Chương 26.
Tống Nhã Tuyên suýt chút nữa thì sặc, cô há hốc mồm nhìn khuôn mặt đang vô cùng nghiêm túc của Tống Mộc Trạch:
"Dạ... dạ chưa..."
Tống Mộc Trạch đặt bát đũa xuống, dáng vẻ như sắp sửa nói một chuyện rất quan trọng.
Thế nhưng anh vừa mới mở miệng thì một giọng nữ khá sắc lẹm đột nhiên vang lên.
"Trần Dục, đây chẳng phải là cô sinh viên mà anh đã cứu sao? Hóa ra cô ấy có bạn trai rồi à."
Cả hai quay đầu nhìn lại, thấy Cố Trần Dục đang đứng bên quầy thu ngân, cạnh anh ta còn có một người phụ nữ.
Tống Nhã Tuyên nhận ra ngay, đây chẳng phải là người phụ nữ đã trò chuyện với Cố Trần Dục ở phòng bệnh hôm qua sao?
Cố Trần Dục không ngờ lại gặp lại Tống Nhã Tuyên ở đây, càng không ngờ cô lại đi cùng Tống Mộc Trạch.
Cảm giác như bị cướp mất món đồ quý giá dâng lên khiến sắc mặt anh ta càng thêm khó coi.
Vu Anh Nam thừa cơ nắm lấy tay Cố Trần Dục, cố ý nói: "Hai người họ trông rất đẹp đôi, anh thấy đúng không?"
Cố Trần Dục lạnh mặt, trực tiếp rút tay ra rồi đi thẳng về phía Tống Nhã Tuyên, cố gắng giữ giọng điệu dịu dàng nhất có thể:
"Sao em vẫn chưa về trường?"
Thấy mình bị bỏ rơi, Vu Anh Nam thoáng hiện vẻ bẽ bàng, ánh mắt cô ta nhìn Tống Nhã Tuyên như muốn băm vằn cô ra vậy.
Tống Nhã Tuyên không hề hay biết ánh mắt thâm hiểm của Vu Anh Nam, cô chỉ thắc mắc tại sao Cố Trần Dục lại cứ tỏ ra như thể đã quen biết mình từ rất lâu rồi.
"... Tôi đi ăn với Đội trưởng Tống, lát nữa tôi về ngay."
Tống Mộc Trạch không nói gì, anh hơi nghiêng đầu với tư thế khá ung dung, nhưng ánh mắt sắc bén đã đảo qua đảo lại giữa ba người trước mặt vài vòng.
Cố Trần Dục liếc nhìn Tống Mộc Trạch, lần đầu tiên anh ta không muốn giữ thái độ lịch sự với người khác:
"Để tôi đưa em về."
Vu Anh Nam cuống quýt bước tới kéo tay áo anh ta:
"Trần Dục, chẳng phải anh đã hứa đi ăn với em sao?"
Cố Trần Dục nhíu mày: "Cô nói có chuyện quan trọng muốn bàn, có gì thì nói luôn bây giờ đi."
Lại bị mất mặt một lần nữa, mặt Vu Anh Nam hết xanh rồi lại trắng.
Nghe Cố Trần Dục bảo đưa mình về, Tống Nhã Tuyên vội xua tay:
"Dạ thôi, không cần đâu ạ..."
Tống Mộc Trạch đứng dậy, đi thẳng ra quầy thanh toán.
Tống Nhã Tuyên thấy vậy cũng đứng lên đi theo, cô nói với Cố Trần Dục:
"Đội trưởng Tống sẽ đưa tôi về, không dám làm phiền Cố chính ủy đâu ạ."
Nói xong, cô theo chân Tống Mộc Trạch ra ngoài rồi lên xe.
Tim Cố Trần Dục thắt lại, cảm giác đau đớn từ từ lan tỏa.
Tống Nhã Tuyên dường như đang cố ý giữ khoảng cách với anh ta...
Chẳng lẽ ở thế giới này, hai người thực sự không thể đến với nhau như trước kia sao?
Sau khi lên xe, Tống Nhã Tuyên sờ túi áo mới sực nhớ ra hôm nay đi vội quá nên không mang theo tiền.
