Chương 24.
“Tấm ảnh này được tìm thấy dưới gối của hắn, và còn…”
Vương Hạo lộ rõ vẻ ghê tởm trên mặt, hạ thấp giọng nói tiếp:
“Trên giường vương vãi đầy giấy vệ sinh, xem ra tên đó thường xuyên làm mấy chuyện đồi bại khi nhìn tấm ảnh này.”
Nghe đến đó, sắc mặt Tống Mộc Trạch lạnh lùng.
Trong ảnh, Tống Nhã Tuyên buộc tóc đuôi ngựa, gương mặt thanh tú nở nụ cười nhẹ nhàng. Một cô gái trong sáng, xinh đẹp như thế mà loại súc sinh như Ngô Hưng Quốc cũng dám tơ tưởng.
“Các lối ra khỏi thành phố đã được kiểm soát nghiêm ngặt, hắn chắc là vẫn còn loanh quanh trong này thôi. Thông báo xuống dưới nhanh chóng rà soát, phải tìm bằng được hắn ta về.”
Trời mỗi lúc một tối, sau vài tiếng sấm rền, mưa bắt đầu nặng hạt.
Tại cục cảnh sát.
Lưu Kiến Hồng ngồi trong phòng nghỉ cả buổi chiều đã sớm không còn kiên nhẫn.
Cô đang định kéo Tống Nhã Tuyên đi hỏi xem có được về trường không thì Tống Mộc Trạch bước vào.
Tống Nhã Tuyên vội đứng dậy, lo lắng quan sát anh một lượt.
Có vẻ không bị thương…
Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Đội trưởng Tống, bao giờ chúng tôi mới được về ạ?” Lưu Kiến Hồng bất lực hỏi.
Tống Mộc Trạch nhìn sang Tống Nhã Tuyên, vô tình lại chạm phải ánh mắt cô.
Cô giật mình, vội vàng nhìn đi chỗ khác, hai má đỏ ửng lên.
Sao cô ấy lại dễ đỏ mặt thế nhỉ?
Anh mím môi ngăn một nụ cười sắp hiện ra, nói với Lưu Kiến Hồng:
“Cô có thể về trước, nhưng cô ấy tạm thời phải ở lại.”
Tống Nhã Tuyên ngẩn người: “Tại sao ạ?”
“Vụ án này có thể liên quan đến cô, chúng tôi cần cô phối hợp.”
Tống Mộc Trạch giải thích ngắn gọn.
Lưu Kiến Hồng bắt đầu lo lắng, may mà Tống Nhã Tuyên lúc này vẫn khá bình tĩnh, khuyên bạn cứ về trường trước.
Sau khi Lưu Kiến Hồng đi, Vương Hạo bước vào.
Sau một cái nhìn trao đổi với Tống Mộc Trạch, cả hai cùng ngồi xuống.
“Này cô bạn, đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ muốn hỏi cô vài điều về tên hung thủ thôi.” Vương Hạo nở nụ cười thân thiện.
“Hung thủ?” Tống Nhã Tuyên ngơ ngác.
Vừa nghỉ hè là cô về quê ngay, hôm kia vừa lên lại gặp chuyện đó, cô hoàn toàn không biết gì về vụ án hay hung thủ cả.
Tống Mộc Trạch lấy ra một tấm ảnh thẻ: “Hắn tên Ngô Hưng Quốc, cô có quen hay từng gặp hắn bao giờ chưa?”
Tống Nhã Tuyên nhìn kỹ, tấm ảnh thực sự rất mờ, chỉ có thể thấy lờ mờ đường nét của người đàn ông.
Thấy cô đăm chiêu suy nghĩ, Tống Mộc Trạch và Vương Hạo đều im lặng để cô lục lại ký ức.
Gần một phút trôi qua, hai người mới thấy đôi mày đang nhíu chặt của cô giãn ra, đôi mắt cũng sáng lên.
Tống Nhã Tuyên thốt lên: “Tôi nhớ ra rồi, hồi ở ga tàu hỏa, tôi từng cho ông ta tiền và phiếu lương thực!”
“Ga tàu hỏa?” Tống Mộc Trạch nheo mắt.
Tống Nhã Tuyên gật đầu: “Hôm đó được nghỉ nên tôi chuẩn bị về Tô Châu. Tôi nhớ lúc ấy mưa rất to, tôi thấy một người đàn ông ngồi dầm mưa bên lề đường. Ông ta mặc đồ rách rưới, tay phải còn bị thương. Tôi thấy ông ấy đáng thương quá nên đã nhường ô, cho ông ấy tiền và một ít phiếu.”
Nghe xong, Tống Mộc Trạch và Vương Hạo nhìn nhau, cả hai đều không hẹn mà cùng nhíu mày.
Có vẻ như lòng tốt của Tống Nhã Tuyên đã khiến Ngô Hưng Quốc để mắt tới cô.
Nhưng vì không tìm thấy cô, hắn mới ra tay với những cô gái có vẻ ngoài tương tự.
Sau khi hỏi thêm vài câu để trấn an tinh thần Tống Nhã Tuyên, hai người mới bước ra ngoài.
"Xem chừng tên Ngô Hưng Quốc này đã sợ tội bỏ trốn rồi."
Vương Hạo vừa dứt lời, Tống Mộc Trạch đã gạt đi ngay:
"Không, hắn vẫn đang theo dõi Tống Nhã Tuyên."
"Hắn lộ đuôi rồi mà còn dám gây án sao?"
Nghĩ đến chiếc xe ba gác bất ngờ lao ra lúc đưa Tống Nhã Tuyên và Lưu Kiến Hồng đến cục cảnh sát vừa nãy, sắc mặt Tống Mộc Trạch càng lúc càng khó coi.
Ngô Hưng Quốc g.i.ế.c người cực kỳ tàn nhẫn, rất có thể sẽ làm liều.
Họ phải dựa vào Tống Nhã Tuyên để dụ hắn ra, đồng thời phải đảm bảo tuyệt đối an toàn cho cô.
Liếc nhìn trời tối mịt bên ngoài, Tống Mộc Trạch tháo mũ quẳng cho Vương Hạo rồi quay người bước lại vào phòng nghỉ.
Thấy Tống Nhã Tuyên đang ôm bụng, khẽ nuốt nước miếng, anh hỏi: "Đói rồi à?"
Tống Nhã Tuyên ngẩn người, vội lắc đầu: "Dạ không..."
Nhưng lời chưa kịp dứt, bụng cô đã phát ra tiếng "ục ục" vì đói.
Không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.
“Tấm ảnh này được tìm thấy dưới gối của hắn, và còn…”
Vương Hạo lộ rõ vẻ ghê tởm trên mặt, hạ thấp giọng nói tiếp:
“Trên giường vương vãi đầy giấy vệ sinh, xem ra tên đó thường xuyên làm mấy chuyện đồi bại khi nhìn tấm ảnh này.”
Nghe đến đó, sắc mặt Tống Mộc Trạch lạnh lùng.
Trong ảnh, Tống Nhã Tuyên buộc tóc đuôi ngựa, gương mặt thanh tú nở nụ cười nhẹ nhàng. Một cô gái trong sáng, xinh đẹp như thế mà loại súc sinh như Ngô Hưng Quốc cũng dám tơ tưởng.
“Các lối ra khỏi thành phố đã được kiểm soát nghiêm ngặt, hắn chắc là vẫn còn loanh quanh trong này thôi. Thông báo xuống dưới nhanh chóng rà soát, phải tìm bằng được hắn ta về.”
Trời mỗi lúc một tối, sau vài tiếng sấm rền, mưa bắt đầu nặng hạt.
Tại cục cảnh sát.
Lưu Kiến Hồng ngồi trong phòng nghỉ cả buổi chiều đã sớm không còn kiên nhẫn.
Cô đang định kéo Tống Nhã Tuyên đi hỏi xem có được về trường không thì Tống Mộc Trạch bước vào.
Tống Nhã Tuyên vội đứng dậy, lo lắng quan sát anh một lượt.
Có vẻ không bị thương…
Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Đội trưởng Tống, bao giờ chúng tôi mới được về ạ?” Lưu Kiến Hồng bất lực hỏi.
Tống Mộc Trạch nhìn sang Tống Nhã Tuyên, vô tình lại chạm phải ánh mắt cô.
Cô giật mình, vội vàng nhìn đi chỗ khác, hai má đỏ ửng lên.
Sao cô ấy lại dễ đỏ mặt thế nhỉ?
Anh mím môi ngăn một nụ cười sắp hiện ra, nói với Lưu Kiến Hồng:
“Cô có thể về trước, nhưng cô ấy tạm thời phải ở lại.”
Tống Nhã Tuyên ngẩn người: “Tại sao ạ?”
“Vụ án này có thể liên quan đến cô, chúng tôi cần cô phối hợp.”
Tống Mộc Trạch giải thích ngắn gọn.
Lưu Kiến Hồng bắt đầu lo lắng, may mà Tống Nhã Tuyên lúc này vẫn khá bình tĩnh, khuyên bạn cứ về trường trước.
Sau khi Lưu Kiến Hồng đi, Vương Hạo bước vào.
Sau một cái nhìn trao đổi với Tống Mộc Trạch, cả hai cùng ngồi xuống.
“Này cô bạn, đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ muốn hỏi cô vài điều về tên hung thủ thôi.” Vương Hạo nở nụ cười thân thiện.
“Hung thủ?” Tống Nhã Tuyên ngơ ngác.
Vừa nghỉ hè là cô về quê ngay, hôm kia vừa lên lại gặp chuyện đó, cô hoàn toàn không biết gì về vụ án hay hung thủ cả.
Tống Mộc Trạch lấy ra một tấm ảnh thẻ: “Hắn tên Ngô Hưng Quốc, cô có quen hay từng gặp hắn bao giờ chưa?”
Tống Nhã Tuyên nhìn kỹ, tấm ảnh thực sự rất mờ, chỉ có thể thấy lờ mờ đường nét của người đàn ông.
Thấy cô đăm chiêu suy nghĩ, Tống Mộc Trạch và Vương Hạo đều im lặng để cô lục lại ký ức.
Gần một phút trôi qua, hai người mới thấy đôi mày đang nhíu chặt của cô giãn ra, đôi mắt cũng sáng lên.
Tống Nhã Tuyên thốt lên: “Tôi nhớ ra rồi, hồi ở ga tàu hỏa, tôi từng cho ông ta tiền và phiếu lương thực!”
“Ga tàu hỏa?” Tống Mộc Trạch nheo mắt.
Tống Nhã Tuyên gật đầu: “Hôm đó được nghỉ nên tôi chuẩn bị về Tô Châu. Tôi nhớ lúc ấy mưa rất to, tôi thấy một người đàn ông ngồi dầm mưa bên lề đường. Ông ta mặc đồ rách rưới, tay phải còn bị thương. Tôi thấy ông ấy đáng thương quá nên đã nhường ô, cho ông ấy tiền và một ít phiếu.”
Nghe xong, Tống Mộc Trạch và Vương Hạo nhìn nhau, cả hai đều không hẹn mà cùng nhíu mày.
Có vẻ như lòng tốt của Tống Nhã Tuyên đã khiến Ngô Hưng Quốc để mắt tới cô.
Nhưng vì không tìm thấy cô, hắn mới ra tay với những cô gái có vẻ ngoài tương tự.
Sau khi hỏi thêm vài câu để trấn an tinh thần Tống Nhã Tuyên, hai người mới bước ra ngoài.
"Xem chừng tên Ngô Hưng Quốc này đã sợ tội bỏ trốn rồi."
Vương Hạo vừa dứt lời, Tống Mộc Trạch đã gạt đi ngay:
"Không, hắn vẫn đang theo dõi Tống Nhã Tuyên."
"Hắn lộ đuôi rồi mà còn dám gây án sao?"
Nghĩ đến chiếc xe ba gác bất ngờ lao ra lúc đưa Tống Nhã Tuyên và Lưu Kiến Hồng đến cục cảnh sát vừa nãy, sắc mặt Tống Mộc Trạch càng lúc càng khó coi.
Ngô Hưng Quốc g.i.ế.c người cực kỳ tàn nhẫn, rất có thể sẽ làm liều.
Họ phải dựa vào Tống Nhã Tuyên để dụ hắn ra, đồng thời phải đảm bảo tuyệt đối an toàn cho cô.
Liếc nhìn trời tối mịt bên ngoài, Tống Mộc Trạch tháo mũ quẳng cho Vương Hạo rồi quay người bước lại vào phòng nghỉ.
Thấy Tống Nhã Tuyên đang ôm bụng, khẽ nuốt nước miếng, anh hỏi: "Đói rồi à?"
Tống Nhã Tuyên ngẩn người, vội lắc đầu: "Dạ không..."
Nhưng lời chưa kịp dứt, bụng cô đã phát ra tiếng "ục ục" vì đói.
Không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.