“. . . Có ai mà không muốn nỗ lực chăm chỉ học xong đại học chứ? Không phải tôi muốn bỏ học mà bởi vì vốn dĩ tôi cũng không phải thiên tài học một nhớ mười trên phương diện học tập. Giờ giấc cho việc huấn luyện và cho việc học của tôi trái ngược với nhau, người nhà của tôi đã đưa ra lựa chọn thay tôi, họ đã chọn việc huấn luyện chứ không phải học hành.
Không có bất kỳ ai có thể tượng tượng ra nổi khi thứ bạn yêu thích đam mê nhất lại trở thành những chiếc gông cùm xiềng xích đè nặng trên đôi vai của bạn là cảm giác gì. Có lẽ đó sẽ là cảm giác buồn nôn đến phát ốm lên được mỗi khi nhìn thấy nó. Rất xin lỗi mọi người, có thể khi tôi viết ra những dòng này sẽ làm tổn thương trái tim của những người hâm mộ môn thể thao điện tử thế nhưng quả thật tôi đã từng cảm thấy như vậy đấy.
Thậm chí chú tôi còn liên lạc riêng với những fan hâm mộ lớn của tôi, sẽ có một bộ phận dùng “sức ép số đông” để thay tôi đưa ra những lựa chọn, lựa chọn tham gia giải thi đấu nào hay không tham gia giải thi đấu nào. Hay cả chuyện qua lại làm bạn với tuyển thủ nào hay không làm bạn với tuyển thủ nào.
Còn chuyện tôi chuyển sang công ty khác là Khải Tinh thì tôi làm thế không phải vì cô Úc. Mà là do khi ở công ty cũ tôi không thể thở nổi, tôi muốn mình được sống, tôi muốn tự cứu lấy chính bản thân mình. Thật sự rất may mắn khi tôi gặp được cô Úc.
Tôi đã và đang được tiếp thêm sức mạnh từ tinh thần đầy nghị lực và sống hết mình của cô Úc, nhờ nó tôi đã tìm lại được nhiệt huyết của mình. . .”
Tuy bài viết thanh minh của Nhiễm Chương rất dài nhưng do chính tay anh ta viết nên nó càng có sức rung động lòng người hơn.
Đây là những lời nói, lời tâm sự dài nhất mà anh ta trải lòng với fan hâm mộ với người qua đường từ khi bắt đầu vào nghề đến nay.
Mỗi một chữ mỗi một câu trong bài viết này cũng đủ để khơi dậy những cơn sóng to gió lớn trong lòng tất cả mọi người.
Thậm chí Nhiễm Chương còn để lộ những vết sẹo ở cổ tay được che giấu bấy lâu nay, những dấu vết để lại do những ngày tháng huấn luyện nặng nhọc không thể chịu đựng được và do chứng trầm cảm nặng khi anh ta còn trẻ.
Ngay sau khi bài viết do Nhiễm Chương tự tay viết được tung ra thì công hàm của luật sư cũng được công bố.
Những hành vi bóc lột ngược đãi của người nhà Nhiễm Chương đều diễn ra vào lúc anh ta còn chưa trưởng thành.
[Móa nó nữa chứ! Nói vậy có nghĩa là cô Úc quả thực đúng là người cứu anh ấy ra khỏi biển lửa mà? ]
[Xem kỹ công hàm của luật sư thì đều là những cái tên vô cùng nổi tiếng văn phòng luật sư Viễn Trúc, văn phòng luật sư Hân Khải, văn phòng luật sư Hùng An. . . Nhất là văn phòng luật sư Viễn Trúc, quản lý văn phòng luật sư này chính là Toàn Lam đấy! ]
Bình luận này vừa được hiển thị là đã được Nhiễm Chương trả lời ngay.
Nhiễm Chương: [Đúng vậy, đây đều là những văn phòng luật sư tôi mà cô Úc đã tìm giúp tôi. Lúc đầu tôi định hỏi vay tiền cô ấy nhưng cô ấy lại trực tiếp tìm luật sư cho tôi. ]
[Con mẹ nó nữa trời ơi! Lần đầu tiên A Z trả lời bình luận của fan hâm mộ đấy! A a, em biết rồi, cô Úc thật là người tốt mang tấm lòng bác ái mà! Cô ấy đỉnh quá đi mất! ]
[. . . Úc Tưởng hào phóng thật đấy, mấy luật sư này đều là những luật sư nổi tiếng ở những lĩnh vực án kiện khác nhau. Cuối cùng thì tất cả những cay đắng uất ức mà A Z phải chịu đựng mấy năm nay cũng có thể nói hết ra rồi. Không biết lúc A Z nhìn thấy những luật sư này thì có khóc không nữa chứ tôi là tôi muốn khóc lắm rồi. Cùng chung cảnh ngộ có người nhà có d*c v*ng khống chế mạnh thì quả thực cũng thấy cảm động lây mà. ]
[Đâu chỉ thấy cảm động lây đâu chứ, bây giờ đọc lại cái bài viết dài tố cáo Nhiễm Chương mà chú Nhiễm Binh tung ra, cái câu cuối cùng là gì ý nhỉ, à là chú và ba mẹ cháu, tất cả mọi người thân trong nhà đều vẫn đang chờ đang đợi cháu. Ông đây nhổ vào, bây giờ đọc lại đúng là dựng hết tóc gáy, rợn hết cả người. Lời này đối với A Z ở thời điểm hiện tại không khác gì có quái vật đang chờ chực để ăn hết cả xương tủy anh ấy mà. ]
Dưới cơn tức giận đồng lòng của đám cư dân mạng thì ngay cả trận mắng chửi của fan hâm mộ hai nhà Nguyên – Hề cũng phải tạm thời rút lui khỏi.
Việc này còn tác động đến các tài khoản chính thức của các cơ quan nhà nước nói về vấn đề giáo dục trẻ vị thành niên, lại có các tài khoản lớn có tích V cũng nói về nguồn gốc gia đình.
[Chuyện này, nếu tôi nhớ không lầm thì thật ra hình như lúc đầu nhà họ Úc cũng không hòa thuận lắm đâu. Nhưng Úc Tưởng lại sống rất thoải mái thì phải? Tôi tò mò sao cô ấy làm được quá. ]
[Không phải lần trước có nhà xuất bản nói muốn mời cô ấy viết sách sao? Tôi xin người đấy, lúc nào sách được tung ra thị trường tôi sẽ mua ngay. ]
Lần này thì hay rồi.
Úc Tưởng trực tiếp thăng cấp thành nữ bồ tát trên mạng Internet rồi.
Có một số ít người không cam lòng thì nhiều lần đâm chọc nói: [Cho dù như thế nào thì Nhiễm Chương cũng không nên vì Úc Tưởng mà ra tay đánh người nhà của mình chứ? ]
[Việc này ấy hả, trong phần bình luận Nhiễm Chương đã nói rõ rồi, lúc đó là do ba anh ta không vừa lòng chuyện cô Úc mời luật sư, ông ta còn định đánh cô Úc nữa cơ nhưng lại bị vệ sĩ ngăn lại. Nếu không tin thì anh có thể hỏi cục cảnh sát. ]
Những người không cam lòng kia câm miệng ngay lập tức.
Vốn dĩ đám người đó cũng chỉ là đám anh hùng bàn phím, nhắc đến cục cảnh sát là cả đám đã run rẩy chột dạ rồi.
Ngay lúc này bên Trữ thị cũng tung ra công bố của luật sư.
Kiện Nhiễm Binh liên quan đến tội xúc phạm danh dự và nhân phẩm.
Ngay khi công bố được tung ra thì cư dân mạng hết sức kinh ngạc.
[Móa nó! Đây là động chạm đến cá lớn khiến người ta phải ra mặt luôn rồi? ]
Ngay từ đầu khi sự việc nổ ra thì cậu cả Trữ hoàn toàn không ra mặt.
Nhưng đội ngũ pháp lý hùng hậu của Trữ thị lại ra mặt, điều này cũng đã đủ có mặt mũi thể diện rồi.
“Kiện mấy cư dân mạng thì thật vô vị, chúng tôi thích hành động trực tiếp hơn.” Đội ngũ pháp lý đã nói vậy đấy.
[. . . Cuộc đời của Úc Tưởng chính là sảng văn đúng không? ]
[Thế này còn không phải là nắm chắc phần thắng à? ]
[Tôi tò mò quá đi mất a a a, lần trước trở về từ đảo hoang, sau lần cậu cả Trữ và Úc Tưởng cùng chung khung hình đó thì cũng không có tin tức gì nữa. Đám săn ảnh có thể ra sức cố gắng làm việc hơn không hả? ]
Nhóm cư dân mạng hóng hớt drama trong thời gian ngắn đã nghiêng ngả rút lui.
Còn bên Ninh Nhạn thì cô ta còn đang vô cùng kinh ngạc đến nỗi suýt chút nữa làm vỡ cốc.
Cô ta không ngờ được rằng Úc Tưởng sẽ lật ngược thế cờ nhanh đến vậy.
“Úc Tưởng tìm được nhiều luật sư như vậy từ đâu chứ?” Ninh Nhạn không kìm lòng được mà thì thầm hỏi.
Lúc này Lăng Sâm Viễn đang ngồi đối diện cô ta chơi mạt chược mới ngẩng đầu, nói: “Tôi tìm cho đấy.”
Ninh Nhạn: !
Lăng Sâm Viễn híp mắt lại: “Chắc có lẽ Hà Vân Trác cũng tìm cho nữa đấy.”
Lồng ngực của Ninh Nhạn như mắc nghẹn, cô ta chợt giật mình, ngón tay bị bàn kẹp phải.
Cô ta cố chịu đau, lại nhìn lại đoạn mà đội ngũ pháp lý của Trữ thị đã nói.
Kiện mấy cư dân mạng thì không thú vị gì cả, chúng tôi thích hành động trực tiếp hơn. . . Trực tiếp bắt luôn kẻ chủ mưu cầm đầu phía sau màn đen sao?
Nhịp tim Ninh Nhạn ngày càng nhanh hơn.
Lần này cô ta không thể dùng những anh hùng bàn phím mà Hà Vân Trác đã tìm tạm cho cô ta được nữa rồi. . . Liệu có bị điều tra ra không?
Dù cô ta biết Trữ thị đã kiện Nhiễm Binh nhưng cô ta càng đọc lại càng cảm thấy dường như câu nói kia đối phương đang nói cho cô ta nghe vậy.
Ninh Nhạn ngẩng đầu: “Họ làm việc rêu rao, huênh hoang như thế không sợ chủ tịch Trữ nhìn thấy rồi tìm cô Úc gây phiền phức cho cô ta sao?”
Nếu nói cô ta nói câu này là để mọi người xung quanh nghe thì đúng hơn là cô ta nói câu này là đang nói cho chính bản thân mình nghe để làm yên lòng chính mình.
Lăng Sâm Viễn không nói tiếp.
Mà Lăng Sâm Viễn đã không nói gì thì những người khác càng không dám nói tiếp.
Đây chính là tin đồn liên quan đến Trữ thị, con riêng nhà họ Trữ vẫn đang ngồi ở đây đấy.
Bên kia, thư ký Lưu cũng đang nói chuyện điện thoại với Hề Đình.
Thư Ký Lưu hỏi: “Chuyện thế nào rồi?”
Hề Đình: “. . . Chuyện này không dễ làm đâu.”
Trong lòng thư ký Lưu chửi thầm: nói thừa quá, chuyện dễ làm thì còn tìm anh ta làm gì?
Hề Đình: “Lúc đầu kế hoạch của tôi là anh hùng cứu mỹ nhân.”
Thư ký Lưu luôn miệng nói: “Kế hoạch của anh không tồi, anh hùng cứu mỹ nhân cũng không tồi đâu.”
Hề Đình: “Nhưng cô ta không nhìn thấy, cũng rời khỏi đó luôn mà không thèm quay lại.”
Thư ký Lưu: “. . . Vậy thì làm thêm lần nữa đi!”
Hề Đình: “Tôi cũng muốn vậy đấy nhưng cũng chỉ diễn ra trong một buổi tối thôi. Sự việc đã được giải quyết xong nên hoàn toàn không có chỗ để tôi phát huy mà. Thư ký Lưu, chuyện này anh không nói cho tôi biết, đội ngũ anh hùng cứu mỹ nhân đều có hàng dài người đang xếp hàng đấy. . .”
Thư ký Lưu choáng váng hết cả đầu óc.
“Chuyện này cũng khá khó đấy. . .”
Trong lòng thư ký Lưu tự nhủ thầm chẳng lẽ anh ta muốn thêm tiền sao?
“Tôi thích những chuyện có tính thử thách cao như này.” Hề Đình cong môi cười một tiếng.
Thư Ký Lưu thở phào nhẹ nhõm: “. . .”
May quá đi mất.
Tên này đúng là tên điên mà.
Mà lúc này, rốt cuộc Trữ Sơn mới chậm chạp nhận được tin tức.
Sắc mặt ông ta thay đổi, đứng thẳng người lên: “Trữ Lễ Hàn lại dám giao đội ngũ pháp lý của Trữ thị cho Úc Tương dùng! Hai đứa chúng nó lại còn dám thông đồng với nhau làm bậy, vấn vương nhau không dứt nhau được! Đi tìm Úc Tường cho tôi! Không, gọi luôn Nguyên Cảnh Hoán đến cho tôi!”
Thư ký Lưu che ống nghe điện thoại lại, quay đầu nhìn Trữ Sơn: “Chủ tịch Trữ ông sao vậy?”
Đầu dây bên kia điện thoại, Hề Đình cũng mở miệng nói: “Hay là như vậy đi, bây giờ anh nói rõ cho tôi biết xem cô Úc thích cái gì?”
Thư ký Lưu quay đầu lại, suy nghĩ một lúc lâu sau đó tốn hết sức lực mà nói ra một từ: “. . . Tiền?”
Hề Đình: ?”
Thư ký Lưu vội vã cúp điện thoại, quay đầu đối mặt với gương mặt đang giận dữ của Trữ Sơn.
“”Trước tiên, ông hãy nguôi giận một chút đi, tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu Nguyên ngay.”” Thư ký Lưu vừa rồi cũng chỉ lo nghe Hề Đình nói chuyện, giọng nói của Trữ Sơn cậu ấy cũng chỉ nghe thấy cái gì mà “”cấu kết làm bậy””, “”gọi cho Nguyên Cảnh Hoán””.
“”Nam diễn viên chính xuất sắc nhất à? Nam diễn viên chính xuất sắc nhất cái gì chứ? Một chút tác dụng cũng không có! Cậu ta nhận được nhiều giải thưởng như vậy, tất cả đều bỏ vào trong bụng chó rồi hay sao? Ngay cả làm thế thân cũng làm không xong.”” Trữ Sơn tức giận đầy một bụng.
Thư ký Lưu ở bên cạnh liên tục gọi hai cuộc điện thoại.
“”Không gọi được. . .”” Biểu cảm trên gương mặt của thư ký Lưu cũng có chút lúng túng. Người là cậu ấy phụ trách tìm, bây giờ xảy ra chuyện ngay lúc quan trọng thế này, chẳng phải cậu ấy sẽ bị trừ lương sao?
Trữ Sơn lạnh lùng nói: “”Vậy trước tiên cứ mặc kệ cậu ta đi, khi cậu ta ý thức được sự ngu xuẩn và sự vô dụng của bản thân thì cậu ta sẽ tìm đến cậu xin xỏ thôi.””
“”Chuẩn bị xe, đi tìm Úc Tưởng trước đã.”” Trữ Sơn quyết định một cách nhanh chóng.
Ngay sau đó Trữ Sơn đã dẫn thư ký và vệ sĩ lên xe.
Thư ký Lưu hỏi: “”Có cần gọi điện thoại trước cho cô Úc biết không?””
“”Gọi điện thoại để cho con ranh đó có thời gian chạy hay sao? Cậu không thể nào động não lên một tí à?”” Trữ Sơn không vui nói.
Thư ký Lưu: “”Vậy. . .””
Trữ Sơn nói: “”Trước tiên cứ đi tới khu biệt thự Ngự Thái, hỏi xem gần đây Úc Tưởng có ở bên đó hay không.””
Thư ký Lưu đáp lại rồi vội vàng gọi điện thoại cho nhân viên ở Ngự Thái.
Nhân viên bất động sản của Ngự Thái nghe điện thoại rất nhanh: “”Alo, xin chào, bất động sản Ngự Thái xin nghe.””
Thư ký Lưu: “”Xin chào, tôi muốn hỏi một chút, gần đây cô Úc có tới đó không?””
Bộ phận bất động sản: “”Xin thứ lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ bất cứ thông tin nào về chủ sở hữu ra ngoài.””
Điện thoại của thư ký Lưu đang mở loa ngoài, Trữ Sơn vừa nghe xong, cảm thấy cơn tức giận trong lồng ngực còn chưa có chỗ xả lại nghẹn thêm. Ông ta đoạt lấy điện thoại di động, nói: “”Căn nhà kia của nó chính là do tôi sang tên cho nó.””
“”Vòng vo một hồi thì ông vẫn không phải là chủ sở hữu, cô ấy mới là chủ căn nhà này.”” Suy luận của bộ phận bất động sản vô cùng trôi chảy, không vấp một chút nào.
Trữ Sơn: “”. . .””
“”Tôi là Trữ Sơn.”” Ông ta nói.
Bộ phận bất động sản ở đầu dây bên kia nghe xong giật mình.
Là Trữ Sơn của tập đoàn Trữ thị đó hả?
Nhân viên bộ phận bất động sản che đi trái tim vì bị khẩn trương mà nhảy loạn nhịp, mở miệng nói: “”Xin lỗi. . .””
Trữ Sơn giận đến mức đập điện thoại di động: “”Cái đám ngu ngốc không biết trước sau này, cả đời này cũng chỉ có thể đi làm trâu làm ngựa cho người ta mà thôi!””
Tài xế lái xe nghe lời này, không nhịn được phản bác ở trong lòng: Người dân lao động chúng tôi chọc gì ông mà ông lại chửi?
Thư ký Lưu luôn là cánh tay phải trung thành của Trữ Sơn, dẫu sao cũng là một thư ký cao cấp, cậu ấy nghe rồi thì không có biểu cảm gì cả.
Nhưng Trữ Sơn lại lên tiếng một lần nữa: “”Gọi điện thoại đến nhà họ Úc, liên lạc với bác cả của nó đi.””
Lúc này thư ký Lưu không thể nào im lặng được nữa: “”Chủ tịch Trữ, cái điện thoại di động mà ông mới vừa đập là của tôi.””
Trữ Sơn: “”. . .””
Cứ cái đà này, Trữ Sơn cảm thấy mình không có cách nào mà thuận lợi vượt qua được.
Nhưng mà dù gì đi nữa thì cuối cùng, Trữ Sơn vẫn “”khuất tôn hàng quý””* dùng điện thoại di động của mình, liên lạc với bác cả của Úc Tưởng.
*Khuất tôn hàng quý: chỉ người có thân phận cao quý nhưng lại nhún nhường hạ mình xuống.