay anh chứ?” Úc Tưởng hỏi.

“Bởi vì cho dù Trữ Sơn có quyên tặng toàn bộ tài sản và cổ phần trong tay ông ta thì ông ta cũng sẽ không để lại cho anh cả của tôi.” Lăng Sâm Viễn thản nhiên nói.

Trong lòng Úc Tưởng thầm nói: đậu má.

Trong truyện gốc không viết điều này, dù sao thì Trữ Sơn cũng không có nhiều đất diễn ở trong đó, chủ yếu là viết về việc ông ta hay thiên vị khiến Lăng Sâm Viễn và Trữ Lễ Hàn lúc nào cũng đấu đá nhau. Nguyên nhân chính hóa ra là ở đây.

Đó là điều cô không tài nào nghĩ ra được, hóa ra trái tim Trữ Sơn lại nghiêng hẳn về một phía như thế.

Cô nghe xong cũng không nhịn được muốn yêu thương cậu cả Trữ hơn rồi.

Có lẽ là bởi vì cha mẹ mất quá sớm, trong thâm tâm Úc Tưởng vẫn luôn khao khát điều này.

Khi nhìn thấy cha mẹ của Trữ Lễ Hàn vẫn còn sống nhưng hắn lại không có được tình cảm gia đình, Úc Tưởng cảm thấy rằng mình đã sắp bước đi trên con đường cảm thông với hắn.

“Cô không tin sao?” Lăng Sâm Viễn nói.

Úc Tưởng: “Đương nhiên, một người là con ruột, một người là con riêng. Giữa hai người chênh lệch rất lớn. Sao tôi có thể tin Trữ Sơn chỉ để lại tài sản cho một mình anh đây?”

Lăng Sâm Viễn không hề tức giận khi nghe thấy hai từ “con riêng”. Trong quá khứ, anh đã từng nghe quá nhiều lời mắng chửi tương tự như vậy rồi. Hơn nữa, ở nước ngoài, có rất nhiều nơi vẫn còn rất căm ghét Hoa Quốc nên sau khi biết cha anh đã có gia đình khác, có vài người cười nhạo, mỉa mai anh bằng những lời còn khó nghe hơn như thế này nhiều.

Lăng Sâm Viễn hạ giọng nói: “Bởi vì ông ta sợ Trữ Lễ Hàn, ông ta không muốn sau này tất cả những tài sản này sẽ bị nhà họ Tang cướp đi. Nhà họ Tang là nhà ông ngoại của Trữ Lễ Hàn. Trong lòng Trữ Lễ Hàn chắc hẳn cũng biết rất rõ điều này.”

Anh hừ nhẹ một tiếng: “Cha con nhà giàu ấy chỉ là đóng kịch thôi.”

“Nhưng Trữ Sơn đã già rồi, lỡ như cậu cả Trữ lại có mưu kế hơn anh thì sao?” Úc Tưởng nghiêng đầu nói.

Lăng Sâm Viễn đảo mắt.

Chẳng lẽ cô cũng thích Trữ Lễ Hàn sao?

Cảm giác không hề vui vẻ đang dâng lên trong lòng Lăng Sâm Viễn nhưng lại nhanh chóng bị anh dập tắt. Anh lạnh lùng nói: “Lẽ nào cô còn muốn xem ai có cơ hội thắng cao hơn rồi gả cho người đó sao? Cô nghĩ mình đang chọn cổ phiếu à? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy? Mẹ tôi mất sớm, tôi cũng không có người thân, tôi muốn kết hôn với cô, chỉ cần mình tôi nói là được. Nhưng Trữ Lễ Hàn thì khác, không kể đến Trữ Sơn, sau lưng anh ta còn nhà họ Tang. Cô nghĩ rằng nhà họ Tang sẽ thích cô sao? Cô nghĩ rằng mẹ anh ta, sẽ thích một người phụ nữ… ừm, có mối quan hệ với đứa con riêng là tôi sao?”

Úc Tưởng chớp chớp mắt: “Nhiều người thích tôi như vậy, sao bà ấy có thể không thích tôi chứ?”

Lăng Sâm Viễn nghẹn lời.

Nhìn vẻ ngay thẳng đến mức “ngây thơ” của cô, anh chợt nghĩ đến mẹ mình.

Mẹ anh cũng từng tin tưởng hoàn toàn rằng Trữ Sơn thích mình.

Mẹ anh rất xinh đẹp.

Úc Tưởng cũng xinh đẹp.

Những người xinh đẹp luôn ngây thơ đến nỗi vô tri như vậy sao?

Trong lòng Lăng Sâm Viễn càng ngày càng có nhiều cảm xúc mâu thuẫn hơn.

Anh cảm thấy mình không nên so sánh mẹ mình với một Úc Tưởng yêu tiền nhưng lúc này anh lại không nhịn được mà nghĩ thầm: giá như mẹ anh cũng chỉ yêu tiền như cô, nói không chừng sẽ tốt hơn… Cũng không đến mức chết không nhắm mắt.

“Vậy đợi sau khi cô gặp bà ta rồi hẵng nói…” Lăng Sâm Viễn nói nhỏ, anh không muốn tức giận trước mặt Úc Tưởng.

Anh từ từ đứng dậy, nhìn vào chiếc bàn trà trống không trước mặt.

Cô biết rót nước uống nhưng cô hoàn toàn không có ý định rót cho anh một tách trà.

Thôi bỏ đi.

Lăng Sâm Viễn hơi tức giận nhưng lại cảm thấy rằng cô rất giống một chiếc bình hoa xinh đẹp nhưng dễ vỡ, một người đẹp ngốc nghếch gần như trùng khớp với hình ảnh của mẹ anh. Nhưng cô kiêu ngạo hơn mẹ anh rất nhiều, chắc là lúc chia tay thì cô cũng chẳng có cảm giác gì.

“Cô nói đúng.” Lăng Sâm Viễn đi tới trước mặt cô, giơ tay vén sợi tóc vướng bên tai cô: “Tôi sẽ đối xử tốt với cô hơn một chút, cô có thể suy nghĩ thêm đi.”

Úc Tưởng: ?

Diễn thì diễn, đụng tay đụng chân làm gì?

Úc Tưởng không thèm nghĩ đã ngay lập tức né tránh anh.

Sắc mặt Lăng Sâm Viễn tối sầm lại.

Anh hạ giọng nói: “Cô đúng là một kẻ lừa đảo.”

Úc Tưởng: ?

Suýt chút nữa sau khi Lăng Sâm Viễn nói câu đó thì cô đã định trả đũa lại bằng một câu: “Chính anh, anh mới là đồ quỷ”. Những lời này giống phong cách của tổng giám đốc bá đạo quá rồi, cô không chịu nổi.

Lăng Sâm Viễn khịt mũi cười: “Lúc trước khi gặp nhau còn nói thích tôi, bây giờ đến cả giả vờ cũng lười rồi hả?”

Nói xong, anh cũng không định tiếp tục cãi nhau với Úc Tưởng về vấn đề này nữa mà xoay người đi ra ngoài.

Hệ thống: [Ha ha.]

Úc Tưởng: Cục cưng, cậu sao vậy? Cậu không thể vì Lăng Sâm Viễn trở nên b**n th** mà cũng bắt chước b**n th** như vậy được.

Hệ thống nói chuyện với vẻ khó hiểu: [Không phải Lăng Sâm Viễn tự mình đến cửa cầu hôn rồi sao? Tại sao cô lại không đồng ý? Dù sao anh ta cũng là nam chính, địa vị và tài sản trong tay cũng không ít. Lại còn có khuôn mặt đẹp và dáng người chuẩn của nam chính…]

Úc Tưởng im lặng một lúc rồi nói: Cậu đừng có gạt tôi, bày cho tôi làm lệch cốt truyện gốc.

Hệ thống: [Ai lừa cô? Không nghe thấy sao, vừa nãy nam chính đã nói cô là kẻ lừa đảo. Ai mà lừa nổi cô?]

Úc Tưởng: Haizz, vậy cũng không được.

Hệ thống khó hiểu: [Vậy anh ta và trùm phản diện có gì khác nhau? Bây giờ cô lại rụt rè vậy? Nếu mà đồng ý với điều kiện này, chẳng phải lại càng không phải lo dính líu đến chuyện phi pháp à?]

Khác ở chỗ nào à?

Úc Tưởng sửng sốt một chút, thầm nghĩ có rất nhiều điểm khác biệt đấy. Nhưng ngoài miệng cô lại không nói thế.

Úc Tưởng buồn bã nói: Điều quan trọng là hai người đó không thể ở cùng một chỗ được. Tôi không thể chơi lớn như vậy được.

Hệ thống: [. . .]

Con mẹ nó chứ.

Nước đi này nó không lường trước được.

Khi Lăng Sâm Viễn quay trở lại cổng của khu biệt thự Ngự Thái thì thấy ngôi sao nam dắt chó kia vẫn còn ở đó.

Lăng Sâm Viễn nhếch mép, lộ ra vẻ châm chọc: “Vẫn còn đứng ở đây để chờ cái gì nữa thế? Chờ Úc Tưởng à? Cô ấy cũng đâu phải là thỏ mà nghĩ rằng cứ ôm cây là có thể đợi được.”

Hề Đình giống như bị đánh vào tận tâm hồn: “Cô ấy thích anh à?”

Lăng Sâm Viễn không ngờ người này còn có thời gian bắt bẻ, anh cười khẩy một cái sau đó quay người bước ra ngoài, không thèm trả lời câu hỏi này.

Hề Đình nói thầm: “Vừa nhìn qua đã biết là không thích rồi.”

Bước chân của Lăng Sâm Viễn hơi khựng lại một chút, anh ta sầm mặt xuống rồi bước đi thật xa.

Hề Đình lẩm bẩm nói vài câu: “Thế thì đầu của Lưu Thanh Phong bị lừa đá đấy à? Tại sao lại tìm tôi rồi buộc tôi phải diễn theo tính cách của Lăng Sâm Viễn chứ? Diễn vai này thì không phải cô càng không thích à?”

Hề Đình cúi đầu xuống, không thèm so đo với Kim Mao, anh ta xoay người bế chó ngốc lên rồi đi về.

Lăng Sâm Viễn lên xe rồi nói với trợ lý của anh: “Sau này không cần phải nghĩ cách đưa tiền hay đưa quà cho Ninh Ninh nữa.”

Nếu Lăng Sâm Viễn muốn tặng đồ cho Ninh Ninh thì thật ra anh vẫn còn rất nhiều cách.

Ban đầu anh nhờ bạn bè của Ninh Ninh, sau đó là đồng nghiệp của cô ấy với cách tặng này món đồ ấy sẽ có hơn 90% khả năng được nhận.

Trợ lý rất ngạc nhiên và bất ngờ trước câu nói của anh: “Bởi vì cô Ninh Ninh không nhận hay sao? Hay là cứ thông qua những người bên cạnh cô Ninh Ninh…”

Lăng Sâm Viễn nói: “Không cần nữa.”

“Cậu Lăng…”

“Nếu cứ tiếp tục như vậy thì tôi sẽ càng mong muốn nhiều hơn, đến cuối cùng tôi sẽ không nhịn được mà lôi cô ấy vào trong vòng xoáy của tôi.” Anh nói tiếp: “Nếu cô ấy đã là một đóa hoa màu trắng, thuần khiết thì hãy cứ trong trắng, thuần khiết như thế đi.”

Dù sao thì cũng không phải người chung đường.

Sau khi Lăng Sâm Viễn đi xa.

Úc Tưởng dựa sofa rồi nằm xuống, cô cầm lấy điện thoại di động sau đó gọi điện thoại cho Dư Đồng và hỏi xem cô ấy đang ở đâu.

Dư Đồng cũng biết cô đã về nhà an toàn rồi, bây giờ cô ấy đang trên đường tới đây.

“Đêm nay chị không cần đến chỗ em đâu.” Úc Tưởng nhẹ nhàng nói.

Dư Đồng: “Hả?”

Một lát sau, khoảng nửa phút sau thì Dư Đồng mới hiểu ra, cô ấy vội vàng nói: “À, à, được rồi.”

Úc Tưởng cúp điện thoại thì nghe thấy tiếng “hừ” bày tỏ sự bất mãn của hệ thống.

Không đồng ý Lăng Sâm Viễn nhưng vừa quay đầu lại muốn ngủ với nhân vật phản diện.

Ông trời ơi!

Cuối cùng trái tim của người phụ nữ tên Úc Tưởng này làm bằng cái gì vậy?

Bây giờ Úc Tưởng mới lên tiếng: “Cục cưng, tôi cảm thấy cậu đang sợ cái gì đúng không?”

Hệ thống: [Cái gì là cái gì?]

Úc Tưởng xâu chuỗi các chi tiết liên quan lại với nhau rồi nhanh chóng hiểu ra: “À, có phải cậu đang sợ tôi sẽ mách lẻo những lời Lăng Sâm Viễn nói hôm nay cho Trữ Lễ Hàn nghe có đúng không? Để rồi từ đó Trữ Lễ Hàn sẽ trở tay g**t ch*t Lăng Sâm Viễn ngay tại chỗ đúng chứ?”

Hệ thống giữ im lặng.

“Cục cưng, sao cậu không nói chuyện gì thế?”

Hệ thống: [Ngậm miệng tích đức.]

Hệ thống: [Chết tiệt!]

Úc Tưởng: Không phải cậu muốn ngậm miệng tích đức à? Sao lại nói thêm câu “chết tiệt” đó thế?

Lần này hệ thống giống như gặp phải một sự đả kích vô cùng lớn, nó run rẩy nói: [Kiểm tra đo lường cho thấy… cốt truyện đang xảy ra sự biến động rất lớn…]

Úc Tưởng: Là biến động lớn như nào?

Hệ thống mở miệng một cách khó khăn: [Là kiểu nam nữ chính không thể nào có một kết cục tốt đẹp, hạnh phúc.]

Úc Tưởng ngẩn người một lát, nghiêm trọng đến vậy ư? Vì sao chứ? Bởi vì hôm nay Lăng Sâm Viễn đến tìm cô nói muốn kết hôn à?

Nhưng mà theo cốt truyện gốc thì chắc chắn bên cạnh Lăng Sâm Viễn sẽ xuất hiện thêm một người vợ sắp cưới, cuối cùng người này sẽ trở thành chất xúc tác cho tình cảm của hai người bọn họ cơ mà?

Úc Tưởng: Cậu cảm nhận lại lần nữa, cảm nhận kỹ hơn một chút đi.




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn