Nhưng tôi chẳng có tư cách gì để oán trách cô ta, suy cho cùng, lỗi lầm cũng là ở tôi.
Kể từ khi chuyện đó vỡ lở, chúng tôi chưa từng liên lạc lại với nhau, không ngờ giờ đây cô ta lại ăn mặc hở hang, làm cái nghề tiếp rượu này.
Cô ta dường như cũng nhìn thấy tôi, vội vàng cúi gằm mặt như muốn trốn tránh điều gì đó, rồi lẳng lặng rời đi không một tiếng động.
Tôi mấp máy môi định gọi, nhưng rồi lại thôi.
Khi một người đã quen kiếm tiền nhanh, thì những công việc văn phòng gò bó, lương ba cọc ba đồng vốn chẳng thể nào lọt vào mắt họ nữa.
Cô gái từng mưu mô toan tính, sẵn sàng phản bội tôi để chen chân vào giới con nhà giàu năm nào, giờ đây cũng bị dòng đời xô đẩy, chìm nghỉm giữa chốn bụi trần.
Chu Minh không nhận ra sự khác thường của tôi: "Tôi còn tưởng cô đến đây tìm sếp Kỳ cơ đấy, A Đào này, không phải tôi lắm mồm đâu, nhưng cô nên khuyên nhủ cậu ấy chút đi, chẳng hiểu cậu ấy đang tính toán chuyện gì, sắp chẳng còn tiền mà trả lương cho nhân viên nữa rồi."
"Thế là ý gì?"
Chu Minh nói lấp lửng úp mở, cũng không giải thích thêm, chỉ đưa cho tôi một tấm danh thiếp, dặn dò chuyện của công ty tôi cứ tìm người này để bàn bạc quy trình.
Việc hợp tác coi như đã nắm chắc phần thắng, tôi nể mặt mọi người nên cũng uống thêm vài ly.
Trình Tuyết Quân nhắn tin báo rằng Tinh Tinh đang ngồi vẽ tranh.
Nhìn tấm ảnh của con gái, lòng tôi ngập tràn hạnh phúc. Rõ ràng mọi thứ đều đang tốt dần lên, thế nhưng dưới tác dụng của men rượu, tôi lại cảm thấy thật trống rải, cô đơn.
Đúng lúc này, Kỳ Bạch đẩy cửa bước vào.
Chu Minh cũng đang rót đầy ly rượu cho tôi.
"Không phải bạn gái cũ của cậu nên cậu không biết xót à?"
Giọng nói anh cất lên trầm thấp.
Chu Minh cười tới mức bả vai run rẩy, ngước nhìn người đàn ông trước mặt: "Sếp Kỳ à, tôi đúng là chưa nghe cái đạo lý này bao giờ, cậu mới phát minh ra đấy hả?"
Ánh đèn mờ ảo, tôi cũng chẳng nghe rõ hai người họ thì thầm to nhỏ chuyện gì.
Rốt cuộc Kỳ Bạch cũng thả người ngồi phịch xuống bên cạnh tôi. Có lẽ vì đã bận rộn cả ngày trời, đuôi mắt anh hằn lên vài nét mệt mỏi.
Ly rượu trước mặt thoắt cái đã bị ai đó đ.á.n.h tráo thành chai nước suối: "Không uống được thì đừng uống."
Đôi bàn tay ấy vừa trắng trẻo lại vừa thon gầy rắn rỏi, các khớp xương hiện lên rõ mồn một.
Tôi bỗng nhớ lại, dường như đó là năm thứ hai chúng tôi yêu nhau.
Hôm ấy tôi vô tình chạm mặt đàn anh cùng khoa nên cả hai đi cùng nhau ra khỏi thư viện.
Chẳng nhớ đã nói chuyện gì, tôi chỉ khẽ mỉm cười một cái.
Nào ngờ lại bị Kỳ Bạch bắt gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tối hôm đó, tại căn hộ của anh, anh ghì c.h.ặ.t tôi vào lòng, tấm lưng tôi áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, anh bóp nhẹ cổ tôi, dùng những ngón tay không ngừng trêu đùa khiêu khích đến mức nước chảy lênh láng.
Tôi run rẩy đến rơi cả nước mắt, anh nâng khuôn mặt tôi lên và đặt xuống một nụ hôn sâu, giọng khàn khàn: "Đừng khóc chứ, lúc nãy em cười vui vẻ lắm cơ mà."
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, anh siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, cuối cùng cũng chịu xoay người tôi lại.
Những ngón tay ma sát dọc theo đường cong vòng eo mà mơn trớn vuốt ve lên trên.
Đêm hôm ấy, thứ mà anh khiến tôi tuôn rơi không chỉ còn là nước mắt.
Và thứ nổi gân xanh đang hướng vào tôi cũng chẳng phải là cánh tay nữa.
Xong xuôi mọi chuyện, quần áo lẫn sofa đều ướt sũng, tôi giận dỗi, anh cũng tỏ ra mất tự nhiên, nhưng cuối cùng vẫn xụ mặt mang đồ lót của tôi đi giặt.
Hoàn hồn trở lại, tôi phát hiện Kỳ Bạch vẫn đang dán mắt vào mình.
Tôi trước nay vẫn không thể chịu nổi ánh mắt sắc lẹm cứ chằm chằm nhìn mình như thế, nó tựa như một cơn lốc xoáy, chỉ cần khẽ lơ đễnh là sẽ bị cuốn chìm vào trong đó.
Tôi nói: "Anh lo chuyện bao đồng hơi nhiều rồi đấy."
Cứ ngỡ người này lại sắp lôi cái danh xưng "chồng" hữu danh vô thực kia của tôi ra để kháy khịa.
Nhưng Kỳ Bạch chỉ trầm ngâm nhìn tôi hồi lâu, chợt cất tiếng hỏi: "Rốt cuộc cô muốn thế nào?"
Tôi chậm chạp tiếp thu ý tứ trong câu nói của anh, khi đứng dậy đầu óc bỗng có chút choáng váng: "Ồn quá đi mất."
Thứ tôi muốn nói đến là tiếng nhạc xập xình, nhưng Kỳ Bạch lại hiểu lầm, một tia chua xót lướt qua đáy mắt, anh thở dài, vươn tay đỡ lấy tay tôi: "Để tôi đưa cô về."
Tôi cũng chẳng hiểu bản thân đang lo sợ điều gì.
Tôi muốn giãy ra, nhưng anh lại càng nắm c.h.ặ.t hơn.
Men rượu quả nhiên là thứ khiến phòng tuyến tâm lý của con người ta tuột dốc không phanh.
Năm năm rồi, một khoảng thời gian dài đến thế.
Tôi đúng là đã say thật rồi.
Đầu ngón tay không tự chủ được mà đưa lên, chạm nhẹ vào yết hầu đang chậm rãi trượt xuống của anh.
Kỳ Bạch khẽ ngoảnh đầu né tránh: "Tôi không muốn làm kẻ thứ ba."
Động tác của tôi khựng lại, lý trí vớt vát được đôi chút, bèn buông thõng tay xuống.
Vừa mới định quay người, Kỳ Bạch lại mạnh mẽ kéo giật tôi lại.
Giọng nói của anh trầm khàn, đè nén sự nhẫn nhịn: "A Đào, ly hôn với anh ta đi."