Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 104

Trữ Lễ Hàn nghe thấy anh ta nói đến đây thì khẽ cau mày nhưng cũng rất khó có thể nhận ra.

Thế nhưng lúc này Úc Tưởng lại mở miệng rất nhanh, cô khẽ cười nhìn người đàn ông kia, nói: “Tôi vẫn chưa xem bộ phim đó. Nhưng mà tôi nghe anh nói nhiều như vậy thì chắc hẳn anh phải hiểu anh ta lắm nhỉ. Chắc chắn anh rất thích anh ta có đúng không?”

Người đàn ông cứng họng không biết nên đáp trả như thế nào.

Sắc mặt anh ta tái nhợt đi: “Ai mà lại thích người làm nghề này cơ chứ? Nếu bỏ qua những hào quang mà nó mang lại thì chẳng phải mọi người đều bảo nghề này là nghề bị xem thường nhất, ở tầng đáy của xã hội hay sao.”

Úc Tưởng nghe thấy anh ta nói vậy là hiểu ngay lý do vì sao người này không vừa mắt cô như thế.

Anh ta nói như vậy thì không khác gì đang phân biệt đối xử coi thường tất cả mọi nghề nghiệp thấp kém hơn tầng lớp con cháu thượng lưu.

“Trâu Bành.” Trữ Lễ hàn ngước mắt lên, giọng nói không cao không thấp, vừa phải gọi tên của người đàn ông kia.

Da mặt người đó co rúm lại nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười hết sức tự nhiên, anh ta nói: “Tôi cũng không có ý gì khác cả chỉ là tôi có chút tò mò mà thôi, sao cô Úc lại có thể không biết đến Hề Đình chứ?”

Úc Tưởng bỗng nhiên quay đầu sang hỏi: “Lúc trước cậu cả Trữ có biết người tên Hề Đình này là ai không vậy?”

Vẻ lạnh lùng trong mắt Trữ Lễ Hàn nhạt đi một chút, anh nói: “Tôi không biết.”

Úc Tưởng quay đầu lại: “Cậu cả Trữ cũng không biết đó thôi, anh có muốn hỏi xem tại sao cậu cả Trữ lại không biết anh ta không?”

Một lần nữa, Trâu Bành lại bị cứng họng không biết nói gì.

Lúc này Cao Học Huy mới xen vào lên tiếng nói: “Thế à, chuyện này cũng bình thường thôi mà. Tôi cũng không biết Hề Đình đây này.”

Trâu Bành: “Ha ha.”

Úc Tưởng ung dung nói: “Chao ôi, bây giờ thì mọi người đều biết chuyện anh thích anh ta rồi, fan cuồng lăng xê thần tượng không thành công thì cũng không cần chán nản quá đâu. Lúc này mà quay lại hạ thấp hay giẫm lên thần tượng thì cũng không phải việc người quân tử nên làm. . .”

Trâu Bành không nhịn được nữa phải lên tiếng: “Tôi. . .”

Úc Tưởng lại nói tiếp: “Còn chơi mạt chược nữa không?”

Cao Học Huy: “Chơi chứ! Chơi chứ!”

Câu nói này khiến cho cơn giận bừng bừng chất chứa trong lòng của Trâu Bành như bị mắc kẹt, nghẹn lại không thể bùng phát ra ngoài.

Trâu Bành cũng không phải kẻ ngu, cơn giận này nghẹn lại trong lòng cũng giúp anh ta lấy lại sự tỉnh táo.

Đến cả cậu cả Trữ cũng không lên tiếng thế mà vừa rồi cô Úc này hỏi cái gì thì cậu cả Úc trả lời cái đó, có thể thấy rõ rằng cậu cả cũng không cho rằng đây là chuyện to tát gì cả. . . Nếu anh ta cứ cố nắm lấy không buông thì tình cảnh sẽ trở nên rất khó coi.

Đương nhiên từ tận đáy lòng Trâu Bành sẽ không thừa nhận rằng cô gái tên Úc Tưởng này khiến người ta rất bực bội, mẹ nó nữa chứ.

“Tâm trạng của cô Úc tốt thật đấy.” Người này vừa nãy đã giật điện thoại của Trâu Bành rồi đọc bình luận xong cười phá lên nhưng sau đó lại vội vàng nói: “Nào đến đây, tiếp tục chơi mạt chược nào!”

Cảm giác không vui đang dâng lên trong lòng Trữ Lễ Hàn đã lắng xuống hết sức thần kỳ.

