Tôi Buông Tay, Anh Ta Lại Níu Kéo, Ha!

Chương 25

Chương 25.



Tống Nhã Tuyên cảm thấy hai má nóng bừng như lửa đốt, không dám ngẩng lên nhìn Tống Mộc Trạch.



Sáng ra cô mới chỉ ăn hai chiếc bánh bao, vì quá buồn ngủ nên trưa cũng chẳng ăn gì mà về ký túc xá nằm luôn.



Ai ngờ lại bị Lưu Kiến Hồng kéo đi, kết quả là đối tượng xem mắt thì chẳng thấy đâu, lại đụng mặt Cố Trần Dục rồi bị Tống Mộc Trạch đưa về cục cảnh sát.



Quay cuồng suốt gần mười tiếng đồng hồ, cô thật sự đã đói lả...



Nhìn bộ dạng lúng túng của Tống Nhã Tuyên, Tống Mộc Trạch thấy hơi buồn cười, nhưng khuôn mặt cương nghị của anh vẫn không để lộ chút ý cười nào:



"Tôi cũng vừa vặn tan làm, để tôi đưa cô về trường."



Nghe anh bảo đưa mình về, mắt Tống Nhã Tuyên sáng lên, nhưng theo bản năng lại xua tay: "Không không... phiền anh quá..."



"Trừ lúc ngủ ra, hiện tại cô không được đi một mình."



Tống Mộc Trạch ẩn ý tiết lộ về tình trạng của cô.



Tống Nhã Tuyên sững người, chẳng lẽ mình thật sự bị hung thủ nhắm đến rồi sao?



Tống Mộc Trạch quay người, ra hiệu cho cô đi theo.



Tống Nhã Tuyên ngơ ngác "vâng" một tiếng, rồi lật đật bước theo sau anh.



Khi đi ngang qua văn phòng, mấy đồng nghiệp đều rướn cổ lên nhìn, cứ như thể vừa thấy chuyện gì lạ lùng lắm.



"Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Đội trưởng Tống vốn toàn nửa đêm mới tan làm mà nay lại về sớm thế!"



"Cậu không thấy anh ấy đi cùng cô sinh viên kia à? Đây là đang làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi."



"Đội trưởng Tống sớm lập gia đình cũng tốt, có chị dâu rồi anh ấy cũng bớt hành hạ anh em mình..."



Vương Hạo nhìn hai người một trước một sau đi ra ngoài, trong lòng sớm đã mở cờ.



Anh ta và Tống Mộc Trạch cùng vào đội hình sự một năm, làm việc với nhau bấy lâu nên quan hệ rất thân thiết.



Người khác không biết chứ anh ta thì nhìn ra được Tống Mộc Trạch khá quan tâm đến Tống Nhã Tuyên, lúc nãy khi hỏi chuyện, mắt Tống Mộc Trạch chẳng rời khỏi cô bé phút nào.



Không ngờ có ngày "cây sắt cũng nở hoa", nếu Tống Mộc Trạch kết hôn, đám cẩu độc thân như họ cũng sẽ có thêm cơ hội làm quen với các cô gái khác.



Trời dần sập tối.



Chiếc xe Santana đang hướng về đại học Tế Bắc đột ngột dừng lại giữa đường.



Tống Nhã Tuyên giật mình định thần lại mới nhận ra bên cạnh là một nhà hàng quốc doanh.



Cô ngạc nhiên quay sang định hỏi tại sao lại dừng ở đây thì Tống Mộc Trạch đã mở cửa xe:



"Xuống xe đi."



"Hả? Nhưng đây... đâu phải trường học đâu ạ."




Tống Nhã Tuyên lầm bầm một câu nhưng vẫn bước xuống theo.



Thấy Tống Mộc Trạch đi thẳng vào nhà hàng, anh còn không quên quay đầu ra hiệu cho cô theo sau.



Là định đi ăn sao?



"Đội trưởng Tống, hay là để tôi về trường ăn..."



"Giờ này chắc căng tin không còn cơm nước gì đâu, với lại tôi cũng đói rồi, cùng ăn đi."



Nghe vậy, cô do dự một chút rồi mới bước vào theo.



Vừa ngồi xuống, Tống Mộc Trạch đã đẩy thực đơn đến trước mặt Tống Nhã Tuyên: "Muốn ăn gì thì gọi đi."



Tống Nhã Tuyên lắc đầu như trống bỏi: "Đội trưởng Tống gọi đi ạ, tôi ăn gì cũng được, không kén chọn đâu."



Tống Mộc Trạch khựng lại một chút rồi cũng không nói gì thêm, anh lướt mắt qua thực đơn:



"Cho một khoai tây xào chua, cá kho tộ, đậu phụ Ma Bà, rau cải chíp xào và một thịt ba chỉ cháy cạnh nhé. Cảm ơn."



Phục vụ ghi món xong liền rời đi.



"Có hơi nhiều quá không ạ?"



Tống Nhã Tuyên hơi lo lắng, hai người mà gọi nhiều món thế này sợ sẽ lãng phí.



"Không nhiều đâu, sức ăn của tôi lớn lắm."



Thấy Tống Mộc Trạch thản nhiên nói câu đó, cô không nhịn được mà mỉm cười, nhưng rồi cũng vội thu lại ngay.



Tống Mộc Trạch thu hết biểu cảm của cô vào mắt, anh nén lại ý cười nơi khóe môi, không nói gì thêm.



Khi thức ăn đã lên đủ, hai người cứ thế im lặng ăn phần cơm của mình.



Mãi đến lúc gần ăn xong, Tống Mộc Trạch mới chủ động mở lời:



"Cô và Cố chính ủy thân nhau lắm sao?"



Mấy câu nói của Cố Trần Dục hôm nay càng ngẫm càng thấy có gì đó không đúng, cứ như thể Tống Nhã Tuyên là người rất quan trọng với anh ta vậy.



Tống Nhã Tuyên lập tức phủ nhận: "Dạ không, hôm Cố chính ủy cứu tôi, tôi mới biết anh ấy đấy chứ."



Nói đến đây, cô không khỏi nhớ lại những lời nghe được ngoài cửa phòng bệnh.



Cố Trần Dục nói người anh ta thực lòng yêu là cô, nhưng tính ra hai người mới chỉ gặp nhau có hai lần.



Tống Mộc Trạch "ừ" một tiếng, tiếp tục ăn cơm.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Tống Nhã Tuyên lén ngước mắt nhìn anh, tay cầm đũa khẽ siết chặt.



Anh ấy không hiểu lầm gì đấy chứ?



Đang mải suy nghĩ thì Tống Mộc Trạch đột nhiên hỏi: "Cô có bạn trai chưa?"