Cô hơi ngại ngùng:
"Xin lỗi Đội trưởng Tống, hôm nay tôi quên mang tiền rồi. Ngày mai tôi sẽ gửi lại tiền cơm cho anh nhé."
Tống Mộc Trạch không hề bận tâm: "Không cần đâu, coi như tôi mời cô, cô cũng đã giúp tôi phá án mà."
Ngừng một chút, anh bất ngờ chuyển chủ đề: "Ngoài ra, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp một tay."
Tống Nhã Tuyên ngơ ngác nhìn anh: "Chuyện gì ạ? Nếu giúp được tôi nhất định sẽ giúp."
Nhìn vào đôi mắt sáng trong của cô, lòng Tống Mộc Trạch khẽ xao động. Lần đầu tiên anh cảm thấy lúng túng mà phải dời tầm mắt đi chỗ khác: "... Chuyện đó để sau hãy nói, giờ cũng chưa gấp."
Tống Nhã Tuyên "vâng" một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi im.
Có lẽ vì tinh thần đã căng thẳng suốt cả ngày dài, chỉ một lát sau cô đã bắt đầu gật gù buồn ngủ, đầu cứ thế ngoẹo dần đi.
Tống Mộc Trạch liếc nhìn cô một cái, rồi âm thầm giảm tốc độ xe.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước cổng Đại học Tế Bắc.
Tống Mộc Trạch xuống xe trước, anh nhẹ nhàng mở cửa bên ghế phụ, vô thức hạ thấp giọng: "Dậy đi, đến nơi rồi."
Tống Nhã Tuyên mở mắt ra, giật mình nhận ra mình đã ngủ quên.
Cô vội vàng bước xuống xe, nhưng chân vừa chạm đất thì đứng không vững, cả người đổ nhào về phía trước một cách rất thiếu duyên dáng.
Ngay lúc tưởng như sắp ngã sấp mặt đến nơi, một đôi tay rắn chắc đã kịp thời đỡ lấy cô.
Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, cô đ.â.m sầm vào một lồng n.g.ự.c vô cùng vững chãi!
Tống Nhã Tuyên suýt chút nữa thì sặc, cô há hốc mồm nhìn khuôn mặt đang vô cùng nghiêm túc của Tống Mộc Trạch:
"Dạ... dạ chưa..."
Tống Mộc Trạch đặt bát đũa xuống, dáng vẻ như sắp sửa nói một chuyện rất quan trọng.
Thế nhưng anh vừa mới mở miệng thì một giọng nữ khá sắc lẹm đột nhiên vang lên.
"Trần Dục, đây chẳng phải là cô sinh viên mà anh đã cứu sao? Hóa ra cô ấy có bạn trai rồi à."
Cả hai quay đầu nhìn lại, thấy Cố Trần Dục đang đứng bên quầy thu ngân, cạnh anh ta còn có một người phụ nữ.
Tống Nhã Tuyên nhận ra ngay, đây chẳng phải là người phụ nữ đã trò chuyện với Cố Trần Dục ở phòng bệnh hôm qua sao?
Cố Trần Dục không ngờ lại gặp lại Tống Nhã Tuyên ở đây, càng không ngờ cô lại đi cùng Tống Mộc Trạch.
Cảm giác như bị cướp mất món đồ quý giá dâng lên khiến sắc mặt anh ta càng thêm khó coi.
Vu Anh Nam thừa cơ nắm lấy tay Cố Trần Dục, cố ý nói: "Hai người họ trông rất đẹp đôi, anh thấy đúng không?"
Cố Trần Dục lạnh mặt, trực tiếp rút tay ra rồi đi thẳng về phía Tống Nhã Tuyên, cố gắng giữ giọng điệu dịu dàng nhất có thể:
"Sao em vẫn chưa về trường?"
Thấy mình bị bỏ rơi, Vu Anh Nam thoáng hiện vẻ bẽ bàng, ánh mắt cô ta nhìn Tống Nhã Tuyên như muốn băm vằn cô ra vậy.
Tống Nhã Tuyên không hề hay biết ánh mắt thâm hiểm của Vu Anh Nam, cô chỉ thắc mắc tại sao Cố Trần Dục lại cứ tỏ ra như thể đã quen biết mình từ rất lâu rồi.
"... Tôi đi ăn với Đội trưởng Tống, lát nữa tôi về ngay."
Tống Mộc Trạch không nói gì, anh hơi nghiêng đầu với tư thế khá ung dung, nhưng ánh mắt sắc bén đã đảo qua đảo lại giữa ba người trước mặt vài vòng.
Cố Trần Dục liếc nhìn Tống Mộc Trạch, lần đầu tiên anh ta không muốn giữ thái độ lịch sự với người khác:
"Để tôi đưa em về."
Vu Anh Nam cuống quýt bước tới kéo tay áo anh ta:
"Trần Dục, chẳng phải anh đã hứa đi ăn với em sao?"
Cố Trần Dục nhíu mày: "Cô nói có chuyện quan trọng muốn bàn, có gì thì nói luôn bây giờ đi."
Lại bị mất mặt một lần nữa, mặt Vu Anh Nam hết xanh rồi lại trắng.
Nghe Cố Trần Dục bảo đưa mình về, Tống Nhã Tuyên vội xua tay:
"Dạ thôi, không cần đâu ạ..."
Tống Mộc Trạch đứng dậy, đi thẳng ra quầy thanh toán.
Tống Nhã Tuyên thấy vậy cũng đứng lên đi theo, cô nói với Cố Trần Dục:
"Đội trưởng Tống sẽ đưa tôi về, không dám làm phiền Cố chính ủy đâu ạ."
Nói xong, cô theo chân Tống Mộc Trạch ra ngoài rồi lên xe.
Tim Cố Trần Dục thắt lại, cảm giác đau đớn từ từ lan tỏa.
Tống Nhã Tuyên dường như đang cố ý giữ khoảng cách với anh ta...
Chẳng lẽ ở thế giới này, hai người thực sự không thể đến với nhau như trước kia sao?
Sau khi lên xe, Tống Nhã Tuyên sờ túi áo mới sực nhớ ra hôm nay đi vội quá nên không mang theo tiền.
Cô hơi ngại ngùng:
"Xin lỗi Đội trưởng Tống, hôm nay tôi quên mang tiền rồi. Ngày mai tôi sẽ gửi lại tiền cơm cho anh nhé."
Tống Mộc Trạch không hề bận tâm: "Không cần đâu, coi như tôi mời cô, cô cũng đã giúp tôi phá án mà."
Ngừng một chút, anh bất ngờ chuyển chủ đề: "Ngoài ra, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp một tay."
Tống Nhã Tuyên ngơ ngác nhìn anh: "Chuyện gì ạ? Nếu giúp được tôi nhất định sẽ giúp."
Nhìn vào đôi mắt sáng trong của cô, lòng Tống Mộc Trạch khẽ xao động. Lần đầu tiên anh cảm thấy lúng túng mà phải dời tầm mắt đi chỗ khác: "... Chuyện đó để sau hãy nói, giờ cũng chưa gấp."
Tống Nhã Tuyên "vâng" một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi im.
Có lẽ vì tinh thần đã căng thẳng suốt cả ngày dài, chỉ một lát sau cô đã bắt đầu gật gù buồn ngủ, đầu cứ thế ngoẹo dần đi.
Tống Mộc Trạch liếc nhìn cô một cái, rồi âm thầm giảm tốc độ xe.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước cổng Đại học Tế Bắc.
Tống Mộc Trạch xuống xe trước, anh nhẹ nhàng mở cửa bên ghế phụ, vô thức hạ thấp giọng: "Dậy đi, đến nơi rồi."
Tống Nhã Tuyên mở mắt ra, giật mình nhận ra mình đã ngủ quên.
Cô vội vàng bước xuống xe, nhưng chân vừa chạm đất thì đứng không vững, cả người đổ nhào về phía trước một cách rất thiếu duyên dáng.
Ngay lúc tưởng như sắp ngã sấp mặt đến nơi, một đôi tay rắn chắc đã kịp thời đỡ lấy cô.
Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, cô đ.â.m sầm vào một lồng n.g.ự.c vô cùng vững chãi!