“Cô Úc muốn chơi gì?” Cao Học Huy hỏi.

Úc Tưởng có thể nhận thấy rõ một điều từ thứ tự lên tiếng của bọn họ đó là chắc hẳn người này có địa vị chỉ sau Trữ Lễ Hàn, là người có quyền lên tiếng nói chuyện nhất.

Úc Tưởng cũng không khách sáo với anh ta nữa, cô nói: “Tôi muốn chơi đấu địa chủ.”

Người ngồi bên cạnh cười nhắc nhở cô: “Đấu địa chủ chỉ có ba người chơi thôi.”

Úc Tưởng gật đầu: “Ừm, tôi chỉ biết chơi trò này thôi.”

Cao Học Huy mặc kệ, không quan tâm chuyện có mấy người chơi cho lắm: “Được vậy thì chơi trò này.”

Trữ Lễ Hàn không bao giờ chơi những trò này.

Vậy nên anh chàng Trâu Bành kia bị gạt ra khỏi ván bài này như một chuyện đương nhiên.

Trâu Bành: “. . .”

Đáy lòng anh ta đang chửi thầm, hỏi thăm mười tám đời tổ tiên nhà cô.

Úc Tưởng là người có thể thua hết sạch tất cả Đậu Vui Vẻ mà mình có dù cô chỉ chơi trên điện thoại. Thế nhưng cô hoàn toàn không ngờ được rằng trên đời này lại có người còn có vận may còn đen hơn cả cô.

Cao Học Huy thua ba ván liên tiếp.

Cho dù mọi người có nhường cho anh ta thắng thì anh ta cũng không thắng nổi ván nào.

Nhưng Cao Học Huy vẫn cứ cứng đầu cứng cổ chơi dù thua nữa thua mãi thì anh ta cũng vẫn muốn chơi đấu địa chủ.

Tuy anh ta cũng phải thua vài ván rồi nhưng không ai nhắc đến chuyện tiền nong nếu không thì có lẽ hôm nay Cao Học Huy đã thua to rồi.

“Tất cả là do ông cụ ở nhà, do ông ấy lây vận đen sang cho tôi.” Cao Học Huy im lặng.

Úc Tưởng mở miệng: “Lúc tôi chơi trò này trên mạng thì cũng hay thua lắm.”

Cao Học Huy nghe thấy cô nói vậy thì cảm thấy hai người họ cùng là những người lưu lạc tha hương, cùng chung hoàn cảnh.

Nhưng rất nhanh anh ta đã nhớ ra một điều.

Đó chính là trong ván này Úc Tưởng đã thắng anh ta.

Kết hợp với những lời cô vừa nói thì mẹ nó càng khiến người khác thấy nhục nhã hơn. . .

Đúng lúc này Melissa bưng trà vào: “Tôi có pha một chút trà đại hồng bào.”

Cô ta vén rèm lên đi vào, lúc nhìn thấy Trữ Lễ Hàn và Úc Tưởng thì ngạc nhiên: “Cậu cả ăn xong rồi sao?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừ.”

Melissa tiến lên phía trước, nở nụ cười rồi sau đó đặt trà lên bàn.

Lúc này, việc cô ta làm trước tiên là rót trà cho Úc Tưởng.

Nhưng Trữ Lễ Hàn lại chợt lên tiếng nói: “Cô ấy không uống trà đâu, cô cứ rót cho cô ấy ly nước nóng đi.”

Úc Tưởng: ?

Ai nói với anh là tôi không uống trà vậy hả?

Đây là trà đại hồng bào đấy? Là loại trà rất nổi tiếng có đúng không? Tôi còn chưa bao giờ được uống loại trà này đâu đấy.

Tuy Úc Tưởng không mở miệng nói ra nhưng dường như Trữ Lễ Hàn nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng cô.

Anh nói: “Giờ giấc cũng không còn sớm nữa, cô có chắc uống nó xong cô ngủ được không hả?”

Úc Tưởng suy nghĩ một lúc cũng thấy đúng: “Vậy có nước ép trái cây không?”

Vẻ mặt Melissa lộ ra vẻ hơi xấu hổ, cô ta đứng thẳng người lên nói: “Không có. . .”

Cao Học Huy tiện tay cầm một quả cam lên: “Không có ép sẵn thì giờ mình tự ép không phải là có rồi sao? Nhạy bén lên nào.”

Melissa: “. . .”

Cô ấy cầm lấy quả cam, đáp lời rồi đi ép nước trái cây cho Úc Tưởng.

Úc Tưởng nhìn theo hướng Cao Học Huy thì nhìn thấy một vài quả cam còn sót lại trong khay đựng trái cây, những quả cam có lớp vỏ ngoài màu vàng tươi.

Cô đã có thể tưởng tượng ra trong đầu những giọt nước cam mọng nước trong quả cam này.

Vừa tưởng tượng đến đó thôi trong miệng Úc Tưởng đã ch** n**c bọt, sau đó cô không nhịn được cầm quả mơ trong khay hoa quả khô để trên bàn lên ăn trước.

Khoảng tầm mười phút sau, Melissa mang nước trái cây vào.

Úc Tưởng uống một ngụm. Trong bầu không khí hòa thuận vui vẻ đầy ấm áp, uống một ngụm nước mát lạnh này cũng khiến cho con người ta cảm thấy rất dễ chịu thoải mái.

Cao Học Huy quay đầu nhìn lướt qua, cũng không thèm tính bài của mình vì dù sao với cái vận may đen đủi này của anh ta cho dù có tính nữa tính mãi thì cũng trắng tay thôi. Cao Học Huy hỏi: “Uống có ngon không?”

Úc Tưởng: “Uống cũng ngon đấy.”

Cao Học Huy: “Vậy hả, thế thì tôi cũng phải uống một ly mới được.”

Melissa nghe thấy anh ta nói vậy thì không khỏi cúi đầu nhìn ấm trà mình mang đến.

Chỉ có mỗi Trâu Bành uống nửa chén trà còn lại không ai uống nữa cả.

Melissa: “. . . Được.”

“Nếu thế thì hôm nay tôi cũng uống nước trái cây luôn.” Một người khác ngồi bên cạnh cười nói: “Bàn chuyện làm ăn lúc nào cũng uống rượu, con mẹ nó nữa chứ, uống rượu xong rồi lại uống trà. Tôi cũng đã uống đến phát ngán lên rồi.”

Cao Học Huy gật đầu nói: “Vậy thì uống thêm mấy ly nữa chứ.”

Melissa thầm nghĩ ở trong lòng hôm nay quả đúng là một ngày kỳ lạ, sau đó cô ta mới quay người đi làm nước ép trái cây cho bọn họ.

Lúc mấy ly nước trái cây vừa được bưng lên bàn lần nữa, vừa khéo đúng lúc Cao Học Huy cảm thấy chơi mạt chược đến nóng hết cả người thế nên anh ta cầm ly lên uống một ngụm.

“Con mẹ nó! Chua quá! Đậu má, uống quá đi mất! Melissa cô làm như này là đang có ý kiến gì với tôi đúng không? Cô vắt chanh vào đây rồi chứ gì?” Cao Học Huy suýt nữa thì nhảy cẫng lên.

Melissa nghe vậy thì không khỏi luống cuống, cũng vội vàng cầm một ly lên nếm thử: “. . . Đúng là hơi chua thật.”

Cô ta không khỏi nhìn về phía Úc Tưởng.

Sao cô gái này lại không nói sớm chứ?

Cao Học Huy cũng nhìn Úc Tưởng: “Cô không thấy chua sao?”

Úc Tưởng không tài nào hiểu nổi, cô nói: “Vẫn uống được mà, không phải lúc ăn quả cam vào miệng cũng là vị chua chua ngọt ngọt hay sao?”

Cao Học Huy hoang man không hiểu, thậm chí anh ta còn tự hoài nghi về chính bản thân mình.

Melissa lúng túng nói: “Lần này tôi mua hoa quả không được ngon cho lắm, lần sau nhất định tôi sẽ chú ý hơn.”

“Thôi được rồi đây cũng không phải chuyện gì to tát. . .” Cao Học Huy xua tay nói.

Sau đó bọn họ tiếp tục chơi mạt chược, còn chuyện này cũng nhanh chóng bị bọn họ cho vào quên lãng.

Mọi người chơi đến mười một giờ đêm, Úc Tưởng ngáp một cái rồi cũng đi ngủ luôn.

Lúc này Stanley mới xuất hiện dường như muốn nói chuyện với bọn họ. Dù sao thì đây cũng không phải chuyện Úc Tưởng quan tâm, cô đi theo người giúp việc về phòng trước, cũng chỉ tắm qua loa một chút rồi chui vào chăn lông đi vào giấc ngủ.

