“Này, Melissa cô thất thần đứng đấy làm gì vậy hả? Đặt bữa sáng xuống đi chứ.” Cao Học Huy quay đầu nói.
Melissa đặt đĩa xuống bàn.
Trên bàn bày cháo gà xé nấu với hoa chuối, bánh quế xốp, lạp xưởng hun khói, còn có cả tương thịt bò nữa.
Mặc dù Úc Tưởng thích ăn những món như mì hoành thánh, đậu hũ sốt tương hơn nhưng thỉnh thoảng ăn mấy món này cũng rất ngon.
Cô cũng không khách sáo với bọn họ làm gì mà cầm đũa ăn trước.
“Lát nữa tôi cũng có việc phải đi.” Cao Học Huy nói, ném một cái hộp đến trước mặt Úc Tưởng.
Úc Tưởng cắn một miếng bánh quế vừa xốp vừa thơm, ngẩng đầu nói: “Hả?”
“Không phải hôm qua tôi chơi thua sao?” Cao Học Huy nói câu này với giọng điệu hết sức thoải mái.
Úc Tưởng tiện tay mở hộp ra.
Đồ bên trong toàn là mấy viên ngọc thạch, có ngọc thạch trắng, ngọc thạch lam, ngọc thạch lục, ngọc thạch vàng. . .
“Dù vậy thì anh cũng không cần mạnh tay xuống tiền như thế này đâu.” Úc Tưởng nói.
Cô vẫn tương đối nương tay khi bắt chẹt được những nhân vật râu ria không phải nhân vật trong kịch bản.
Cao Học Huy nghe thấy câu “Mạnh tay xuống tiền như thế này” của cô thì nụ cười trên mặt lại càng tươi hơn nữa.
Anh ta nói: “Đây đã coi là nhiều nhặn gì chứ? Năm ngoái bọn tôi còn chơi đánh cược xong tiêu hết ba tỷ bảy trăm triệu nhân dân tệ vào trò chơi đó nữa cơ. Hôm qua chúng ta chỉ chơi đánh bài, đó cũng chỉ gọi là chơi cho vui thôi. À, tôi xin khẳng định lại những ngọc thạch có trong hộp này không có viên ngọc thạch trăm năm khó gặp mà hồi trước cậu cả Trữ lấy đi từ chỗ của tôi đâu. Nếu tôi nhớ không lầm thì viên ngọc thạch kia là một khối còn nguyên vẹn có màu thuộc dòng ngọc xuân đới thái* nhỉ? Cô cứ nhận lấy rồi giữ lại dùng dần đi. Nếu cô không muốn dùng thì cứ dùng mấy viên ngọc thạch này tặng cho người khác đi. Tôi cá chắc với cô là chỗ ngọc thạch này đủ để cô tặng đến gần nửa năm mới hết được cơ.”
*Ngọc xuân đới thái: Là loại ngọc có màu chủ đạo là xám, đan xen tím hoa cà, nếu nhìn kỹ còn thấy một vài vệt màu xanh ngọc bích quý hiếm bắt nguồn từ Myanmar.
Chẳng lẽ đây chính là khí thế của nhà giàu sao?
Lúc này Úc Tưởng mới trả lời: “Được rồi.”
Chỉ có điều khi anh ta nhắc đến viên ngọc xuân đới thái kia thì cô vẫn hơi đỏ mặt. Nhưng dù sao hệ thống sưởi ấm ở nơi này cũng được mở nhiệt độ khá cao nên cho dù cô có đỏ mặt thì cũng không có ai có thể nhìn ra được.
Cao Học Huy vội vàng ăn qua loa hai miếng rồi kết thúc bữa sáng của mình, sau đó rời đi luôn.
Úc Tưởng ăn no đến nỗi ợ hơi thì mới dừng lại.
Cô cảm thấy rất buồn chán nên không tiếp tục ở đây làm gì nữa mà dẫn theo Dư Đồng đi thẳng về phòng ngủ.
Đến lúc nhà kính trở nên yên tĩnh như lúc ban đầu, Trâu Bành mới mở miệng nói với sắc mặt hết sức khó coi: “Hôm nay vệ sĩ mà cậu cả sắp xếp đến đây chắc không phải sẽ ở phòng của tôi đấy chứ?”
“Cậu nghĩ đi đâu thế? Cậu là cậu đừng có tính toán quá. Cái mối quan hệ cùng nhau lớn lên từ bé này không dễ dàng mới có được. Cậu đừng cứ lúc nào cũng tự mình gây rắc rối nữa.”
Trâu Bành hỏi lại: “Ngày hôm qua, Cao Học Huy chơi thua hai người các cậu. Hôm nay anh ta đưa cho cậu một hộp ngọc, cũng lại cho cô ta một hộp ngọc. Anh ta đối xử với hai người như nhau mà anh không thấy tức giận à?”
Người bên cạnh là người dễ tính nên chỉ cười nói: “Tôi tức giận cái gì chứ? Anh ta đối xử với hai người chúng tôi như nhau thì có chuyện gì sao? Tôi thấy Cao Học Huy cũng không nói sai đâu, cô Úc này là người rất thú vị đấy.”
Nghe thấy anh ta nói vậy thì sắc mặt Trâu Bành lập tức trầm xuống, thối giống như hố phân vậy: “Thú vị chỗ nào chứ?”
Người bên cạnh kinh ngạc nhìn sang anh ta: “Anh không cảm thấy vậy sao?”
Anh ta ngừng nói một lúc rồi sau một lúc mới vừa cười vừa nói: “Anh có hâm mộ Cao Học Huy không?”
Trâu Bành không nói chuyện.”
Trong số rất nhiều con cái của giới nhà giàu thì cũng chỉ có một mình Cao Học Huy có một chỗ dựa vững chắc. Mặc kệ cho dù lúc ở bên ngoài anh ta tồi tệ như thế nào đi chăng nữa thì sự nhiệt tình của anh ta cũng đếch liên quan gì đến tôi cả. Nhưng mà Cao Học Huy cũng không thoải mái như vậy đâu nếu không thì chân của anh ta cũng sẽ không bị ba anh ta đánh gãy.” Anh ta cười mỉa một tiếng rồi nói tiếp: “Cô Úc này cũng nhiều điểm thú vị đấy. Nhất là khi tất cả mọi người đều đang vội nhưng cô ta lại không hề vội chút nào, hơn nữa còn có thể chọc giận người ta đến nỗi tức gần chết. . . Ôi chao tôi quên mất, xin lỗi nhiều nhé, tôi quên người bị cô ta chọc tức ngày hôm qua là anh.”
Trâu Bành: “. . .”
“Thôi được rồi không nói nữa, tôi cũng có chuyện phải làm rồi.” Người đó cầm áo khoác lên rồi vội vàng rời đi ngay.
Lý do Trâu Bành đến đây là để tránh mặt người nhà anh ta.
Nhưng anh ta lại trở thành người duy nhất bị bỏ lại đây.
Về phần Úc Tưởng thì cô đang dựa vào ghế sofa, đặt đĩa trái cây rồi sau đó bắt đầu chơi game trên màn hình điện thoại.
Chơi được một lát thì cô lại bắt đầu chia sẻ nội dung trò chơi lên mạng xã hội như thường lệ.
Cư dân mạng nhanh chóng chạy đến bình luận dưới bài viết trên weibo của cô.
[Bên A Z còn chưa giải quyết xong thế mà bên này đã đang vui vẻ chơi game rồi, cô được lắm Úc Tưởng. ]
[Trời ơi, bao giờ mới có thể khôi phục livestream lại như bình thường vậy chứ? ]
Khó có khi nào Úc Tưởng xem lướt qua bình luận dưới bài viết mình như hôm nay.
Xem được một nửa thì chuông điện thoại di động vang lên.
Úc Tưởng cúi đầu nhìn xem ai gọi lại vừa khéo là Nhiễm Chương gọi điện thoại cho cô.
Cô nhận điện thoại.
“A lô.” Câu nói đầu tiên của người bên đầu dây bên kia chính là: “Xin lỗi cô rất nhiều.”
Trong giọng nói trẻ trung đầy sức sống lúc này lại có chút mệt mỏi.
Úc Tưởng lên tiếng trả lời: “Ừ.”
Đầu dây bên kia Nhiễm Chương chưa bao giờ thở phào nhẹ nhõm như lúc này.
Nếu Úc Tưởng vừa nghe thấy anh ta nói vậy đã bắt đầu nói “Không sao cả” thì trái lại có lẽ Nhiễm Chương sẽ cảm thấy sợ hãi. Đi kèm với sợ hãi thì anh ta sẽ còn cảm thấy trong lòng cực kì áy náy, day dứt đến nỗi cho dù chết cũng không thể đến được miền cực lạc.
“Xin lỗi, xin lỗi cô nhiều. . .” Tất cả mọi sự hổ thẹn khó chịu của Nhiễm Chương đều chất chứa trong mấy câu xin lỗi này.
Anh ta khàn giọng nói: “Ba tôi. . . Ông ta bảo thủ, ngạo mạn tự cho mình là đúng, không nghe lọt tai lời nói của tất cả mọi người, người mà ông ta tin tưởng cũng chỉ có em trai ông ta cũng chính là chú tôi. Trước đây nhà chúng tôi làm ăn buôn bán bằng nghề kinh doanh quần áo, cũng đã từng sống cuộc sống giàu có được mấy năm. Chỉ là sau này ba tôi chơi cổ phiếu nhưng lại thua lỗ đến nỗi mất hết của cải, tan cửa nát nhà. Nhưng lại có một ngày chú tôi đột nhiên nói với ông ta rằng cho tôi chơi thể thao điện tử không chừng có thể kiếm được tiền. Sau đó tôi kiếm được tiền thật thì bọn họ lại cảm thấy chuyện này đều là nhờ công của chú tôi nên sau này chuyện gì bọn họ cũng nghe lời ông ta nói.”
Nhiễm Chương vẫn nói tiếp, nói mãi một lúc lâu nhưng sau đó có lẽ chính bản thân anh ta cũng cảm thấy chán ghét người chú này đến nỗi muốn nôn nên anh ta dừng lại một lát. Một lúc sau anh ta mới mở miệng nói tiếp: “Tôi đã giao tất cả chứng cứ cho luật sư rồi, bọn họ nói nếu kiện cáo cũng sẽ nắm chắc phần thắng. Chờ sau khi chuyện này qua đi, tôi sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ kiếm tiền.”
Úc Tưởng chợt giật mình nghĩ thầm anh ta nói thế có nghĩa là cô có được một cỗ máy kiếm tiền vĩnh cửu sao?
Cũng có nghĩa là từ nay về sau cô không cần đau đầu suy nghĩ xem đầu tư như thế nào để không bị thua lỗ mất tiền sao?
“Cô. . . Bây giờ cô đang ở đâu vậy? Tôi có thể đến thăm cô không? Tôi. . . Chỉ là tôi muốn biết ba tôi có làm cô bị thương hay không thôi chứ tôi không có ý gì khác.” Nhiễm Chương lắp bắp mở miệng nói.
Anh ta của lúc này khác hoàn toàn với dáng vẻ vừa lạnh lùng vừa lắm lời của anh ta lúc bình thường.
Úc Tưởng: “Tôi đang nghỉ ở trong một trang viên. Tôi không bị gì cả nên anh không cần đến đâu.”
Nói đến đây dường như Úc Tưởng lại chợt nhận ra điều gì đó nên dừng lại.
Hả?
Việc cậu cả Trữ bảo cô ở lại đây thêm mấy ngày chắc không chỉ xuất phát từ chuyện cân nhắc đến sự an toàn của cô mà còn để thầm lặng ngăn cản nhóm người Nhiễm Chương đến tìm cô đấy chứ?
Úc Tưởng muốn vứt bỏ suy nghĩ này trong đầu mình ra ngoài.
Chắc không đến mức đó chứ.
Trừ phi cậu cả Trữ ghen thì mới làm vậy.
Mà anh ghen để làm gì chứ?
Nói cho cùng thì Trữ Lễ Hàn cũng chỉ là ông chủ lớn nắm trong tay cả địa vị lẫn tiền tài. Nhưng chẳng lẽ vì sống cuộc sống sung túc từ lúc sinh ra cho tới giờ mà hình thành h*m m**n chiếm hữu trong con người anh để rồi gây chuyện sao?
Úc Tưởng cũng không phải là con giun trong bụng Trữ Lễ Hàn nên cũng không thèm suy nghĩ thêm, vừa tốn thời gian vừa hại não làm gì nữa.
Nhiễm Chương ở đầu dây bên kia nghe thấy cô nói mình đang ở trong một trang viên thì quả nhiên lộ ra vẻ tiếc nuối nói: “Thế bao giờ cô quay về đây thì tôi gặp cô vậy.”
Úc Tưởng: “Được thôi.”
Cô dừng lại một lát rồi lại hỏi: “Có cần thu thập đồ ăn giúp anh nữa không?”
Nhiễm Chương kịp phản ứng nhận ra cô đang nói đến chuyện đồ ăn trong game.
Anh ta mím môi, nở nụ cười rồi nói: “Tôi vẫn cần, cảm ơn cô nhé.”
Mấy câu nói đơn giản này của cô càng có tác dụng hơn hơn bất kỳ lời an ủi nào khác. Những câu này cũng giúp anh ta nhìn rõ tương lai của mình hơn. . .
Sau khi thoát khỏi gia đình tồi tệ kia, anh ta sẽ quay trở lại nghề nghiệp mà anh ta đã từng rất yêu thích với trạng thái tốt hơn.
Anh ta sẽ tiếp tục theo đuổi nó.
Còn cô Úc cũng vẫn đang ở đây, chờ đợi gọi anh ta chơi cùng.
Nhiễm Chương vui vẻ cúp điện thoại.
Úc Tưởng thu thập đồ ăn xong mới nhớ ra một chuyện.
Ngay lập tức cô tìm kiếm xem Hề Đình là ai.
Tấm hình đầu tiên hiện ra là ảnh chụp anh ta ở một studio nào đó.
Anh ta có dáng người cao ráo, mặc quần áo cổ trang, đầu đội kim quan ngồi trên ghế, nhìn vào trong sân khấu.
Trông anh ta còn giống đạo diễn hơn cả đạo diễn thật, mặt mày anh ta có vẻ kiêu căng ngạo mạn.
“Cũng khá đẹp trai đấy chứ.” Úc Tưởng nói.
Hệ thống vừa mở khóa đã bị câu nói của cô làm giật hết cả mình: “Cô nói ai đấy? Cái gì cơ?”
Úc Tưởng hỏi hệ thống rằng đây là nhân vật trong kịch bản à.
Hệ thống cũng ngỡ ngàng không biết gì: [Không phải mà, cô chờ một lát để tôi kiểm tra lại nội dung chính xác trong cốt truyện gốc xem]
Sau vài giây, hệ thống đã quay lại trả lời: [Đã kiểm tra xong, nội dung trong cốt truyện gốc chỉ nhắc đến anh ta là ngôi sao nam mà Ninh Ninh thích, bởi vì Ninh Ninh lúc nào cũng nhắc đến anh ta nên đã khiến Lăng Sâm Viễn nổi cơn ghen, sau này giữa hai người họ lại nảy sinh hiểu lầm. . . ]
Dù sao trong nội dung cốt truyện gốc cũng là hiểu lầm này qua đi rồi lại đến hiểu lầm khác, ngược nhau từ đầu đến hết truyện.
Úc Tưởng không có hứng nghe tiếp, bèn mở miệng đúng lúc cắt ngang lời hệ thống nói.
Nếu Hề Đình đã không phải nhân vật chính trong cốt truyện gốc.
Vậy thì tại sao anh ta và cô lại gặp nhau?
Úc Tưởng không nghĩ mãi mà không ra được lý do nên không nghĩ nữa.
Nếu như đối phương có mưu đồ thì sớm muộn gì anh ta vẫn sẽ tới tìm cô.
Úc Tưởng rút khỏi hệ thống, chụp hình cái hộp ngọc kia rồi sau đó gửi ảnh cho Trữ Lễ Hàn.
Úc Tưởng: [Tôi nhận quà của Cao Học Huy thì không sao chứ? ]
Có rất nhiều mối quan hệ tình nghĩa quà cáp qua lại giữa tầng lớp con cháu thượng lưu với nhau vậy nên chắc hẳn cũng có điểm phải chú ý. Ý định ban đầu của cô là muốn hỏi Trữ Lễ Hàn thử xem có sao không, chứ đừng để đến lúc chân trước cô vừa nhận đồ của Cao Học Huy thì chân sau Cao Học Huy đã dùng điều này để lấy lợi ích ở chỗ Trữ Lễ Hàn. Vậy thì không được.
Nếu vậy thật thì còn không bằng cô hỏi thẳng Trữ Lễ Hàn để lấy được lợi ích.
Úc Tưởng không hề xấu hổ mà nghĩ thầm trong lòng như vậy.
Lúc này bên phía Trữ Lễ Hàn thì anh đang ngồi trên bàn đàm phán, bình tĩnh cụp mắt nhìn xuống, lật điện thoại.
Trữ Lễ Hàn cong ngón tay gõ nhẹ vào bàn phím: [Cho cô thì cô cứ cầm lấy đi. ]
Ngay cả chuyện như vậy thôi mà cô cũng đã phải hỏi anh rồi sao?
Trữ Lễ Hàn gửi tin nhắn đi, xoa đầu ngón tay với nhau, đáy lòng anh râm ran ngứa ngáy như bị ai đó cào vào.
Dường như anh đang nhìn thấy khung cảnh Úc Tưởng ở sát ngay bên cạnh anh hết sức thân mật và thỏa mãn.
Nhưng trên thực tế, Úc Tưởng gần như sẽ không bao giờ thân thiết với anh sau khi mọi chuyện đã kết thúc.
Tuy cô không làm nhưng anh vẫn muốn như vậy.
Khung cảnh như thế chắc hẳn cũng sẽ giúp người ta thấy vui tai vui mắt.
Úc Tưởng nhận được tin nhắn anh gửi đến thì dứt khoát mở hộp ra không chần chừ.
“Tổng cộng có bao nhiêu nhỉ, hay là chúng ta giở ra đếm thử xem sao, xem thử xem cái hộp này trị giá bao nhiêu tiền?”
Hệ thống: [. . . ? ]
Sao cô lại trở nên giàu có rồi?
Bên phía Nhiễm Chương, sau khi cúp máy thì anh ta quay người tự tay viết một bài viết dài để lên tiếng đáp trả lại lời cáo buộc của chú mình. Khi viết xong, anh ta lại đưa bài viết cho luật sư xem qua, sau khi luật sư xem xong thì mới chia sẻ ra ngoài.
Những chứng cứ mà Nhiễm Chương cung cấp rất rõ ràng và đanh thép.
Tất cả số tiền anh ta kiếm được trong nhiều năm nay lại bị người nhà nuốt hết tất cả, hơn nữa phần lớn số tiền đó đều nằm trong tay Nhiễm Binh.