Giờ phút này người đau khổ cũng chỉ có fan hâm mộ mà thôi.

Những người đau khổ nhất đương nhiên là fan hâm mộ của Nhiễm Chương, họ đang than thở trong phòng phát sóng trực tiếp: [Lần này thì hay rồi, không được xem trực tiếp nữa rồi. . . ]

[Hình như A Z mời luật sư rồi. ]

[Mời luật sư sao? Không phải kiện chú ruột anh ấy tội xúc phạm nhân phẩm và danh dự đấy chứ? Chuyện này. . . ]

[Thắc mắc làm gì, ngày mai là biết ngay thôi mà. ]

Đêm dần khuya, cư dân mạng hóng drama cũng ồn ào giải tán.

Chỉ có rất ít người vẫn đang cảm thán Úc Tưởng quả thật quá đỉnh, trên mạng thì đang tranh cãi như bãi chiến trường còn cô thì đang ngồi trong nhà kính chơi mạt chược ngắm cảnh tuyết rơi qua cửa sổ.

Ngày hôm sau, khi Úc Tưởng thức dậy không nhìn thấy Trữ Lễ Hàn đâu cả.

Cô thay quần áo nhưng vẫn quấn mền đi ra ngoài nhưng sau đó lại bị một mùi thơm thu hút sự chú ý.

Trong căn nhà kính Úc Tưởng vào ở một ngày trước chỉ còn lại Cao Học Huy, Trâu Bành và một người khác mà cô không biết tên.

Cao Học Huy vừa nhìn thấy cô thì nói: “Cậu cả có việc phải bay ra nước ngoài để giải quyết, có lẽ tối nay có thể trở về.”

Úc Tưởng: “Ồ.”

Vốn dĩ cô còn đang thấy lạ nhưng vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy vệ sĩ Dư Đồng mà Trữ Lễ Hàn đã mời cho cô.

Hai tay Dư Đồng xách cái túi lớn, cô ấy đi đến trước mặt cô nói: “Cậu cả bảo chị mang cho em ít quần áo tới đây.”

Úc Tưởng đầy sửng sốt: “Sao vậy? Anh ấy dặn chị như vậy là đang định để em ở đây vài ngày sao?”

Dư Đồng nhỏ giọng nói: “Chị cũng không rõ nữa.”

Cao Học Huy đứng bên cạnh gật đầu nói: “Ý của cậu cả Trữ đúng là như vậy, anh ấy nói chỗ này an toàn, hơn nữa phong cảnh cũng khá đẹp. Melissa cũng làm xong thức ăn rồi. À, còn chuyện này nữa, nếu cô không thích ăn mấy món này thì cô cứ gọi món của bất kỳ một nhà hàng cao cấp nào đó, những nhà hàng đó đều có thể giao đồ ăn đến cho cô ngay lập tức.”

Đúng lúc Melissa bưng bữa sáng ra nghe thấy mấy chữ “Nếu cô không thích ăn mấy món này” của anh ta thì bước chân cũng dừng lại như bị đóng băng tại chỗ.

Còn Úc Tưởng thì lên tiếng trả lời: “Ồ, vậy thì nơi đây đúng là ngôi nhà tình yêu trong mơ rồi còn gì nữa, ở đây thêm mấy ngày cũng được.”

Nhưng vì sao lại nói nơi này an toàn chứ?

Úc Tưởng chớp mắt mấy cái.

Anh làm như vậy là do không muốn đám người không có mắt của nhà họ Nhiễm lại đến trả thù cô có đúng không?

Úc Tưởng càng suy nghĩ cảng cảm thấy cũng có vẻ hợp lý.

Nhiễm Chương chính là cây hái ra tiền của nhà họ Nhiễm, một khi là chuyện dính dáng đến thứ như tiền bạc thì sẽ luôn có người cam tâm tình nguyện trở thành kẻ liều mạng vì nó.

Úc Tưởng lại quay đầu nhìn Dư Đồng: “Vậy chị Dư cũng ở lại đây cùng với em vài ngày nhé?”

Dư Đồng nói: “Việc này thì dĩ nhiên là được rồi, đây là trách nhiệm của chị mà.”

Cậu cả Trữ quả thật là hiểu lòng người.

Đáy lòng Úc Tưởng thầm cảm thán một câu.

Dù lần này anh để cô ở lại đây thêm mấy ngày thì cô cũng không cảm thấy khó chịu và kỳ lạ chút nào cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn